Tạo Thần

Chương 315: Thông đạo thí luyện


Trong thông đạo yên tĩnh không có bất kỳ âm thanh nào cả, nếu như không

phải từ trên đỉnh đầu phảng chiếu xuống ánh sáng lốm đa lốm đốm thì tòa tháp

tháp Truyền Thừa khổng lồ này quả thực chính là một Cửu Khúc Thập Bát Loan lạnh

như băng.

Đường Tử và Doanh Thừa Phong bước đi không hề có tiếng động, toàn bộ thông đạo

dường như chỉ có bóng dáng hai người bọn họ lay động.

- Đường huynh, huynh xác định con đường này không có bất kỳ nguy hiểm nào sao?

Hai mắt Doanh Thừa Phong sáng ngời đi theo phía sau Đường Tử, đột nhiên chậm

rãi nói

Cước bộ của Đường Tử lập tức dừng lại, trên đường đi Doanh Thừa Phong đã bày ra

năng lực báo nguy trước khiến hắn cực kỳ tin phục, cho nên vừa nghe hắn nói vậy

cả tinh thần đều căng lên.

- Doanh huynh, huynh có phát hiện gì sao?

Doanh Thừa Phong nhẹ nhàng khoát tay áo nói: - Đường huynh hiểu lầm rồi, tiểu đệ

không phát hiện ra gì cả, chỉ có đều không biết tại sao trong lòng vẫn mãi bất

an không yên, dường như là sắp có chuyện không tốt xảy ra.

Lúc này đồ trang sức hắn đội trong đầu không có sức lực gì áp chế cho nên có thể

cảm ứng rõ ràng được bất kỳ cử động trong không gian ai trăm trượng quanh người.

Phạm vi nơi này vô cùng bình thường, đừng nói là những điểm đỏ đại diện cho

sinh mạng cường đại mà ngay cả tiểu động vật hơi lớn một chút cũng không hề thấy.

Nhưng như lời hắn nói, trong lòng hắn có một loại cảm giác nguy hiểm mãnh liệt

khó có thể diễn tả bằng ngôn ngữ.

Đường Tử nhăn mày, hắn trầm ngâm một lát nói: - Doanh huynh, trước khi tiểu đệ

đến đây thì bề trên trong nhà đã từng dặn dò. Đoạn đường phía trước nếu không

biết rõ ràng thì không nên mạo hiểm. Ngừng lại một chút, hắn chậm rãi nói tiếp:

- Con đường hiện giờ chúng ta đi còn một đoạn khá dài nữa.

Hai hàng lông mày của Doanh Thừa Phong giương lên, hắn quay đầu liếc nhìn về

phía sau, không hiểu sao cảm giác nguy hiểm mãnh liệt kia dường như không phải

đến từ phía trước mà là đến từ phía sau.

Đường Tử là một người thông minh, vừa thấy động tác của Doanh Thừa Phong lập tức

liền hiểu được. Sắc mặt hắn biến hóa nói: - Doanh huynh, hay là có người theo

dõi ta?

Doanh Thừa Phong cười khổ lắc lắc đầu nói: - Ta không biết, hiện tại ta không

phát hiện ra được dấu viết gì cả.

Đường Tử do dự một chút nói: - Doanh huynh, trưởng bối trong nhà tiểu đệ đã từng

nói Đường gia chúng ta không bao giờ để lộ bí mật

Lúc này tiến vào không gian tháp Truyền Thừa, ngoại trừ tiểu đệ ra thì không

còn người thứ hai biết được chuyện này. Cho nên nếu như là người theo dõi thì hẳn

cũng không có gì nguy hiểm.

Doanh Thừa Phong chậm rãi gật đầu nói: - Có lẽ là do tiểu đệ quá nhạy cảm, Đường

huynh thứ lỗi.

Đường Tử cười hắc hắc nói: - Doanh huynh quá khách khí rồi, cẩn thận một chút

không phải là sai lầm lớn.

