Thế Hôn

Chương 258: Âm mưu


Trong phòng truyền ra tiếng La thị liên miên cằn nhằn

an ủi, thanh âm Chu thị có nề nếp, nơi đây thật sự không phải là chỗ để nói

chuyện, Phương Trúc cũng không dám nhiều lời, chỉ có thể lời ít mà ý nhiều đáp:

“Tốt.”

Lâm Cẩn Dung trong lòng liền kiên định, phái Phương

Trúc đi xuống: “Cơm chiều còn cần người trông chừng, nhóm Cữu phu nhân hiếm khi

tới đây, không thể khinh mạn.”

“Thiếu phu nhân yên tâm, tất sẽ không hỏng việc.”

Phương Trúc hành lễ lui ra, Lâm Cẩn Dung xoa xoa thái dương, xoay người vào

phòng.

Lục Vân vấn thành hai búi tóc, tà tà tựa vào gối lớn,

sắc mặt vàng như nến, hai mắt vô thần, đối với các cữu mẫu thần sắc thản nhiên,

cũng không thân thiết, đơn giản chỉ là ứng phó mà thôi. Nàng giống tính Lâm

Ngọc Trân, loại chuyện này tuyệt đối không chịu dễ dàng lấy ra nói trước mặt

người ngoài, ngay cả là thân cữu mẫu cũng không được, chính là rất sợ khiến

người ta chê cười.

Trong trường hợp đó, dù mẫu tử hai người không nói,

người bên ngoài trong lòng đều biết. Chu thị cũng đành thôi, thứ nhất do tính

cách, thứ hai cũng không có gì mâu thuẫn với các nàng, chỉ uyển chuyển khuyên

bảo. La thị thì không giống như vậy, từng câu từng chữ không thèm cân nhắc: “Ngoại

tổ mẫu của con trong lòng cực kỳ lo lắng, muốn tự mình đến thăm nhưng thời tiết

cũng không tốt, vừa khéo đêm đông chí lại uống vài chén rượu, trên người vẫn

mệt mỏi. Ta nói A Dung con cũng là người từng trải, hai người tuổi tác tương

đương, lại là thân biểu tỷ muội, có cái gì mà không thể nói với nhau? Con vừa

vặn khuyên nhủ A Vân a.”

Đào thị thở ra một hơi, thấy bản thân đúng là không

thể chống đỡ nổi, sao lại nghĩ tới việc mang La thị đến chứ. Lâm Ngọc Trân khó

chịu, lại nghĩ nàng cùng Kim gia bên kia quan hệ chặt chẽ, loại chuyện này nếu

rơi vào tai người của Kim gia lại càng không được, vì thế nghẹn khuất nhẫn

nhịn, chỉ sẵng giọng: “Nhị tẩu nói gì vậy, cái gì mà người từng trải?”

La thị cũng rất vui vẻ, thầm nghĩ ngươi cũng có ngày

hôm nay, nhớ ngày đó ở trước mặt ta diễu võ dương oai, không coi mẫu tử ta ra

gì, đối phó với ta chỉ như hạ nhân, hiện tại lại yêu cầu ta. Nghĩ thì nghĩ vậy

nhưng trên mặt La thị lại tỏ ra xấu hổ ngượng ngừng vì lỡ lời.

Lục Vân hơi hơi thay đổi thần sắc: “Không khéo, ta

cũng vậy ngày đông chí uống nhiều rượu, lại ăn hơi nhiều thịt nướng, bị thổi

gió lạnh, vì thế cũng bị bệnh.”

Lâm Ngọc Trân tìm Lâm Cẩn Dung làm chứng: “Chuyện này

A Dung cũng biết, vài đứa ham chơi, tan tiệc còn chạy đến đây uống rượu ăn thịt

nướng, đêm đó tuyết rơi nhiều, trời rất lạnh, có phải vậy hay không, A Dung?”

Sĩ diện của mẫu tử Lâm Ngọc Trân cao đến tận trời, Lâm

Cẩn Dung cũng liền nghiêm túc nói: “Vâng. A Vân muốn chiêu đãi ta cùng Nhị ca

của nàng nên bị nhiễm gió lạnh.”

