Thế Hôn

Chương 252: Nếu


Lúc trước Lã thị nói muốn dưỡng thai, mục đích chưa đạt được, hôm nay có Nguyên Lang khóc gọi muốn Tống thị, mặc dù trẻ con không có ý gì,

nhưng cũng khiến người ta hiểu được tâm tư của Nhị phòng. Mọi người nhất thời ôm tâm sự, đều nhìn về phía Lục lão ông, Lục lão ông chậm rãi uống xong một chén trà nhỏ mới nói: “Không biết Nhị nhi tức dưỡng bệnh thế

nào?”

Dưỡng bệnh thế nào, còn không phải chỉ cần một câu của lão nhân gia

người sao. Lục Kiến Trung không biết hắn đang tính toán gì, liền thật

cẩn thận nói: “Đã đỡ hơn nhiều.”

“Vậy là tốt rồi.” Lục lão ông ngẩng đầu nhìn xem tuyết rơi tán loạn

ngoài cửa sổ, thở dài: “Hôm nay trời tối thực sớm. Tuyết rơi cũng lớn.”

Lục Kiến Trung trong mắt hiện lên một tia thất vọng, cổ họng chua chát nói: ” Vâng.”

Lục lão ông quét hắn liếc mắt một cái, phân phó Lục Thiệu: “Mẫu thân

con một mình ở nhà cũ trải qua tiết này, thật không dễ dàng. Con nên

chuẩn bị một bàn tiệc rượu cho nàng, có rảnh thì mang theo Nguyên Lang

cùng Hạo Lang tới bồi nàng, làm tròn hiếu đạo.” Lại chuyển câu chuyện:

“Dạy dỗ hài tử cho tốt, lớn thì nên nhường bé, bé cũng phải kính trọng

đứa lớn. Đây mới là lẽ phải.”

Giải quyết dứt khoát, Lục Thiệu thanh âm trả lời đều có vẻ hữu khí vô lực: “Vâng, tôn nhi thay mẫu thân đa tạ tổ phụ quan tâm.”

Lục lão ông thản nhiên vẫy tay: “Đứng lên, dọn bàn tiệc thôi.”

Lâm Ngọc Trân vội vỗ tay một cái, nhóm ma ma nối đuôi nhau mà vào,

đem các món ngon trân quý đưa lên, Lục lão ông thấy thịt thỏ hoang cùng

thịt dê trong nồi, thấy rất là náo nhiệt, vô cùng vui mừng, tán thưởng

Lâm Ngọc Trân vài câu. Lâm Ngọc Trân cảm thấy mỹ mãn, thấy đây mới là

thể diện mà trưởng tức như nàng nên có.

Nhị phòng bị mất mặt, thập phần uể oải, ngay cả nói đùa cũng hữu khí

vô lực, Lục lão phu nhân có tâm muốn điều tiết không khí, liền hỏi Lã

thị: “Hôm nay có cho hai hài tử ngủ đủ không? Thức muộn một đêm không

thành vấn đề gì chứ?”

Lã thị vội nói: “Biết là thủ đông (giống như đêm 30 của tết nhà mình vậy ^^), đã sớm để hai huynh đệ hắn ngủ đủ.”

“Thủ đông gia trường mệnh, đón giao thừa nương trường mệnh”, đó là

đêm tiểu hài tử chơi đùa không ngủ, thẳng đến khi bình minh, gọi là thủ

đông.

Lục lão phu nhân thở dài: “Ta ngày bé, mỗi khi tới thủ đông, trong

nhà huynh đệ bọn tỷ muội đều rất vui mừng, có thể một đêm chơi đùa đến

tận hừng đông còn chưa muốn ngủ. Khi đó nhiều người, thực náo nhiệt a.”

Đồ thị liền tiếp lời nói: “Chúng ta cũng sẽ càng ngày càng náo

nhiệt.” Vừa nói, vừa nhìn về phía Lâm Cẩn Dung: “Sang năm Đại chất tức

hoài thai Tam Lang, A Dung thêm Tứ lang, khi đó a, bảo đảm có thể náo

tới tận nóc nhà, chỉ sợ lão thái thái còn ngại a.”

