Thế Hôn

Chương 346: Mang thù


Lâm Cẩn Dung mỉm cười nhìn Cung ma ma làm việc, thấp

giọng nói: “Ma ma, cám ơn ngươi, có ngươi ở đây với chúng ta thật tốt.”

Cung ma ma giật mình, nâng mắt lên nhìn về phía Lâm

Cẩn Dung, thấy ánh mắt chân thành cùng mỉm cười phát ra từ nội tâm của nàng. Có

điều gì có thể so sánh với chuyện mình làm việc tốt, lại chiếm được sự thông

cảm cùng đa tạ của người nhận càng khiến cho người ta vui mừng đây? Cung ma ma

không khỏi có chút lúng túng, hơn nửa ngày mới cười nhẹ nói: “Cũng không hẳn là

vậy? Thiếu phu nhân quá mức khách khí rồi. Lão nô chờ người khỏe lại sẽ rời đi,

không thể bỏ mặc phu nhân cùng Thất thiếu gia.”

Kỳ thật chờ một chút là có thể cùng nhau đi mà, Lâm

Cẩn Dung đem lời này nhịn xuống, luyến tiếc nói: “Không giữ được ngươi, ngày

mai ta sẽ sai người chuẩn bị đồ để mang về nhà.”

“Thiếu phu nhân sớm một chút nghỉ ngơi.” Cung ma ma

mỉm cười lui ra.

Tin tức Lục lão ông qua đời sẽ truyền đến vào tháng

10, cách bây giờ còn 5 tháng, trong khoảng thời gian này, nàng có thể làm chút

gì đây? Đại để là ngoài việc chờ đợi ra, cũng không còn việc nào khác. Lâm Cẩn

Dung một mình ngồi ở trước bàn trang điểm, tháo trâm cài trên đầu xuống, không yên

lòng mở ngăn kéo bàn trang điểm. Ánh mắt từ ngăn kéo đảo qua, nhìn thấy một hộp

gấm nho nhỏ trên bàn trang điểm, rất lạ mắt.

Nàng mang theo vài phần tò mò mở ra xem, bên trong có

một trâm cài kim tương bạch ngọc hình hoa mai lẳng lặng nằm đó, sợi to vàng

mỏng manh như tóc quấn quanh thân trâm, hoa lệ nói không nên lời. Tuy rằng

chỉnh thể thay đổi hình dáng, nàng vẫn liếc mắt một cái liền nhận ra cây trâm

này, nàng hơi hơi có chút ngây người, không rõ cây trâm phải sửa mất gần nửa

năm này sao đột nhiên xuất hiện ở bàn trang điểm của nàng với phương thức quỷ

dị thế này, nhưng tự đáy lòng lại tỏa ra kinh hỉ.

Lâm Cẩn Dung cầm lấy cây trâm nương theo ngọn đèn ngắm

nhìn, tuy rằng cũng không nhận ra chút hư hao nào mà Lục Giam trong miệng miêu

tả là không thể đeo, đi ra ngoài sẽ bị người chê cười hắn không mua nổi trâm

cài cho nàng, nàng vẫn quyết định ngày sau không hề mang nó — nếu lại có một

lần nữa, chỉ sợ là rốt cuộc không thể tu sửa. Vì thế đặt nó vào trong chỗ sâu

nhất của hộp trang sức rồi khóa lại, ngược lại tính toán sẽ định chế một trang

sức khác biệt gì đó tặng cho Dương Mạt.

Cửa sổ được người ở bên ngoài nhẹ nhàng gõ hai cái.

Lục Giam quả nhiên thật sự đến đây! Lâm Cẩn Dung mạnh đứng dậy, mang theo cảm

giác nhảy nhót xa lạ đã lâu không thấy bước nhanh đi đến phía trước cửa sổ, nhẹ

nhàng mở ra một cánh. Lục Giam đứng ở dưới ánh trăng nhìn nàng mỉm cười, đôi

mắt đen láy như bảo thạch.

