Thế Hôn

Chương 1: Nằm mộng


Trên trời tuyết trắng bay bay, bên dưới sông nước mênh

mông bát ngát, nàng chìm nổi trong nước, ra sức giãy dụa, mưu toan có thể nắm

được thứ gì đó, mưu toan có thể lại tự do tự tại hô hấp, nhưng bất quá chỉ có

nước sông lạnh như băng theo khoang mũi khoang miệng của nàng tràn vào phế

phổi, giống như nghìn kim châm đâm vào lòng nàng, đâm vào đau đớn, đau đến chết

lặng…… Lâm Cẩn Dung trong lúc chìm nổi thê lương cười.

Dù cố gắng vẫn là mệnh, nhưng nàng vốn không nên phải

chết, Lệ Chi cũng không đáng chết, nếu không phải kẻ vong ân phụ nghĩa kia từ

bỏ các nàng, nếu không phải người kia ngoan tuyệt ra đi không quay lại, nàng

vốn sẽ không rơi vào tình cảnh này — vì không chịu được vũ nhục mà nhảy xuống

sông tự tử. Nàng không rõ, vì sao nàng thật tình thật lòng, thâu tâm đào phế

đối tốt với bọn họ, đến cuối cùng, nàng lại trở thành người bị vứt bỏ?

Một cành hoa rơi xuống, trước mắt nàng bỗng tối sầm,

lại lười động ngón tay, cứ để như vậy đi. Trong lúc hoảng hốt, nàng tựa hồ nghe

thấy có người gọi tên nàng, nhưng nàng cũng lười mở mắt nhìn, sẽ có ai đây? Đơn

giản chỉ là ảo ảnh mà thôi, ngay cả hắn cũng muốn mặc kệ nàng, còn có ai màng

đến sinh tử của nàng nữa đây?

Lâm Cẩn Dung bừng tỉnh từ trong ác mộng, mồ hôi lạnh

chảy ròng ròng, tẩm ướt cả quần áo. Nàng liều mạng ôm lấy th*n d*** lạnh lẽo,

từng ngụm từng ngụm thở, giống như muốn đem tất cả hô hấp bị trì hoãn vừa rồi

tìm về. Liên tục thở hổn hển hơn mười nhịp, nàng mới ý thức được nàng còn đang

nằm trên chiếc giường nhỏ sơn đen khắc hoa gỗ ở nhà mẹ đẻ của mình, nàng vừa

rồi chỉ đang nằm mơ, nàng còn sống. Nàng suy sụp, xụi lơ nằm trên giường, trong

bóng tối ôm lấy nhịp tim đang đập thình thịch.

…… Tim đập chưa từng đình chỉ, nàng nhắc nhở chính

mình, nàng vẫn còn sống, vừa tỉnh lại nàng vẫn đang ở độ tuổi này, hết thảy

chưa từng phát sinh, nàng còn có cơ hội.

“Tiểu thư lại gặp ác mộng sao?” Nhũ mẫu Quế ma ma cẩn

thận đặt ngọn đèn trong tay lên bàn, nương theo ánh trăng đem ngọn đèn nửa mới

nửa cũ làm bằng sứ men xanh thắp lên, sau đó nhìn Lâm Cẩn Dung trong trướng.

Trong cảnh tranh tối tranh sáng, Lâm Cẩn Dung đôi mắt

long lanh, trên mặt vẫn mang theo chút kinh hoảng cùng mờ mịt, trên trán đổ mồ

hôi lạnh, tóc mai ẩm ướt dán trên vầng trán trơn bóng, khiến gương mặt vốn trắng

trẻo của nàng càng thêm trắng bệch.

Quế ma ma mặc dù không thấy nàng trả lời, lại biết

nàng vừa gặp ác mộng, không khỏi khẽ thở dài một hơi, chỉ lấy tay vuốt trán,

theo thói quen đi lấy quần áo để nàng thay, lại bảo nha đầu Lệ Chi đang thất

thần đứng ở gian ngoài: “Lệ Chi, nhóm bếp lò đun nước ấm mang tới để tiểu thư

tắm rửa. Cả người nàng đều ẩm ướt rồi.”

Nha đầu Lệ Chi liền đáp vâng, một lát sau bê nước ấm

tiến vào, lưu loát đổ đầy vào một thau đồng, lại lấy ra khăn bố sạch, tiến lên

giúp Quế ma ma lau rửa cho Lâm Cẩn Dung để nàng thay quần áo.