Lời này khiến Lục lão phu nhân cười đến mị mắt, vươn tay gọi Lâm Cẩn

Dung đi qua: “Mẫu thân con đã sai người đến nói với ta, nàng muốn bảo

con về ở nhà hai ngày, đi Bình Tể tự dâng hương, con xem khi nào thì

tiện, đem sự tình trong nhà an trí một chút rồi đi. Đi thì cứ an tâm vui vẻ hai ngày, không cần lo lắng việc trong nhà.”

Lâm Cẩn Dung vội đứng dậy đa tạ Lục lão phu nhân. Tuy rằng đều biết

là vì con nối dõi, nhưng tiểu nhi tức giống như nàng trên vai mang gánh

nặng mà mấy trưởng bối tại thời điểm cuối năm bận bịu nhất được trở về

nhà mẹ đẻ hai ngày, đó là thật sự hiếm có, Lục lão phu nhân vô cùng cao

hứng trước mặt cả nhà nói ra như thế thật sự là săn sóc nàng, cũng có ý

tứ để nàng nghỉ ngơi cho tốt.

Đồ thị ngẩn ra, vội giương mắt nhìn Lâm Ngọc Trân, đã thấy Lâm Ngọc

Trân vẻ mặt lạnh nhạt, cho thấy đã sớm biết cũng đã đồng ý, liền lại

nhìn Lục Giam, chỉ thấy Lục Giam không ngờ đang tươi cười, hứng thú bừng bừng thấp giọng cùng Lục lão ông nói gì đó, dường như hoàn toàn không

thèm để ý, liền cúi đầu, gắp một miếng thịt thỏ vào bát.

Lã thị không ngờ như thế, nhẹ nhàng vuốt vuột bụng của mình, cái thai này phải để ra nhi tử mới được.

Sau khi ăn xong, toàn gia vây quanh lò sưởi nhàn thoại đến gần lúc

canh ba mới tản đi. Lâm Cẩn Dung cùng Lục Giam từ phòng của Lâm Ngọc

Trân đi ra, gió đang thổi mạnh, từng bông tuyết bị gió cuốn nện xuống

thành một đống, khiến ô trên đầu loạt soạt rung động, Lâm Cẩn Dung kéo

nhanh áo choàng, phân phó Đậu Nhi cầm đèn: “Đừng nhìn chúng ta, cẩn thận bị ngã, ngươi chỉ để ý đi phía trước, chúng ta sẽ đi theo.”

Lục Giam thấy Lệ Chi cố gắng đem ô che trên đỉnh đầu hai người, bông

tuyết rơi xuống vào áo nàng, chui vào trong cổ áo, tay áo, trên tóc,

trên mặt nàng đầy tuyết, giây lát liền biến thành một người tuyết đáng

thương hề hề, liền nhẫn cười tiếp nhận ô, hòa nhã nói: “Để ta, ngươi đi

cùng Đậu Nhi cầm đèn dò đường đi.”

Lệ Chi không dám thuận theo, chớp ánh mắt phủ đầy bông tuyết nhìn Lâm Cẩn Dung, thấy Lâm Cẩn Dung hướng nàng gật đầu ý bảo, mới bước theo Đậu Nhi, lại lo lắng, dặn dò nói: “Trên đường khó đi, Nhị gia cùng thiếu

phu nhân cẩn thận.”

Lục Giam cũng không nhiều lời, chỉ nắm tay Lâm Cẩn Dung, cùng nàng

sóng vai đạp tuyết mà đi, thấp giọng nói: “Khi nào thì nàng định trở

về?”

Lâm Cẩn Dung hỏi lại: “Chàng cảm thấy khi nào thì thích hợp?”

Lục Giam nắm tay nàng thật chặt: “Tuyết rơi nhiều ngày, tiên sinh bị

cảm lạnh, mặc dù trở về cũng chỉ lệnh cho chúng ta đọc sách, ta tính

tuyết ngừng rồi sẽ trở về đó.”

Lâm Cẩn Dung mặc mặc, nói: “Vậy ta chờ chàng trở lại chỗ tiên sinh

rồi mới đi.” Hắn nói với nàng như vậy, đơn giản chính là ý tứ này.

