Thế Hôn

Chương 121: Giận dỗi


Chu thị cũng nhận ra không khí này, sợ hai người tính

tình bạo liệt sẽ nhịn không được làm mất mặt trước mọi người, cũng nhanh tiến

lên cầm chặt tay Lâm Ngọc Trân, kéo nàng đi về phía trước, ra vẻ không có việc

gì hỏi nàng: “Đã sai người đi gọi Lục Giam chưa?” Sau đó nhỏ giọng mắng: “Muội

muốn làm gì? Hồ đồ rồi sao?”

Lâm Ngọc Trân run run môi nói không ra lời. Trong lòng

nàng rất hận a. Nàng căn bản không nghĩ tới Dương thị sẽ cự tuyệt nàng, e ngại

Lục Vân không tốt hay sao. Cái gì Ngô Tương tính tình còn chưa ổn định, cái gì

Ngô lão ông nói là phải đợi Ngô Tương hai mươi tuổi rồi mới tính sau? Rõ ràng

đều là chối từ, rõ ràng chính là khinh thường Lục gia, cho rằng mình thấy người

sang bắt quàng làm họ. Nàng phi! Cái gì vậy, xem thường nhà nàng, nàng còn coi

thường nhà hắn đây! Nàng thật sự là không muốn nhìn thấy người Ngô gia. Nhưng

tức giận thì thế nào? Nếu lúc này không gặp, chẳng phải ngày sau cũng không gặp

người khác sao? Vì nữ nhi, nàng chỉ có thể giả bộ như không biết gì.

Nhưng chuyện này thật sự vô cùng nhục nhã! Bởi vậy lúc

nàng thấy Đào thị không quan tâm cùng Dương thị nói giỡn, trong lòng liền nhịn

không được nhớ tới lời La thị đã nói. Nàng ta nhận định Đào thị ở sau lưng phá

rối, cố ý hại nàng mất mặt, cố ý hại Lục Vân mất mặt. Cho nên tất cả uất hận

của nàng đều tính trên người Đào thị, không nghĩ tới Đào thị không có nửa điểm

chột dạ, cũng trừng mắt trả lại nàng. Sao có thể phá hỏng chuyện như vậy!

Dương thị thấy rõ, tiến lên cùng Chu thị sóng vai đi

tới, hào phóng thân thiết cùng Lâm Ngọc Trân nói chuyện: “Yên tâm đi, ta lúc

trước đã sai người đi thông tri Ngô Tương, nói hắn ở đại điện bên ngoài chờ

chúng ta. Khi đó Lục Giam cũng đang ở chung với hắn, đều biết rồi, sẽ không

chậm trễ. Hai hài tử này rất tốt, tương lai bọn họ sẽ làm rạng rỡ tổ tông đây.”

Dương thị ý tứ là, kết làm thông gia của nữ nhi bất

thành, Ngô Tương cùng Lục Giam rốt cuộc vẫn là đồng hương chi nghị, tương lai

cũng có thể giúp đỡ nhau. Nhưng nàng đã xem nhẹ lòng tự trọng háo thắng của Lâm

Ngọc Trân, chết non vài hài tử, không thể không dựa vào nhi tử của người khác

nhận làm con thừa tự để kế thừa hương khói cùng dưỡng lão. Lâm Ngọc Trân chính

là dựa vào tính tình không chịu thua, mới có thể chống đỡ được đến hôm nay.

Những lời này của nàng, trong tai Lâm Ngọc Trân nghe tới không phải cầu hòa

thỏa hiệp, ngược lại càng kích khởi sự tức giận của Lâm Ngọc Trân — nếu hai hài

tử kia tốt như vậy, vì sao ngươi còn không chịu đồng ý? Chẳng phải là ghét bỏ

Lục Giam không phải thân sinh nhà nàng, ghét bỏ nhà mẹ đẻ của Lục Vân không

tốt, không xứng với Ngô Tương.

Tuy vậy Lâm Ngọc Trân không thể nhịn nổi, gắt gao cắn

khớp hàm, răng nanh chạm vào nhau phát ra tiếng vang, Chu thị dùng sức nhéo

nàng một cái, lại chạm phải ánh mắt cầu xin của Lục Vân, mới thật sâu hít vào

một hơi, miễn cưỡng nhịn xuống, run nhè nhẹ nhếch lên khóe môi, lộ ra một tươi

cười lạnh buốt quái đản nói: “Đúng vậy, tỷ thật chu đáo. Đa tạ.”

