Thế Hôn

Chương 161: Mẫn hành


Lục Giam cúi mắt nhìn Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung ánh

mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm giá áo trước mặt, đôi tay nắm chặt lớp quần áo,

khớp xương trở nên trắng bệch. Sau khi hô hấp vài lần, nàng mới buông ra: “Mau

buông tay, nếu để mấy người Lệ Chi thấy thì không tốt. Có cần uống canh giải

rượu không?”

“Nàng là thê tử của ta, sợ cái gì?” Lục Giam bắt lấy

cánh tay nàng, xoay nàng lại đối mặt với hắn, nhìn thẳng mắt nàng, ngữ khí có

chút đông cứng: “Ta không say, tự ta biết rõ, không cần canh giải rượu.”

“Được. Vậy không cần.” Lâm Cẩn Dung gật đầu: “Không

còn sớm nữa, tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi.”

Lục Giam im lặng nhìn nàng một lát mới buông tay ra,

tự đi vào phía sau bình phong. Lệ Chi vẫn cúi mắt đứng ở góc, thấy thế chạy

nhanh tiến lên chuẩn bị nước.

Lâm Cẩn Dung lê bước chân đi đến ghế dựa, đem quyển

Giang Nam du ký cầm lấy vuốt lại cho phẳng, rồi cẩn thận đặt lên trên bàn, sau

đó đi đến bên giường, trải đệm chăn xong xuôi thì thoát giầy, ngoại bào, rồi

nằm xuống.

Một lát sau, tiếng bước chân của Lục Giam truyền đến,

đi đến trước giường thì dừng lại, im lặng ước chừng một nén nhang, giường nhẹ

nhàng trầm xuống, đèn được thổi tắt, tiếp theo hắn mang theo một cỗ khí lạnh

yên lặng nằm bên cạnh nàng.

“Nếu ban đêm không thoải mái thì gọi ta.” Lâm Cẩn Dung

đợi một lát, không thấy hắn có động tĩnh gì, đoán hắn hẳn là đang ngủ, liền nhẹ

nhàng thở ra, cẩn thận duỗi tay chân rồi nhắm mắt lại. Không biết qua bao lâu,

nàng bị bừng tỉnh, một bàn tay từ trong ổ chăn vươn tới nhẹ nhàng đặt trên lưng

nàng. Bất quá nàng lại rõ ràng, động tác nhỏ của hắn như vậy có ý nghĩa gì. Lâm

Cẩn Dung theo bản năng co rụt lại, mở mắt ra, ngừng thở, vẫn không nhúc nhích.

Bàn tay kia đặt bên hông nàng ngừng một lát, lại nhẹ nhàng lui về.

Lâm Cẩn Dung nhắm mắt lại, nặng nề đi vào giấc ngủ.

Một mảnh thanh âm, Lâm Cẩn Dung mở mắt ra, chỉ thấy

ánh nắng mỏng manh, Lục Giam đang ngồi ở bên giường nhẹ tay nhẹ chân mặc quần

áo.

Lâm Cẩn Dung xoay người ngồi dậy: “Giờ nào rồi? Sớm

như vậy đã dậy sao?”

“Mới vừa canh năm.” Lục Giam quay đầu nhìn nàng, bên

trong ánh sáng hôn ám, nàng không thấy rõ sắc mặt của hắn, chỉ theo trực giác

cảm nhận tâm tình của hắn không tốt lắm, liền hướng hắn cười cười: “Ta chuẩn bị

nước cho chàng.” Nói xong xuống giường đi hài, thắp đèn, rồi đi đến sau bình

phong. Vừa đem nước và khăn sạch chuẩn bị xong, Lục Giam cũng quần áo chỉnh tề

theo vào.

Lâm Cẩn Dung đưa khăn cho hắn: “Là muốn đi đọc sách

sao? Ta bảo mấy người Lệ Chi đi xem phòng bếp đã chuẩn bị điểm tâm xong chưa,

ăn xong hẵng đọc sách sẽ thoải mái hơn một chút.” Sau đó xoay người ra bên

ngoài chuẩn bị gọi Lệ Chi vào.