Lục Giam liền cười: “Trước khi đi ta sẽ đưa nàng qua đó.” Nghĩ nghĩ,

lại nói: “Ta nghe Quế ma ma nói, nàng không thích uống thuốc, sợ đắng,

ta đã sai Trường Thọ mua mứt cho nàng, nàng nhớ phải mang đi.”

Lâm Cẩn Dung trầm mặc một lát, nói: “Nếu ta không thể sinh đẻ, Mẫn

Hành chàng…” Lời còn chưa dứt, Lục Giam cước bộ bị kiềm hãm, rất nhanh

lại cất bước đi phía trước, mang theo chút mất hứng nói: “Nói hươu nói

vượn, tuổi nàng còn trẻ, thân thể khoẻ mạnh, sao lại không thể sinh đẻ?

Nàng nghĩ linh tinh gì vậy, nếu để người bên ngoài nghe thấy sẽ nói

bậy.”

Lâm Cẩn Dung cười: “Ta chưa từng nghe ai nói bậy, Mẫn Hành nghe ai

nói gì đó rồi sao?” Không có con nối dõi là tội nặng nhất, cho dù không

có ai dám nói trước mặt nàng, nhưng sau lưng không thiếu người thảo

luận. Chỉ là Lục gia nhị lão và đám người Lâm Ngọc Trân, Đồ thị, không

biết ngay tại sau lưng nhắc tới bao nhiêu thứ.

Lục Giam cước bộ chậm lại, ngữ khí kiên định nói: “Chưa từng, ai dám

nói cái gì chứ? Nàng đại để là quá mức vất vả, dù sao chuyện của chúng

ta cũng phức tạp, từ lúc nàng vào cửa cũng không được thanh nhàn.”

Lâm Cẩn Dung từ chối cho ý kiến, nửa đùa nửa thật nói: “Ta vừa rồi

hỏi chàng chàng còn chưa trả lời mà, nếu thật sự ta không thể sinh đẻ,

vậy chàng sẽ làm thế nào?”

Lục Giam trầm mặc một lát, kéo nàng lại gần bên cạnh hắn, thấp giọng

nói: “Đừng nghĩ loạn, tự mình dọa mình. Lần sau không được nói những lời này nữa.”

Lâm Cẩn Dung cũng không nhiều lời nữa, chuyên tâm đi đường. Chưa được bao xa, chợt thấy đằng trước có ánh đèn lồng, Lục Vân dẫn Giản Nhi cũng Châu Nhi cầm đèn lồng, ô làm bằng giấy dầu đứng dưới gốc bàng, mỉm cười nhìn hai người nói: “Ca ca cùng tẩu tử cuối cùng đã tới, ta chờ được

một lúc rồi.”

Lục Giam ngạc nhiên hỏi: “A Vân có việc gì sao?”

Lục Vân kéo áo choàng, trên mặt lộ ra vài phần cô đơn: “Lúc trước tổ

mẫu nói đến thủ đông, ta liền nhớ tới chuyện thủ đông ngày bé của mấy

huynh muội chúng ta. Đêm dài, ta cũng không ngủ được, nhớ tới ca ca

thích ăn gà nướng, tẩu tử thích ăn thịt dê nương, liền sai người chuẩn

bị một bàn đồ ăn, ủ nóng rượu ngon, ăn chỉ là thứ yếu, mấy người chúng

ta cùng trò chuyện đi.”

Lục Giam liền nhìn về phía Lâm Cẩn Dung, ánh mắt hỏi ý tứ của nàng.

Lâm Cẩn Dung nhìn dáng vẻ của hắn là muốn đi, liền cười cười: “Cung kính không bằng tuân mệnh, A Vân đã chuẩn bị tốt, chúng ta đương nhiên muốn

đi.”

Lục Vân liền vui mừng, đi phía trước dẫn đường: “Tam cữu mẫu vì sao

đột nhiên muốn đón tẩu tử về nhà a? Có phải có chuyện gì không? Nếu cần

giúp gì, tẩu đừng khách khí, cứ nói với ta, chúng ta là tẩu và tiểu cô,

lại là biểu tỷ muội thân ái, không nên khách khí. Cho dù ta không giúp

được gì, cũng có thể thay tẩu đưa ra chút chủ ý, có thể giải sầu.”