Dương thị nhịn không được nhíu mày, quay đầu cùng Ngô

Nhị phu nhân trao đổi ánh mắt, hai người dần dần dừng lại phía sau. Ngô Nhị phu

nhân nói nhỏ: “Xem nàng như vậy, đúng là hận thấu tẩu, Tam tẩu nhà nàng có quan

hệ thân thích với chúng ta cũng bị nàng căm hận. Chẳng lẽ lúc trước tẩu nói mấy

lời khó nghe với La thị sao?”

Dương thị buồn bực nói: “Ta không có. Ta căn bản không

để nàng nói hết lời, lúc ấy mới nghe ra không thích hợp, liền nhanh đánh gãy

lời của nàng, tìm lấy cớ rời đi. Cứ như vậy đã tức thành bộ dạng này sao…… Nếu

mấy ngày nay những nhà tới cửa cầu thân đều như thế, chỉ sợ các nhà chung quanh

đều đắc tội hết.”

“Nói không chừng là La thị ở giữa phá rối, nàng xưa

nay là người gian xảo ích kỷ nhất.” Ngô Nhị phu nhân thở dài: “Thôi, vô luận

như thế nào, nhìn bộ dáng hổn hển này, việc hôn nhân này cũng là cực kỳ không

ổn, dù sao ở Lục gia cũng không phải nàng là đương gia, bằng không về sau chỉ

sợ sẽ không thể qua lại. Ta thấy Đại tẩu cũng không cần thân cận với nàng nữa,

qua mấy ngày này cứ tự nhiên thì tốt rồi.”

“Cũng chỉ đành như vậy.” Dương thị bất đắc dĩ gật đầu.

Hai người bước nhanh đuổi kịp, đơn giản không quan tâm đến Lâm Ngọc Trân, tiếp

tục giả bộ như không có việc gì cùng mọi người nói giỡn, lại xem thường La thị,

không thèm để ý tới nàng ta.

Đám người Ngô Tương, Lục Giam quả nhiên theo lời đứng

chờ trước cửa Đại Hùng bảo điện, thấy các nàng đến đây đều cười tiếp đón. Mọi

người thu liễm tâm tư, cùng vào đại điện, lễ tạ thần dâng hương. Hòa thượng cầm

ống thẻ đi lên, Dương thị không có tâm tư, xua tay đa tạ; Lâm Ngọc Trân cũng

không muốn; Chu thị rút được một thẻ trung bình, không muốn rút lại; La thị lấy

tay rút, được thẻ hạ hạ (thẻ xấu nhất đó), nhất

thời mặt đều biến đổi; Đào thị bàn tay vươn ra lại lùi về, cuối cùng nói:

“Không rút. Rút được thẻ tốt thì sẽ cao hứng, rút không tốt lại khổ sở trong

lòng, cầu Bồ Tát phù hộ đi.”

Các trưởng bối đa số không rút, nữ hài tử cũng không

thể không biết xấu hổ mà lấy thẻ, nam hài tử lại càng không có hứng thú. Vì thế

đến đây chấm dứt, hòa thượng lại dẫn mọi người đi ngắm phong cảnh, nói là núi

Phượng Sí dưới ánh tịch dương sẽ có một cảnh đẹp khác, rất đáng giá để ngắm

nhìn. Lâm Ngọc Trân tâm phiền ý loạn, không muốn đi, nhưng thấy ánh mắt của Lục

Vân tâm lại mềm nhũn, chịu đựng bước lên đài ngắm cảnh.

Cảnh trên núi xác thực rất u nhã, nhưng mọi người đều

có tâm sự, vô tâm thưởng cảnh, đứng đó một lúc, đều nói gió có chút lạnh, lấy

cớ tản đi, chỉ để lại một đám nam tử ở lại ngắm diệp ngâm thơ.