Cảm giác giống như yêu đương vụng trộm thế này cả hai

kiếp cũng chưa từng được trải qua, Lâm Cẩn Dung trong lòng có một cảm xúc vi

diệu nói không nên lời. Nàng đứng dựa vào tường, lẳng lặng nhìn Lục Giam cười,

trước khi hắn có động tác thì cười xấu xa nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, sau đó

cách qua đó thấp giọng nói: “Cung ma ma nói, nếu đồng ý chàng, cả đời chịu khổ

sẽ là ta. Cho nên chàng đừng vào vẫn tốt hơn.”

Lục Giam không phục: “Sao nàng biết ta muốn làm cái

gì? Chẳng lẽ ta không biết đau lòng nàng bằng người ngoài sao? Nhanh để ta tiến

vào.”

Lâm Cẩn Dung tựa vào cửa sổ bất động: “Nếu ta không

cho thì sao?”

“A Dung……” Ngoài cửa sổ truyền đến thanh âm mang theo

vài phần năn nỉ của Lục Giam, đảo mắt lại thành ngữ khí tốn hơi thừa lời: “Nếu

nàng không mở ta sẽ đi thẳng vào từ cửa trước, dù sao cũng là nhà của ta, Cung

ma ma muốn tức giận muốn ồn ào thì cứ tùy nàng, ta sẽ không cùng nàng so đo.”

Mất mặt cũng là nàng mất mặt a.

Lâm Cẩn Dung thở dài, xoay người, mở lại một cánh cửa

sổ, Lục Giam thừa dịp cầm ngay lấy, cười hì hì từ bên ngoài nhảy vào, nhẹ tay

nhẹ chân đóng cửa lại, cúi đầu mục quang sáng quắc nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Dung.

Ngoài cửa sổ trăng sáng treo cao, vạn lại câu tĩnh,

hai người bốn mắt nhìn nhau, có sự ái muội khác thường, Lâm Cẩn Dung da mặt

không khỏi nóng lên, xoay người bước đi: “Ta muốn ngủ.”

Lục Giam ánh mắt đảo qua bàn trang điểm, không thấy

hộp gấm kia, trong lòng biết Lâm Cẩn Dung đã nhận được, liền tiến lên một bước

cầm tay nàng, quay đầu thổi tắt đèn, đem nàng ôm vào trong lòng, cúi đầu hôn.

Lâm Cẩn Dung vây quanh thắt lưng hắn, im lặng dựa vào trong lòng hắn, mãi cho

đến khi hắn thở hổn hển đem nàng đẩy ra mới cười xấu xa: “Làm sao vậy?”

Lục Giam không đáp, cúi người bế nàng lên đặt ở trên

giường, bắt đầu lặp lại sự tra tấn bản thân và người khác, lúc này không cần

thiết phải nói rõ.

Vừa mới đến canh bốn, Lâm Cẩn Dung liền từ trong mộng

bừng tỉnh lại, dùng sức đẩy Lục Giam bên người: “Chàng nên đi thôi.”

Lục Giam buồn ngủ mông lung, tâm tình không vui, mang

theo vài phần táo bạo nói: “Ta không đi. Ta cũng không phải ở đâu, ta là ở nhà

của ta a.”

Lâm Cẩn Dung không hề nói gì, hắn có thể chịu được,

cũng nói được thì làm được, nàng không có lý do gì kiên quyết đuổi hắn ra

ngoài, muốn ngủ thì cứ ngủ đi. Nhưng Lục Giam lặng yên không một tiếng động nằm

trong chốc lát, sau đó chung quy vẫn im lặng ngồi dậy, choáng váng hồ hồ, cõi

lòng táo bạo khoác áo đẩy cửa sổ rời đi. Đợi cho tới khi nhảy ra ngoài cửa sổ,

lại quay đầu oán giận: “Sao nàng không giữ ta lại?”

“……” Rõ ràng là tự làm tự chịu mà? Lâm Cẩn Dung nhìn

theo hắn rón ra rón rén đi xa, xoay người một mình nằm lại trên giường, nhìn

trướng đỉnh tối như mực, nhếch lên khóe môi.

Đêm qua ép buộc hơi lâu, Lâm Cẩn Dung mặt trời lên cao

mới từ ngủ mơ tỉnh lại, đứng dậy xuống giường đẩy ra cửa sổ, liếc mắt một cái

liền nhìn thấy Đậu Nhi bế Nghị Lang ở trong sân phơi nắng, cũng không quản Nghị

Lang nghe hiểu hay không, tự chỉ vào cây bồ đào không biết đang nói cái gì, nhũ

mẫu Phan thị hàm chứa tươi cười thản nhiên, im lặng đứng ở một bên nhìn hai

người, ánh mắt nhu hòa yên tĩnh, cũng là bộ dạng ở chung khoái trá.

