Thế Hôn

Chương 331: Mời


Hai quản sự của Lục gia còn phải quay lại Bình châu

qua năm mới, cho nên sau khi Lục Giam lấy được đơn thuốc từ thái y viện, ngày

kế liền khởi hành trở về Bình châu.

Phu thê Xuân Nha rất nhanh liền quen thuộc với hoàn

cảnh mới, Xuân Nha có thể viết chữ tính toán, rất nhanh liền thay thế vai trò

của Lệ Chi, chẳng những giúp đỡ Lâm Cẩn Dung quản lý nội viện, còn có thể thay

Lâm Cẩn Dung xem sổ sách đưa ra chủ ý. Nam nhân của nàng tên Lâm Xương thì

thường xuyên lui tới cửa hàng, cùng Diêu Trác và các tiểu nhị rất nhanh đã trở

nên thành thục, cùng Lục Lương cũng có quan hệ khá tốt. Phi thường hữu dụng,

Lâm Cẩn Dung thực vừa lòng.

Đến khi rảnh rỗi, nàng liền đem đặc sản đặc thổ của

Bình châu phân phối, bảo Lục Lương phân biệt đưa cho Lục Giam làm quà tặng vài

đồng sự, bằng hữu và quan trên, còn có vài đồng hương, cũng tặng cho Vinh Thất

một phần, rốt cuộc là người phú quý, lại có ân tình giải vây lúc trước, tuy rằng

người ta không thiếu mấy thứ này, nếu không tặng thì sẽ không để ý, nhưng tặng

lại là một chuyện khác.

Sắp tới cửa ải cuối năm, phàm là người có điều kiện,

trong nhà đều đưa tới nhiều lễ vật, vì thế Lục Lương mang về rất nhiều đáp lễ,

đều là đặc thổ đặc sản các nơi, chỉ có Vinh phủ, và Thái Minh phủ bên kia thì

có tặng mấy món ăn thôn quê, một lồng chim trĩ, một lồng thỏ hoang, người tới

đặc biệt chỉ ra, là Thất gia tự mình săn bắt.

Khí hậu càng ngày càng lạnh, thời tiết cũng càng ngày

càng tối sớm, sau khi có chút tuyết rơi xuống, Lâm Cẩn Dung liền tính toán làm

nồi thịt thỏ hoang và thịt dê, lại ủ một bình rượu ngon cho Lục Giam, để hắn

thả lỏng.

Lục Giam về trễ gần một canh giờ so với bình thường,

trời sắp tối mới về đến nhà, không kịp thay quần áo, trước hết đưa một bái

thiếp nạm vàng cho nàng: “Là nương tử của Vinh Thất mời nàng đến quý phủ ngắm

hoa mai.”

Trên bái thiếp nạm vàng chữ viết tư thái phong lưu, có

ý cảnh, nhìn ra được chủ nhân là người phong nhã, Lâm Cẩn Dung hồi lâu chưa

từng tham dự tụ hội như thế, kỳ thật có chút nhớ nhung, lại ngại người ta bất

quá chỉ tùy tiện mời mà thôi, liền cùng Lục Giam thương lượng: “Mẫn Hành thấy

ta nên đi hay không nên đi?” Nếu cảm thấy không tiện, nàng có thể lấy lý do

mang bầu 6 tháng mà nhẹ nhàng chối từ, cũng không sợ đắc tội. Nhưng Lục Giam

nghiêm túc hỏi nàng: “Nàng có muốn đi hay không? Biết nàng hoài thai, Vinh Thất

nói với ta, không mời nhiều người, không có kẻ hay ganh tỵ, cũng chỉ là ở bên

trong ấm đình ngồi ngắm hoa pha trà… Nhiều nhất chính là ngâm thơ viết chữ,

đánh đàn thổi sáo thôi, mọi thứ nàng đều biết, cũng không sợ khiến người ta chê

cười đâu.”

Lâm Cẩn Dung nói: “Ta không phải người hay nhăn nhó,

cũng không phải sợ luống cuống, bất quá lo lắng không phải lời mời thật tình

thật lòng thôi, một khi đã như vậy, ta đây liền viết hồi thiếp (thiếp trả lời).”