Hai người lại tiếp tục tiến về phía trước, nhưng không biết có phải là do biểu

hiện vừa rồi của Doanh Thừa Phong hay không mà tốc độ Đường Tử chuyển động la

bàn và đi lại nhanh lên rất nhiều.

Rất hiển nhiên, tuy rằng trong miệng hắn nói phía sau không có nguy hiểm nhưng

cũng chịu ảnh hưởng bởi Doanh Thừa Phong, muốn nhanh một chút đi đến chỗ Tế Đàn

kia.

Một canh giờ sau, Đường Tử rốt cục ngừng lại một chút.

Doanh Thừa Phong thờ một hơi thật dài, dọc theo con đường này Đường Tử đông

chuyển tay rẽ không biết đã đi qua bao nhiêu ngã rẽ. Cho dù có trí linh âm thầm

ghi nhớ nhưng cũng gần như bị váng đầu.

Hắn tin tưởng nếu như đổi một người khác, hớn nữa trong tay cũng không có la

bàn thì. Như vậy là mười phần cũng không thể tìm được phương hướng chính xác.

Đây là lần đầu tiên Đường Tử tiến tới, có thể tìm được địa điểm chuẩn xác trong

một hoàn cảnh phức tạp cũng coi là một sự việc rất giỏi rồi.

Chỉ có điều, việc khiến Doanh Thừa Phong kinh ngạc chính là cái lối mà Đường Tử

dẫn đi lại là một ngõ cụt.

Nhìn thấy vách tường đen nhanh khiến mày của Doanh Thừa Phong nhíu lại, với thị

lực của hắn tự nhiên có thể thấy rõ ràng trên vách tường miêu tả cái gì đó.

Ở đây khắc rõ một bộ Tinh Vân Đồ Án kỳ dị, mà điều làm người khác chú ý nhất

chính là ở trên bầu trời có hai vầng thái dương lớn.

Không hỏi cũng biết Tinh Vân Đồ Án nơi này và không gian đặc thu tháp Truyền Thừa

có liên hệ thần bí.

Ánh mắt hắn cứng lại, lạnh lùng nói:

- Đường huynh, nơi này có phải còn có cơ quan ảo diệu gì đó phải không?

Đường Tử cười ha ha nói: - Doanh huynh quả nhiên lợi hại, đã đoán trúng rồi. Hắn

tiến lên một bước, ch*m r** v**t v* bức tường nói: - Trên mặt bức tường này có

một bộ Tinh Vân Đồ, chỉ có thể dựa vào phương pháp gõ cố định mới có thể mở ra

cơ quan để cho chúng ta tiến vào Tế Đàn.

Con ngươi Doanh Thừa Phong đảo một vòng nói: - Đường huynh, nếu như nơi này khó

tiến vào như thế thì lệnh tổ làm sao có thể biết được trong này có bí mật.

Đường Tử hơi giật mình, cười khổ nói: - Những lời này của Doanh huynh lại làm

khó ta rồi, kỳ thật những điều tiểu đệ biết đều là do các truyền bối nói lại, về

phần tổ tiên làm sao phát hiện được sự ảo diệu nơi đây thì thật là không thể biết

được.

Doanh Thừa Phong chậm rãi gật đầu, thoạt nhìn bề ngoài hắn là chấp nhận với giải

thích của đối phương nhưng trong lòng của hắn lại tràn đầy cảnh giác.

Cùng đi một đường với Đường Tử, trong lúc vô tình hắn đã biết được rất nhiều

tin tức hữu dụng.

Hắn và Đường Tử bèo nước gặp nhau, người này sỡ dĩ mời hắn cùng đi chính là coi

trọng sức mạnh chiến đấu hùng mạnh của hắn, muốn mượn sức mạnh của hắn để tiến

vào Tế Đàn.

Chỉ cần đi vào Tế Đàn, sau khi gặp được linh hồn của tháp Truyền Thừa, nếu có

được cái gì tốt thì còn phải xem vào cơ duyên của từng người.