Lục Giam lau mặt, nói: “Trong nhà có thói quen, nếu

không có phân phó đặc biệt, điểm tâm phải đợi nửa canh giờ nữa mới có, cũng

không vội, đến giờ các nàng sẽ đưa lại đây. Tổ phụ nói muốn đem Thính Tuyết các

làm thư phòng cho ta, nàng có muốn đi qua nhìn xem một chút không?”

Tay Lâm Cẩn Dung đang cầm khăn tay dừng lại một chút:

“Thính Tuyết các?” Lục Giam nói: “Chính là nơi năm ấy mở ấm lô hội, bên ngoài

trồng đủ loại hoa mai. Lúc này mai vàng mặc dù đã héo tàn, hồng mai đang bắt

đầu chớm nở, đứng từ trên lầu nhìn xuống, cảnh sắc thật sự rất đẹp, phảng phất

giống như một áng mây đỏ.”

Lâm Cẩn Dung lại lau mặt nói: “Ta đây trước mang mấy

người Lệ Chi đi thu dọn một chút rồi Nhị gia mới qua được không? Lúc này Nhị

gia có thể ở trong phòng đọc sách, ăn xong điểm tâm, thời điểm cũng vừa vặn.”

“Không cần, bên kia đã có người thu dọn rồi. Trong mấy

ngày này tổ phụ bảo ta không cần đọc sách, ta vừa vặn đang rảnh, có thể dẫn

nàng làm quen với chung quanh một chút.” Lục Giam nhíu mày nhìn Lâm Cẩn Dung,

hắn đã nói rõ ràng như vậy, không tin nàng nửa điểm cũng không hiểu.“Nếu Nhị

gia không chê ta ầm ỹ, ta sẽ cùng Nhị gia đi qua nhìn xem.” Lâm Cẩn Dung đã rửa

mặt xong, trên mặt tràn đầy tươi cười, không hề lưu ý nói: “Có cần ta chải đầu

cho Nhị gia không?”

“Ân.” Lục Giam mày vẫn nhíu, chậm rãi đi đến ngồi

xuống trước bàn trang điểm.

Nhẫn hắn, nhẫn hắn một tháng, hắn sẽ trở lại chỗ Chư

tiên sinh đọc sách. Lâm Cẩn Dung rũ mắt nhìn chằm chằm nước trong chậu một lát,

hít một hơi, xoay người đi ra ngoài, mở hộp trang sức lấy lược gỗ hoàng dương

ra, thay Lục Giam chải tóc, rồi vấn thành búi. Động tác của nàng thực nhanh

nhẹn, bất quá chỉ mất giây lát, cũng đã nhanh nhẹn thay Lục Giam búi tóc rồi

cài trâm, lại đội tiểu quan màu bạc. Đem gương đặt trước mặt Lục Giam, cười

nói: “Chàng xem có vừa lòng không?”

Lục Giam nghiêm túc nhìn, mỉm cười: “Tốt lắm. So với

ta tự mình làm hay để Trường Thọ làm đẹp hơn nhiều.”

“Tay của nữ nhân luôn khéo léo hơn.” Lâm Cẩn Dung im

lặng cười, cũng tự chải đầu, lấy trâm cài tóc, tự vấn thành búi cho mình, rồi

chọn một châu sai trân châu, không thoa phấn, chỉ thoa chút son nhẹ, lấy áo

choàng cho hai người, cười nói: “Đi thôi.”

Lệ Chi dẫn Quế Viên, Anh Đào, Đậu Nhi ăn mặc sạch sẽ

đứng ở hành lang, thấy hai người đi ra, nhất tề tiến lên hành lễ.

Lục Giam có chút ngoài ý muốn: “Sao đã đứng hầu bên

ngoài rồi?” Lệ Chi cười nói: “Đã sớm dậy, nhưng chưa nghe thấy Nhị gia cùng

thiếu phu nhân triệu hồi, cho nên vẫn chờ ở đây.” Lục Giam vừa lòng gật đầu,

quay sang cùng Lâm Cẩn Dung khen: “Rất biết quy củ.”

Lâm Cẩn Dung từ chối cho ý kiến cười, thấy Lệ Chi tay

cầm đèn lồng bọc bằng vải lụa, liền ý bảo Lệ Chi tiến lên chiếu sáng. Chợt nghe

Lục Giam nói: “Nàng thấy không rõ lắm sao?”