Lâm Cẩn Dung nhìn nàng tỏ vẻ săn sóc hào phóng, bộ dáng biết rõ còn

cố hỏi, trong lòng đã nghĩ đến có phải nàng cũng nói chuyện với Lục Giam như vậy hay không, liền trực tiếp nói: “Việc này A Vân không giúp được. Không phải trong nhà có việc, là mẫn thân ta thỉnh Thủy lão tiên sinh

từ Thanh châu tới bắt mạch cho ta, lại muốn dẫn ta đến Bình Tể tự dâng

hương cầu tự, cho nên tổ phụ mẫu cùng bà bà đều để ta đi. Nếu không có

sự tình này, ta sẽ mời A Vân đi chơi cùng.”

Lục Giam nắm tay nàng căng thẳng. Lâm Cẩn Dung bất động thanh sắc

nhìn qua, chỉ thấy Lục Giam cúi mi mắt, mang theo vài phần trách cứ

hướng nàng liếc nhìn, dường như oán nàng không nên nói vậy với Lục Vân,

nàng chỉ cười nhẹ.

Lục Vân vẻ mặt bất an cùng quẫn bách: “Xin lỗi, tẩu tử, ta không phải là cố ý…”

Lệ Chi nhanh chóng liếc nhìn Lục Vân một cái, thầm mắng một tiếng

khẩu thị tâm phi, ngày ấy còn chỉ vào Lâm Cẩn Dung mắng mỏ, hôm nay

trước mặt Lục Giam bắt đầu giả bộ vô tội cùng bất an, làm thế cho ai xem a?

Chợt nghe Lục Giam thanh thanh cổ họng, nghiêm mặt nói: “Cũng không

phải đại sự gì, là Tam cữu mẫu lo lắng tẩu tử muội lo liệu gia vụ quá

mức vất vả, muốn nàng nghỉ ngơi một chút.”

Chuyện cả nhà đều biết, cần gì phải che giấu.

Ánh mắt Lục Vân chuyển từ Lục Giam tới Lâm Cẩn Dung, loan loan khóe

môi: “Tam cữu mẫu luôn là người biết đau lòng người khác nhất.”

Lâm Cẩn Dung không khách khí nói: “Đó là sự thật. Theo ý ta, mẫu thân thật sự là người đau lòng ta nhất. Bất kể đúng sai, bất kể lợi hại,

cũng chỉ là vì yêu thương ta mà thôi.”

Lục Giam nhìn Lâm Cẩn Dung liếc mắt một cái, có chút đăm chiêu.

Không bao lâu, đi tới sân viện của Lục Vân, Lục Vân hưng trí bừng

bừng tiếp đón hai người ăn uống, càng không ngừng cùng Lục Giam ôn lại

chuyện ngày bé, Lâm Cẩn Dung không thể xen vào nửa câu, nhưng cũng không thèm để ý, chỉ ngồi một bên nghe hai người nói chuyện. Lục Giam cũng

không có tâm tình, bất quá hợp với tình hình ăn hai miếng thịt gà nướng, uống hai chén rượu, rồi nói bản thân mệt mỏi. Lục Vân thập phần thất

vọng, lôi kéo Lâm Cẩn Dung dây dưa: “Tẩu tử, tẩu khuyên nhủ ca ca ta,

khó khăn lắm ta mới tốn tâm chuẩn bị bàn tiệc này, hắn lại mất hứng như

vậy.”

Lâm Cẩn Dung ngồi ngay ngắn bất động, lại cười nói: “Nhà của ta là ca ca muội làm chủ, hắn định đoạt, ta sao có thể khuyên hắn?”

Lục Vân lại ủy khuất hướng Lục Giam, Lục Giam cũng thật sự không có

tâm tình ngồi xuống, liền thật có lỗi nói: “A Vân, ngày mai ta sẽ cùng

tổ phụ xuất môn, muội và tẩu tử muội đều phải dậy sớm xử lý công việc,

ngày khác ta làm chủ, mời lại muội được không?”

Lục Vân cúi mắt, thấp giọng nói: “Ca ca đi đi. Ta không phải không hiểu chuyện.”

Vừa nói, vừa ào ào rơi lệ.

Lục Giam nhìn nàng một lát, thấp giọng nói: “Ta biết muội vì sao mời ta lại đây, vì sao rơi lệ, nhưng ta bất lực.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.