Thế Hôn

Chương 273: Khó xử


“Mọi người đều vừa lòng đẹp ý mới tốt.” Lâm Cẩn Dung

cười: “Ngươi nói không thể lay động thì còn có năng lực đùa nghịch cái gì? Ra

vào không thể tự do…” thanh âm dần dần thấp xuống, đột nhiên lại đổi thành ngữ

khí vui vẻ: “Chẳng lẽ ngươi muốn ta suốt ngày cầm sổ sách đọc sao? Xem ở trong

mắt, cũng muốn ở trong tay sờ một lúc cho thoải mái thôi. Ngươi lại đây.”

Lệ Chi tiến đến, Lâm Cẩn Dung cầm một bàn tay của

nàng, đem vòng tay vừa chà lau kia đeo vào tay nàng, mị mắt đánh giá: “Rất đẹp,

giống như làm cho ngươi vậy.”

Lệ Chi vội nói: “Thiếu phu nhân, người đã thưởng cho

nô tỳ hai trang sức rồi.”

Lâm Cẩn Dung trừng nàng một cái: “Cho ngươi mượn đeo

một chút cũng không được sao? Ai nói ta muốn đưa cho ngươi?” Một bên nói, một

bên không thú vị thay nàng rút ra, cẩn thận dùng vải bố bọc vào, giống như lơ

đãng nói: “Tương lai nếu có người tới cầu hôn, ngươi muốn sính lễ như thế nào?”

Lệ Chi trong lòng nhảy dựng, giương mắt nhìn Lâm Cẩn

Dung, chỉ thấy mặt mày thần thái không có gì đặc biệt, giống như đang nói một

câu nhàn thoại, liền nghĩ bồi nàng nói chuyện giải sầu, hàm chứa tươi cười nói:

“Nô tỳ cũng không đặc biệt muốn hắn tặng cái gì, chỉ cần đem cấp bậc lễ nghĩa

làm đủ là tốt rồi. Quan trọng là nhân phẩm, kính ta tin ta, không phải là kẻ

nhu nhược.”

Lâm Cẩn Dung tiếp tục thu thập trang sức của mình:

“Làm đủ lễ nghi, không phải kẻ nhu nhược, nam tử có chút của cải, tính tình

kiên cường thì dễ tìm. Kính ngươi tin ngươi, lại là không dễ dàng. Mặc dù tin,

cũng nên đề phòng hắn đột nhiên không tin ngươi nữa.” Ngẩng đầu lên nhìn Lệ Chi

thản nhiên cười: “Bất quá ngươi nhất định có thể gặp được. Lệ Chi của chúng ta

là một cô nương tốt.”

Lệ Chi cười cười, tiến lên giúp nàng, nhỏ giọng nói:

“Thiếu phu nhân, Quế Viên. . .”

Lâm Cẩn Dung thu liễm tươi cười, cúi mắt không nói.

Lệ Chi trong lòng có chút hiểu được, Lục Giam không có

nha hoàn hầu hạ bên người, Lâm Cẩn Dung rõ ràng là luyến tiếc mình, mà Quế Viên

bộ dạng đẹp nhất, tuổi thích hợp nhất, lại là nữ nhi của Quế ma ma, cùng Lâm

Cẩn Dung lớn lên, khế ước bán mình của mẫu tử hai người đều nằm trong tay của

Lâm Cẩn Dung, đúng là người tốt nhất để lựa chọn. Trừ phi, để Lục lão phu nhân

hoặc là Lâm Ngọc Trân đưa một người tới đây.

Lệ Chi liền thở dài: “Nàng, nàng cũng nghĩ như vậy

sao?” Nói lời này xong lại hối hận. Quan hệ giữa nàng cùng Quế Viên vốn không

tốt lắm, bất quá may mắn có vài phần nể trọng cùng đau sủng mà thôi, bằng

không, nha hoàn hồi môn có thể làm được gì? Nàng có năng lực thay Quế Viên cầu

tình gì đây? Đứng ở lập trường nào để cầu tình? Đứng ở lập trường của Lâm Cẩn

Dung nếu phải chấp nhận việc nạp phòng thiếp thất, đương nhiên Quế Viên so với

người khác vẫn tốt hơn; mà đứng ở lập trường của Quế Viên, chắc gì Quế Viên sẽ

không chịu? Từ lúc nhỏ như thế, đã ở trước mặt Lục Giam bôi son điểm phấn, mặc

dù hiện tại vẻ ngoài thành thật, trong lòng chẳng lẽ không có nửa điểm mong

muốn?