Lâm Cẩn Dung gật đầu: “Thấy không rõ lắm.”

Lục Giam liền vươn tay tiếp nhận đèn lồng trong tay Lệ

Chi: “Đi thôi.” Hôm nay không thể so với hôm qua, trên đường đi, hai người cơ

hồ không gặp một ai, thanh tịnh vô cùng, Lục Giam mỗi khi đến một sân viện,

liền dừng lại chỉ cho Lâm Cẩn Dung xem, lời ít mà ý nhiều nói cho nàng nên cư

xử ra sao.

Đến khi tới Thính Tuyết các, sắc trời sáng rõ, Lục

Giam tắt đèn lồng trong tay, đuổi ma ma tiến lên hành lễ vấn an, đưa tay cho

Lâm Cẩn Dung: “Đi vào rừng mai một chút.” Lâm Cẩn Dung trầm mặc đặt tay vào

lòng bàn tay hắn, cùng hắn bước vào rừng mai. Trong rừng mai tràn ngập một mùi

hương thản nhiên, sương mù mông lung, Thính Tuyết các trở nên mờ ảo, giống như

nhân gian tiên cảnh.

“Không sai, ta thích nhất chính là nơi này.” Lục Giam

đột nhiên trở nên hưng trí: “Mùa đông năm nay, chúng ta có thể cùng nhau đến

tảo tuyết, ủ đến sang năm dùng để pha trà.”

Lâm Cẩn Dung giương mắt nhìn gốc cây mai lớn nhất kia,

cúi đầu lên tiếng: “Được.”

Lục Giam lôi kéo nàng tiến lên vỗ vỗ gốc cây mai, ánh

mắt phát sáng, tươi cười sáng lạn: “Cây này đã gần một trăm năm. Hiếm có là nó

vẫn có bộ dạng tốt như vậy, đóa hoa mặc dù không lớn, nhưng lại tươi tắn nhất

thơm nhất. Tương lai chúng ta quét tuyết, thì cứ chôn bên dưới nó, nàng thấy

được không?”

“Được.” Lâm Cẩn Dung ánh mắt phức tạp nhìn tươi cười

trên mặt Lục Giam, trăm vị tạp trần. Hắn có thể không hay biết cười vui vẻ như

vậy, nàng dù thế nào cũng không thể vui vẻ nổi. Càng nhìn hắn cười, nàng lại

càng khó chịu. Đặc biệt ở đây, trong tình cảnh này, càng khiến nàng buồn nôn.

Lục Giam chống lại ánh mắt của Lâm Cẩn Dung, giật

mình, tươi cười phai nhạt, buông tay nàng ra hỏi: “Nàng không vui?”

Lâm Cẩn Dung rũ mắt xuống: “Không có. Chỉ là có chút

bất an. Hôm qua ta lại đắc tội cô cô, hôm nay muốn sớm qua thỉnh an mới đúng.”

Lực chú ý của Lục Giam quả nhiên bị dời đi, nhíu mày

hỏi: “Vì chuyện gì?”

Lâm Cẩn Dung không nói.

Thấy nàng không nói, liên hệ đến chuyện sáng hôm qua,

Lục Giam liền hiểu được vài phần, có chút bất đắc dĩ thở dài: “Nàng nhịn một

chút, đối với nàng không có hại gì. Tính tình người như vậy, qua một thời gian

ngắn, dần dần sẽ quên, không cần giữ uất ức trong lòng.” Rồi ngưng một lúc, lại

nói: “Nếu có gì khó xử hay không biết xử lý thế nào thì có thể nói với ta. Đi

thôi.”

Lâm Cẩn Dung nói: “Ta nhớ kỹ, cám ơn.”

Lục Giam trầm mặc một lát, thản nhiên nói: “Có phải về

sau nàng làm gì cho ta ta cũng phải nói cám ơn hay không?” Lời này ngữ khí

không tốt, Lâm Cẩn Dung giật nhẹ khóe miệng: “Nhị gia nguyện ý nói, ta cũng

nguyện ý nghe. Người ngoài nghe thấy, tất yếu sẽ tán dương chúng ta tương kính

như tân.”

