Thế Hôn

Chương 156: Thành thân


Giờ Tỵ, Lâm Cẩn Dung tắm rửa trang điểm xong, rồi đến

gia miếu lễ bái cáo biệt.

Giờ Mùi, ngoài cửa sổ tiếng nhạc nổ lớn, âm dương khắc

trạch quan báo giờ lành, đọc mấy lời chúc may mắn, thúc giục tân nương lên

kiệu. Lâm Cẩn Dung bị một đám người vây quanh đến chính đường, từ biệt thân

nhân. Tuy rằng nữ nhi gả đi không xa, Đào thị vẫn khóc lóc, giống như không nỡ,

trái lại Lâm Tam lão gia lại đắc ý dào dạt, lúc răn dạy, ngữ khí đầy nhịp điệu,

leng keng hữu lực.

Lâm Cẩn Dung cúi mắt nghe xong, thấp giọng đáp vâng.

Lúc đứng dậy, đột nhiên muốn rơi lệ, lại thấy hốc mắt đều khô khốc, căn bản

không thể khóc nổi. Quế ma ma âm thầm nhéo nàng một cái, ý bảo nàng cũng nên tỏ

vẻ bi thương luyến tiếc phụ mẫu mới có vẻ thích hợp. Lâm Cẩn Dung trầm mặc

chống đỡ, bảo nàng gào khan vài tiếng, nàng cũng không làm được. Chu thị thấy

thế, vội ra hiệu cho hỉ nương, hỉ nương bước tới, lớn tiếng nói lời may mắn rồi

đem Lâm Cẩn Dung đưa lên kiệu hoa.

Bên này Lục Giam hành lễ với mọi người Lâm gia xong,

xoay người đi trước, Đào thị nắm khăn tay muốn đuổi theo, ánh mắt mong mỏi,

mang theo chút khẩn cầu thấp giọng nói: “Nhị lang, A Dung giao cho con, con nhớ

đối đãi với nàng thật tốt. Nàng tính tình quật cường, lại ít nói, con trăm ngàn

lần nên thông cảm nàng, có việc gì cứ nói với ta, ta nhất định sẽ nghiêm túc

quản giáo.” Lời còn chưa dứt, đã là lệ rơi đầy mặt.

Lục Giam ngẩn ra, lập tức thu tươi cười, nghiêm túc mà

ôn hòa nói: “Người yên tâm. Con nhất định sẽ đối xử tử tế với nàng.”

Đào thị còn có rất nhiều lời muốn nói, lại không biết

nên bắt đầu từ đâu, Chu thị đỡ lấy nàng cười khuyên nhủ: “Cũng không xa, lại là

thân càng thêm thân, cách làm người của Nhị lang muội còn không biết sao? Mau

mau thu lệ, chớ để trễ giờ lành. Nhìn xem, còn phải chuẩn bị tiền thưởng cho

kiệu phu nữa.”

Quả nhiên bên kia kiệu phu cười đùa ầm ỹ thành một

mảnh, không chịu khởi bước, đều lớn tiếng muốn nhận tiền thưởng. Đây vốn là

phong tục, Đào thị đã sớm chuẩn bị tốt, đưa hà bao dày, Lâm Tam lão gia mừng rỡ

trước mặt mọi người tỏ vẻ phú gia, thưởng rất hào phóng, như thế lặp lại lần

thứ hai, mọi người mới vừa vui cười vững bước nhấc kiệu lên.

Lâm Cẩn Dung ngồi ngay ngắn trong kiệu hoa, ngũ vị tạp

trần, bên ngoài tiếng cổ nhạc ồn ào ầm ĩ nhất thời như rất xa, hư vô mờ mịt,

nhất thời lại quá gần, gần đến mức khiến hai tai nàng ong ong tác hưởng, tâm

phiền ý loạn. Khi nào đến Lục gia nàng cũng không biết, cảm thấy giống như chỉ

một cái chớp mắt, lại giống như đã qua thật lâu.

Một đoàn nhạc quan, kĩ nhân hỗ trợ xử lý tiệc rượu

ngăn ở trước cửa Lục gia, ngăn đón ở cửa nói mấy lời may mắn, cầu hoa hồng tiền

thưởng.