Vì thế Lệ Chi dừng một chút, ngược lại cười nói:

“Thôi, không câu nệ như thế nào, nô tỳ vẫn thấy thiếu phu nhân tự rối loạn trận

tuyến. Nhị gia không phải chưa nói gì sao? Người gấp cái gì? Nhóm phu nhân cũng

chỉ là thỉnh đại phu bắt mạch mà thôi, còn chưa tới thời điểm đó mà?”

“Sáng nay Đại phu nhân đã nói qua với ta. Nàng nói

không muốn khó xử ta, nhưng muốn ta không chịu thua kém. Nhưng lúc này ta ở

trong mắt nàng chính là không thể không chịu thua kém, cho nên nếu phu nhân

muốn an bài việc này, sẽ không ai có thể trách phu nhân không săn sóc. Chính là

ý tứ như vậy.” Lâm Cẩn Dung đem châu sai cuối cùng để vào trong hộp, khóa kỹ

lại, đứng dậy phủi phủi váy: “Nên đi hầu hạ phu nhân dùng cơm chiều thôi.”

Lâm Ngọc Trân tâm sự nặng nề mà cầm que cời than trong

lô, Lục Vân thân mình bọc trong áo choàng lông chồn tuyết trắng lười biếng lệch

qua một bên, thỉnh thoảng vểnh tai nghe động tĩnh bên ngoài, mới nghe thấy nha

hoàn hô một tiếng “Nhị thiếu phu nhân”, ánh mắt lập tức liền sáng lên nhìn về

phía mành cửa.

Chỉ thấy Lâm Cẩn Dung khoác áo choàng gấm sắc xanh

nhạt đính lông cừu đính châu ngọc đi vào, khuôn mặt trầm tĩnh, nhìn không ra

mất hứng, cũng nhìn không ra cao hứng, hành vi cử chỉ giống hệt thường ngày. Vì

vậy không khỏi thầm nghĩ Lâm Cẩn Dung cũng là người biết nhẫn nhịn, liền cười

nói: “Tẩu tử, Nhị ca đâu?”

Lục Giam đá cửa viện, nổi giận đùng đùng ra khỏi phủ,

ai mà chẳng biết? Lâm Cẩn Dung cũng không giấu diếm: “Đi ra ngoài rồi.”

Lâm Ngọc Trân nghiêm khắc nhìn Lâm Cẩn Dung: “Đi đâu?”

Lâm Cẩn Dung cười: “Không biết, nghe nói là cưỡi ngựa

đi ra ngoài, mang theo Trường Thọ.”

Lâm Ngọc Trân nhíu nhíu mày: “Ăn cơm đi, không cần đợi

hắn.”

Trầm mặc ăn xong cơm, Lục Vân đột nhiên nói: “Nhị tẩu,

ta có một yêu cầu quá đáng.”

Lâm Cẩn Dung ngẩng đầu lên nhìn nàng, rất muốn nói,

nếu là yêu cầu quá đáng thì không cần mở miệng, nhưng trước mặt Lâm Ngọc Trân,

lời này không tiện thốt ra, liền chỉ cười mà không nói.

Lục Vân liếc Anh Đào đứng cạnh Lệ Chi ở trong góc một

cái, cười nói: “Nhị tẩu, bên người ta thiếu một tiểu nha hoàn đắc lực. Giản

Nhi, Châu Nhi tuổi đã lớn, không được bao lâu chỉ sợ sẽ gả đi, nếu tương lai,

ta rời nhà ngàn dặm…” tươi cười ảm đạm, lộ ra vẻ tiều tùy: “Bên người cũng

không có tinh linh đắc lực, ta da mặt dày muốn chiếm tiện nghi của Nhị tẩu, tẩu

tặng Anh Đào cho ta đi. Ta sẽ đền bù hai nha hoàn khác cho tẩu.”

Anh Đào kinh hãi, đang muốn mở miệng, đã bị Lệ Chi kéo

lại, bị hung hăng nhéo một phen, mới cố nén ủy khuất cúi mắt xuống, yên lặng

nghe Lâm Cẩn Dung trả lời thế nào.

