THÔNG TIN TRUYỆN
Thật Đáng Tiếc, Em Phải Chịu Trách Nhiệm Về Anh
0.0
★
★
★
★
★
GIỚI THIỆU
Lần đầu tiên gặp gỡ, tại đồn cảnh sát, đích thân anh đã còng tay cô và nói hẹn gặp lại. Trong một lần giao dịch mai phục nguy hiểm, cô bị anh áp lên tường, hôn thật sâu....suy nghĩ thêm ba lần nữa, Phó tiên sinh vừa chín chắn lại vững vàng đã suy nghĩ kỹ càng và đưa ra một quyết định trọng đại.Về thiếu nữ vô lương tâm với một phần lịch sử đen như thế này, anh đành chịu trách nhiệm đến cùng và viết một văn án nghiêm chỉnh: Phó tiên sinh đọc sách hiền triết từ khi còn nhỏ, giữ thân mình như ngọc suốt 28 năm trời, kiên định với tình yêu lý tưởng, luôn có chừng mực.
Cho đến một ngày gặp được Diệp tiểu thư, bị mất cảnh giác vả mặt như thế nào anh mới nhận ra rằng tất cả tu dưỡng nửa đầu cuộc đời chỉ để vun đắp một đời thiên hoang địa lão suốt đời với cô.
Diệp Gia uất ức: “Phó tiên sinh, thực xin lỗi, có phải là em không nên thả thính anh?”
Phó Tri Duyên ấn cổ tay cô trên tường, nói từng chữ: “Thật đáng tiếc, anh đã phải lòng em rồi.”
Diệp Gia lo lắng đến mức suýt khóc: “Thế nên?”.
Phó Tri Duyên gằn từng chữ một: “Em, phải, chịu, trách, nhiệm, về, anh.”
Danh sách chương
- Chương 101: .2 Sống chung
- Chương 102: .1 Phó Tri Duyên đại khốn kiếp
- Chương 103: .2 Phó Tri Duyên đại khốn kiếp
- Chương 104: .1 Cầu hôn
- Chương 105: .2 Cầu hôn
- Chương 106: .1 Trước đây chúng ta có phải đã từng gặp nhau
- Chương 107: .2 Trước đây chúng ta có phải đã từng gặp nhau
- Chương 108: .1 Bảy năm sau
- Chương 109: .2 Bảy năm sau
- Chương 110: .1 Anh ấy chưa chết
- Chương 111: .2 Anh ấy chưa chết
- Chương 112: .1 Đồ Thiểu năng
- Chương 113: .2 Đồ Thiểu năng
- Chương 114: .1 Tần Cận
- Chương 115: .2 Tần Cận
- Chương 116: .1 Đến Nam Thành
- Chương 117: .2 Đến Nam Thành
- Chương 118: .1 Không được động vào mẹ tôi!
- Chương 119: .2 Không được động vào mẹ tôi!
- Chương 120: .1 Con tên là gì
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Vui lòng đăng nhập để bình luận