Thế Hôn

Chương 286: Tảo tuyết


Hài tử của Lã thị rốt cuộc không thể giữ được, thời

điểm Lục Thiệu đưa Thủy lão tiên sinh đến, đã là sáng sớm ngày hôm sau, mà lúc

này đã là quá muộn. Nhưng bởi vì Lã thị mất hài tử, sau khi Lục lão ông ôm

Nguyên Lang cùng Hạo Lang đi, cũng không nhắc lại gì, chỉ hạ lệnh bảo Lã thị ở

trong phòng an tâm dưỡng bệnh, không cho phép ra ngoài.

Lục Luân và Lục Kinh buổi sáng ngày hôm sau tới vấn an

Tống thị, Lục lão ông rốt cuộc vẫn không chấp nhận, bọn họ muốn làm tròn hiếu

đạo thì có thể, nhưng người thì không thể trở về. Trong lúc nhất thời, không

khí trong Lục gia vào lúc này, có thể nói là một năm gian nan nhất, thống khổ

nhất của Nhị phòng.

Lã thị nằm ở trên giường không ngừng rơi nước mắt, Lục

Thiệu trong lòng phiền muộn, nói chuyện cũng không còn nhẫn nại: “Khóc cái gì

mà khóc? Là muốn khóc đến sưng mắt sao? Ai bảo nàng đi ép buộc? Ta quỳ xong có

thể ra ngoài mà.” Hiện tại thì sao, cả ba hài tử đều vuột khỏi tầm tay.

Dù nàng trốn ở trong phòng không ra, Lục lão ông cùng

Lâm Cẩn Dung cũng sẽ không buông tha nàng, Tống thị, Lục Kiến Trung và hắn không

ở đây, còn lại hai tiểu thúc không hiểu chuyện thì có gì hữu dụng, dù sao chỉ

có mình nàng, còn không bằng chủ động xông ra, có lẽ còn có một đường sống.

Nhưng rốt cuộc kết cục là như thế này, hài tử cũng mất hết, Lã thị không dám

biện giải, liền cầm khăn lau lệ, nhưng càng lau càng nhiều, căn bản không nhịn

được: “Hài tử đáng thương của ta…” Đầu tiên là nhớ tới hài tử chưa kịp ra đời,

sau đó lại nghĩ tới Nguyên Lang cùng Hạo Lang, nhịn không được khóc òa.

Lục Thiệu phiền muốn chết, trong lòng lại chịu khổ sở,

thấy nàng khóc mà lòng chua xót, vẫn nhịn tiến lên vỗ về lưng nàng thấp giọng

khuyên nhủ: “Hai hài tử đều đi theo tằng tổ mẫu của bọn nó, không có ai bắt nạt

đâu. Ngược lại là chúng ta, phải nhanh chóng đoạt lại lòng tin, nàng phải sớm

bảo dưỡng tốt thân thể, ta thì quy củ làm việc lão thái gia an bài, nhẫn đi,

rồi ngày đó sẽ tới.”

Trấn an Lã thị xong, Lục Thiệu đi ra ngồi ở gian ngoài

nhìn chằm chằm vào chậu than, suy ngẫm lại toàn bộ sự việc, nhớ tới hôm qua ánh

mắt Lục Giam khinh miệt căm hận, trong lòng lửa giận thổi bùng lên từng đợt,

thiết bẫy để hắn chui vào, hại hắn đánh mất thanh danh đánh mất tiền tài, cộng

thêm mối hận mất con, quả thật là bất cộng đái thiên (không đội trời chung). Hiện

nay quan trọng nhất phải biết rõ ràng Lâm Cẩn Dung rốt cuộc uống thuốc gì, bị

bệnh gì, đến tột cùng có thể sinh ra hài tử hay không, mới có thể mưu tính bước

tiếp theo. Hắn đứng dậy thật cẩn thận ôm một bao giấy, phân phó Tố Cẩm: “Trông

chừng thiếu phu nhân, ta có việc đi ra ngoài một chuyến.”