Lâm Cẩn Dung che miệng nở nụ cười.

Lục Vân trong lòng có quỷ, vừa tức vừa hận, lúc này có

mặt Lâm Ngọc Trân, nghĩ rằng chỉ cần gả tới Kim gia, rời nhà ngàn dặm, vốn là

chịu ủy khuất, Lâm Cẩn Dung như thế nào cũng không thể không nể mặt nàng, không

phải là một nha hoàn thôi sao? Tính là cái gì. Đã thấy Lâm Cẩn Dung chẳng những

không trả lời, ngược lại che miệng nở nụ cười, không khỏi chột dạ cười cười

hỏi: “Tẩu tử cười cái gì?”

Lâm Cẩn Dung chỉ vào nàng: “Cười muội không hiểu

chuyện, cô phụ tâm của cô cô.”

Lục Vân tức giận đến mặt mũi tái đi, khó khăn lắm mới

nhịn xuống: “Nguyện nghe rõ ràng.”

Lâm Cẩn Dung hòa nhã nói: “A Vân ngốc nghếch, nha hoàn

của hồi môn của muội, cô cô đã sớm thay muội chuẩn bị tốt, cũng đã dạy dỗ.

Huống chi cô cô chỉ có một mình muội là chí thân cốt nhục, chưa cần muội phải

nhắc, chính là một số việc vặt căn bản muội không thể nghĩ ra, cô cô cũng sớm

thay muội lo lắng chu toàn. Sao có thể để muội không có ai đi theo hầu hạ? Này

không phải cô phụ tâm của cô cô sao?”

Phương ma ma thấy biểu tình của Lâm Ngọc Trân quả

nhiên có chút không được tự nhiên, vội cười nói: “Đúng vậy, trầm hương, đinh

hương, đàn hương, mộc hương không phải đều là vì tiểu thư mà chuẩn bị sao? Qua

năm mới sẽ có người tới hầu hạ người, không cần nói tới đại sự này, chính là

việc nhỏ nhặt như mực, giấy bút, phu nhân cũng đã vì người chuẩn bị thật tốt.”

Lục Vân bị thuyết giảng, trầm mặc một lát, cười nói:

“Ta đúng là không hiểu chuyện.”

Lâm Cẩn Dung tiếp lời: “Không hiểu chuyện cũng đừng

lo, biết sửa là tốt rồi.” Rồi thi thi nhiên nói: “Nếu Anh Đào tuổi lớn hơn, lại

đắc dụng chút, tuy rằng ta tuy rằng cực kỳ đau lòng nàng, đối với tương lai của

nàng cũng đã tính toán, nếu muội thật sự muốn, ta cũng sẽ cho. Nhưng nàng tuổi

còn nhỏ, lại không kiên định, muội có mang theo cũng không thể dùng, nên không

thể cho được.”

Ha! Lý do thật đường hoàng! Lục Vân mí mắt giật giật,

tươi cười vẫn sáng lạn: “Hảo tẩu tử, ta thích tính tình lanh lợi của nàng. Tẩu

cho ta đi.”

Nếu nàng dùng phương thức này ăn vạ dây dưa, Lâm Cẩn

Dung cũng dùng phương thức đồng dạng đáp lễ nàng, cười nắm tay nàng, tươi cười

vô cùng sáng lạn: “Không cho là không cho, ta sẽ không đồng ý. Hảo muội muội,

ta trước mắt cũng chỉ có vài người hữu dụng, trong nhà nhiều người bận rộn,

muội tha cho ta việc này, ta tất nhiên sẽ đưa lên một phần hậu lễ.”

Lời này cũng là nói cho Lâm Ngọc Trân nghe, cần phải

chống lại Nhị phòng, huống chi lập tức còn muốn cùng Lâm Cẩn Dung nói chính sự,

bàn đại sự, sao có thể khiến nàng không thoải mái? Lâm Ngọc Trân liền mở miệng:

“Thôi, A Vân đừng không hiểu chuyện như vậy, người trong tay con đã quá nhiều,

sao còn tranh với tẩu tử con? Con còn chưa khỏi hẳn, đi về trước nghỉ ngơi đi.”

