Thế Hôn

Chương 139: Ly biệt


Ngày trôi qua thật nhanh, đảo mắt đã đến ngày xuất giá

của Lâm Cẩn Âm. Hôm nay nắng ấm, chẳng những tinh không vạn lí (vạn dặm quang đãng), thời

tiết còn ấm áp như mùa xuân.

Sáng sớm Lâm Cẩn Dung đã thức dậy, cùng Đào thị tới

xem Lâm Cẩn Âm trang điểm, cũng có thể nói chuyện nhiều hơn với Lâm Cẩn Âm. Mọi

thứ cũng xong xuôi, mẫu tử mấy người cười đùa, Lâm Cẩn Âm trước dặn dò Đào thị

nên chiếu cố bản thân, đừng nghĩ nhiều, mở lòng ra một chút, lại dặn dò Lâm Cẩn

Dung cần phải chăm sóc mẫu tử đệ đệ cho tốt, bảo Lâm Thận Chi nghe lời Đào thị

cùng Lâm Cẩn Dung , nói xong, liền khóc òa. Thấy nàng vừa khóc, Đào thị cùng

Lâm Thận Chi cũng không khỏi khóc theo, Lâm Cẩn Dung trải qua hai kiếp, lại

biết Lâm Cẩn Âm về sau sẽ có cuộc sống tốt đẹp, cũng không quá thương tâm,

không khỏi khuyên nhủ: “Đây cũng không phải quá xa, tùy thời muốn thăm vẫn có

thể thăm được, tỷ tỷ đi là hưởng phúc, đừng khóc.”

Nữ nhi có thể gả đến ca ca trong nhà, không cần lo

lắng bà bà hung ác, phu quân không nên thân, đối với Đào thị mà nói được an ủi

rất nhiều, nhưng nghĩ đến nữ nhi làm nhi tức nhà người ta, không thể được nâng

niu đau lòng như trên tay nương, nào có tự tại như trước? Muốn gặp có thể gặp?

Muốn đau lòng có thể đau lòng sao? Vì thế lại lau nước mắt nói: “Con không hiểu

tâm tình của người làm mẫu thân. Ngay cả biết nàng đến đó hưởng phúc, ta cũng

luyến tiếc nàng rời khỏi ta, cho nên ta muốn khóc.”

Lâm Cẩn Dung không khỏi nở nụ cười: “Vậy người cứ khóc

đi. Khóc cho mắt sưng đỏ, đợi lát nữa lại ngượng ngùng gặp người, cùng với tỷ

tỷ khóc lóc, khóc khiến Đại biểu ca nhìn thấy cũng phải mất một lúc lâu mới

nhìn ra mắt tỷ tỷ nằm ở đâu a.” Lời còn chưa dứt, đã bị Lâm Cẩn Âm nhéo một

cái: “Xú nha đầu!”

Đào thị cũng bị nàng chọc cho nở nụ cười, thối nói:

“Ngươi nha đầu kia! Vô tâm vô phế. Tỷ tỷ con sắp xuất môn, con không khóc, còn

ở nơi này cười chúng ta.”

Lâm Cẩn Dung nhỏ giọng nói: “Chuyện mừng, cần gì phải

khóc? Ngày sau mọi người nhớ tới những lời này của ta sẽ cảm thấy vui vẻ mà

cười, chẳng phải so với khóc tốt hơn nhiều sao?”

“Vâng, vâng, tiểu thư, phu nhân nên tươi cười vẫn

hơn.” Cung ma ma từ bên ngoài tiến vào, khuyên nhủ: “Lão thái thái cùng phu

nhân, thiếu phu nhân trong tộc đều tới thăm Tam tiểu thư, phu nhân mau mau thu

lệ.”

Đào thị trọng mặt mũi, nhịn xuống, tự tay lau má cho

Lâm Cẩn Âm, sửa sang quần áo vật trang sức, vui mừng rất nhiều lại nhịn không

được chua xót trong lòng.

Chỉ nghe ngoài cửa một trận tiếng bước chân vang lên,

một đoàn phụ nhân phần phật tiến vào, trong miệng nói mấy câu cát tường, tán

tưởng Lâm Cẩn Âm xinh đẹp, lại chúc mừng Đào thị, ầm ỹ một mảnh. Lâm Cẩn Dung

bị đẩy ra xa, mắt thấy chen vào không lọt, đơn giản chuyên tâm tiếp đón vài tộc

muội xấp xỉ tuổi nàng, thậm chí nhỏ hơn một chút.