Lục gia đón dâu đưa ra trả lời thuyết phục, trêu tức

cười đùa, ngươi muốn ta không cho, không cho tiến vào, thiếu không được, hơn

cũng không được, ngoạn nháo hồi lâu, tiếng cười chấn thiên. Trong đó có thanh

âm của Ngô Tương cùng Lục Luân là lớn nhất, cũng nói nhiều nhất.

Ngô Tương cầm đầu một đám ngăn đón cửa khó khăn nhất

rốt cục cũng cho đi qua, âm dương khắc trạch quan lại tay cầm hoa đấu, nhớ kỹ

nói mấy lời khấn, đem tiền quả ném qua cửa, nhóm hài đồng đã sớm chờ ở một bên

hi hi ha ha cười chạy lên, tranh nhau nhặt.

Sau đó thỉnh người hạ kiệu. Xuân Nha cùng Anh Đào tiến

lên đỡ Lâm Cẩn Dung bước xuống kiệu, nhỏ giọng dặn dò: “Tiểu thư, cũng không

thể lập tức bước đi, chờ một lúc đã.”

Lâm Cẩn Dung hiểu được quy củ, nhẹ nhàng “Ân” một

tiếng. Một gã nhạc kĩ sùng kính tiến lên, đối với cỗ kiệu đập một cái, vài nữ

kĩ tiến lên, ném hoa nghênh dẫn, Xuân Nha mới bảo Lâm Cẩn Dung: “Tiểu thư, có

thể đi rồi.”

Lâm Cẩn Dung bước lên thềm hoa chậm rãi đi vào, trên

đường hai chân như dính vào nhau. Đi tới giữa cửa, bước qua chậu lửa, thắp

hương bình an. Vào cửa rồi, đón vào tân phòng, ngồi trên giường, hỉ nương cười

nói: “Ngồi giường phú quý a!”

Lục Nhị phu nhân Tống thị lấy chén rượu Đông Dương

bằng bạc, đưa cho mọi người Lâm gia, đám người Chu thị mỗi người uống ba chén,

đứng dậy cáo từ. Mọi người sắp đi tới trước cửa, Chu thị quay đầu, thấy Lâm Cẩn

Dung một mình ngồi ở trên giường, cúi đầu vẫn không nhúc nhích, đột nhiên có

chút cảm khái, lại lộn trở lại nhỏ giọng nói: “A Dung, chúng ta đi trước .”

Vừa dứt lời, chỉ thấy tay Lâm Cẩn Dung vốn đang đặt

trên đầu gối khẽ giật giật, nhanh níu lấy ống tay áo của nàng.

Chu thị nhớ tới Đại nữ nhi đã gả đi cùng Lâm Ngũ sắp

xuất giá, xúc động từ mẫu tâm, hốc mắt nóng lên, xoang mũi chua xót, nhẹ nhàng

cầm tay Lâm Cẩn Dung, ôn nhu v**t v* hai cái, thấp giọng an ủi: “Không phải sợ

a, A Dung, đây là điều nữ nhân đều phải trải qua. Ngày lành còn chờ ở phía sau.

Qua vài ngày có thể trở về thăm nhà a.”

“Ân.” Lâm Cẩn Dung nước mắt lúc này muốn rơi, lại dùng

sức nhịn xuống.

Chợt nghe trong phòng người xem náo nhiệt đột nhiên

bộc phát ra một trận cười to: “Tân lang tới rồi! Tân lang, thỉnh đi bên này!”

Mọi người chen chúc tới trước cửa, kéo cửa rộng ra, đều hô: “Chúc mừng a!”

Chu thị vội kéo tay Lâm Cẩn Dung ra, dùng ngữ khí dỗ

tiểu hài tử nói: “Ngoan a, chúng ta đi trước.” Sau đó nhìn Lục Giam cười gật

gật đầu, cùng những người trong Lâm gia rời đi.

