Thế Hôn

Chương 282: Tuyết rơi


Ngoài cửa gió lạnh thấu xương, nước đóng thành băng,

trong Tụ Hiền các lại ấm áp thơm hương. Than bạc thượng đẳng cháy đỏ hồng trong

chậu bằng đồng thau bóng loáng, khiến ba thước chung quanh được sưởi ấm dào

dạt, lô bằng đồng lẳng lặng tỏa ra tô hợp hương, thảm gấm Tứ Xuyên lót chân

thêu hình tùng hạc vừa ấm lại mềm mại, làm cho người ta kìm lòng không được có

thêm vài phần lơi lỏng.

Lục lão ông ngồi ở trên tháp, yên lặng nghe Lâm Cẩn

Dung đứng ở phía dưới nói chuyện.

Lâm Cẩn Dung vẫn mặc đồ xuất môn, áo choàng đính lông

chồn trắng màu xanh nhạt, váy sắc thiển giang, búi tóc vấn cao, cài một chiếc

trâm lưu thúy, môi tô chút son, đôi mắt sáng trong: “Tổ phụ, tôn tức vừa rồi đi

một chuyến đến nhà tộc muội, nghe nói tới một chuyện kỳ quái, cảm thấy có chút

thú vị, muốn kể cho tổ phụ nghe, lại thỉnh tổ phụ chỉ giáo một hai câu.” Lời lẽ

của nàng rõ ràng, không nhanh không chậm, giống như đang kể lại một chuyện thật

sự thú vị, muốn giúp trưởng bối giải sầu vậy.

Lục lão ông lại hiểu được nàng không phải loại người

nhàn rỗi không có việc gì làm, lắm mồm lắm miệng, liền chỉ ghế đôn mặt sáu cạnh

khắc hoa văn như ý: “Ngồi xuống nói chuyện.”

“Đa tạ tổ phụ.” Lâm Cẩn Dung quỳ gối hành lễ, đoan

đoan chính chính ngồi xuống, nói: “Sự tình là như thế này, vị tộc muội này của

con, gần đây gặp được một việc lạ, không thể không hướng con xin giúp đỡ. Nàng

đến chơi nhà một người thân thích, nữ nhi nhà kia tặng cho nàng một cái túi

hương. Gia cảnh nàng bần hàn, hằng ngày không có vật phẩm trang sức nào tinh

xảo, lại thập phần yêu thích túi hương này, liền hằng ngày đeo ở bên người, ai

ngờ trước đó vài ngày lúc nàng xuất môn không cẩn thận đã đánh mất. Đã đánh mất

thì đành thôi, kỳ quái là, túi hương này qua mấy ngày sau lại xuất hiện ở Phúc

Đức lâu, hơn nữa bị người ta cố ý nói là của một nam tử, mà nam tử này, lại là

bằng hữu của người có thê tử làm ra túi hương đó, lúc ấy trượng phu của nữ tử

kia lại ở đây, không khỏi hoài nghi sự trong sạch của thê tử mình, thiếu chút

nữa phá hỏng một mối nhân duyên, phá hỏng thanh danh của nữ tử có khác nào muốn

mạng của nữ tử đó đây.”

Nàng kể lại đầu đuôi chuyện túi hương xong, cuối cùng

hỏi Lục lão ông: “Tổ phụ, hiện tại nữ tử thêu túi hương kia bị oan uổng, phẫn

hận muốn chết, theo lai lịch của túi hương tra ra vị tộc muội này, nhất định

bắt tộc muội kia nói rõ ràng rốt cuộc là cho ai, vì sao lại hại nàng. Mà vị tộc

muội thật sự là oan uổng, bị ai lấy trộm cũng không biết, sao có thể nói rõ

ràng đây? Nhà nàng vốn nghèo, phụ huynh cũng không hữu dụng, không thể không

hướng ta xin giúp đỡ, ta mặc dù cảm thông với nữ tử bị oan uổng kia, cũng cảm

thông tộc muội bị vạ lây kia, nhưng không có biện pháp hữu hiệu nào để giúp các

nàng. Tổ phụ kiến thức rộng rãi, túc trí đa mưu, có thể nghĩ ra biện pháp nào

tốt chỉ giáo cho tôn tức hay không?”