Lục Giam lại cười nói: “Để ta giúp nàng.” Vì thế lệnh

Anh Đào lấy giấy tờ đến, tự mình giúp Lâm Cẩn Dung mài mực rồi xem nàng viết

hồi thiếp.

Trong trường hợp này cũng có liên quan đến ích lợi của

cửa hàng, Lâm Cẩn Dung không thể không cẩn thận, liên tục viết ba, bốn lần,

chính mình cảm thấy là trình độ tốt nhất mới đưa cho Lục Giam xem: “Chàng xem

thế này không bị mất mặt chứ?”

Lục Giam tiếp nhận nhìn qua, cười nói: “Không cần lo

lắng bị người so sánh, tuy rằng nàng sinh trưởng phú quý, nhưng cũng là tài nữ

nổi danh ở Bình châu chúng ta. Mỗi người mỗi vẻ, dù chữ viết của nàng không có

nhiều vẻ đài các phong lưu, nhưng nàng có bút lực mạnh mẽ, cũng không thua kém

ai.” Nói tới đây, hắn rất có vài phần kiêu ngạo.

Ai cũng đều thích lời dễ nghe. Lâm Cẩn Dung mặc dù

không dám coi lời nói của hắn là thật nhưng tự mình cầm hai bái thiếp đối lập

một phen, thấy cũng có thêm chút tự tin… Liền cười nói: “Chàng nói đúng, nếu

không nữa thì, pha trà thổi sáo mặc dù ta không phải là cao thủ nhất đẳng,

nhưng cũng không đến mức mất mặt. Nàng ta mặc dù sinh trưởng trong cảnh phú

quý, nhưng ta bất quá chỉ mang theo tâm tư bình thường cùng nàng kết giao, thấy

thích hợp thì nhiều lời vài câu, nếu không hợp thì ít đi vài câu, không có gì

phải lo lắng.”

Lục Giam thấy nàng nói như thế, liên thanh khen ngợi:

“Đúng là như vậy, không a dua, không kiêu ngạo, bình thường là tốt rồi.” Gọi

người tiến vào cầm hồi thiếp gửi đến Vinh phủ, sau đó hỏi: “Nghe nói nàng đang

chuẩn bị đồ ăn ngon?”

Lâm Cẩn Dung mỉm cười: “Trời giá rét, làm một nồi thịt

thỏ hoang cùng thịt dê ăn, bảo người ủ nóng một bình rượu cho chàng, cho chàng

thoải mái.”

Trong chốc lát, rượu và đồ nhắm mang lên, Lục Giam tâm

tình tốt, liền hỏi: “Có làm nhiều không? Làm cho đầy tớ hai bàn tiệc, bọn họ

mấy ngày nay hầu hạ vô cùng tốt.” Xoa bóp trên mu bàn tay của Lâm Cẩn Dung một

chút, cười nói: “Nhìn xem, béo lên này.”

Lâm Cẩn Dung đem rượu đã ủ nóng rót đầy chén cho hắn:

“Sớm an bài rồi, hiện nay một bàn cho mấy người Sa ma ma, Lục Lương Trường Thọ

bọn họ thì có một bàn ngồi ở gian ngoài.” Vì thế phân phó Đậu Nhi cùng Anh Đào

đang ân cần hầu hạ ở một bên: “Đi ăn đi, nơi này không cần các ngươi hầu hạ, có

việc ta sẽ gọi các ngươi.”

Đợi đến khi hai người rời đi, Lục Giam một ngụm uống

cạn chén, xuyên thấu qua hơi nóng của thức ăn bốc lên nhìn Lâm Cẩn Dung, liền

thấy nàng trong trắng lộ hồng, đẫy đà xinh đẹp, vì thế cảm thấy toàn thân trở

nên khô nóng, muốn cởi ngoại bào.

Lâm Cẩn Dung vội hỏi: “Tự dưng thoát y làm cái gì? Cẩn

thận cảm lạnh.”

Lục Giam cười nói: “Ta khỏe mạnh, không sợ.” Nói xong

đứng dậy đi đóng cửa, còn cài then, trở lại đi đến ngồi xuống bên cạnh Lâm Cẩn

Dung, ôm đầu vai nàng, tà nghễ nhìn nàng, thấp giọng nói: “Ta đói bụng.” Đúng

là vẻ há mồm đói bụng.

