Thế Hôn

Chương 26: Sáo cổ 2


Lệ Chi mở to mắt mắt nhìn, nhẹ giọng nói: “Hình như

Đại thiếu gia muốn thỉnh Lục gia huynh muội đi đông giao Bình Tể tự ngắm phong

diệp. Nô tỳ thấy Tín Nhi giấu giấu giếm giếm, liền cố ý nói rõ, người sai nô tỳ

tới là vì muốn cáo biệt Cữu phu nhân.”

Lâm Cẩn Dung thấy nàng tinh tế như vậy, dĩ nhiên nhìn

thấu bản thân đối với Lục Giam vô tình, trong lòng không khỏi cả kinh, che giấu

giống như nhẹ nhàng nhéo nàng một cái, thấp giọng sẵng giọng: “Thật là làm ta

sợ, ngươi nói như vậy, Ngũ tiểu thư nhất định sẽ đến!”

Lệ Chi đánh giá thần sắc của nàng, ra vẻ nghịch ngợm

cười. Trong lòng lại thầm nghĩ đáng tiếc. Nghe nói đã nhiều ngày qua Lục Giam ở

Bình Châu bái kiến vài văn nhân nhã sĩ nổi danh, thanh danh nổi lên, được rất

nhiều người xem trọng. Đại phòng thừa dịp Tứ tiểu thư, Lục tiểu thư, Thất tiểu

thư đang bị cấm chừng, liền nhanh chân nhanh tay trong chốc lát thỉnh Lâm Ngọc

Trân dẫn Lục gia huynh muội đến làm khách, trong chốc lát lại an bài đi ra

ngoài du ngoạn.

Hôm nay là Đại thiếu gia ra mặt, thỉnh Lục Giam đi

ngắm phong diệp, Lục Giam đi, Lục Vân tất nhiên cũng nhân cơ hội muốn đi, vậy

Ngũ tiểu thư cũng thuận lý thành chương (hợp tình hợp lý) đi cùng

biểu muội. Ý ở trong lời, ý tứ của Đại phòng ai cũng thấy, nhưng Lâm Ngọc Trân,

lão thái thái, lão thái gia cũng chưa tỏ vẻ phản đối, cũng sẽ không có ai dám

nhiều lời một câu. Cho dù là Nhị phu nhân, cũng chỉ là dám phát hỏa với hạ nhân

mà thôi.

Rõ ràng là Tứ tiểu thư là tỷ tỷ đứng phía trước, cũng

so với Ngũ tiểu thư ôn nhu đôn hậu, nhân tài càng xuất chúng, lão thái thái

thật là bất công! Lệ Chi lại nhịn không được thở dài.

Không bao lâu, “Xoạch, xoạch” tiếng guốc gỗ bước trên

con đường rải đá thanh thúy vang lên, Lâm Ngũ tiểu thư người chưa đến, thanh âm

đã tới trước: “Tứ tỷ tỷ, ta tới rồi! Cám ơn sáo cổ của tỷ a, ta rất cao hứng,

tỷ đang làm gì vậy?”

Lâm Cẩn Dung nghênh đón đi ra cửa, nhưng thấy Lâm Ngũ

mắt phượng cười tươi như trăng rằm, bên tai đeo hai khuyên tai trân châu như

hai giọt lệ, bên ngoài khoác áo choàng sắc vàng nhạt, bên trong mặc váy gấm mềm

mới tinh màu phấn hồng, eo nhỏ được một chiếc thắt lưng màu lục bằng tố cẩm

thắt chặt, hai khối dương chi bạch ngọc áp lên chân váy sắc lục như ý kết dải,

quả nhiên giống như liễu xanh mùa xuân, tươi mát đáng yêu.

Lâm Ngũ một tay ngăn lại Quế Viên muốn tiến lên giúp

nàng cởi áo choàng, cười dài nói: “Ta đã sớm nghĩ đến việc tới thăm Tứ tỷ, cũng

muốn đi nói với tổ phụ, không phải lỗi của Tứ tỷ, Tứ tỷ không nên bị phạt!

Nhưng mà……” Mắt phượng của nàng khẽ nhíu, mang theo chút lấy lòng cùng quan tâm

nói: “Nhưng mà mẫu thân nói, chuyện tổ phụ đã quyết định không thể dễ dàng làm

trái, ta nếu đi cầu tình, ngược lại khiến tỷ càng thêm phiền toái!”