“Tân lang mau mời tân nương tử đi ra bái lễ!” Hỉ nương

trên mặt tươi cười, ý bảo Lục Giam hướng đến giường thỉnh Lâm Cẩn Dung. Lục

Giam đứng ở trước giường, cúi mắt nhìn làn váy tiêu kim đỏ thẫm của Lâm Cẩn

Dung, trầm mặc một lát, vái chào thật sâu, thấp giọng nói: “Nương tử, mời.”

Trong phòng mọi người nhất thời cười vang, Tống thị

cười nói: “Nhị lang trước sau như một nhã nhặn có lễ.” Hỉ nương thì cười nói:

“Tương kính như tân, cử án tề mi.”

Lâm Cẩn Dung đứng dậy đáp lễ, hỉ nương đem dải vải màu

đỏ kết thành đồng tâm phân biệt đưa tới tay hai người, chỉ huy Lục Giam rút lui

xuất môn, Lâm Cẩn Dung gắt gao đi theo, hai người bái lễ xong, đi tới phòng

chính. Hỉ nương đưa một gậy nhỏ buộc dải vải kết hoa hồng vào tay Lục Giam,

cười nói: “Tân lang lật khăn voan.”

Lục Giam nắm chặt gậy nhỏ, nhìn Lâm Cẩn Dung khăn voan

hơi hơi rung động, trong lòng bàn tay không khỏi đổ một tầng mồ hôi. Hắn sợ khi

hắn xốc lên khăn voan, sẽ nhìn thấy gương mặt đầy lệ.

“Lật nha, nhanh lật khăn voan nha! Nhị ca! Đừng ngượng

ngùng!” Lục Luân e sợ thiên hạ bất loạn lớn tiếng hô lên, khiến một mảnh cười

vang, tiếng động càng ngày càng ồn ào ác liệt. Lục lão ông vui vẻ nhìn, tùy ý

để bọn họ cười đùa trêu chọc, cũng không ngăn cản.

Lục Giam quay đầu nhìn mọi người cười, thanh âm cực

thấp nói: “Ta sẽ lật khăn voan.” Nói xong nắm chặt gậy, nhẹ nhàng vén khăn voan

lên.

Khăn voan tiêu kim đỏ thẫm hạ xuống, Lâm Cẩn Dung mặt

phấn má đào, biểu tình điềm tĩnh ôn hòa, mắt sáng cụp xuống, lông mi cong dài

nhẹ nhàng rung động, cũng không thấy nàng rơi lệ. Lục Giam nhìn về phía khóe

môi nàng, thấy nàng khẽ mím cơ hồ có thể xem là có chút độ cong, ánh mắt của

hắn đột nhiên sáng bừng, khóe môi khống chế không được nhếch lên, quay đầu cười

mắng Lục Luân đang ồn ào nhất: “Câm miệng cho ta!”

Lục Luân cười ha ha: “Có người đỏ mặt a!”

Mọi người nhìn lại, thấy trên mặt Lục Giam quả nhiên

hồng đến tận lỗ tai, Lâm Cẩn Dung vẫn không nâng mắt lên, trên mặt nàng cũng có

thể do son phấn quá dầy, không nhìn thấy màu đỏ, chỉ nhìn thấy lông mi nàng rủ

xuống lộ ra vài phần ngượng ngùng, vừa im lặng, lại nhu thuận, duyên dáng yêu

kiều, cùng Lục Giam sóng vai đứng ở một chỗ, quả là một đôi bích nhân.

Giai nhi giai phụ. Lục lão ông vừa lòng ho khan một

tiếng, nói: “Đi từ đường thăm viếng đi.”

Trong chốc lát, Lâm Cẩn Dung rút lui, trở về tân

phòng. Lục Giam theo sát vào phòng, phu thê đối bái. Hành lễ xong, mới ngồi

xuống giường, các phụ nhân lấy tiền tài quả màu ném lên giường. Vô số tiền tài

quả màu lao tới, tiền tài va chạm vào nhau, phát ra thanh âm đinh đang dễ nghe,

đóa hoa, trái cây giống như mưa rơi vào trong lòng cùng bốn phía của Lâm Cẩn

Dung, nàng vẫn cúi mắt, vẫn không nhúc nhích nhìn chúng nó càng ngày càng

nhiều.