Phương án bố trí nghe không tệ nhưng trong lòng Doanh Thừa Phong vẫn có __ nỗi

băn khoăn không thể cởi bỏ được.

Nếu bí mật này qua nhiều năm tới nay chỉ có Đường gia mới có thể biết, như vậy

Đường Tử làm sao có thể dễ dàng nói cho hắn biết, lại còn mang hắn đến đây

Nếu mỗi cao thủ một thời đại Đường gia tiến vào nơi đây đều mang theo một vị cường

nhân làm đồng hành thì một khi cường nhân đó ra khỏi tháp, bí mật này sẽ tuyệt

đối không thể giữ được. Ít nhất thì bí mật này không chỉ mình Đường gia mới biết

rõ.

Cho nên bên trong Tế Đàn quỷ dị này khẳng định có nguy hiểm. Mà mối nguy hiểm

này không nhằm vào người Đường gia mà là nhằm vào người đồng hành với bọn

chúng.

Tên Đường Tử này thật là lòng dạ khó lường, hỡn nữa còn nắm chắc có thể đưa hắn

lưu lại ở bên trong Tế Đàn nên mới không hề giấu diếm mà mang hắn tới đây.

Tuy nhiên khi nhìn thấy Đường Tử còn đang chăm chú cẩn thận s* s**ng trên vách

tường, trên mặt Doanh Thừa Phong lại xuất hiện nụ cười lạnh.

Một đường đi tới đây thực lực hắn bày ra tuy có chút hùng mạnh nhưng cũng không

thật sự bộc lộ ra hết tất cả mọi thứ.

Thần binh linh vũ giả, tấn công sức lực tinh thần, nhẫn lôi điện cũng với con rối

gỗ và một ít tuyệt nghệ cũng đều được giấu thật sâu.

Cho nên hắn vô cùng tự tin, cho dù gặp được hoàn cảnh ác liệt cũng có thể chuyển

bại thành thắng.

Một lúc lâu sau động tác trên tay Đường Tử dừng lại một chút, hắn mừng rỡ kêu

lên: - Được rồi.

Lời nói hắn vừa dứt, đối diện trên vách tường liền phá ra tiếng động ầm ầm mở

cơ quan. Mà thân hình của Đường Tử lại nhoáng một cái về lại bên người Doanh Thừa

Phong.

Hai người lẳng lặng nhìn, vách tường khắc Tinh Vân Đồ Án từ từ mở rộng ra, hai

bên thái dương màu đỏ ở hai bên dần dần phát sáng lên. Ánh hào quang không ngừng

sáng ngời, chiếu sáng ở thông đạo ngăm đen.

Ánh mắt Doanh Thừa Phong chăm chú nhìn ở phía trên cái lối đi này, không ngừng

phóng sức lực tinh thần ra ngoài.

Nhưng mà sau đó sắc mặt của hắn lập tức biến đổi.

Bời vì hắn phát hiện sức lực cảm ứng tinh thần trên đồ trang sức lại biến mất,

tình huống bây giờ hoàn toàn giống như ở trong hang động cất giấu sinh vật kinh

khủng kia.

Sỡ dĩ Doanh Thừa Phong có lá gan lớn mà dám đi theo Đường Tử không có ý tốt tiến

vào nơi đây, dựa vào lớn nhất chính là đồ trang sức trên đầu.

Bởi vì đồ trang sức kia có sức lực cảm ứng thần kỳ hùng mạnh, có thể giúp Doanh

Thừa Phong phát hiện được nguy hiểm và có được quyết định chính xác. Nhưng nếu

mất đi sức lực này thì hệ số nguy hiểm của hắn tại nơi xa lạ này sẽ tăng lên tới

mới không thể tiếp nhận nỗi.