Lâm Cẩn Dung ngày đó mặc dù đáp ứng nàng, nhưng cũng

chưa từng trông cậy vào nàng sẽ thay mình làm chứng, liền rộng rãi nói: “Ngũ

muội có tâm, Đại bá mẫu lo lắng cũng thực chu đáo, ngày ấy ta cũng có chỗ không

đúng, kiểm điểm bị phạt là đúng. Đến đây, ngồi ở chỗ này, ta đã sai người đun

sôi nước.” Vừa nói vừa làm tư thế mời.

Lâm Ngũ ánh mắt tươi vui, thân thiết ôm cánh tay Lâm

Cẩn Dung, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ nha, ta lập tức phải xuất môn, sợ là không kịp

cùng tỷ uống trà. Tỷ nói thẳng đi, muốn ta thay tỷ làm gì, ta lập tức sẽ giúp.”

Lâm Cẩn Dung cũng không cùng nàng khách khí, trực tiếp

nói yêu cầu của mình, Lâm Ngũ cười nói: “Chuyện này nào có đáng gì? Ta lập tức

Bạn đang đọc truyện Thế Hôn tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này

sẽ thay tỷ đi nói chuyện!” Nói xong liền vội vã chạy đi, một bộ dáng như sợ hãi

Lâm Cẩn Dung truy vấn nàng muốn đi đâu, làm cái gì vậy.

Lâm Cẩn Dung nhìn theo bóng dáng Lâm Ngũ khoái hoạt đi

xa, thầm nghĩ xem ra song phương đều có ý ghép Lâm Ngũ cùng Lục Giam trở thành

một đôi, chỉ mong kết cục sau này đừng giống như mình ở kiếp trước.

Sau một lúc lâu, một tiểu nha đầu trong viện của Lâm

Ngũ tới truyền lời, nói là Lâm Ngũ đã đề cập qua với Đại phu nhân, Đại phu nhân

đáp ứng sẽ tìm thời cơ thích hợp nói với lão thái thái, bảo Lâm Cẩn Dung kiên

nhẫn chờ tin tức.

Chờ đến chạng vạng, Lâm Cẩn Dung đã sớm cho rằng mọi

việc sẽ thỏa đáng, nhưng chưa thấy một ai tới báo tin. Quế ma ma đi ra ngoài

dạo một vòng, biết được lão thái thái vì mẫu tử Đào gia chuẩn bị yến hội mà

tiệc đã sắp bắt đầu, đoán rằng Lâm Cẩn Dung sợ sẽ không được đến đó, trong lòng

khổ sở, nhưng cũng chỉ đành hồi báo lại như vậy.

Quế Viên tức giận đến giơ chân giơ tay: “Thật là không

công, đáng tiếc cái sáo cổ kia! Không chừng Đại phu nhân căn bản không để ở trong

lòng, cũng không nói giúp người! Tiểu thư nha, người rất dễ dàng tin tưởng

người khác!”

“Im miệng!” Quế ma ma lo lắng nhìn Lâm Cẩn Dung, tức

giận mắng Quế Viên một câu, Quế Viên quyệt miệng lui ra một bên.

Lệ Chi dù chưa tỏ vẻ gì, nhưng trong mắt cũng có ý tứ

đối với Lâm Cẩn Dung thương tiếc. Lão thái thái trong lòng sợ đã oán hận Lâm

Cẩn Dung bỏ qua bà trực tiếp tìm tới Lâm lão thái gia — Lâm lão thái gia chỉ

cần ra mặt, mặc kệ thế nào, chuyện này lão thái thái cũng không thể quản lý,

lão thái thái trong lòng tức giận, sao không tìm cơ hội đắn đo Lâm Cẩn Dung một

chút để làm khó nàng?

Lâm Cẩn Dung im lặng đứng dậy, nhìn ngoài cửa sổ bầu

trời ảm đạm mà trầm tư. Chẳng lẽ nói, những gì nàng kiếp trước không có quả

nhiên không thể đạt được sao? Không! Nàng không tin, nàng thành công ngăn trở

chuyện phát sinh với mẫu tử Lâm Diệc Chi mà khiến cho quan hệ giữa mẫu thân và

phụ thân hoàn toàn chuyển biến xấu, nàng thành công đem đệ đệ đưa đến thư phòng

lão thái gia. Cho dù lúc này đây không được, về sau cũng nhất định có thể thành

công, nàng biết sau này sẽ phát sinh sự kiện lớn, chỉ cần có tâm, bất quá là

chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Vừa nghĩ như vậy, nàng buộc chặt cảm xúc bình ổn trở

lại, ngược lại quay đầu nói với mọi người: “Châm đèn, dọn cơm.”