“Thiếu phu nhân tỉnh?” Anh Đào dẫn Song Phúc, Song

Toàn cầm nước ấm vào khăn tiến vào, động tác thành thạo hầu hạ Lâm Cẩn Dung rửa

mặt chải đầu trang điểm, cùng nàng báo cáo tình huống trong nhà: “Xuân Nha tỷ

tỷ lúc trước đã cầm danh mục quà tặng của các khách nhân và khoản chi tiêu tổ

chức yến tiệc hôm qua tới cho thiếu phu nhân xem qua, thiếu phu nhân còn chưa

dậy, nô tỳ liền đặt trên bàn ở gian ngoài. Có người tặng bái thiếp lại đây,

được đè trên danh mục quà tặng. Người gửi bái thiếp rời đi ngay, cho nên không

gọi thiếu phu nhân dậy.”

Lâm Cẩn Dung đưa tay nhẹ nhàng đè lên búi tóc trơn

bóng, lệnh Anh Đào: “Lấy châu sai hoa sen Nhị gia tặng ta đến đây.” Nếu hắn

thích nàng đeo châu sai hoa sen kia, nàng sẽ đeo cho hắn xem.

Anh Đào thật cẩn thận thay nàng cài trâm, lại bưng bồn

thủy tinh đựng mấy đóa sơn chi, hoa hồng cho nàng chọn lựa: “Thiếu phu nhân,

đều là nô tỳ hái xuống, sơn chi này vừa nở rộ, vừa vặn xứng với sa y sắc phỉ

thúy trên thân người. Nếu không, đóa hoa hồng này cũng rất đẹp, có thể làm

nền.”

Hoa sơn chi và hoa hồng không một đóa nào không kiều

diễm, thật là tốn chút tâm tư, Lâm Cẩn Dung nghiêm túc nhìn Anh Đào liếc mắt

một cái, khen: “Ngươi mấy ngày nay làm việc khá tốt. Cứ như vậy là được rồi.”

Anh Đào trong mắt hiện lên một tia vui mừng, cơ hồ

muốn nhảy bật lên, trong giọng nói cũng khống chế không được mang vài phần nhảy

nhót: “Thiếu phu nhân, nô tỳ dọn cơm được không?”

Lâm Cẩn Dung gật gật đầu, đi đến gian ngoài từ trong

tay Đậu Nhi tiếp nhận Nghị Lang, trước hôn một cái, đùa trong chốc lát, ôn ngôn

nhỏ nhẹ hỏi thăm Phan thị ăn ngủ nghỉ của Nghị Lang tối hôm qua đến sáng nay ra

sao. Hồi lâu, đợi đến khi Nghị Lang lại ngủ, mới lấy bái thiếp ra xem, cũng là

giấy phượng tiên tinh mỹ, trên đó có hàng chữ thanh tú gầy mảnh, mời Lục Giam

hôm nay giờ dậu tới Phong Nhạc lâu một chuyến, bên dưới ký tên là Mai Bảo

Thanh, Mai Minh Thẩm.

Lâm Cẩn Dung nghĩ nghĩ, gọi Xuân Nha đến: “Ngươi bảo

Lâm Quý đi cửa hàng một chuyến, hỏi thăm Diêu quản sự, mấy ngày nay có người

nào khác thường đi qua cửa hàng không?” Lại cầm lấy danh mục quà tặng ra xem

Mai Bảo Thanh tặng cái gì, thấy bất quá chỉ là gấm vóc tầm thường, bỏ qua một

bên, cầm lấy khoản chi tiêu hôm qua xem, lệnh Lục Lương đi thanh toán.

Đợi tới qua buổi trưa, Lâm Quý trở về, nói: “Thiếu phu

nhân, hôm qua sáng sớm có vị Mai đại gia đi qua, mua một cây quạt Triều Tiên và

một cây quạt quý khác. Diêu quản sự cũng không biết hắn là ai, chỉ thấy hắn cử

chỉ thong dong, nghĩ là vị quý nhân, liền cẩn thận tiếp đãi, đợi đến sau khi

người đó rời đi, mới nghe người ta nói kia là Mai đại gia. Hắn cũng chỉ là dạo

qua một vòng trong cửa hàng, hỏi thăm một chút, cũng không làm cái gì.”