Lâm Cẩn Dung thuận theo ngồi dậy, trầm mặc để các nàng

thoát xiêm y lau thân thể, khăn bố nóng ấm lau ở trên người, thoải mái qua đi

chính là cảm giác mát mẻ, nàng dần dần bớt run rẩy, tim đập cũng trở nên bình

ổn hơn.

Quế ma ma một bên giúp Lâm Cẩn Dung lau mồ hôi, một

bên quan tâm hỏi nàng: “Tiểu thư, vừa rồi mơ thấy gì vậy? Lại bị dọa thành bộ

dạng này, thật đáng thương.”

Lâm Cẩn Dung mím nhẹ môi hồng, hơn nửa ngày mới thấp

giọng nói: “Ban đêm đừng nói về ác mộng nữa.”

Lệ Chi cùng Quế ma ma nhìn nhau liếc mắt một cái, đều

thấy vẻ bất đắc dĩ trong mắt nhau. Lệ Chi cúi đầu giúp Lâm Cẩn Dung buộc dây

cho áo lót, lại cười nói: “Tiểu thư, để Quế ma ma kể chuyện xưa cho người đi.”

Kỳ thật chính là lo lắng Lâm Cẩn Dung sợ hãi, lại gặp

ác mộng, ý muốn để Quế ma ma ngủ cùng nàng. Có điều Lâm Cẩn Dung từ trước đến

nay rất để ý mặt mũi, gia quy của Lâm gia vô cùng nghiêm khắc, từ lúc nàng bắt

đầu bốn tuổi, nhũ mẫu không thể ngủ cùng nàng, cho nên mới dùng cách nói uyển

chuyển như vậy.

Lâm Cẩn Dung ngẩng đầu nhìn Lệ Chi, ánh mắt vạn phần

phức tạp. Lệ Chi so với nàng lớn hơn hai tuổi, trầm mặc ổn trọng, bộ dạng thanh

nhã quan tâm, ngũ quan lại rất xinh đẹp. Lâm Cẩn Dung nhớ tới sự việc từ lúc

bắt đầu Lệ Chi vẫn luôn bồi ở bên người nàng, vừa là bằng hữu vừa là nha hoàn

của nàng, sau đó, tất cả mọi người rời khỏi nàng, chỉ có Lệ Chi ở cùng nàng mãi

cho đến lúc chết, nếu không phải nhờ Lệ Chi, nàng ngay cả cơ hội nhảy sông tự

tử để thoát khỏi vũ nhục cũng không có.

Lệ Chi bị Lâm Cẩn Dung chằm chằm nhìn ánh mắt có chút

đăm đắm, cười sờ sờ hai má, rồi đưa tay quơ quơ trước mặt Lâm Cẩn Dung, nói:

“Tứ tiểu thư đang nhìn gì vậy? Hay là còn chưa tỉnh ngủ, không nhận ra nô tỳ?”

Thiếu gia, tiểu thư của Lâm gia theo gia phả trong tộc là thứ xuất, vì vậy Lâm

Cẩn Dung là thứ nữ của Tam phòng, nên phải theo thứ tự gọi là Tứ tiểu thư.

Nàng sao lại không nhận ra? Nàng nhớ rất rõ. Lệ Chi,

ta muốn đối tốt với ngươi, đời này, ta không bao giờ để ngươi phải chịu khổ như

vậy nữa. Lâm Cẩn Dung thu hồi ánh mắt, bên môi lộ ra ý cười thản nhiên, không

lên tiếng nghiêng người nằm xuống, tóc xõa ra tán loạn trên gối, nhẹ nhàng nói:

“Mai là ngày sinh thần của tổ mẫu, ngày mai mọi người đều có việc, không thể

qua loa, các ngươi đi ngủ đi, để lại một ngọn đèn cho ta là được rồi.”

Quế ma ma lại lo lắng cùng Lệ Chi nhìn nhau liếc mắt

một cái, nhẹ nhàng nói: “Tiểu thư, người……” Sau khi Tứ tiểu thư nửa tháng trước

sinh bệnh, ban đêm đều gặp ác mộng, khóc lớn hô to, nếu đốt đèn sẽ im lặng. Vốn

tưởng rằng nàng dần dần sẽ chuyển biến tốt, vì vậy Tam phu nhân đã bảo tắt hết

đèn lúc đi ngủ, nhưng rồi nàng lập tức lại gặp phải ác mộng.