Đường Tử cũng không hề chú ý tới dị sắc trên mặt Doanh Thừa Phong, hai mắt hắn

không nháy nhìn chằm chằm chỗ thông đạo kia, thì thào nói: - Tới rồi, rốt cục

ta đã tìm được rồi.

Doanh Thừa Phong trầm ngâm nửa ngày, sắc mặt rốt cục đã khôi phục bình tĩnh.

Tuy rằng mất đi đồ trang sức có năng lực báo nguy trước rất tiếc nhưng sức lực

của chính hắn cũng đủ để ứng phó các nguy hiểm kế tiếp. Chỉ cần cẩn thận chú ý,

chưa chắc đã chịu thiệt thòi.

Tuy nhiên, điều duy nhất khiến hắn lo lắng là sức mạnh ở trong lối đi này và sức

mạnh trong huyệt động hoàn toàn giống nhau, nếu như lối đi này và hang động có

liên kết với nhau thì. Hắn tiến vào trong đó chỉ có tự tìm con đường chết mà

thôi.

Chỉ có điều vừa nghĩ tới khoảng cách ở bên giữa thật lớn, hắn liền vứt bỏ ý

nghĩ này ngay.

Đường Tử hưng phấn quay đầu lại nói: - Doanh huynh, chúng ra đã mở thông đạo ra

rồi, vào thôi.

Doanh Thừa Phong chậm rãi lắc đầu nói: - Đường huynh, đã đến giờ phút này thì

huynh hẳn nên nói cho ta biết bên trong có nguy hiểm gì được rồi đó.

Đường Tử không kìm nổi cười, nói:

- Doanh huynh nói rất đúng, ở bên trong này là một thông đạo thí luyện, chủ cần

có thể thông qua liền chứng minh chúng ta có năng lực nhận truyền thừa, do đó

có thể tiến vào Tế Đàn dùng Quang Minh Chi Thạch kéo linh hồn của tháp Truyền

Thừa ra.

- Linh hồn của tháp Truyền Thừa có thể giúp chúng ta được cái gì?

- Cái này cũng rất khó nói Đường Tử do dự một chút nói: - Vật đó nghe nói là

toàn bộ linh hồn của tháp Truyền Thừa, khống chế tất cả mọi thứ ở bên trong

tháp. Nhưng để giao tiếp với nó như thế nào thì phải dựa vào cơ duyên của mỗi

người. Nếu như có vận khí tốt thì cho dù là Chung Cực truyền thừa trong truyền

thuyết ngươi cũng có thể kế thừa, nhưng nếu như vận khí không tốt, ha ha, chỉ sợ

ngươi sẽ phải quay về tay không.

Doanh Thừa Phong liếc mắt nhìn chằm chằm hắn một cái, trong lòng hắn biết rõ Đường

Tử nhất định là đang che giấu cái gì đó, đặc biệt là làm sao để trao đổi với

linh hồn của tháp Truyền Thừa

Tuy nhiên hắn có thể nói đến đây có lẽ cũng đã là cực hạn rồi. Nếu như muốn moi

được lợi ích gì từ trong miệng hắn sợ là vô cùng khó khăn.

Trầm ngâm một lát, Doanh Thừa Phong nói: - Đường huynh, chúng ta phải làm thế

nào mới có thể an toàn vượt qua thông đạo thí luyện.

- Rất đơn giản, chúng ta đánh qua đó. Đường Tử nghiêm nghị nói: - Ở trong thông

đọa thí luyện có hai đồ vật này nọ rất khó dây dưa, một loại là sinh vật đặc

thù trong thông đạo, chuột bay, một loại khác chính là thạch khôi lỗi. Hai người

chúng ta phân công hợp tác, chuột bay giao cho ta, thạch khôi lỗi giao cho

huynh, Doanh huynh nghĩ như thế nào?

Doanh Thừa Phong cười khổ một tiếng nói: - Việc đã đến nước này thì còn nói được

gì nữa, mau đi thôi

Hắn nâng trường thương trong tay lên, dẫn đầu đi vào trong thông đạo.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.