Năm nay tuyết rơi nhiều, rừng mai ngoài Thính Tuyết

các đang trong thời điểm nở rộ, đi dạo trong đó cả đầu ngón tay đều nhiễm hương

thơm của hoa mai. Lục Giam cố ý muốn xóa bỏ khoảng cách giữa Lâm Cẩn Dung và

Lục Vân, thừa dịp sau giữa trưa rảnh rỗi, mời hai người tới rừng mai đạp tuyết

thưởng hoa, lại thu thập một ít tuyết dùng để pha trà.

Lâm Cẩn Dung trong tay cầm một cái bát nho nhỏ, kiên

nhẫn cẩn thận với cành hoa sạch sẽ nhất, đem tuyết đọng trên đóa hoa vẩy vào

bát. Lục Giam đứng cách nàng không xa, cũng không động thủ, chỉ chắp tay sau

lưng ngắm nhìn.

Lục Vân bất mãn cười nói: “Ca ca, sao huynh không động

thủ? Muốn chiếm tiện nghi ăn sẵn a?”

Lục Giam cười nhìn Lâm Cẩn Dung liếc mắt một cái, nói:

“Ta không chiếm tiện nghi của muội, ta chiếm tiện nghị của tẩu tử muội, yên tâm

đi.”

Lục Vân liền thở dài: “Quên đi, chịu không nổi hai

người rồi.” Nói xong tự mang theo Giản Nhi và Trầm Hương mới tới hướng về phía

cánh rừng bên kia.

Lục Giam tiến lên cùng Lâm Cẩn Dung sóng vai đứng,

không lên tiếng cùng nàng tảo tuyết, một người tảo tuyết, một người cầm bát,

tuy rằng không nói gì, nhưng phối hợp thập phần ăn ý.

Lệ Chi cùng Đậu Nhi thấy thế, liếc mắt nhìn nhau, nói

với Lâm Cẩn Dung: “Thiếu phu nhân, nhóm nô tỳ qua bên kia.”

Lâm Cẩn Dung còn chưa mở miệng, Lục Giam cũng đã nói:

“Đi đi.”

Trong nháy mắt, quanh đây chỉ còn lại có hai người Lục

Giam cùng Lâm Cẩn Dung, Lục Giam nghiêng mắt nhìn Lâm Cẩn Dung, thấy gương mặt

của nàng nổi bật dưới tuyết quang, phản xạ sáng bóng, tươi tắn mịn màng, hắn

nhịn không được nâng tay lên, chạm nhẹ lên gương mặt nàng một cái. Lâm Cẩn Dung

quay đầu trừng hắn: “Làm cái gì vậy? Để người ta nhìn thấy thì sao.”

Lục Giam ngón tay chỉ một gốc mai cách đó không xa,

cười nói: “A Dung, nàng còn nhớ rõ năm ấy không?”

Lâm Cẩn Dung thu hồi ánh mắt, đem tuyết trên cành hoa

mai rơi vào trong bát của Lục Giam nói: “Năm đó làm sao?”

Lục Giam cũng không nói, bảo nàng nhìn khung cảnh xung

quanh: “Nàng nhìn chung quanh đi, có thể có nhớ tới cái gì không?”

Khung cảnh xung quanh này diễn ra khá nhiều sự việc mà

nàng có thể nhớ. Lâm Cẩn Dung lược lược nhìn lướt qua, nhẹ nhàng lắc đầu.

Lục Giam chưa từ bỏ ý định: “Chính là năm ấy, ta mới

từ Giang Nam trở về. Trong nhà tổ chức ấm lô hội, nàng đứng đây, mạc danh kỳ

diệu hung hăng mắng ta một chút.” Hắn dừng một chút, trên mặt lộ ra thần sắc

hồi tưởng: “Nói đến cũng kỳ quái, mỗi một câu nàng mắng ta, ta đều nhớ rất rõ

ràng.”

Lâm Cẩn Dung không ngừng tay: “Ta thật ra đã quên.

Chàng tự dưng bị ta mắng như vậy, chắc hẳn hận ta đúng không?”