Lâm Cẩn Dung có chút mệt mỏi nhắm mắt lại: “Ta không

còn nhỏ nữa, ta tự biết lo cho mình.”

Tuy mới chỉ có mười hai tuổi, nhưng xác thực không còn

là một tiểu cô nương. Quế ma ma bất đắc dĩ, đành để lại đèn cho nàng, buông màn

xuống, cùng Lệ Chi nhẹ tay nhẹ chân lui ra ngoài. Sau khi đóng cửa lại, Quế ma

ma nhẹ giọng nói: “Cứ như vậy lui xuống cũng không được, ta thấy tiểu thư gặp

ác mộng càng ngày càng nặng, người cũng không có tinh thần. Ta nghĩ, sợ là ngày

ấy bị kinh hãi quá mức, chi bằng nói với Tam phu nhân, cần phải tìm biện pháp

khác mới được.” Nói xong lại thấp giọng mắng vài câu: “Nhị phu nhân cũng thật

là, rõ ràng thanh thiên bạch nhật lại làm ra việc thiếu đạo đức như vậy, cũng

không biết che giấu một chút, khiến Tứ tiểu thư của chúng ta sợ hãi.”

Lâm Cẩn Dung mí mắt nhẹ nhàng giật giật.

Quế ma ma nói tới là chuyện Tứ thiếu gia chưa thành

thân của Nhị phòng — Tứ đường huynh của nàng đã làm cho nha hoàn bên người của

Nhị phu nhân có thai, Nhị phu nhân định dùng một chén dược xoá sạch thai nhi

kia, trong lúc đang thu dọn sạch sẽ, vừa vặn bị Lâm Cẩn Dung bắt gặp, hăm dọa

nàng không được để lộ ra ngoài. Vì chứng kiến việc đó mà tinh thần nàng hoảng

hốt gần một tháng, trong phủ thỉnh đại phủ, đã hồi phục được một chút, nhưng

lúc này đây, nàng sao có thể vì sự việc kia mà sợ hãi, loại chuyện này, cùng

với việc mà nàng về sau gặp phải thì tính là gì! Chính mắt đã từng thấy loạn

phỉ, mới biết được cái gì gọi là mạng chỉ như cỏ rác!

Chỉ nghe Lệ Chi thở dài một tiếng: “Phu nhân cũng khó

xử, Tam gia lại mặc kệ.”

Phụ thân của Lâm Cẩn Dung là Lâm Tam gia, tên tự Tán

Tiên, Tứ tiểu thư bị kinh hãi đến mức thành bộ dáng này, hắn cũng bất quá theo

đạo nghĩa đến thăm hai lần. Tam phu nhân Đào thị tính cách cương liệt, trong

mắt không chịu nhẫn nhịn, không hiểu có những việc nên chịu thua cúi đầu, phu

thê hai người luôn bất hoà, cho tới bây giờ ở cùng một chỗ không thể nói nhiều

hơn mười câu, vì chuyện này hai người lại hung hăng tranh cãi, giằng co nửa

tháng không nói chuyện.

Quế ma ma nặng nề thở dài, trầm mặc một lát, lại hưng

phấn nói với Lệ Chi: “Nghe nói là, Cô phu nhân ngày mai cũng sẽ trở về.” Trong

ngữ khí của bà có sự vui sướng khi người gặp họa, “Ngươi nói đã qua nhiều năm

như vậy, cũng không biết được tiểu thiếu gia mà nàng nhận làm con thừa tự kia

bây giờ thế nào rồi. Hài tử kia thời điểm được nhận làm con thừa tự tuổi cũng

đã hơi lớn.”

“Có lớn bất quá vẫn là tiểu hài tử, họ rời đi đã sáu

bảy năm, chỉ cần Cô phu nhân đối tốt với hắn, lòng người tương thông, chắc cũng

không có gì ngoài ý muốn.” Lệ Chi thấp giọng trả lời một câu.

Lâm Cẩn Dung gần như chết lặng không tiếng động nói:

“Không có, Lục Giam vĩnh viễn cũng sẽ không quên. Trong lòng hắn chỉ có chính

hắn cùng cha mẹ thân sinh ra hắn, không thể chấp nhận người bên ngoài.”

