Thế Hôn

Chương 165: Phu thê


Lục Giam bắt đầu từ ngày thứ tư sau khi thành thân mới

canh năm đã rời giường, ăn điểm tâm, sau đó trực tiếp đến Thính Tuyết các đọc

sách, cơm trưa cũng không quay về ăn, toàn được người đưa đến, đợi đến thời

điểm cơm chiều, mới trở lại cùng Lâm Cẩn Dung dùng cơm, rồi tới thỉnh an Lâm

Ngọc Trân, nếu nghe nói Lục lão phu nhân tinh thần tốt, cũng sẽ đi Vinh Cảnh cư

một chuyến.

Sau khi hắn xuất môn, Lâm Cẩn Dung trước hết đến sân

viện của Lâm Ngọc Trân, bồi Lâm Ngọc Trân nói chuyện, cùng Lục Vân làm nữ hồng,

cơm trưa thì dùng cơm với Lâm Ngọc Trân và Lục Vân. Sau khi ăn xong, Lâm Ngọc

Trân đi ngủ trưa, nàng liền tự do, trở về phòng ngủ nửa canh giờ, rồi chỉ huy

mấy người Quế ma ma sửa sang lại đồ cưới. Thời điểm cơm chiều, Lục Giam trở về,

ngắn gọn ân cần thăm hỏi, giúp đỡ hắn thay quần áo, rửa tay, dùng cơm, trong

lúc ăn theo quy củ không nói chuyện, chỉ gắp món ăn ra vẻ quan tâm. Thỉnh an

trở về, Lục Giam cứ theo lẽ thường sẽ ở phòng cách vách đọc sách một canh giờ,

nàng ngay tại trong phòng đọc sách chờ hắn, đợi hắn trở về, chuẩn bị nước cho

hắn rửa mặt, tùy ý nói vài câu nhàn thoại, sau đó tắt đèn ngủ.

Bàn tay đêm hôm đó dừng lại bên hông Lâm Cẩn Dung một

lát, không nhận được sự đáp lại của nàng, vì vậy cũng không còn lặp lại nữa.

Ngày trôi qua như thế, Lâm Cẩn Dung thật sự rất thoải mái, đám người Quế ma ma

thấy hai người tương kính như tân, cũng thực vừa lòng. Mấy người Lục lão ông,

Lâm Ngọc Trân thấy hai người hòa hòa khí khí, Lục Giam như cũ khắc khổ dụng

công, cũng vô cùng hài lòng.

Hai người gặp Đồ thị cùng Lục Thiện vài lần, lão thái

gia ở ngày thứ tư liền gọi Lục Tam lão gia qua hỏi chuyện của Lục Thiện, răn

dạy xong, lại tự tay viết thư đến Thái Minh phủ nhờ bào muội hỏi thăm vị Quách

đại phu kia. Đồ thị trong lòng thoáng dễ chịu chút, tuy lúc trông thấy hai

người vẫn thường vụng trộm liếc nhìn Lục Giam, nhưng cũng thu liễm hơn rất

nhiều, không còn dây dưa với Lâm Cẩn Dung, cũng không còn giáp mặt k*ch th*ch

Lâm Ngọc Trân nữa.

Sau khi thành thân bảy ngày, chiếu theo lệ phải trở về

nhà mẹ đẻ của nữ nhi vừa xuất giá để lại mặt.

Mới chỉ canh năm, Lâm Cẩn Dung cùng Lục Giam đã dậy

rửa mặt chải đầu trang điểm, ăn qua điểm tâm, đến Tụ Hiền các cùng Lục lão ông

chào từ biệt, lại đến Vinh Cảnh cư gặp Lục lão phu nhân, sau khi từ trong phòng

Lâm Ngọc Trân bước ra đã là hừng đông.

Vừa qua khỏi giờ Tỵ, Lâm Thận Chi cùng Lâm Diệc Chi đã

đứng chờ trước cửa, tiếp đón Lâm Cẩn Dung cùng Lục Giam lên xe, hướng Lâm gia

mà đi.

Đào thị đã sớm mang theo Bình thị đứng chờ ở nhị môn,

mới thấy Lâm Cẩn Dung xuống xe, đã đỏ hồng mắt tiếp đón, đỡ nàng bước xuống,

rồi đánh giá nàng từ trên xuống dưới, lại vụng trộm xoa bóp tay nàng, kiểm tra

xem có gầy đi hay không.