Lâm Cẩn Dung bật cười, bưng cái chén để hắn uống rượu:

“Đói bụng thì ăn đi, một bàn đồ ăn ngon thế này, còn chưa đủ cho chàng sao? Nói

đi, muốn ăn cái gì, ta gắp cho chàng.”

“Muốn ăn cái này.” Lục Giam cầm tay nàng uống rượu, rượu

uống xong, thuận thế nhẹ nhàng cắn tay nàng một cái, thấy Lâm Cẩn Dung đột

nhiên mở to hai mắt, không khỏi cười xấu xa, đem môi tiến lại gần, Lâm Cẩn Dung

ghét bỏ đẩy hắn: “Miệng đầy mùi rượu.”

Lục Giam không thuận theo: “Hôn một cái cũng không

được sao? Nàng thật sự rất nhẫn tâm a.” Thuận thế lại nhẹ nhàng huých vào ngực

nàng một cái, Lâm Cẩn Dung không khỏi thối hắn một ngụm, lại nghe ngoài cửa có

người nhẹ nhàng đẩy hai cái, còn truyền đến thanh âm giáo huấn của Sa ma ma:

“Tất cả đều chạy tới ăn uống, cũng không còn ai ở trong này trông chừng, Nhị

gia cùng thiếu phu nhân muốn thứ này thứ kia thì đi tìm ai đây?”

Lục Giam nhanh đứng dậy, nhẹ nhàng ho khan một tiếng,

cửa đột nhiên không có tiếng động, xung quanh im lặng một mảnh, vô cùng xấu hổ.

Trong nháy mắt, đám người Sa ma ma phản ứng lại, nhanh

chóng rời đi, Lâm Cẩn Dung không khỏi ha ha cười ra tiếng, Lục Giam ngốc lăng

một lát, chạy tới bỏ then cửa xuống, nhưng cũng không mở cửa ra, để cho nó khép

hờ, oán giận nói: “Càng ngày càng không có quy củ. Từ trước nhìn thấy cửa đóng

còn biết tị hiềm, hiện tại còn dám đẩy cửa.”

Lâm Cẩn Dung lạnh lạnh nói: “Ai sẽ biết chàng đúng vào

thời điểm này cũng có nhàn tâm a? Ngày

mai Sa ma ma sẽ nói chuyện với chàng đó.”

Lục Giam trầm mặc một lát, nói: “Ta cũng không làm gì

khác.”

Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng cười, lại châm cho hắn một chén

rượu, gắp một khối thịt thỏ hoang: “Ăn đi.”

Lục Giam cũng gắp cho nàng một miếng thịt dê: “Nàng

cũng ăn đi.”

Rượu uống chưa đủ đô, hắn lại ngồi không yên, tiến đến

bên tai Lâm Cẩn Dung nhẹ giọng nói vài câu: “Nàng thật đẹp.” Lâm Cẩn Dung sắc

mặt ửng đỏ, ở bên hông hắn dùng sức nhéo một phen. Lục Giam nhịn đau, chính là

da mặt dày ha ha ngây ngô cười.

Qua hai ngày, Lâm Cẩn Dung mang theo Sa ma ma và Đậu

Nhi đến phủ Vinh đại học sĩ.

Nói đến vị Vinh đại học sĩ này, cũng là người tài giỏi

nhất của Thái Minh phủ bao năm qua, hắn từ năm hai mươi sáu tuổi đã đỗ thám

hoa, văn thải phong lưu, được Thiên Tử yêu thích, bắt đầu làm quan bát phẩm,

một bước lên mây, trở thành Tham Tri chính sự, năm trước mới bãi chính (nghỉ hưu), phong

làm Tư chính điện đại học sĩ, có vai trò cố vấn. Đây là tôn vinh của cá nhân

hắn, hiếm có là con cháu lại rất có tiền đồ, bảy nhi tử ngoài một người hay du

ngoạn bên ngoài, sáu người còn lại thì ba người đã đỗ tiến sĩ. Hơn nữa lúc hắn

tại chức giúp đỡ không ít người, tính tình lại ôn hòa mượt mà, cho nên, cho dù

hắn đã bãi chính, thanh danh thế lực cũng không bởi vậy mà sa sút bao nhiêu.