Lục lão ông nghe nàng không đầu không đuôi nói chuyện,

mặc dù không biết nàng kế tiếp muốn làm cái gì, muốn biểu đạt cái gì, nhưng

cũng biết đây là đại sự, không khỏi nhíu lông mày: “Con nói rõ ràng một chút?”

Lâm Cẩn Dung khí cũng không suyễn tiếp tục nói: “Lại

nói tiếp, vị nữ tử tìm vị tộc muội của con gây phiền toái, cũng là người đáng

thương vô tội. Trượng phu của nàng chính là đích tôn nhi tử độc nhất, tuy là

trí tuệ tiến tới, có điều Đại phòng đơn bạc, luôn khó tránh khỏi bị người tính

kế. Nàng mặc dù ỷ vào bản thân có chút sắc sảo, tìm hiểu nguồn gốc, chỉ ra sơ

hở do người ta dựng gian kế, được trượng phu ủng hộ, tìm được nhân chứng, nhưng

lại thiếu mất mấu chốt trung gian, không thể khiến kẻ xấu lộ diện trước mặt mọi

người, càng không thể chứng minh sự trong sạch của bản thân. Nếu nhẫn nhịn, khó

tránh khỏi cổ vũ khí diễm của kẻ xấu, chưa chừng ngày sau còn có thể bị phản

phệ, không những mất đi sự trong sạch mà còn cả tính mạng; Dù không đành lòng,

lại không thể gây khó dễ. Còn thỉnh tổ phụ chỉ giáo tôn tức, nữ tử bị oan uổng

này nên làm cái gì bây giờ? Đặc biệt là kẻ xấu này, dĩ nhiên lại là huynh

trưởng và tẩu tử của trượng phu nàng!”

“Lộp bộp” một tiếng vang nhỏ, Lục lão ông làm rơi một

khối dương chi bạch ngọc đang cầm trong tay. May mà thảm gấm Tứ Xuyên dầy dặn,

không bị vỡ. Lâm Cẩn Dung vội đứng dậy nhặt lên, hai tay đưa cho Lục lão ông,

đã thấy Lục lão ông nheo mắt, gắt gao trừng nàng.

Lâm Cẩn Dung bị ánh mắt hắn khiến cho hoảng sợ, lập

tức lại bình tĩnh trở lại. Nàng nói trong nói ngoài, Lục lão ông khẳng định đều

hiểu được, hắn gắt gao trừng mắt nàng, là không tin nàng, cho rằng nàng xúi

giục vu hãm, hay là tức giận quá mà đen mặt đây? Nhưng không câu nệ là căn do

thế nào, nàng đều không thể chột dạ. Chưa từng có người nào bị hãm hại mà phải

chột dạ cả, Lâm Cẩn Dung hai tay giơ lên khối ngọc kia, khóe môi hàm chứa ý

cười, nhẹ nhàng gọi: “Tổ phụ?”

Lục lão ông chậm rãi trừng mắt nhìn, hồi phục lại tinh

thần giống như vừa có địa chấn, rũ mắt xuống, tiếp nhận khối ngọc Lâm Cẩn Dung

đưa, thanh âm khàn khàn nói: “Theo lời con nói, nữ tử này là nha đầu tham dự

vào mấy chuyện xấu xa sao?”

Lâm Cẩn Dung cười nói: “Cũng không phải vậy? Không có

cách nào a, nàng mặc dù không phải người nhiều chuyện, nhưng vì tự bảo vệ mình,

dù thế nào chẳng phải cũng nên tìm đường đi cho mình sao? Chính là không có đạo

lý ngày ngày đề phòng trộm cướp, nàng nói với ta, nàng sợ một ngày kia sẽ bị

bức đến điên mất. Nàng cũng là nữ tử cá tính cương liệt, chịu không nổi sự dơ

bẩn này, nàng nói nếu nàng phải chết, cũng phải kéo mấy người đó theo, quyết

không thể dễ dàng tha cho kẻ xấu.”