Quế ma ma thấy nàng thần sắc bất động, không giống như

trước dễ dàng đỏ mắt ủy khuất, trong lòng âm thầm kinh ngạc, nhưng cũng thấy Tứ

tiểu thư im lặng trầm ổn như vậy rất tốt, lập tức nhanh chóng làm việc, không

bao lâu liền đem hết thảy an trí thỏa đáng.

Chỉ một lát, dùng xong cơm, Lâm Cẩn Dung rửa tay súc

miệng, bảo Lệ Chi lấy ra sáo cổ còn lại kia, ngồi xuống tháp bên cạnh cửa sổ,

thổi lên một khúc nhạc da diết. Tiếng sáo thanh âm không lớn, nhưng lực xuyên

thấu lại rất mạnh, xuyên qua mưa thu rả rích kéo dài, làm bạn với tiếng mưa rơi

tiếng gió thổi, giống như có thể xuyên thủng lòng người, lại ở trong lồng ngực

hung hăng va chạm qua lại, khiến lòng người tự dưng nghĩ tới chuyện thương tâm

lại ưu sầu.

Quế Viên cũng không có nhiều chuyện để thương tâm, vẻ

mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Tiểu thư còn có tâm tư thổi sáo

sao?”

Lệ Chi liếc nàng một cái, hảo tâm thấp giọng nói: “Tâm

tư của tiểu thư, chúng ta là nô tỳ hạ nhân có thể đoán được sao? Nói đến chuyện

hai ngày trước, ngươi đoán được hay không? Bản thân ta không đoán được.”

Quế Viên tà mắt nói: “Ta tất nhiên không thể so với tỷ

tỷ, được tiểu thư dạy viết chữ nhận mặt chữ, đương nhiên so với ta càng có thể

đoán được tâm tư của người.”

Lệ Chi cười, hoàn toàn không muốn so đo với nàng ta,

xoay người hướng tới ấm lô nhỏ bên cạnh vách tường thêm một chút than hương,

chỉ đem tro hương trắng tinh bên trong bát ra đổ đi, lười biếng ở chung một chỗ

với nàng.

Lâm Cẩn Dung thổi một khúc lại một khúc, thấy cảm giác

uất ức trong lòng dần dần tiêu tan, ước chừng qua nửa canh giờ, chợt có người

gõ cửa, Lâm Cẩn Dung mới ngừng lại, ý bảo hạ nhân ra mở cửa.

Người đến là Thanh Lê nha hoàn bên người của Lâm lão

thái thái, trên mặt nhẹ nhàng dẫn dắt vài phần ý cười nhợt nhạt, dừng lại ngay

trước cửa phòng, làm lễ với Lâm Cẩn Dung nói: “Tứ tiểu thư. Lão thái thái ân

điển, ngày mai Đào gia Cữu phu nhân phải trở về Thanh châu, thưởng cho Tứ tiểu

thư tới hành lễ cáo biệt với Cữu phu nhân!”

Lâm Cẩn Dung rõ ràng lưu loát buông sáo cổ xuống, quay

đầu nhìn Thanh Lê tràn ra tươi cười sáng lạn: “Tạ lão thái thái ân điển, thỉnh

tỷ tỷ thay ta nói một tiếng với lão thái thái, sau khi ta cáo biệt Cữu phu nhân

sẽ hướng lão nhân gia người hành lễ tạ ơn.”

Thanh Lê tựa tiếu phi tiếu nhìn sáo cổ bên cạnh Lâm

Cẩn Dung, nhẹ giọng nói: “Lão thái thái mấy ngày nay thân mình có chút mệt mỏi,

lại mới mở tiệc chiêu đãi Cữu phu nhân, thể lực chống đỡ hết nổi, hiện giờ muốn

đi ngủ rồi. Tứ tiểu thư không ngại ngày khác lại tới thể hiện hiếu tâm cũng

được.”

Lâm Cẩn Dung lúc này mới mang theo vài phần khiếp ý:

“Thanh Lê tỷ tỷ, ta đây vừa mới thổi sáo, có phải quấy nhiễu sự thanh tịnh của

tổ mẫu?”

Thanh Lê thật sâu nhìn nàng một cái: “Không, tiểu thư

thổi sáo rất hay.” Khiến người ta vừa nghe trong lòng như lên men, chỉ cảm thấy

gió thảm mưa sầu, mùa thu lạnh lẽo, vô số sự chua xót trong lòng đều dâng trào,

lão thái thái thật sự nghe không nổi nữa, hơn nữa lại có Ngô thị ở đó khen ngợi

tài thổi sáo của Lâm Cẩn Dung càng ngày càng cao, còn nói vào ngày sinh thần

mười hai tuổi, Lâm Cẩn Dung đã được tặng một đôi sáo cổ, không biết hôm nay có

phải dùng sáo cổ kia thổi hay không? Đại phu nhân cũng nói vài đôi ba câu lời

hay, lão thái thái lúc này mới biết thời biết thế, vì vậy đã chấp thuận.