Lâm Cẩn Dung không đoán ra Mai Bảo Thanh muốn làm cái

gì. Mai Bảo Thanh cũng không làm sinh ý bảo hóa, lẽ ra nàng không phải là đối

thủ cạnh tranh của Mai Bảo Thanh, hoặc là nói là, bây giờ còn chưa tính là vậy.

Nếu Mai Bảo Thanh muốn làm sinh ý này, cũng không cần phải thỉnh Lục Giam ăn

cơm, lấy tiền tài quyền thế của hắn ở kinh thành, muốn mở thì cứ mở thôi, nếu

không phải, vậy muốn làm cái gì đây? Trăm tư không thể lý giải, chỉ có thể chậm

rãi đợi Lục Giam trở về nhà dự tiệc rồi nói sau.

Lục Giam về nhà vào giờ thìn, vào cửa liền kêu mệt,

Lâm Cẩn Dung thấy bên dưới mắt hắn có quầng thăm, vẻ mặt uể oải, nhịn không

được mỉm cười, một lời hai ý nói: “Nhị gia thật sự yêu quý thân mình, buổi tối

nên nghỉ sớm một chút, bớt thức đêm mới phải, bằng không cứ thế mãi, sợ là thân

thể có làm bằng sắt cũng không chịu được đâu.”

Lục Giam thấy nàng cười xấu xa, trước mặt đám người

Anh Đào không tiện bắt bẻ nàng, ánh mắt nhìn thấy châu sai hoa sen trên đầu

nàng, nghiêm trang “Ân” một tiếng, thả bái thiếp của Mai Bảo Thanh xuống, nói:

“Mặc kệ hắn có tâm tư gì, ta vẫn phải tới đó thôi, A Dung tới chọn giúp ta quần

áo nào để xuất môn?”

Đám người Anh Đào nghe thấy âm biết nhã ý, lập tức lui

ra ngoài.

Lâm Cẩn Dung đã sớm thay hắn chuẩn bị tốt quần áo: “Sa

bào vàng nhạt này khá được, lại không đục lỗ, vừa mát mẻ, vừa tinh xảo.” Lời

còn chưa dứt, trên đầu vai đã trúng một ngụm, thực tại có chút đau, không khỏi

sợ hãi kêu khẽ trong miệng, nắm tay vung qua. Lục Giam đã sớm lui ra, thấp

giọng nói: “Ai bảo nàng chọc ta.”

Lâm Cẩn Dung nhéo vạt áo hắn, thế nào cũng phải cắn

lại một cái, Lục Giam mỉm cười đứng đó, chính là không cho nàng cắn, tránh hồi

lâu, thấy nàng mệt thở hổn hển, mới vươn tay qua, đưa tay chỉ vào cánh tay:

“Quên đi, nhìn thấy nàng đáng thương, cho nàng cắn ở đây.”

Lâm Cẩn Dung không chút khách khí một ngụm cắn xuống,

Lục Giam đau hít một ngụm khí lạnh, đẩy nàng ra: “Nàng cắn thật sao?”

Lâm Cẩn Dung nhìn hắn tốn hơi thừa lời: “Chàng nghĩ

rằng ta là người hay nói giỡn sao? Không phải chàng cũng cắn ta thật sao?”

Lục Giam thở dài, xoa xoa đầu nàng: “Tại sao lại thích

mang thù như thế. Được rồi, ta trước thay quần áo, chơi với Nghị Lang một chút

rồi sẽ đi.”

Lâm Cẩn Dung khinh bỉ hắn: “Chàng cắn ta thì không

phải mang thù, ta cắn chàng mới là mang thù. Chàng nhớ là được rồi, nếu Mai Bảo

Thanh vì chàng tìm cô nương gì đó, chàng phải hiểu được nên làm như thế nào.”

Lục Giam mỉm cười nhìn nàng một hồi, ôn nhu nói: “Ta

biết, đều là của nàng.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.