Vinh phủ là dinh thự được ngự ban, gác cổng uy nghiêm,

Lục Lương tiến lên đưa danh thiếp, còn lo lắng sẽ bị người ta khinh thị, kết

quả người gác cổng đã sớm được phân phó, không nói hai lời liền mở cửa, tới nhị

môn, lại có ma ma có thể diện mỉm cười tiến lên hành lễ vấn an với Lâm Cẩn

Dung: “Thất thiếu phu nhân nhà chúng ta mới nhận được tin tức, đang từ bên

trong đi ra, biết Lục Nhị nương tử thân mình không tiện, chúng tiểu nhân phải

cẩn thận hầu hạ.”

Lâm Cẩn Dung mỉm cười đáp hai câu, không đợi nhiều

lời, Đậu Nhi đã phát tiền thưởng. Bất cứ thời điểm nào, tiền tài chính là

phương tiện mở đường, hai ma ma kia thấy nàng ra tay hào phóng, vẻ ngoài lại

đoan trang xinh đẹp, ứng đối khéo léo, cũng không có vẻ bủn rủn luống cuống như

những nhà nghèo hèn khác, trong lòng giấu giếm chút khinh mạn cũng thay đổi mà

có thêm vài phần ân cần.

Lại đi phía trước mấy bước, đã thấy một nữ tử dáng

người cao gầy thon thả, mặt mày dịu dàng khoác áo choàng lông chim sắc đỏ thẫm,

được 5, 6 nha hoàn, ma ma vây quanh đi ra, chưa nói đã cười: “Khách quý khách

quý, Lục Nhị tẩu không oán trách ta không nghênh đón từ xa chứ?”

Xưng hô một tiếng Lục Nhị tẩu, cũng là ý tứ muốn kết

giao, hai ma ma kia liếc nhau, chạy nhanh tiến lên hành lễ vấn an: “Thất thiếu

phu nhân đến đây.”

Trừ bỏ lần trước cách qua lớp khăn che mặt mông mông

lung lung, hai người kỳ thật xem như lần đầu tiên gặp mặt. Lâm Cẩn Dung nhìn vị

thiếu phu nhân của Vinh Thất này không chút nào làm ra vẻ, ôn hòa ngọt ngào,

trong lòng sinh ra vài phần hảo cảm, lại nhìn thấy trên tóc nàng có cài trâm

đặc sắc tiên minh, rõ ràng là trâm gài tóc Triều Tiên mua từ cửa hàng nhà mình,

vẻ băn khoăn đã bớt đi nhiều, liền cười nói: “Ta thân mình không tiện, gần đây

ít khi xuất môn, nhưng nhìn thấy bái thiếp của Thất thiếu phu nhân mời lại muốn

đến đây.”

“Là mua từ chỗ của tẩu, sợ cho các ngươi thêm phiền

toái, nên đến lặng lẽ mua thôi.” Vinh Thất thiếu phu nhân thấy Lâm Cẩn Dung

nhìn trâm gài tóc trên đầu mình, có chút ngượng ngùng sờ sờ, dẫn nàng đi vào

bên trong: “Ta nghe nói tẩu giỏi về pha trà thổi sáo, đặc biệt muốn làm quen

với tẩu, ngày ấy thấy tẩu viết hồi thiếp, thật sự là chữ rất đẹp. Phu thê hai

người đúng là chân chính tài mạo song toàn.”

Lâm Cẩn Dung thực kinh ngạc, nàng chưa bao giờ từng

chủ động trong lúc giao tế với nữ quyến ở kinh thành biểu lộ ra sở trường của

mình, tại sao Vinh Thất thiếu phu nhân lại biết? Cũng không tiện hỏi, chỉ đi

theo khen ngợi phu thê Vinh Thất.

Vinh Thất thiếu phu nhân mỉm cười: “Tẩu chớ có khen

hắn, ưu điểm lớn nhất của hắn ngoài học vấn ra, chỉ là hơn vài phần trung nghĩa

mà thôi.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.