Chợt nghe Lục Giam thấp giọng nói: “Cẩn thận chút,

đừng ném vào mặt.”

Cơ hồ là cùng khi đó, Lệ Chi ngay tại phía sau nhẹ

nhàng khẽ kéo áo Lâm Cẩn Dung một cái, Lâm Cẩn Dung vội vàng nâng mắt lên hướng

hắn cười, hơi hơi giật giật thân mình, rũ mắt xuống tiếp tục ngồi nghiêm chỉnh.

Chợt thấy Lục Giam đột nhiên khởi động, ngón tay xẹt qua bên cạnh mặt nàng, rất

nhanh cầm vật gì đó trong tay.

Trong phòng tiếng cười đột nhiên ngừng lại, có một lát

đình trệ. Hỉ nương bất an hỏi: “Làm sao vậy?”

“Không có gì, tiếp tục đi.” Lục Giam thanh âm bình

tĩnh mà ôn hòa, trong lòng bàn tay rõ ràng là một quả tiền tài.

“Ha ha……” Hỉ nương cười gượng một tiếng, hướng mọi

người vẫy tay: “Cắt tóc đi.” Rồi lấy ra kéo, cây lược gỗ, cắt lọn tóc của mỗi

người xuống, lại lấy ra dải băng buộc vào cùng một đôi chén rượu bằng bạc, đổ

đầy rượu, ý bảo hai người uống rượu giao bôi. Uống xong, đem tán hoa trên đầu

Lâm Cẩn Dung cùng chén rượu ném tới dưới giường, cười nói: “Phu thê là một, đại

cát!”

Trong phòng nhóm phụ nhân trẻ tuổi hơi hơi đỏ mặt,

nghiêng người tránh ở một bên, những người còn lại tiến lên chúc mừng, rồi xuất

môn rời đi.

Cùng lúc này, bên ngoài tiệc rượu cũng bắt đầu, có

người đến thúc giục tân lang đi ra ngoài kính rượu khách, Lục Giam thấp giọng

nói: “Ta đi đây, Trường Thọ đứng ngay ngoài cửa ở hậu viện, có việc thì tìm

hắn.”

Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng “Ân” một tiếng.

Lục Giam im lặng chốc lát, không thấy nàng có những

lời khác muốn nói, mới xoay người đi ra ngoài.

Lâm Cẩn Dung giật giật hai chân sớm chết lặng cứng

ngắc, nhẹ nhàng ưỡn thắt lưng, đem tiền tài quả vật chồng chất trên giường dời

sang lên một bên, nghiêng người nằm xuống.

Quế ma ma thấy nàng cứ như vậy nằm ở trên giường,

không khỏi khẩn trương: “Tiểu thư, không thể như vậy.” Tuy rằng lúc này trong

phòng cũng chỉ còn lại chủ tớ các nàng, cũng phải đề phòng có nhiều người đột

nhiên xông tới, nhìn thấy bộ dạng này của nàng thì phải làm sao bây giờ? Truyền

ra sẽ khiến người ta chê cười a.

Lâm Cẩn Dung từ từ nhắm hai mắt nhẹ giọng nói: “Ta mệt

mỏi.”

Bị ép buộc từ sáng tinh mơ đến giờ, chưa có một khắc

được nhàn rỗi, quả nhiên là mệt mỏi, Quế mẹ quan tâm hỏi: “Vậy tiểu thư có đói

bụng không? Có muốn ăn chút điểm tâm cho đỡ đói không?”

“Không cần. Ta không đói bụng.” Lâm Cẩn Dung có chút

phiền chán nhíu mày.

Quế ma ma có chút vô thố, Lệ Chi trấn an đè đầu vai

nàng, ý bảo Anh Đào đi canh cửa: “Nghe thấy có người thì lên tiếng. Để tiểu thư

nằm trong chốc lát.”

Lâm Cẩn Dung mở mắt ra, kinh ngạc nhìn la trướng đỏ

thẫm thêu đầy chữ hỉ.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.