“Nàng choáng váng rồi!” Lục lão ông hô một tiếng, leng

keng hữu lực nói: “Nàng hẳn nên cùng trượng phu của nàng dắt tay vượt qua cửa

ải khó khăn, càng nên tin tưởng trưởng bối trong nhà nhất định sẽ vì nàng chủ

trì công đạo! Việc vu oan giá họa người khác, thiên lý cũng không tha! Sao có

thể nói đến chuyện sống chết gì chứ? Con nên khuyên nhủ nàng, như vậy là không

được! Nàng còn có phụ mẫu, có gia tộc, phương pháp giải quyết sự việc có ngàn

vạn cách, có thể nào xúc động như vậy, dễ dàng lấy tính mạng của mình ra đùa?”

Lâm Cẩn Dung thở dài: “Nói thì nói như vậy, nhưng ba

người thành miệng hổ, nhiều người xói chảy vàng, một lời nói dối nói mười lần

cũng trở thành sự thật, ai biết hay không một ngày kia, những người này cũng

không tin nàng đây? Điều quan trọng nhất của nữ tử chính là thanh danh trong

sạch, nàng là một nữ tử ngoại lai, chỉ có thể phụ thuộc vào gia tộc cùng trượng

phu mà sinh tồn, nếu gia tộc cho rằng chỉ bằng một mình nàng, không đáng nháo

loạn gây ra động tĩnh lớn, trượng phu cũng không tin tưởng nàng, nàng không

phải chỉ có một con đường chết thôi sao?” Nói tới đây, Lâm Cẩn Dung nhớ tới bản

thân ở kiếp trước, thanh âm liền trở nên khàn khàn, tự nhiên toát ra thập phần

bi phẫn.

Lục lão ông nặng nề thở hổn hển, trầm giọng nói: “Ta

không biết gia chủ kia suy nghĩ như thế nào, nhưng nếu là ta, ta là tuyệt đối

sẽ không ngồi yên không màng đến. Có lẽ sẽ có bất công, có lẽ sẽ hy vọng toàn

gia và mọi sự hòa thuận, nhưng sẽ không trơ mắt nhìn một người trong sạch bị kẻ

khác hãm hại đến chết. Nàng còn chưa thử qua, sao lại không tin tưởng? Trên đời

này, lẽ phải luôn chiếm thượng phong.”

Lâm Cẩn Dung ngầm cười nhạo một tiếng, tuy là năm đó

nàng có rất nhiều chỗ làm không đến nơi đến chốn, nhưng ngày tháng khổ sở của

nàng ai cũng có thể nhìn ra được. Trong cả cái nhà này, chỉ có một mình Lục

Luân thật tình nhất thiết quan tâm đến nàng mà thôi, những người khác cho dù

không giẫm đạp nàng, cũng không có ai giúp đỡ nàng, bất quá đều chỉ là lạnh

lùng xa cách. Cho nên tin hay là không tin, không phải là vấn đề, mấu chốt là,

nàng có thể tự bảo vệ mình hay không, đây mới là chuyện quan trọng nhất.

Trong lòng nghĩ như thế, trong miệng lại thay đổi ngữ

khí nhẹ nhàng hơn: “Tổ phụ nói đúng, thiên lý sáng tỏ, nếu biết rõ có người làm

điều ác mà không ngăn lại, ngược lại phóng túng kẻ đó hại người, như vậy, ngay

cả kẻ đó không tự mình động thủ làm điều ác, nhưng ác báo cũng sẽ tính một nửa

trên đầu hắn. Ta sẽ đi nói với nàng, bảo nàng tin tưởng phu gia của nàng, nhất

định sẽ cho nàng một lời công đạo.”

