Thế Hôn

Chương 304: Đoan ngọ


Đầu tháng năm, tiết Đoan Ngọ.

Treo đinh ngải trên cửa, đeo dây trường mệnh, cái đào

ấn, dùng quạt xương bồ, uống rượu ngải, ăn bánh, gia gia đoàn tụ.

Lâm Cẩn Dung sáng sớm đã dậy, được Đậu Nhi buộc dây

trường mệnh nhiều màu trên tay, lại ở bên hông đeo dây xích nhỏ, túi hương.

Thấy nha hoàn người người đều có bộ dạng này, không khỏi cười nói: “Được rồi,

người người đều mang hai gói to đi giảng đạo lý, miễn cho thị phi tai ương từ

mồm miệng a.”

Đậu Nhi cười chỉ Anh Đào: “Ta không dùng được, còn xem

Anh Đào.”

Anh Đào vội nói: “Ta là người biết giảng đạo lý nhất.

Này gói to cũng bất quá hợp với tình hình mà mang thôi.” Vừa nói, lại chỉ vào

Song Phúc cùng Song Toàn: “Cười cái gì mà cười! Hai người các ngươi mới quan

trọng hơn, thiếu phu nhân nói chính là các ngươi!”

Đậu Nhi liền nhéo nàng một phen: “Xem nha đầu này thật

khéo miệng.”

Đang cười, ngoài mành có người nói: “Nô tỳ Thải Hồng

thỉnh an thiếu phu nhân.”

Trong phòng tiếng cười của mọi người nhất thời ngừng

lại, Đậu Nhi biểu tình trên mặt không có gì biến hóa, Anh Đào lại đen mặt, Song

Phúc cùng Song Toàn là hai tiểu nha đầu thì theo khóe mắt nhìn lén Lâm Cẩn

Dung.

Lâm Cẩn Dung trên mặt cũng không có chút gợn sóng,

thật yên lặng nói: “Vào đi.”

Mành được vén lên, một nữ tử mười sáu mười bảy tuổi

cúi đầu đi đến, trên người mặc một kiện áo ngắn sắc xanh lá cây, váy màu xanh

nhạt, vấn hai búi nhỏ, chỉ mang trâm bạc và một đóa hoa quyên nho nhỏ, mặt tròn

mắt như biết cười, không thoa chút son phấn, ngực lớn eo nhỏ mông nở, đúng là

thông phòng Thải Hồng Lâm Ngọc Trân tinh khiêu tuyển lựa cho Lục Giam.

Thải Hồng lúc trước ở trong phòng Lâm Ngọc Trân là nhị

đẳng nha hoàn, nguyên danh gọi là Cúc Hương, vô thanh vô tức, cũng không xuất

sắc. Nhưng bởi vì tính tình thành thật, bộ dạng vui cười, nhìn qua có vẻ dễ

sinh đẻ, được Lâm Ngọc Trân coi trọng , đặc biệt đưa tới đây. Cầu Lâm Cẩn Dung

ban thưởng danh, lúc ấy bên ngoài mưa vừa ngừng, nơi chân trời ánh hồng ló ra

từ đám mây, Lâm Cẩn Dung thuận miệng nói: “Vậy kêu Thải Hồng đi.”

Từ ngày ấy, Thải Hồng ở sương phòng phía đông trong

viện của Lâm Cẩn Dung, ban đầu cũng còn chủ động cùng mấy người Đậu Nhi cướp

việc, bị Đậu Nhi ôn hòa từ chối vài lần, Lâm Cẩn Dung cũng phân phó nàng không

nên làm mấy việc này, thiêu thùa may vá thì có thể. Nàng cũng không bận bịu gì,

mà là mỗi ngày sớm muộn gì cũng đến chấp lễ thỉnh an thôi.

Thải Hồng đứng trong phòng, ngay cả đầu cũng không dám

ngẩng lên, đoan đoan chính chính thi lễ với Lâm Cẩn Dung, rồi theo thường lệ

đứng ở một bên thấp giọng nói: “Không biết thiếu phu nhân có cái gì muốn phân

phó nô tỳ làm không?”