La thị cười cười, lại thay đổi đề tài, chậm rãi nói:

“Đầu năm nay, một người đắc đạo, một khi thất thế thì trước cửa vắng vẻ. Lão

thái gia nhà chúng ta lúc còn nhậm chức, thật là phong quang a, ngày lễ ngày

tết, rất nhiều người tới cửa bái phỏng nhưng sau đó thì sao, trừ bỏ bổn gia

thân thích cùng lão bằng hữu cơ bản không có người đến. Lúc ta còn trẻ cũng

muốn Nhị lão gia nhà ta làm quan, ta cũng muốn thử làm cáo mệnh phu nhân xem

thế nào, tiếc rằng không có mệnh tốt kia…”

Lời này đánh vào trọng điểm, Lâm Ngọc Trân cũng không

hận nàng lúc trước nói năng tùy tiện nữa, đồng ý một phen, nhìn về phía Lục

Vân. Lục Vân mệt mỏi xoa xoa cái trán, nói: “Đầu đau quá, chắc là tới giờ uống

thuốc rồi?”

Giản Nhi vội bưng bát thuốc tới, Chu thị đứng dậy:

“Thôi, đừng ầm ỹ nàng, chớ để đến thăm bệnh, ngược lại khiến nàng bệnh nặng

hơn. Chúng ta đi nơi khác trò chuyện.”

Lục Vân đã sớm ngại các nàng huyên náo, vội biết thời

biết thế, giả bộ chống tay muốn đứng dậy đưa tiễn, Đào thị vội đè lại: “Chớ đi

ra ngoài gió lạnh, cũng có phải đắc tội gì đâu.”

Lâm Cẩn Dung nhìn xem rõ ràng, Đào thị nay đối với mẫu

tử Lâm Ngọc Trân so với từ trước khách khí rất nhiều, cố ý khách khí — kỳ thật

là vì nàng. Lâm Cẩn Dung không khỏi sâu kín thở dài, tiến lên đỡ Đào thị, thấp

giọng nói: “Mẫu thân đến phòng con ngồi chơi không?”

Đào thị lại vài phần băn khoăn, Chu thị thiện tâm am

hiểu, vội cười nói: “Lão thái thái giữ lại dùng cơm, ta cũng là có chút mệt

mỏi, đến phòng của Cô phu nhân nằm nghỉ vậy.” Lại đẩy Đào thị: “Muội cũng đừng

đi theo chúng ta, đi cùng với nữ nhi của mình đi.”

Lâm Ngọc Trân liền nhìn về phía Lâm Cẩn Dung: “Đi đi,

nhưng chớ quên gia yến buổi tối.”

Lâm Cẩn Dung hoan hoan hỉ hỉ vâng dạ, tự dẫn Đào thị

trở về phòng, bảo đám nha hoàn lật tung đồ lên, hận không thể đem mọi đồ ăn thức

uống ngon cho Đào thị thưởng thức, Đào thị nhìn mà nở nụ cười: “Mau dừng tay,

giống như hài tử vậy. Ta cũng không thiếu thốn, ta chỉ thiếu có con ở bên cạnh

làm bạn thôi.”

Lâm Cẩn Dung đem quả anh đào tẩm đường đặt vào miệng

nàng: “Mẫu thân ăn đi, đây là nữ nhi hiếu kính người.”

Đào thị ngọt đến tận trong lòng, lại nhớ tới chuyện

quan trọng hơn, khóe mắt dò xét hướng về phía đám người Quế ma ma đang hầu hạ ở

một bên, Lâm Cẩn Dung liền đuổi mọi người đi, trêu đùa: “Mẫu thân luyến tiếc

con như vậy, sao không giữ con lại thêm hai năm.”

Đào thị vươn tay chỉ vào cái trán của nàng, vốn muốn

nói nàng hai câu, đến bên miệng lại thành một tiếng thở dài: “Nhìn xem người

nhà này, cứ như không có tiểu nhi tức con thì không có cơm ăn vậy, muốn đưa con

trở về nhà hai ngày mà khó khăn thế sao?”