Vừa nghĩ đến Lục Giam, Lâm Cẩn Dung trong lòng không

thể dễ chịu, nàng kiệt lực suy nghĩ về sự tình khác, không muốn có chút liên

quan đến cái tên này. Nàng xuyên thấu qua sa trướng nửa mới nửa cũ nhìn ngọn

đèn bằng sứ men xanh trên bàn kia, liều mạng suy tưởng, có lúc nghĩ, trong nhà

lúc trước thường dùng đèn bằng đồng hoặc là nến đỏ, khi đó là lúc tổ phụ thành

danh, nhưng phụ thân không hề nổi tiếng trong đám đồng lứa, tuy có công danh

nhưng cũng không thể đỗ tiến sĩ, lại càng không biết kinh doanh, những gì biết

được chỉ là sống phóng túng, là hạng người ngâm gió ngợi trăng, trong nhà chỉ

có ra mà không có vào, huynh đệ tỷ muội đồng lứa cũng rất nhiều, nhưng luận về

tài cán cũng không có ai xuất sắc, qua mấy thế hệ, trong nhà trừ bỏ trong phòng

của lão thái gia cùng lão thái thái ra, từ trên xuống dưới chỉ có thể dùng ngọn

đèn làm bằng sứ men xanh giá trị chỉ bằng một nửa so với đèn làm bằng đồng

trước kia.

Nàng khe khẽ thở dài, quả nhiên là thế hệ sau không

bằng thế hệ trước. Cho nên tại thời điểm kia, khi nàng nhận được mối nhân duyên

đó, trong nhà bọn tỷ muội ánh mắt hâm mộ tỏa sáng, nàng cũng tự cho rằng đây là

một nhân duyên tốt…… Cẩm tú lương duyên, xuy…… Như thế nào lại nghĩ tới việc

này? Nàng cười nhạo một tiếng, không tự giác lắc lắc đầu. Nếu nàng nhớ không

lầm, ngày mai Lục Giam cũng sẽ tới, đó là lần đầu tiên nàng cùng hắn gặp mặt

sau khi cả hai đã lớn. Ngày mai, Lâm Cẩn Dung trong lòng đột nhiên sinh ra vài

phần lệ khí, hàm răng cắn cắn môi có chút đau.

Tuy rằng trong lòng có nhiều tâm sự, nhưng nàng rốt

cuộc mệt mỏi, rất nhanh liền thấy ngọn đèn kia càng ngày càng mờ nhạt, càng

ngày càng xa xôi, dần dần, nàng chìm vào giấc ngủ. Lúc này đây, nàng ngủ vô

cùng an ổn.

Thái dương vừa ló ra một nửa, một thân ảnh yểu điệu

nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ khắc hoa văn, đổ đầy nước ấm vào bồn bằng đồng bên

cửa sổ, sau đó đi đến trước giường, xốc màn, đem bàn tay lành lạnh khẽ chạm lên

gương mặt hồng hào đang ngủ say của Lâm Cẩn Dung.

Lâm Cẩn Dung chợt giật mình bừng tỉnh dậy, híp mắt

cảnh giác nhìn mặt cười trước mắt kia mang theo chút nghịch ngợm, trong mắt

hiện lên một tia không kiên nhẫn cùng mỉa mai, khóe môi lại nhẹ nhàng cong lên

một độ cong tuyệt đẹp: “Quế Viên.”

Nha đầu Quế Viên là nữ nhi của Quế ma ma, Lâm Cẩn Dung

và nàng được Quế ma ma nuôi dưỡng lớn lên, lại làm bạn bên cạnh Lâm Cẩn Dung từ

nhỏ, luận về mức độ thân mật, Lệ Chi kém xa. Cho nên, thái độ của Quế Viên đối

với Lâm Cẩn Dung có thể nói là vô cùng thân thiết vượt qua mức chủ tớ bình

thường, mà Lâm Cẩn Dung đối đãi với nàng cũng không giống một chủ tử đối đãi

với một hạ nhân, một lòng một dạ suy nghĩ cho tiền đồ của nàng. Nhưng mà, chính

vì như vậy cũng khiến Quế Viên cuối cùng trở thành kẻ lòng tham không đáy, vong

ân phụ nghĩa.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.