Chuyện này chấm dứt ở đây, Lâm Cẩn Dung chẳng những

giải quyết sạch sẽ, còn đáp lễ vô cùng lưu loát, muốn giảng giải thì sẽ giảng

giải, muốn vô cớ gây rối liền vô cớ gây rối. Lục Vân đúng là nửa điểm tiện nghi

cũng chưa chiếm được, trên mặt cũng không biểu lộ ra, chỉ khẽ mỉm cười rời đi.

Giản Nhi nâng đỡ nàng đi tới cửa, có chút sầu lo nhìn Anh Đào liếc mắt một cái,

lại gục đầu xuống, nhẹ nhàng xoay người đi theo.

Lâm Cẩn Dung xem ở trong mắt, không khỏi có thêm vài

phần cân nhắc.

Nghe thấy tiếng chủ tớ Lục Vân đã đi xa, Lâm Ngọc Trân

nhẹ nhàng khụ một tiếng, ý bảo hạ nhân trong phòng đều đi ra ngoài, Lâm Cẩn

Dung liền biết sẽ bàn về chính sự, không khỏi ngồi ngay ngắn ở giữa, bộ dạng

kính cẩn nghe theo.

Lâm Ngọc Trân khe khẽ thở dài: “A Dung, theo lý, ta

không nên gấp như vậy, nhưng con cũng hiểu được, đích tôn của chúng ta là hoàn

cảnh thế nào, ta có hoàn cảnh ra sao.”

Đây là lời dạo đầu, Lâm Cẩn Dung hàm chứa tươi cười,

không có gì là mất vui. Lâm Ngọc Trân vốn không đau sủng nàng, thậm chí không

thích nàng, cưới nàng bất quá là vì cần mà thôi, kiếp trước là oan gia, kiếp

này ở chung tốt hơn chút cũng bất quá là vì theo như nhu cầu, có được sự cân

bằng mà thôi. Sự tình liên quan đến lợi ích của bản thân, đương nhiên chỉ cần

có lợi cho bản thân, có cái gì mà không nghĩ ra?

Lâm Ngọc Trân thấy nàng không nói gì, nhân tiện tiếp

lời: “Chúng ta là chí thân cốt nhục, người bên ngoài không thể thông cảm đều có

thể thông cảm cho nhau, con cũng nên hiểu được sự khó xử của ta.”

Lâm Cẩn Dung gật gật đầu: “Bà bà khó xử, nhi tức hiểu

được.”

Lâm Ngọc Trân nghe nàng sửa miệng gọi mình là bà bà,

mà không phải là cô cô, hiểu được hai người đang đứng ở lập trường bà bà và nhi

tức mà nói chuyện, đành bảo: “Con yên tâm, ta sẽ không thể không thay con lo

lắng, sẽ do con tuyển chọn, con nói là ai chính là người đó, chính là thiếp

thất thông phòng, ít hôm nữa … chậm rãi lại nói sau. Có ta ở đây, không người

nào có thể lấn lướt con.”

Lâm Cẩn Dung cúi mắt đáp: “Theo lý nhi tức không dám

nói lời này, cũng hy vọng Đại phòng chúng ta thịnh vượng, nhưng chỉ sợ mẫu thân

ta không chịu. Nay còn chưa đến một năm, cũng ảnh hưởng đến thể diện của Lâm

gia.” Biểu tình của nàng dịu ngoan, ngữ khí lại là leng keng hữu lực.

Thật sự có để ý như vậy, Lâm Ngọc Trân ngẩn ra, nói:

“Cũng không cần phải gấp như vậy, ta chỉ muốn nói trước với con một tiếng, để

có sự chuẩn bị. Lão thái thái hôm nay cũng tìm ta đến hỏi chuyện của con, chỉ

sợ cũng chính là chuyện của năm sau.”

Lâm Cẩn Dung nói: “Đa tạ cô cô.”

Lâm Ngọc Trân thấy nàng lại gọi mình là cô cô, tâm

tình tốt hơn vài phần, ôn nhu nói: “Con là người có hiểu biết. Con và Nhị lang

đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Lâm Cẩn Dung nở nụ cười: “Tam thẩm nương lại tìm hắn.”

Đồ thị muốn nhúng tay vào sao, đó là si tâm vọng tưởng.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.