Những người này đa số gia cảnh không tốt lắm, ngày

thường không thể xuất môn, bị câu thúc bó tay bó chân không được tự nhiên. Lâm

Cẩn Dung năm đó không biết, giờ phút này lại nhớ rõ cảm giác khi mình nghèo

túng, đi đến đâu cũng đều cảm thấy bị người ta vắng vẻ khinh thị, vì thế bảo Lệ

Chi đem kẹo và điểm tâm tới, thân thiết chiêu đãi các nàng.

Dần dần mọi người trở nên quen thuộc, nói chuyện cũng

tự nhiên hơn, còn có người lớn gan cầm ống tay áo của Lâm Cẩn Dung hỏi nàng vật

liệu mua ở đâu, son cùng phấn là tự mình làm hay mua ở bên ngoài, Lâm Cẩn Dung

nhất nhất kiên nhẫn trả lời, còn có người nhiệt tình mời nàng đến làm khách.

Lâm Cẩn Dung rất ít khi được mời, tâm tình rất tốt, đều vui mừng đáp ứng, mọi

người thấy nàng không kênh kiệu, cũng thực vui mừng.

Đang nói giỡn, Lâm Ngũ mặc quần áo mới nắm tay Lâm Bát

tiến vào, kéo kéo tay áo Lâm Cẩn Dung, hướng nàng chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Cô

cô đến.”

Lâm Cẩn Dung quay đầu, đã thấy Lâm Ngọc Trân cùng Lục

Nhị phu nhân Tống thị, Lục Vân và vài nữ quyến Lục gia cùng tiến vào, Lục Vân

vào cửa liền hướng về phía nàng sáng lạn tươi cười. Lâm Cẩn Dung thấy trốn

không thoát, đành phải xin lỗi các vị tộc muội, đi qua hành lễ tiếp đón.

Lâm Ngọc Trân nhìn kỹ Lâm Cẩn Dung hỏi: “Bệnh đã đỡ

hơn chưa?”

Tống thị ở một bên hòa khí cười: “A Dung, sau khi nghe

nói con bị bệnh, cô cô con vẫn nghĩ đến sức khỏe của con, lúc trước lên xe còn

nhắc tới không biết hôm nay có thấy con không, không biết con đã khỏe lại

chưa.”

Những lời này của nàng đều mang theo chút ý tốt trêu

chọc, rơi vào tai Lâm Ngọc Trân, lại không phải như vậy nữa, rõ ràng là châm

chọc Lâm Cẩn Dung không muốn gả cho Lục Giam, tức giận sinh bệnh. Nhưng không

tìm thấy lời để phản bác, liền trầm mặt không nói lời nào.

Lâm Cẩn Dung đem biểu tình của hai người để vào mắt,

cười nhẹ, tự nhiên rộng rãi nói: “Đa tạ cô cô lo lắng, chất nữ đã sớm khỏe rồi.

Chỉ vì tỷ tỷ sắp gả đi, trong nhà bận rộn, cho nên không thể đến cửa bái tạ

tình cảm của cô cô lần trước thăm bệnh.” Đây chỉ là lời khách khí, nàng cùng

Lục Giam đang nghị thân, sao có thể đăng môn bái tạ? Nhưng quả thật là khiến

Tống thị ngậm miệng.

Lâm Ngọc Trân tâm tình tốt hơn nhiều: “Người một nhà,

khách khí nhiều như vậy làm chi? Chúng ta đi xem tỷ tỷ của con, con cứ tiếp đãi

các nhóm muội muội.” Lại lời nói thấm thía dạy Lâm Cẩn Dung: “Tính tình của con

hơi u buồn, nên cùng bọn tỷ muội nói chuyện nhiều hơn, sáng sủa hơn một chút

cũng tốt.”

Lâm Cẩn Dung cười, cúi đầu cho qua.

Lục Vân nhìn quanh trái phải, thấp giọng nói: “Sao

không thấy Nhị cữu mẫu cùng Lục tỷ, Thất tỷ?”

Biết rõ còn cố hỏi, Lâm Cẩn Dung chỉ làm chưa từng

nghe thấy. Lâm Ngũ lại nối tiếp câu chuyện: “Nhị thẩm nương bị bệnh, Lục muội,

Thất muội muốn hầu hạ nàng, cũng không biết lúc dùng cơm có đi ra hay không.”

Lục Vân thấy các nữ hài tử trong tộc Lâm gia, nhỏ

giọng nói: “Không phải ta nói các nàng, nhưng các nàng cũng quá keo kiệt, rất

không hiểu chuyện. Tốt xấu vẫn là tỷ muội, ngày sau trời nam đất bắc, khó được

gặp mặt, sao không ra đưa Tam tỷ tỷ.”