Lâm Cẩn Dung hàm chứa ý cười, tùy ý để nàng x** n*n.

Đào thị thấy nàng cười tươi, trên mặt không có vẻ ủ ê,

tay chân cũng không bị gầy đi, liền vừa lòng nhìn Lục Giam nói: “Nhị lang khá

lắm.”

Lục Giam cười cười, đánh giá thần sắc Lâm Cẩn Dung một

chút. Ánh nắng sáng sớm chiếu vào đầu vào khuôn mặt nàng, trâm cài bảo thạch

trên búi tóc nhẹ nhàng chớp lên, chiếu rọi đôi mắt nàng sáng lạn, khiến tươi

cười càng thêm phần nũng nịu xinh đẹp. Lúc này nàng mới thật sự là nữ tử mười

bảy tuổi, không giống với thê tử vừa rồi nghiêm túc chải đầu cho hắn, gắp đồ ăn

mà hắn thích, lại giúp hắn sửa sang lại bào phục.

Nàng thật sự biết, thật sự nghiêm túc trở thành thê tử

của hắn. Lục Giam không khỏi nhớ tới Lục lão ông đã nói: “Nàng chỉ muốn sự im

lặng, không ầm ỹ không nháo loạn, công bằng, tận chức tận trách, chính là một

thê tử tốt. Phu thê vĩnh kết đồng tâm, chung thân không thay đổi. Con phải đối

đãi tốt với nàng thì nàng mới có thể đối đãi tốt với con, tiếp qua vài năm, chờ

đến khi con có công danh, để nàng an hưởng vinh hoa phú quý, lại có hài tử,

nàng dù có bao nhiêu oán khí cũng sẽ tiêu tan.” Nếu đã cột vào với nhau cả đời,

hắn cũng không muốn bị nàng oán trách.

Đào thị vô tình nhìn thấy Lục Giam đang ngắm Lâm Cẩn

Dung, không khỏi mừng rỡ cười nở hoa, nhiệt tình tiếp đón hai người đi vào. Mọi

người trong Lâm gia đã sớm ngồi vây quanh ở An Nhạc đường, thấy hai người tiến

vào, liền lên tiếng hoan hô chúc mừng chào hỏi, sau đó, Lâm Cẩn Dung ở lại hậu

đường cùng nữ quyến nói chuyện phiếm, Lục Giam thì được đám người Lâm lão thái

gia gọi ra ngoài nói chuyện, bày tiệc chiêu đãi tân hiền tế.

Sau khi náo nhiệt dùng cơm xong, Lâm Cẩn Dung cùng Đào

thị mới có thời gian ở riêng một mình. Mới vào cửa phòng, Đào thị tươi cười

liền phai nhạt, cầm tay Lâm Cẩn Dung thấp giọng thở dài: “A Dung, Lục Giam sao

lại có thân mẫu như vậy?”

Lâm Cẩn Dung nghe ý tứ của Đào thị là đã biết chuyện

này, không khỏi nhíu mày nói: “Người là nghe ai nói?” Nàng mặc dù không có ý

giấu diếm việc này, nhưng đã công đạo người bên cạnh, không được truyền ra bên

ngoài, đã nhiều ngày trôi qua đám người Quế ma ma không có ai dám làm như thế.

Là ai lại nhiều chuyện đây?

Đào thị oán giận nói: “Hài tử này, lúc này còn muốn

giấu giếm ta sao? Ta vừa rồi ở trước mặt Lục Nhị lang khó mở miệng, đành phải

làm bộ như không biết việc này. Vào cửa đã làm ầm ĩ chẳng phải con hận chết ta

sao! Ta vẫn nhẫn đến giờ khắc này mới có cơ hội hỏi con, con còn không chịu

nói?”

Lâm Cẩn Dung đành phải đáp: “Không phải chuyện quan

trọng gì, ai cũng không trách mắng gì con. Nói đến nói đi, người thật sự tức

giận là cô cô, người khó xử là Lục Giam. Là ai nói với người vậy?”