Lâm Cẩn Dung biết nàng có tâm sự, liền trấn an nói:

“Đi ra ngoài một hai ngày thì có thể, đi Bình Tể tự không thành vấn đề. Bằng

không mời Thủy lão tiên sinh tới đây? Con không thèm để ý người bên ngoài nói

gì đâu.”

Đào thị không chịu: “Ta đã thông báo trước sao có thể

đổi ý? Thỉnh hắn lại đây bắt mạch thật ra không thành vấn đề, nhưng ta sẽ không

vui. Ngay cả là nha hoàn cho người ta, ngày lễ ngày tết cũng có thể nghỉ ngơi

mấy ngày mà. Ta dù thế nào cũng phải nói với lão thái thái nhà con, đón con về

ở mấy ngày, nhìn xem con gầy thế này.” Một tay cầm lấy cổ tay Lâm Cẩn Dung, lại

thấy vết thương trên tay nàng, nhất thời mày liền dựng thẳng lên: “Sao lại thế

này?”

Lâm Cẩn Dung che giấu không kịp, hối hận không ngừng,

liền chỉ cười gượng: “Người kia không muốn gả, muốn sống muốn sống, ta đi

khuyên nhủ một phen… Cho nên, không có trở ngại gì.”

Đào thị dùng sức nuốt một hơi, cả giận nói: “Quá đáng!

Nhìn ôn ôn hòa hòa với người khác, tại sao lại dùng sức như vậy? Con thì có

liên quan gì đến việc này? Muốn cào thì cào nương nàng đi!”

Lâm Cẩn Dung không muốn Đào thị vì loại chuyện này lo

lắng tức giận, vội vỗ về nàng nói: “Thôi, người xem nàng bệnh đến thế kia. Cùng

nàng so đo cái gì?”

Đào thị bản tính lộ ra: “Lục tiểu Nhị đâu? Hắn không

quản ư?”

Lâm Cẩn Dung liền cười: “Hắn có thể làm thế nào? Nói

đến nói đi, cô cô và con vẫn có quan hệ huyết thống, đối với hắn bất quá chỉ là

duyên phận dưỡng tử trên giấy tờ mà thôi. Quên đi, không đề cập tới, lần sau

con cách xa nàng một chút là tốt rồi.” Sau đó liền ngắt lời, giả bộ vui vẻ hỏi:

“Con rất gầy sao? Thật tốt. Con đi lấy gương soi.”

Đào thị quả nhiên lập tức chuyển dời sự chú ý, kéo

nàng nói: “Tốt ư? Con đừng học đòi mấy nữ tử ngốc nghếch, đói bụng để trở nên

thon thả làm gì. Muốn có tiểu hài tử, thì phải ăn nhiều một chút, bồi bổ thân

thể khỏe mạnh mới được.”

Lâm Cẩn Dung liền cầu xin tha thứ: “Đã biết, đã biết,

buổi tối con liền ăn cho người xem.”

Mẫu tử cười đùa một hồi, Lâm Cẩn Dung thấy Đào thị có

chút mệt mỏi, liền an trí nàng ngủ trên giường, ra lệnh đám người Quế ma ma hầu

hạ, mang theo Lệ Chi rời đi.

Phương Trúc chào đón, vừa đi cùng nàng vừa thấp giọng

hồi bẩm tin tức truyền đến từ bên ngoài: “Mấy thân thích thay mặt cho Tôn quả

phụ cơ bản cũng không biết chữ, chỉ có một người lúc trước đi theo người ta

kinh doanh, có thể nhận biết vài mặt chữ. Tôn quả phụ mẫu tử xin mời hắn tới hỗ

trợ xem giấy tờ, kiểm kê tiền tài. Trước khi hết thảy thuận lợi, đợi cho Tôn

quả phụ điểm chỉ, giao tiền và giấy tờ xong, quản sự chúng ta phái đi liền ra

cửa. Nhị gia lúc trước sai người làm bộ như láng giềng ở một bên xem náo nhiệt,

thấy hết thảy đều thuận lợi, nghĩ đến sẽ không xảy ra sự cố, vì thế cũng định

rời đi.”