Lâm Cẩn Dung theo phép tắc nói: “Hôm nay là Đoan Ngọ,

ngươi mặc dù mới đến, nhưng cũng không cần quá câu thúc.”

Thải Hồng cảm tạ, quỳ gối hành lễ lui ra ngoài. Vừa

buông mành, liền thấy có ánh mắt nóng cháy gắt gao chăm chú khiến nàng quay đầu

nhìn lại, thấy Quế Viên đứng ở cạnh vườn hoa cách đó không xa, ánh mắt sáng

quắc nhìn nàng. Thấy nàng nhìn qua, liền rũ mắt xuống xoay người bước nhanh vào

phòng.

Quế ma ma từ một gian phòng khác đi ra, hướng nàng hòa

khí cười cười.

Thải Hồng không yên hoàn trả tươi cười với Quế ma ma

rồi xoay người trốn vào trong phòng, lấy ra khung thêu đến ngồi ở cửa sổ làm

không ngớt. Không bao lâu, nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, nàng vội đứng dậy,

xuyên thấu qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài, thấy vài người Anh Đào, Phương Trúc ăn

mặc chỉnh tề vây quanh Lâm Cẩn Dung đã điểm trang, vững vàng đương đương bước

xuống bậc thang, hướng tới viện môn đi liền biết Lâm Cẩn Dung đây là để ý gia

sự và tham gia Đoan Ngọ gia yến. Vì thế khe khẽ thở dài lại ngồi trở về, tiếp

tục cầm khung thêu lên rời rạc làm việc.

Chợt nghe Đậu Nhi ở bên ngoài nói: “Đều đến hỗ trợ

phơi sách thôi.”

Nàng lại hé cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Đậu Nhi chỉ huy

Trương ma ma và vài thô sử ma ma khác, từ trong thư phòng của Lục Giam nâng ra

từng thùng sách, mang theo Song Phúc, Song Toàn đặt tới chỗ có nắng bày ra. Quế

Viên, Quế ma ma tất cả đều đang hỗ trợ, nhưng sách của Lục Giam rất nhiều,

giống như không biết lúc nào thì xong vậy.

Cũng không thể nhốt ở trong phòng này cả đời, Thải

Hồng mở cửa, đứng ở cửa thật cẩn thận cùng Đậu Nhi chào hỏi: “Đậu Nhi, ta nhàn

rỗi, ta cũng đến hỗ trợ được chứ?”

Đậu Nhi nhìn nàng một cái, thấy nàng vẻ mặt không yên

cộng thêm chờ mong, nghĩ Lâm Cẩn Dung phân phó đừng cố ý khó xử nàng, liền cười

nói: “Đến đây đi, có điều tay chân phải cẩn thận chút, những quyển sách này đều

là bảo bối của Nhị gia a.”

Thải Hồng được cho phép, rất vui vẻ, vô cùng tiêu sái

đi ra ngoài, gia nhập đến phơi sách. Quế Viên đang cầm mấy bản sách đóng gáy

hình bướm, đứng một góc khác trong sân, giương mắt nhìn nàng, từng bước một

hướng nàng đi qua.

***

Tiết Đoan Ngọ, chỉ sợ là mấy năm gần đây tới nay là

ngày hội vui vẻ nhất của Lục gia, Lục lão ông tâm huyết dâng trào, phân phó

người bày yến tiệc ở đình bên hồ sen, thỉnh người đến hát xướng, biểu diễn ảo

thuật, lại diễn tạp kỹ, mời một đám tộc nhân đến ngồi xem diễn uống rượu. Người

đến người đi, náo nhiệt ngất trời, hắn lại rất thích thú: “Náo nhiệt như vậy,

vẫn là năm đó lão Đại thi đỗ, có khi còn có phần hơn, cả đời chỉ sợ phong cảnh

khoái hoạt chỉ có lúc này đây.”

Lục Tam lão gia thấy lời này hơi xấu, vội ngăn trở:

“Phụ thân nói gì vậy, ngày sau chuyện khoái hoạt còn nhiều mà.”