Lục lão ông mệt mỏi gật đầu, Lâm Cẩn Dung tao nhã quỳ

gối hành lễ cáo lui, mới quay người, chợt nghe thấy phía sau Lục lão ông ho

khan một trận tê tâm liệt phế, đến mức không hít thở nổi. Lâm Cẩn Dung cước bộ

nhất thời dừng lại, nàng do dự xoay người lại nhìn Lục lão ông lụ khụ cuộn mình

lại. Sau khi hiểu rõ chân tướng sự việc, mọi oán hận, phẫn nộ, trả thù vẫn đều

xoay quanh trong đáy lòng nàng, thậm chí nhiều khi có cảm giác giận chó đánh

mèo, có đôi khi tức giận ngoan tuyệt, hận không thể khiến người ở Lục gia phụ

bạc nàng sống không an ổn. Nhưng nhìn thấy Lục lão ông bị lời nói của nàng kích

thích đến mức khổ sở như vậy, lòng của nàng cũng không thoải mái.

Nàng nhanh chóng lộn trở lại, giúp đỡ Lục lão ông,

dùng sức vuốt lưng cho hắn, lại đưa qua chén trà nóng, hết sức trấn an. Đợi đến

khi Lục lão ông không ho khan nữa, cũng đã hít thở được, nàng mới thấp giọng

nói: “Tổ phụ, người có bị bệnh nặng không? Thỉnh đại phu đến khám đi?”

Lục lão ông gắt gao cầm chén trà nàng đưa tới, đối

diện với đôi mắt của nàng, muốn nói cái gì, chung quy vẫn không nói ra, mà là

trầm trọng thở dài, ngửa mặt tựa vào lưng ghế dựa, thấp giọng nói: “Ta không

cần gọi đại phu, nếu Nhị lang trở về, con bảo hắn tới gặp ta.”

Lâm Cẩn Dung liền thi lễ, lặng yên không một tiếng

động lui ra ngoài. Chỗ Lục lão ông, nhừng gì nên nói nàng đã nói xong rồi,

chuyện có thể làm cũng đều làm, không cần nhiều lời nữa.

Ở gian ngoài không biết khi nào tuyết đã rơi lả tả như

lông ngỗng, trên bầu trời lộ ra một tia nắng, vừa vặn chiếu vào trên mặt Lâm

Cẩn Dung, khiến nàng mị mắt, nhìn lại lên bầu trời, chỉ thấy tầng mây thật dầy

có lỗ hổng, ánh mặt trời từ nơi đó không kiêng nể gì chiếu xuống dưới, chiếu

rọi chung quanh một mảnh trắng xóa lạnh lẽo.

“Đúng là thời điểm, trận tuyết rơi này sau mấy ngày

mấy đêm mới có thể ngừng.” Lục Giam đứng ở hành lang, quay đầu nhìn nàng. Bông

tuyết không ngừng theo mái hiên bay vào, dừng trên đầu hắn, trên vai hắn, phủ

một tầng mỏng manh trong suốt, hắn cũng không phủi đi, tùy ý để chúng nó chồng

chất lên đó, làm nổi bật gương mặt trắng trẻo, ánh mắt đen như mực của hắn: “A

Dung, chuyện nàng nói không ai tin, hoàn cảnh bị ép buộc tới chết, vĩnh viễn sẽ

không có.”

“Chàng đều nghe thấy?” Tuyết rơi xuống, vừa vặn dừng

trên lông mi của Lâm Cẩn Dung, không đợi nàng vươn tay phủi đi, lại hóa thành

một giọt nước trong suốt. Nàng nhẹ nhàng nháy mắt, giọt nước dọc theo hai gò má

nàng chảy xuống, lành lạnh giống như nước mắt.

Lục Giam vươn một ngón tay, nhẹ nhàng thay nàng lau

đi, thấp giọng nói: “Nhanh đến Vinh Cảnh cư, Ngũ đệ mang thứ hay về cho nàng,

bảo nàng tới xem.”

Lâm Cẩn Dung đi ra ngoài khá xa, trên chóp mũi còn

quanh quẩn mùi hương đạm mạc của Lục Giam. Nàng nhẹ nhàng đội mũ lên, nhếch

khóe môi kéo chặt áo. Là vĩnh viễn sẽ không có, mà cũng không phải là vĩnh viễn

sẽ xảy ra.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.