“Vừa mới đi ra cửa, chỉ thấy có người bưng một cái hộp

đến, ăn mặc giống như hạ nhân chúng ta, tự xưng là hài tử của nhũ mẫu người,

gọi là Mạnh Quý. Tiền trong hộp là Nhị thiếu phu nhân tặng cho Tôn gia cô nhi

quả phụ sống khó khăn, cửa ải cuối năm sắp đến, vì vậy tặng thêm. Tôn gia thân

hữu đều nói Nhị thiếu phu nhân rất tốt, khuyên Tôn quả phụ mẫu tử thu nhận. Tôn

quả phụ quả nhiên cũng tiếp lấy, Mạnh Quý kia liền bảo Tôn quả phụ viết biên

lai cho hắn, tỏ vẻ đã thu nhận số tiền này, bằng không Nhị thiếu phu nhân hỏi

đến, hoặc là bị người vu khống nói hắn không đưa tiền đến, hắn sẽ ăn mệt.”

“Lúc này, người Nhị gia sai tới đã biết đây là kẻ lừa

đảo, liền bất động thanh sắc tiếp tục nhìn xem. Tôn quả phụ liền năn nỉ thân

thích kia viết vài chữ, người nọ liền vào buồng trong mân mê một hồi, cầm một

tờ giấy đi ra, bảo Tôn quả phụ điểm chỉ đồng ý. Tôn quả phụ không nghi ngờ hắn,

lập tức liền ấn vào dấu tay, còn liên thanh nói thiếu phu nhân thật sự là người

lương thiện. Mạnh Quý kia lại khuyên nhi tử của Tôn quả phụ cũng ấn dấu tay,

người Tôn gia muốn kiếm tiền, hài tử kia liền cũng làm theo.”

Phương Trúc dừng một chút, nuốt một ngụm nước miếng:

“Vì thế Mạnh Quý kia cầm tờ giấy đi ra cửa, người của Nhị gia đi theo. Ý là

muốn nhìn hắn cấu kết với người nào, tìm hiểu nguồn gốc, rồi sẽ bắt người đó.

Ai ngờ hắn ta rất ranh ma, nửa đường đi vào một khu nhà, thiếu chút đã chạy

trốn được. May mắn là Lâm Tam gia mang theo nhiều nhân thủ, phát hiện không

đúng liền dẫn người xông vào, bắt được người đó ở cửa sau. Từ trong lòng hắn

lấy ra một biên lai, một tờ lại biến thành hai tờ, một cái có dấu tay của Tôn

quả phụ, một cái có dấu tay của Tôn Thủ Hổ, cũng không phải biên lai nhận tiền,

mà chính là khế thư bán nhà trao tay.”

Ngay cả danh nghĩa của Lâm Cẩn Dung cũng bị lợi dụng,

Lệ Chi hít một ngụm khí lạnh, mang theo sợ hãi nhìn về phía Lâm Cẩn Dung:

“Người nào ác độc như thế, dùng thanh danh của thiếu phu nhân làm chuyện thiếu

đạo đức này.”

Tuy rằng có chi tiết không giống như kiếp trước, nhưng

cũng không khác biệt lắm so với suy đoán của nàng, Lâm Cẩn Dung lại hỏi Phương

Trúc: “Tiếp theo thì sao?”

Phương Trúc nói: “Tiếp theo Lâm Tam gia liền áp giải

người này, sai người đi thông báo Tôn gia, cũng bắt lấy thân thích kia của Tôn

quả phụ, mang theo người của Tôn gia đi cùng với Nhị gia trực tiếp đưa đến

trong nha môn. Chuyện sau đó thì nô tỳ không biết.”

Lục Giam lại áp dụng phương thức trực tiếp đưa tới

quan phủ, là điều Lâm Cẩn Dung không nghĩ đến. Nếu chuyện này không liên quan

đến Nhị phòng, xử lý như thế nào cũng không sao, nếu có liên quan với Nhị

phòng, cũng không biết Lục lão ông sẽ suy nghĩ thế nào. Nàng ngẫm nghĩ, rồi bảo

Phương Trúc: “Đi hỏi thăm một chút, tình huống của lão thái gia bên kia như thế

nào.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.