Nếu là từ trước, Lâm Cẩn Dung nhất định cảm thấy nàng

thật sự rất tốt, công bằng chính nghĩa, nhưng giờ phút này Lâm Cẩn Dung ngay cả

ý niệm quan tâm của nàng cũng không để trong đầu, chỉ mỉm cười cho qua. Lâm Ngũ

theo bản năng muốn oán giận chỉ trích cặp song sinh vài câu, nhưng lời đến bên

miệng, lại nuốt trở vào, tà mắt liếc Lục Vân một cái, chỉ thấy Lục Vân chạy về

phía các tiểu thư Lâm gia nói chuyện cười đùa.

Lục Vân cũng không biết mình bị vắng vẻ hoặc là có gì

xấu hổ, tự nhiên rộng rãi cùng Lâm Cẩn Dung tố cáo, tiến lên cùng người lớn

cười chào nói giỡn, đến trước mặt Lâm Cẩn Âm nói chút lời luyến tiếc, lời nói

dí dỏm, được rất nhiều người khen ngợi.

Không bao lâu, tiếng cổ nhạc truyền đến, Hứa ma ma bên

người của Chu thị chạy vào báo tin vui: “Tân lang mới tới cửa! Kiệu hoa tới

rồi! Bên ngoài yến hội đã mở, thỉnh các vị phu nhân, thiếu phu nhân, các tiểu

thư đi ra ngoài uống rượu dùng cơm.”

Vì thế Lâm lão thái thái và Đào thị đứng dậy, tiếp đón

chúng khách nhân ra bên ngoài uống rượu, trong khoảnh khắc, trong phòng Lâm Cẩn

Âm chỉ còn lại hai người Lâm Cẩn Dung và Lâm Ngũ. Lâm Cẩn Âm liền đuổi hai

người nàng: “Không cần lo cho ta, đều đi ăn cơm đi.”

Lâm Cẩn Dung đến giờ phút này, cũng là thật sự luyến

tiếc Lâm Cẩn Âm, hơn nữa hôn sự đã định, không cần lo trong hôn lễ Lâm Ngọc

Trân cùng Đào thị bất hòa, liền hàm chứa cười nói: “Ta bồi tỷ tỷ, ta không đói

bụng.”

“Ta cũng bồi Tam tỷ tỷ, sáng sớm đã dùng điểm tâm, nửa

điểm cũng không đói.” Lâm Ngũ có rất nhiều chuyện muốn nói với Lâm Cẩn Dung,

lúc trước Lâm Cẩn Dung bị giam lỏng, sau đó Lâm Cẩn Dung cố ý cùng bọn họ bảo

trì khoảng cách, cáo ốm không ra cửa, nàng vẫn chưa có cơ hội, hôm nay khó khăn

lắm mới gặp được nên kiên quyết không chịu đi trước.

Lâm Cẩn Âm bất đắc dĩ, đành tùy ý hai người.

Lâm Ngũ cùng Lâm Cẩn Dung kề tai nói nhỏ: “Tỷ có thể có

cửa hôn nhân này, ta cũng thật cao hứng. Nếu thực để một trong hai kẻ lòng dạ

đen tối kia đi, vậy đúng là không có thiên lý.”

Lâm Cẩn Dung nghiêm túc đánh giá Lâm Ngũ một hồi, thấy

nàng quả nhiên nói lời thật lòng, không khỏi cười khổ. Chưa từng nghĩ rằng trải

qua chuyện này, Lâm Ngũ không hề hận nàng, mà cặp song sinh so với từ trước

càng hận nàng hơn. Lại nghe Lâm Ngũ nhỏ giọng nói: “Ta nói với tỷ, tỷ phải cẩn

thận Lục Vân. Người này cười ngọt ngào, kỳ thật không có nửa điểm thật tình,

nếu tỷ thật tình với nàng, cuối cùng người chịu thiệt sẽ là tỷ.”

Lâm Cẩn Âm ở một bên nghe thấy, không muốn Lâm Cẩn

Dung còn chưa vào cửa đã cùng người khác nói bậy tiểu cô, thêm mắm thêm muối

chuyện này chuyện kia, liền đánh gãy lời Lâm Ngũ, sai sử Lâm Cẩn Dung: “Ta đã

thu dọn xong một tráp toàn châu sai, đều là vật thích hợp cho các tiểu cô

nương, muội đi lấy ra, đợi lát nữa cùng các tỷ muội chia nhau. Hôm nay có vài

vị tộc muội, cũng để các nàng mỗi người chọn một phần.”