Đào thị thấp giọng nói: “Là Nhị bá mẫu của con nói,

cũng không biết nàng nghe được từ đâu.” Nhớ tới La thị chê bai Đồ thị kỳ cục,

kì thực cười nhạo châm chọc việc hôn nhân của Lâm Cẩn Dung, nàng liền tức giận

đến phát run. “Ta không có biện pháp thay con xả giận. Đồ thị kia, từ trước

thấy nàng đáng thương, lúc này sao thấy nàng lại đáng giận như vậy?”

Lâm Cẩn Dung thấy nàng lại đỏ đôi mắt, vội an ủi nói:

“Đừng lo, lão thái gia đã giáo huấn nàng ta rồi, lão thái thái đối đãi cũng rất

tốt, lúc ấy đã bảo hộ con. Cô cô mới là người tức giận nhất.” Lại đặc biệt công

đạo nàng: “Người trăm ngàn lần đừng nói với bất kỳ ai rằng nàng ta không phải,

cố gắng chịu đựng, bằng không chỉ sợ một truyền mười, mười truyền trăm, khó mà

thu xếp.”

Đào thị rút khăn tay lau hốc mắt thấp giọng nói: “Ta

biết, vì con dù thế nào ta cũng phải chịu đựng. Lục Giam đối đãi với con thế

nào?”

Lâm Cẩn Dung trảm đinh tiệt thiết trả lời: “Tốt.”

Đào thị vừa lòng cười rộ lên: “Vậy là được rồi. Ta chờ

các con sớm ngày nở hoa, mừng vui gấp bội. Chờ đến khi con có con, con sẽ càng

vững vàng địa vị.” Lại tiến đến bên tai Lâm Cẩn Dung nhỏ giọng nói: “Trong mấy

tháng vừa tân hôn này là thời điểm dễ dàng mang thai nhất, con lưu ý chút, đừng

vô tâm, khi nào có mà cũng không biết, ta đã dặn dò Quế ma ma, ẩm thực cũng

phải chú ý.”

Lâm Cẩn Dung cúi mắt thấp giọng nói: “Nương, con mới

vào cửa bảy ngày mà.”

Cung ma ma liền cười rộ lên: “Thiếu phu nhân da mặt

còn mỏng, phu nhân dừng ở đây thôi, nói nhiều sẽ thẹn quá thành giận .”

“Ta là mẫu thân của nàng, ta không nói với nàng, thì

ai nói với nàng.” Đào thị cười cười, lại xoa xoa thắt lưng Lâm Cẩn Dung: “Không

được a, quá gầy, ăn thêm nhiều mới tốt. Bây giờ cũng không phải thời điểm giữ

dáng thon thả.” Sau đó hỏi liên tiếp: “Lục Giam khi nào thì trở về chỗ của Chư

tiên sinh? Nghĩ biện pháp khiến hắn ở lại lâu thêm hai tháng được không?”

Gân xanh trên trán Lâm Cẩn Dung không chịu khống chế

hơi giật giật: “Toàn gia già trẻ đều chờ hắn khảo thí công danh, nếu làm như

vậy, người ta sẽ nghĩ về con thế nào? Người có thể nói về chuyện khác được

không?”

Đào thị thấy nàng tức giận, hiểu được nhi tức mới vào

cửa đều thẹn thùng, vội vàng ngừng lại: “Được rồi, là ta lo lắng không chu

toàn.” Nhịn một lát, lại nghĩ tới chính mình năm đó không có con nối dõi mà

thống khổ khó xử, nhịn không được lại hỏi: “Hắn sẽ thường xuyên về nhà chứ?

Đừng giống như lúc lễ tết cũng không muốn trở về nhà. Nếu hắn quả thực ngốc như

vậy, ta phải thương lượng với cô cô con.”

Kiếp trước, sau lễ thành thân, điều Đào thị vĩnh viễn

quan tâm nhất đều là vấn đề này. Nhưng không trách được Đào thị, tình đời chính

là như thế, từng có lúc, nàng cũng nghĩ như vậy. Lâm Cẩn Dung bất đắc dĩ thở

dài: “Người không cần phải xen vào, con sẽ nói với hắn.” Không đợi Đào thị nói

thêm, gọi Lệ Chi một bên mặt đỏ như sắp chảy máu, hận không thể tìm cớ để tiến

vào lấy tráp cùng thư gửi cho Dương Mạt qua đây: “Nương, đây là lễ vật tặng

Dương Mạt, còn có thư của con, người phải gấp thay con đưa tới cho Ngô gia,

đừng quên. Nếu không không biết lần sau bọn họ đến Giang Nam lại là khi nào

nữa.”