Lục Giam nghỉ một lúc mới nói: “Không có, tuy rằng

không thích nàng như vậy, nhưng ta khi đó cảm thấy nàng thực đáng thương. Ta

cũng từng giống như nàng, bị ủy khuất lại không có chỗ phát tiết, một mình trốn

tránh khổ sở. Chẳng qua định lực của ta so với nàng mạnh mẽ hơn, khổ sở trong

chốc lát cũng liền phai nhạt. Nhưng nàng cũng rất táo bạo, ai đụng đến thì cắn

người đó ngay.”

Lâm Cẩn Dung nghẹn lời, trước mắt lập tức hiện ra ánh

mắt thương hại lúc ấy của Lục Giam, khi đó người nàng hận nhất là hắn, thậm chí

có hắn đứng ở trước mặt, nàng cũng nhịn không được muốn bẻ cong mặt của hắn.

Khi đó nàng căn bản thật sự không ngờ, một ngày kia, nàng còn có thể giống như

kiếp trước, cùng hắn đứng trong rừng mai, dùng thần thái ngữ khí như vậy mà nói

chuyện. Nàng nhất thời có chút trố mắt, thế sự vô thường, hay là mọi việc đều

có định luận?

Lục Giam thấy nàng không nói, chỉ nhìn hoa mai trước

mặt sợ run, liền tiến lên nhẹ nhàng ôm đầu vai nàng, thấp giọng nói: “Nàng khi

đó chỉ sợ căn bản không nghĩ tới, tương lai có một ngày kia ta sẽ trở thành phu

quân của nàng đúng không?”

Lâm Cẩn Dung cúi mắt: “Đúng là không nghĩ tới.”

Lục Giam hiếm khi ba hoa: “Có hối hận vì đã đắc tội

với ta không?”

“Không hối hận. Hiểu được chàng sẽ không làm gì ta.”

Lâm Cẩn Dung ngược lại cười nói: “Vậy còn chàng, lúc ấy chàng nghĩ thế nào?

Chàng ba lần bốn lượt chịu thiệt dưới tay ta, có nghĩ tới, tương lai ta trở

thành thê tử của chàng, chàng rơi vào tay người như ta sẽ thế nào không? Thời

điểm đính hôn, chàng có sợ không?”

Lục Giam cúi mắt nhìn nàng, trong mắt có rất nhiều cảm

xúc. Lâm Cẩn Dung nhìn thẳng mắt hắn, cười hỏi: “Có sợ không?”

Lục Giam trầm mặc một lát, rồi trả lời: “Sợ.”

Nếu sợ, vì sao còn muốn? Lâm Cẩn Dung cười, còn chưa

mở miệng nói tiếp, Lục Giam nắm thật chặt cánh tay nàng, thấp giọng nói: “Nhưng

chúng ta chung quy vẫn đi tới. A Dung…”

“Cái gì?” Lâm Cẩn Dung rũ mắt nhìn tuyết ở dưới chân,

đi tới sao?

“A Dung, lòng ta chỉ có nàng.” Lục Giam thanh âm thập

phần trầm thấp, lại hoàn toàn rõ ràng, giống như nhịp trống đánh từng nhịp ở

trong lòng Lâm Cẩn Dung, nàng đột nhiên cảm thấy tuyết trắng rất chói mắt, nàng

nhấc chân lên, tại mảnh tuyết trong suốt như kính kia dẫm xuống vài dấu chân

mới cảm thấy có chút thuận mắt.

“Nàng bảo ta không được giấu giếm, ta liền nói cho

nàng nghe.” Lục Giam vẫn chờ nàng trả lời, Lâm Cẩn Dung nâng mắt lên nhìn hắn,

nửa thật nửa giả cười nói: “Đối với chàng ta vẫn thấy không khỏi hờn giận.”

Lục Giam đôi mắt thâm sâu, khóe môi đang khẽ nhếch

cũng rũ xuống. Nhưng nhìn thấy bộ dạng của nàng liền tươi cười, lấy tuyết từ

một cành cây bên cạnh nàng, cầm tay nàng dưới ống tay áo: “Nàng lại nói năng

lung tung rồi.”