“Đã già rồi.” Lục lão ông cũng không để ý, quay đầu đi

cùng với tộc nhân thoải mái chè chén.

Lục lão phu nhân cùng nữ quyến trong tộc ngồi vào chỗ,

chỉ cảm thấy lỗ tai ong ong tác hưởng, thật sự chịu được không được, xoa xoa

trán đứng dậy xin lỗi: “Thân mình chống đỡ không được, phải trở về nằm nghỉ. A

Dung con đỡ ta trở về.”

Lâm Cẩn Dung vội đứng dậy đáp ứng.

Lục lão phu nhân vừa đi vừa cùng Lâm Cẩn Dung tinh tế

nói chuyện, cũng là có chút nhớ nhung vì chuyện của Thải Hồng mà có ý tứ trấn

an: “Nhị lang nói là đã nhiều ngày trở về, vốn tưởng rằng hắn có thể gấp trở về

kịp lễ tiết, ai ngờ vẫn không kịp. Bất quá nếu hắn gấp gáp trở về, còn không

biết tổ phụ con sẽ ép buộc thế nào đây. Lúc trẻ tính tình của tổ phụ con không

phải như vậy, Lâm lão ngược lại vẫn rất ổn trọng.”

Lâm Cẩn Dung lại cười nói: “Kỳ thật nhóm thân thích

hiếm khi tụ tập, tổ phụ cũng là vui mừng mới như thế. Nếu lão nhân gia cái gì

cũng không cảm thấy hứng thú, chỉ sợ người lại lo lắng.”

Lục lão phu nhân thở dài: “Nói đúng, mùa đông năm

ngoài hắn bị bệnh một hồi, thật sự khiến ta sợ hãi. Nói đến nói đi, ta thật ra

tình nguyện hắn có tinh thần làm ầm ĩ cũng được.” Chuyện vừa chuyển, liền

chuyển tới Thải Hồng: “Con cũng đừng trách cô cô con, nàng bị dọa sợ, các con

thành thân đã hơn hai năm, lại…”

Lâm Cẩn Dung cười nhẹ: “Không trách.” Bà tức hai

người, Lâm Ngọc Trân đẩy Lục lão phu nhân, Lục lão phu nhân lại đẩy Lâm Ngọc

Trân, một người giả mặt đen, một người giả mặt trắng, mục đích chỉ là một, sợ

nàng đứng giữa ngăn trở quấy rối.

Trong miệng nói không trách, sao có thể thật sự không

trách? Trưởng bối an bài người trong phòng, không thể không tiếp nhận, trong

lòng rốt cuộc vẫn oán hận. Lục lão phu nhân cũng là người từng trải, tự nhận là

hiểu biết tâm tình của Lâm Cẩn Dung: “Con luôn hiếu thuận với trưởng bối, lại

chững chạc, chính là vận mệnh kém một chút, nếu không có…” Lại dừng một chút,

thấp giọng nói: “Ai cũng có nỗi khổ riêng. Dù sao bất quá là thông phòng mà

thôi, cũng không coi là cái gì. Tổ phụ con đã thương lượng với ta, lần này cho

con đi theo Nhị lang vào kinh thành, xuất môn bên ngoài, không thể so với ở

nhà, nhiều người giúp đỡ con chiếu cố Nhị lang cũng rất tốt.” Lại còn có một

tầng lo lắng khác ở bên trong, rất sợ hai người xuất môn ở riêng, Lục Giam bị

Lâm Cẩn Dung quản lý, không gần nữ nhân khác, giống như Lâm Ngọc Trân cùng Lục

Kiến Tân khiến mất đi cơ hội có con nối dõi.

Lâm Cẩn Dung đã sớm quen với tác phong vừa đánh vừa

xoa này của phu thê Lục lão ông, chỉ nghe đến câu sau mới không khỏi giật mình:

“Tổ phụ cùng tổ mẫu đã thương lượng qua sao?”

Lục lão phu nhân ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ con không

biết? Lúc trước Nhị lang vừa thi đỗ, đã sai người mang thư trở về nói với tổ

phụ con về việc này. Hắn không nói với con sao?”