Chuyện này Lâm Cẩn Dung đã sớm biết đến, hiểu được Lâm

Cẩn Âm đây là giải cứu nàng, liền đáp ứng, đứng dậy đi tìm kiếm, không để Lâm

Ngũ có cơ hội nói chuyện. Lâm Ngũ ngồi trong chốc lát, thấy vậy, đành phải tùy

tiện chọn châu sai, rồi rời đi trước.

Tỷ muội hai người đều nhẹ nhàng thở ra một hơi, Lâm

Cẩn Âm nói: “A Dung, nàng nói mặc dù muội không thể đáp lời, nhưng cũng phải

nhớ ở trong lòng. Không có lòng hại người nhưng vẫn phải có lòng phòng bị

người. Lục Vân là nữ nhi duy nhất của cô cô, nếu có thể, nên hết sức giao hảo,

tương lai đối với muội chỉ có lợi.”

Lâm Cẩn Dung cúi mắt vâng lời: “Tỷ tỷ yên tâm đi, ta

sẽ không cho để tỷ cùng nương phải lo lắng.” Nghĩ nghĩ, lại nói: “Cữu mẫu thân

thể không tốt, tỷ cần phải tốn chút tâm tư hơn.”

Lâm Cẩn Âm không khỏi nở nụ cười, lấy tay xoa mặt nàng

nói: “Cữu mẫu nếu biết muội nói những lời này, không biết sẽ vui mừng đến thế

nào nữa. Chắc chắn sẽ nói, không uổng công cho ta luôn đau lòng nha đầu kia

đây.”

Tỷ muội hai người chưa bao giờ cảm thấy một khắc này

muốn nói nhiều như vậy, cảm thấy thời gian trôi đi quá nhanh, giờ lành đã đến,

bên ngoài thúc giục lên kiệu hoa. Lúc bái biệt song thân, Đào thị nhịn không

được khóc lóc, Lâm Tam lão gia cũng phá lệ đôi mắt có chút đỏ lên, nghiêm trang

nói với trưởng nữ một hồi, lại dặn dò Đào Phượng Đường đối đãi tốt với Lâm Cẩn

Âm.

Lâm Cẩn Dung đứng ở một bên nhìn, chợt thấy một ánh

mắt dừng ở trên người mình, giương mắt nhìn qua, chỉ thấy Lục Giam đi theo

chúng đệ tử Lâm gia đứng ở một chỗ xa xa, đang hướng về phía bên này nhìn xung

quanh, hai người ánh mắt vừa chạm phải, Lục Giam liền có chút bối rối cúi mắt,

lập tức lại nhanh chóng nâng mắt, hướng nàng vểnh vểnh khóe môi.

Lâm Cẩn Dung chỉ hướng tới Lâm Thận Chi đứng trước mặt

hắn cười nhẹ, Lâm Thận Chi nhận được nụ cười của nàng, cũng hoàn trả tươi cười,

sau đó quay đầu hỏi Lục Giam: “Nhị biểu ca, ta thật sự không thể đi theo phụ

thân ta cùng Ngũ ca đưa Tam tỷ tỷ đến Thanh châu sao?”

Lục Giam chưa kịp thu liễm tươi cười, rũ mắt xuống

thấp giọng nói: “Người lớn nói như thế nào?”

Lâm Thận Chi ủ rũ nói: “Mẫu thân nói ta quá nhỏ, không

được đi. Nhưng ta rất muốn đưa tỷ tỷ đến Thanh châu.”

Lục Giam nhẹ nhàng xoa đầu của hắn: “Tỷ phu cùng tỷ tỷ

của đệ hôm nay sẽ chạy đến Thanh châu, trên đường đi gấp gáp, không có người

chiếu cố đệ. Để về sau đi, cơ hội còn nhiều mà, ta cũng muốn đến Thanh châu.”

Lâm Thận Chi liền lấy lòng nói: “Vậy huynh mang ta đi

được không?”

Lục Giam cười nói: “Nếu như có cơ hội, đệ học tập cho

tốt, Tam cữu phụ cùng Tam cữu mẫu sẽ đáp ứng, tất nhiên là có thể.”

Lâm Thận Chi liền cười: “Ta muốn trở thành người giống

như Ngô Nhị ca vậy.” Nghĩ nghĩ, bản thân cảm thấy không ổn, thật cẩn thận nhìn

Lục Giam nói: “Bằng không cũng muốn giống như huynh vậy.”

Lục Giam trầm mặc một lát, thấp giọng nói: “Vẫn là

giống như Ngô Nhị ca của đệ đi.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.