Lâm Cẩn Dung cười ha ha: “Chàng không thích nghe, ta

càng muốn nói như vậy, chàng có thể thế nào?” Rồi đoạt bát Lục Giam đang cầm,

giơ tay lên, đem toàn bộ tuyết trong bát đổ ụp xuống đầu hắn, còn sợ thiếu

tuyết, quăng bát đi, vén vạt áo của hắn lên, dùng sức ném tuyết vào trong.

Thấy nàng cười to, ngoạn nháo như thế, một phần không

xác định trong mắt Lục Giam nháy mắt hóa thành vui sướng, một bên phủi tuyết,

một bên lại ra vẻ tức giận mắng nàng: “Chưa thấy qua người như thế này, tân tân

khổ khổ tảo tuyết nửa ngày, lại bị nàng phá hỏng rồi.”

Lâm Cẩn Dung liếc hắn: “Dù sao cũng là ta tảo, chàng

bất quá chỉ động vài ngón tay mà thôi, như vậy ta thích phá hỏng hay không đều

là chuyện của ta.”

Lục Giam lại vươn tay ôm nàng, đụng trán vào trán

nàng, vô cùng thân thiết nói: “A Dung, ta muốn nàng.”

Hắn nói muốn là cái gì, Lâm Cẩn Dung trong lòng hiểu

được, liền dùng sức đẩy hắn: “Không đứng đắn, A Vân thấy bây giờ.”

Lục Giam nhìn quanh trái phải, cười nói: “Ai mà còn

dám nhìn về phía bên này, vậy thật là kẻ khờ rồi.” Hắn chặt chẽ ôm đầu vai

nàng, gắt gao nhìn chằm chằm vào đôi mắt nàng, nghiêm túc hỏi: “A Dung, nàng

nghe thấy lời ta nói không?”

Lâm Cẩn Dung nói: “Nghe thấy.”

“Như vậy có nên nghiêm túc trả lời ta hay không?” Lục

Giam cố chấp nhìn nàng, ý tứ không cần nói cũng biết. Hắn muốn nàng đáp lại, rõ

ràng đáp lại. Thời điểm ban đầu chính là ẩn hàm hy vọng, hiện tại lại cần có sự

đáp lại cùng xác định.

Lâm Cẩn Dung nhìn Lục Giam, câu nói kia vòng vo qua

lại, chung quy vẫn không thể nói ra. Ngay cả nói cho có lệ, một khắc này, nàng

cũng nói không nên lời, lại càng không muốn thốt ra.

Nàng cười cười, đơn giản vươn tay ôm cổ Lục Giam, ở

cằm của hắn nhẹ nhàng hôn một cái. Giống như chuồn chuồn lướt nước, giống như

gió nhẹ lướt qua đóa hoa, bất quá chỉ thoáng chốc rồi rời đi, Lục Giam lại cảm

thấy, khoảnh khắc đó thật sự ấm áp, tâm tình của hắn trở nên vui sướng mà trầm

ổn.

“A Dung…” Hắn còn muốn cùng Cẩn Dung nói thêm mấy câu,

Lâm Cẩn Dung cũng đã xoay người nhặt bát lên, xoay người hướng tới chỗ Lục Vân:

“Chàng thỉnh A Vân tới đây chơi, lại bỏ mặc muội ấy sang một bên, cũng khó

trách muội ấy sẽ sinh oán giận a.”

Nàng cho tới bây giờ đối với những chuyện như thế này

đều là thực thẹn thùng. Lục Giam nở nụ cười, bước nhanh đuổi kịp Lâm Cẩn Dung,

cùng nàng sóng vai mà đi, dựa vào ống tay áo dài rộng, nhẹ nhàng cầm tay nàng.

Lâm Cẩn Dung cố gắng duy trì tươi cười, giương mắt nhìn cành hoa mai phía

trước, nhẹ giọng nói: “Mẫn Hành, chàng nên tốn chút thời gian đọc sách mới

phải.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.