Đào thị vội gọi Cung ma ma tiếp nhận: “Sẽ không quên,

sáng sớm ngày mai ta sẽ sai người đưa qua.” Lại luống cuống tay chân an bài Lâm

Cẩn Dung: “Đi vào phòng trong nằm nghỉ chốc lát, bên ngoài tiệc tan, thì ta sẽ

gọi con.”

Vẫn là ở nhà mẹ đẻ tốt hơn. Lâm Cẩn Dung trông mong

nhìn Đào thị: “Nương hai người chúng ta cùng nhau ngủ được không? Lần sau về

nhà không biết đến khi nào nữa.”

Đào thị vui vẻ kéo tay nàng: “Được, nương ngủ với

con.”

Không gì thoải mái hơn so với được ngủ bên cạnh Đào

thị, Lâm Cẩn Dung giống một cái con mèo nhỏ, dính sát vào lòng Đào thị nặng nề

ngủ.

Vừa tỉnh lại đã là ngày ảnh tây tà, Đào thị không còn

ở bên cạnh, ở gian ngoài truyền đến tiếng nói chuyện thầm thì, Lâm Thận Chi

nói: “Cũng đến giờ rồi, gọi Tứ tỷ dậy đi, nàng dù mệt cũng không thể để tỷ phu

chờ nàng được.”

Đào thị bất công nói: “Cứ để nàng ngủ thêm chốc lát,

lần sau đến không biết là khi nào nữa, Nhị lang sẽ không để ý đâu đúng không?”

Lục Giam hàm ý cười: “Vâng, con không để ý đâu. Tổ phụ

cùng mẫu thân đều đã cố ý phân phó, có thể ở lại lâu một chút.”

Lâm Tam lão gia thì uy phong lẫm lẫm: “Kỳ cục, đã gả

cho nhà người mà nửa điểm quy củ đều không có, đây là ngoại chất nhi nhà mình,

nếu là nhà đặc biệt chú ý quy củ, đã sớm trách mắng rồi.”

Lâm Cẩn Dung đối diện với gương sửa sang lại tóc và

quần áo, vén rèm lên đi đến bên cạnh Lục Giam thấp giọng nói: “Đi thôi.”

Lục Giam nhìn nàng hai má phi hồng, nhẹ nhàng gật gật

đầu.

Sau khi cùng mọi người Lâm gia chia tay lưu luyến, Lâm

Cẩn Dung vốn tưởng rằng Lục Giam sẽ cưỡi ngựa, ai ngờ hắn lại theo nàng lên xe

ngựa, cố ý giải thích nói: “Ta uống rượu hơi nhiều, nhạc mẫu không cho ta cưỡi

ngựa.”

Lâm Cẩn Dung vội ra vẻ quan tâm: “Đã uống canh giải

rượu chưa?”

“Uống rồi, nhạc mẫu đã phân phó Cung ma ma hầm canh

cho ta.” Lục Giam nhẹ nhàng cầm tay nàng, đem giấu dưới tay áo: “A Dung, nàng

đã nghe một câu này chưa?”

“Câu gì?”

Lục Giam nhìn ánh mắt nàng một chữ lại một chút thấp

giọng nói: “Phu thê, vĩnh kết đồng tâm, chung thân không thay đổi.”

Những lời này, phía sau còn có một câu: “Kể cả trượng

phu chết cũng không tái giá.”

Lời này, từ trước nàng đã nghe qua, Lâm Cẩn Dung nhìn

Lục Giam nhẹ nhàng nở nụ cười: “Ta đã từng nghe, cũng chưa bao giờ quên.”

“Phu thê, vĩnh kết đồng tâm, chung thân không thay

đổi. Kể cả trượng phu chết cũng không tái giá.” Những lời này xuất từ [ Lễ Ký

Giáo Sinh], đại biểu truyền thống quan điểm của Nho gia, yêu cầu hôn nhân bảo

trì tương đối ổn định, trừ bỏ yêu cầu thê tử không tái giá ra, cũng muốn cầu

nam tử sau khi thành thân, chung thân không thay đổi, đầu bạc răng long. Đương

nhiên, đây là lúc chưa phạm đến vấn đề tuyệt tình.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.