Dưới sự nỗ lực duy trì của Chu thị cùng Dương thị, cơm

chiều không khí hoàn hảo, lúc buông bát, Dương thị nói muốn thỉnh giáo đại sư

chủ trì chỉ điểm, dẫn các nữ quyến Ngô gia đi trước. Thấy chỉ còn người trong

nhà, Lâm Ngọc Trân nhịn không được run run môi giống như tuyên thệ thấp giọng

nói: “Ta tương lai nhất định phải vì A Vân tìm một mối hôn nhân thật tốt. Các

ngươi cứ chờ coi!” Vì khí phách, đúng là hoàn toàn không nể nang.

Lục Vân nhất thời sắc mặt đại biến, không nói được một

lời, đứng dậy bước nhanh ra bên ngoài. Lâm Ngọc Trân nhanh đuổi theo: “A Vân,

con đi đâu vậy?”

Lâm Cẩn Dung không khỏi trầm tư. Chẳng lẽ là kiếp

trước Lục Vân vẫn luôn cao không tới thấp không thông, vì vậy không tìm thấy

hôn nhân thích hợp, đến cuối cùng không còn cách nào khác mới vội vàng gả đi xa

nhà là vì nguyên nhân này sao? Nếu thật vậy, Lâm Ngọc Trân sẽ có một ngày cảm

thấy hối hận với lời thề do sự tức giận ngày hôm nay.

Chu thị khe khẽ thở dài, nói: “Hài tử da mặt mỏng, Cô

phu nhân đã từng tuổi này, còn thiếu kiên nhẫn như vậy.” Vừa nói vừa nhìn La

thị liếc mắt một cái.

La thị đồng ý nói: “Đúng vậy, ta cũng khuyên nàng,

nhưng không khuyên được.” Tiếp theo nói muốn đi khuyên nhủ, vì thế cũng mang

theo cặp song sinh rời đi.

Đào thị kéo Chu thị tố khổ: “Đại tẩu, tẩu xem nha,

nàng dựa vào cái gì trừng ta a? Chẳng lẽ là ta phá rối việc này sao? Ta nếu

không phải vì mọi người, ta kiên quyết không đành lòng.”

Người nhà mình mình còn không biết sao, Chu thị thấy

hai phu nhân Ngô gia đều có ý vô tình vắng vẻ La thị, còn có chút hoài nghi là

La thị phá rối, liền thấp giọng an ủi nàng: “Ta đều biết, muội chịu ủy khuất.

Trong chuyện này đại khái là có chút hiểu lầm, nếu không, chúng ta đi tìm nàng

nói chuyện?”

Đây cũng không phải chủ ý tốt, cần gì phải đuổi theo

biện bạch vào lúc này? Hai người tính tình không hợp, một lời không thuận rồi

ầm ĩ càng khó xem. Lâm Cẩn Dung liền cười nói: “Đại bá mẫu, nếu cô cô thật sự

có hiểu lầm, lúc này gặp nương ta, chỉ sợ sẽ càng thêm tức giận. Không bằng về

nhà rồi nói sau?” Cũng không đợi Chu thị trả lời, quay đầu nhìn Đào thị khuyên

nhủ: “Nương, hiểu lầm chính là hiểu lầm, sẽ có một ngày được sáng tỏ, đừng vội

vã trong nhất thời. Người nói có đúng không?”

Đào thị cũng hứng thú rã rời, nhân tiện nói: “Đại tẩu,

ta đây sẽ không đi. Nếu tiện, tẩu thay ta hỏi thăm Cô phu nhân một chút, nàng

vì sao nhìn ta giống như kẻ thù vậy? Có muốn cùng phân trần với lão thái thái

không? Ta không sợ.”

Chu thị vội nói: “Được, được. Ta đây đến chỗ Cô phu

nhân, các ngươi thay ta chiếu cố A Chỉ.” Thấy Đào thị cùng Lâm Cẩn Dung đều đáp

ứng, liền cùng Hứa ma ma hướng về sân viện của Lâm Ngọc Trân. Lại cẩn thận,

trước tiên ở bên ngoài dạo qua một vòng, sai người đến hỏi mẫu tử La thị có ở

bên trong không, nghe nói đã đi rồi, lúc này mới tiến vào.