Lâm Cẩn Dung thẹn thùng cười, phân phó Lệ Chi thay

nàng đưa Thanh Lê ra ngoài. Lệ Chi được ra hiệu, chạy nhanh cầm lấy một hồng

bao trong tay, nhân lúc dẫn Thanh Lê ra, giấu giếm không chút dấu vết đưa cho

Thanh Lê.

Lâm Cẩn Dung cúi mắt lấy khăn lụa gấm chà lau sạch sẽ

sáo cổ, như cũ thả lại vào hòm, giao cho Quế ma ma cất kỹ, rồi bảo Quế Viên

thắp đèn lồng, Lệ Chi mở ô, đi guốc gỗ, hướng tới sân viện của Đào thị.

Đi được một nửa đường, nhưng thấy phía trước đèn đuốc

kiều diễm, hơn mười người vây quanh đi về phía này. Lệ Chi thấy bên trong có thân

ảnh của nam tử, vội gọi Lâm Cẩn Dung: “Tiểu thư, không biết là khách nhân nào,

lúc này còn tiến vào, chúng ta có cần tránh đi một chút hay không?”

Lại nghe đằng trước có tiếng người cười duyên nói:

“Đằng trước là Tứ tỷ tỷ sao? Tỷ đừng đi, là chúng ta.” Chính là thanh âm của

Lâm Ngũ.

Lâm Cẩn Dung không khỏi nhíu mày, Lâm Ngũ không phải

đi Bình Tể tự, khoảng cách khá xa chẳng phải sẽ ở lại đó qua đêm sao? Tại sao

hiện tại đã trở lại?

Lúc này mọi người cũng dần dần đến gần, quả nhiên là

Đại phòng Lâm Đại thiếu gia, Lâm Tam thiếu gia, Lâm Ngũ tiểu thư cùng huynh

muội Lục Giam, Lục Vân.

Song phương thi lễ, Lâm Ngũ vui vẻ cầm tay Lâm Cẩn

Dung, đánh giá nàng nói: “Tỷ tỷ tốt của ta, tỷ đã được ra ngoài? Ta không nuốt

lời chứ?”

Quế Viên nghe thấy lời này còn có chút tức giận bất

bình. Nhận vật quý của người khác không làm được việc, còn muốn trước mặt khách

nhân khiến Lâm Cẩn Dung mất mặt, chẳng lẽ Đại phòng thật sự muốn giúp đỡ hay

sao?

Lâm Cẩn Dung lại lười cùng Lâm Ngũ so đo, chỉ cúi mắt

nói: “Cũng nhờ Ngũ muội nhiệt tình, Đại bá mẫu quan tâm, tổ mẫu từ tâm. Mọi

người là từ đâu tới đây?”

Lục Vân cười nói: “Chúng ta vốn định đi Bình Tể tự

ngắm phong diệp, ai ngờ thời tiết không thuận lợi, mưa đã được mấy ngày khiến

đường lầy lội, đoàn chúng ta đi được nửa đường bị chặn lại, xe ngựa không qua

được, đành phải dẹp đường hồi phủ . Ngũ biểu tỷ thân mình có chút khó chịu,

chúng ta liền trước đưa nàng về nhà, cũng tới đây thỉnh an ngoại tổ phụ, ngoại

tổ mẫu.”

Lâm Cẩn Dung chất phác “Nga” một tiếng, cũng không

định nói nhiều với bọn họ, nhưng thấy Lục Vân kéo lấy tay áo của nàng, nói:

“Vừa rồi là Tứ biểu tỷ thổi sáo phải không? Không biết là do tiên sinh nào dạy?

Thổi rất hay, có thể dạy ta không?”

Chỉ nghe Lục Giam thấp giọng nói: “A Vân, Tứ biểu tỷ

của muội còn có việc, ngày khác nói sau cũng không muộn, đừng trì hoãn nàng.”

Có việc hay không sao ngươi biết? Nhìn thế này, có vẻ

như hắn chính là người ôn nhuận biết săn sóc người khác nhất trên thế gian này

vậy. Lâm Cẩn Dung mày nhẹ nhàng cau, còn chưa mở miệng, chợt nghe Lâm Ngũ cười

nói: “Vân muội muội, muội an tâm, Tứ tỷ luôn hòa khí thân ái, nhất định có thể

dạy cho muội.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.