Lâm Cẩn Dung bộ dạng phục tùng rũ mắt: “Chưa nói. Chỉ

bảo ta hiếu kính trưởng bối.”

Lục lão phu nhân không ngừng cố gắng, bộ dạng hiểu

tình hiểu lý: “Nhị lang đối đãi với con thật sự rất tốt, thấy phu thê các con,

chúng ta làm trưởng bối trong lòng cũng vui mừng.”

Chợt nghe phía trước có người cao giọng nói: “Lão thái

thái, Nhị thiếu phu nhân, Nhị gia đã trở lại!” Cũng là một ma ma hướng đến hai

người chạy tới, thanh âm kêu thật lớn.

Lục lão phu nhân lập tức lên tinh thần, giương giọng

hỏi: “Thật sao? Giờ phút này người ở đây?”

Ma ma kia cười nói: “Ở nhị môn bị nhóm tiểu tử vây

quanh chúc mừng! Lão nô vội tiến vào nói cho lão thái thái biết, để lão thái

thái vui mừng.”

Lục lão phu nhân cũng không trở lại Vinh Cảnh cư nữa,

bảo Lâm Cẩn Dung đến chỗ râm mát nghỉ ngơi, lúc này chờ Lục Giam lại đây: “Thật

sự là thật không ngờ, hắn có thể kịp trở về, hài tử này từ nhỏ đến lớn, cho tới

bây giờ không muốn để người khác quan tâm, là người rất biết săn sóc.”

Lâm Cẩn Dung theo lời giúp đỡ bà ngồi xuống gốc cây bồ

đào, vừa mới an vị, đã thấy thân ảnh của Lục Giam xuất hiện ở cách đó không xa,

đang bước nhanh về hướng này. Trên người hắn còn mặc bộ sam trắng dáng vẻ phong

trần, người đen đi một chút, nhưng rất có tinh thần, mặt mày bay lên, bả vai

thắt lưng thẳng tắp.

Lục lão phu nhân thấy hắn cũng không thèm nhìn tới bên

này, chỉ cúi đầu hướng về phía nhà thủy tạ, vội nói: “Mau gọi hắn lại, hắn chỉ

lo đi về phía bên kia, sẽ không nghĩ đến chúng ta ở giữa đường ngồi chờ hắn.”

Anh Đào vội đáp ứng, chạy chậm đi ra ngoài thanh thúy

hô gọi: “Nhị gia, lão thái thái ở bên cạnh đây.”

Lục Giam lập tức dừng lại cước bộ, quay đầu, nhìn thấy

dưới gốc bồ đào có mấy người đang ngồi, ánh mắt lập tức sáng thêm vài phần,

nhếch khóe môi bước nhanh đi tới: “Tổ mẫu sao không ở nhà thuỷ tạ dự náo nhiệt,

lại ở trong này tránh né quấy rầy sao?” Vừa nói, vừa hành lễ với Lục lão phu

nhân.

Lục lão phu nhân giờ phút này nhìn hắn thấy thế nào

cũng thuận mắt, không khỏi lôi kéo hỏi han, Lục Giam nhất nhất kiên nhẫn trả

lời, thỉnh thoảng mỉm cười vụng trộm liếc mắt nhìn Lâm Cẩn Dung một cái. Lâm

Cẩn Dung cầm quạt lụa đứng ở một bên, khóe môi mỉm cười, không yên lòng thay

Lục lão phu nhân quạt, thấy hắn nhìn qua, cũng hoàn trả mỉm cười với hắn.

Lục lão phu nhân hỏi xong những lời muốn hỏi, cảm thấy

mỹ mãn đuổi Lục Giam đi: “Chạy nhanh đi đằng trước gặp tổ phụ con, hành lễ với

các thân thích, rồi trở về rửa mặt chải đầu đi ra ăn cơm.” Lại bảo Lâm Cẩn

Dung: “Cũng không cần con theo giúp ta nữa, trở về phòng sai người chuẩn bị

nước ấm chiếu cố Nhị lang rửa mặt thay quần áo đi.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.