Nghe ra nàng đang cố ý thả lỏng không khí, Lục Giam

cũng phối hợp theo cười: “Tiên sinh đã đặt tên cho ta, là Mẫn Hành. Về sau nàng

không cần gọi ta là Nhị gia, có thể gọi ta là Mẫn Hành được rồi.” Lâm Cẩn Dung

biết nghe lời gọi: “Mẫn Hành.”

Lục Giam cười cười, vốn còn muốn nói thêm hai câu,

nhưng thấy Lâm Cẩn Dung cúi mắt chỉ lo đi phía trước, cũng trở nên trầm mặc.

Tới sân viện của Lâm Ngọc Trân, Lâm Ngọc Trân cũng vừa

dậy, thần thái thản nhiên, trong ngữ khí còn thân thiết, dặn dò hai người nên

kính trọng nhau, Lục Giam nên đối xử tử tế với Lâm Cẩn Dung, Lâm Cẩn Dung lại

nên đốc thúc Lục Giam đọc sách, chiếu cố ăn mặc của Lục Giam.

Hai người đều đáp ứng, trong chốc lát, Lục Vân cũng đi

đến, cười hì hì trêu ghẹo hai người một hồi, không khỏi phân trần đã sai người

bưng đồ ăn lên, cùng nhau dùng điểm tâm. Lâm Cẩn Dung xới cơm gắp thức ăn, tận

chức tận trách, ngữ khí ôn hòa, tùy thời đều mang theo vài phần tươi cười, lại

có Lục Vân chêm vào chọc cười, điểm tâm trôi qua im lặng thông thuận.

Ăn điểm tâm xong, Phương ma ma tiến vào nói là lão

thái thái đã dậy, vì thế bốn người cùng nhau đến vấn an Lục lão phu nhân. Nửa

đường gặp được Đồ thị dẫn theo Lục Thiện vẫn như cũ gầy yếu như cọng cỏ, Lâm

Ngọc Trân trầm mặc bước nhanh hơn. Lâm Cẩn Dung hàm chưa tươi cười tiến lên

cùng Đồ thị và Lục Thiện chào hỏi: “Tam thẩm nương, Lục đệ sớm.”

Lục Vân cũng cười hì hì tiến lên hành lễ: “Tam thẩm

nương cùng nhau đi đi.”

Đồ thị vẻ mặt ảm đạm nhìn bốn người bọn họ, thanh âm

khàn khàn nói: “Các con đi trước, Lục lang thân thể yếu đuối, không thể đi

nhanh, chúng ta cứ chậm rãi đến.” Nói xong liền giúp Lục Thiện buộc chặt cổ áo,

giống như Lục Thiện lập tức sẽ bị gió thổi bay vậy. Cách làm này của Đồ thị,

thật sự khiến người ta không thích thú nổi. Lục Vân trong mắt hiện lên một tia

hèn mọn, trên mặt còn mang theo nụ cười: “Lục đệ, đã dùng hết nhân sâm chưa?”

Lục Thiện cúi đầu một câu không nói, chỉ hướng nhích

lại gần bên cạnh Đồ thị, Đồ thị thở dài nhẹ nhàng vỗ về đầu của hắn: “Dùng là,

không cần không được. Có điều nhân sâm tốt cũng không dễ kiếm.”

Việc cả cuộc đời này của Đồ thị yêu thích nhất chính

là giúp Lục Thiện bồi bổ thân mình, nhưng càng không ngừng bồi bổ, kết quả Lục

Thiện càng suy nhược càng quái gở. Lâm Cẩn Dung nhìn về phía Lục Giam, chỉ thấy

Lục Giam cúi mắt, gắt gao mím môi, không nói được một lời.

Lục Vân cũng quét Lục Giam liếc mắt một cái, cười nói:

“Chỗ ta có mấy nhánh tốt, nếu không chê, ta sẽ sai người đưa qua.”

Không đợi Đồ thị mở miệng, Lục Giam đột nhiên ngẩng

đầu lên, có chút đông cứng nói: “Mấy ngày trước đây ta không phải còn thấy Lục

đệ và Ngũ đệ cùng nhau trèo cây sao? Tiểu hài tử nên vận động nhiều một chút,

suốt ngày uống thuốc bổ, sao tốt cho được?”

Đồ thị hoàn toàn đỏ hốc mắt, ủy khuất nhìn Lục Giam,

cắn môi một câu cũng không nói.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.