Đi vào mới biết, Lục Vân sau khi trở về liền nhốt mình

trong phòng, mặc cho Lâm Ngọc Trân kêu gọi thế nào, khuyên nhủ thế nào, cũng

không lên tiếng. Lâm Ngọc Trân đau lòng nữ nhi, sợ nàng luẩn quẩn trong lòng,

lại không dám gióng trống khua chiêng sai người mở cửa, lòng ngập đầy lửa giận

đều hóa thành vẻ u sầu, vừa thấy Chu thị, không khỏi liền rơi lệ: “Tẩu tử, tẩu

nhanh thay ta khuyên nhủ oan gia này. Nàng nếu xảy ra điều gì không hay, ta sẽ

không sống nổi.”

Chu thị thanh thanh cổ họng, tiến lên nói: “A Vân chất

nữ nhi, con nghe cữu mẫu khuyên một câu. Trên đời này hiểu rõ nữ tử nhất chính

là phụ mẫu, mẫu thân con chỉ có một nữ nhi là con, so với con còn thương tâm

hơn, con đóng cửa không lên tiếng, là muốn khiến nàng tan nát cõi lòng sao? Con

cũng không còn nhỏ, nhanh mở cửa ra đi.”

Một lát sau, cửa mở, hai người nhanh đi vào, chỉ thấy

Lục Vân đưa lưng về phía hai người nằm ở trên giường, không nói được một lời,

thân thể vẫn không làm sao. Lâm Ngọc Trân lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi,

Chu thị liền ôn nhu an ủi Lục Vân hai câu, hướng Lâm Ngọc Trân nháy mắt, tỏ vẻ

có chuyện muốn nói với Lâm Ngọc Trân.

Lâm Ngọc Trân liền bảo Phương ma ma trông chừng Lục

Vân, đứng dậy cùng Chu thị ra bên ngoài. Chu thị trấn an nàng hồi lâu, thấy

nàng cảm xúc ổn định, mới nói: “Tam tẩu bảo ta hỏi muội, nàng đắc tội muội thế

nào, mà muội lại trừng nàng như vậy? Trong chuyện này có phải đã có hiểu lầm gì

không?” Thấy Lâm Ngọc Trân sầm mặt không nói lời nào, liền ý vị thâm trường

nói: “Tam tẩu muội có tính tình thế nào, muội và ta đều rõ ràng. Nàng cao hứng

hay không từ trước đến nay đều lộ ra mặt, cũng không giống như những người

khác, ở mặt ngoài đẹp mặt, sau lưng lại phá hỏng việc. Từ lúc nhóm chúng ta nói

đến chuyện này đến bây giờ cũng bất quá mới chỉ hai ngày, người trong nhà ta đã

làm gì, thì cứ điều tra. Nàng nếu thực sự làm cái gì, công công bà bà trước sẽ

không buông tha nàng.” Lại dừng một chút, thở dài: “Hiện tại muội cùng Tam tẩu

giận dỗi, Ngô Đại phu nhân cũng không để ý tới Nhị tẩu, bảo ta đứng giữa phải

làm sao bây giờ?”

Lâm Ngọc Trân lúc trước còn không có cảm giác, nghe

thấy mấy lời sau của nàng, mới nghiêm túc hỏi: “Sao lại nói vậy?”

Chu thị thở dài, nói: “Cũng không chắc chắn? Chẳng lẽ

muội không chú ý tới, hai vị phu nhân Ngô gia cũng không để ý tới Nhị tẩu sao?

Ta suy nghĩ, có phải lúc trước nàng đã nói gì đó mạo phạm người ta hay không?

Hoặc là nghe lầm cái gì đó?”

Lâm Ngọc Trân nhíu mày nói: “Không thể nào?” Cũng

không khỏi nghĩ lại lời La thị nói lúc trước.

Chu thị thấy nàng còn che chở La thị, cũng hiểu không

thể hỏi được gì, nhân tiện nói: “Theo ý ta, chuyện nhân duyên là phải xem duyên

phận, ba nhà đều là thế giao, cũng không thể ngày sau không hề lui tới, nên

nhẫn thì phải nhẫn. Được rồi, muội đi lo cho hài tử, ta đi về trước.” Chậm rãi

suy nghĩ, lần này phải khiến yêu tinh giảo hoạt La thị này không thể trốn

thoát.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.