Song Quy Nhạn

Chương 29: Cố nhân 1


Bôi xong, Thanh Hề mở mắt nhìn Phong Lưu nói: “Đình

Trực ca ca, lần sau có thể bôi thuốc khi thiếp đã ngủ không.” Thuốc này tất

nhiên là không chỉ bôi có một lần.

Tay Phong Lưu run lên, không thể không thừa nhận, hắn

rất tình nguyện làm việc này.

Phong Lưu đi rồi, Thanh Hề nằm nghỉ nửa ngày đã thấy

ổn hơn, đến xế chiều bụng cũng hết đau, cho thấy Đào mama rất có năng lực,

không hổ là người trong cung.

Chỉ ba ngày sau Thanh Hề đã khỏe hoàn toàn, tự tới chỗ

Đào mama ở nói lời cảm ơn.

Đào mama tuy khoa trương thân phận, lúc nào cũng có vẻ

cao cao tại thượng, nhưng Thanh Hề đích thân tìm bà ấy nói lời cảm ơn cũng như

nịnh bà ấy, tuy bà ấy không thể hiện ra mặt, nhưng với hành động đó của Thanh

Hề vẫn rất cao hứng.

Thanh Hề sai Lâm Lang đứng chờ ngoài cửa, một mình vào

nói lời cảm tạ với Đào mama. Thanh Hề đỏ mặt ngượng ngùng, nhưng uống hết chén

trà vẫn ko đứng dậy, Đào mama liền hiểu là nữ chủ nhân này có chuyện muốn nói

riêng.

Vì thế Đào mama sai nha hoàn Hồng Hỉ của mình ra,

trong phòng chỉ còn lại bà ấy và Thanh Hề.

“Phu nhân có chuyện thỉnh nói thẳng.”

Thanh Hề đỏ mặt, cố gắng nói rõ mục đích với chất

giọng nhỏ nhất có thể.

Đào mama thầm nghĩ trong lòng, vị phu nhân Quốc công

này tuy còn trẻ, nhưng hiểu biết không ít, các phu nhân khuê các bình thường

chỉ sợ không bao giờ nghĩ đến vấn đề này, chỉ có những hồng nhan giam mình

trong cung cấm cả đời mới có thời gian rảnh để nghiên cứu những vấn đề đó.

“Không biết mama có không?”

Đào mama nghĩ đến chuyện từ khi vào Quốc công phủ,

Thanh Hề dành cho bà ấy rất nhiều ưu đãi, biết bà ấy thích yên tĩnh nên dành

trọn một khu nhà phía Tây cho bà ấy ở, còn tặng hai hầu gái để hầu hạ bà ấy.

Tây Khóa Viện này tuy không hoa lệ xa xỉ như Lan Huân Viện, nhưng cũng rất nhã

nhặn tinh tế, không phải dành cho kẻ tầm thường. Người ta vẫn nói có qua có

lại, nếu Thanh Hề hậu đãi mà không đòi hỏi gì, Đào mama còn cảm thấy e dè ngại

ngùng. “Có sẵn thì không có, nhưng tôi vẫn nhớ bài thuốc mà Quý phi để lại, tôi

sẽ chuẩn bị cho phu nhân.”

“Làm phiền mama.”

Người ta vẫn nói làm phụ nữ khó, làm mỹ nữ càng khó

hơn, làm mỹ nữ mười năm như một khó càng thêm khó, còn để làm một mỹ nữ đẹp từ

trong ra ngoài thì đúng là khó ngang lên trời.

Chỉ tiếc đương kim Thánh thượng không phải Thích Quý

phi sinh ra, nếu không Đào mama đã không xuất hiện ở Quốc công phủ.

Thanh Hề khỏe lại rồi, đương nhiên chuyện đầu tiên muốn

làm là đến thỉnh an Thái phu nhân, mấy ngày không gặp, hai mẹ con càng thêm

thân thiết. Thái phu nhân hỏi về sức khỏe Thanh Hề rất tỉ mỉ, tuy nàng ngượng

ngùng nhưng vẫn kể hết với Thái phu nhân, nhưng đương nhiên lược bớt nhiều chi

tiết.

Thanh Hề giống như con gái ruột của Thái phu nhân,

không giấu bà chuyện gì, thậm chí còn khiến Thái phu nhân cảm thấy đau lòng.

“Con vẫn còn quá nhỏ.” Thái phu nhân âu yếm xoa gương mặt hơi gầy của Thanh Hề,

kỳ thật Thanh Hề đã gần mười bảy tuổi, Nhị phu nhân ở tuổi đó đã sinh Tố Hân.

“Con cố gắng ăn uống nghỉ ngơi, ta sẽ nói với lão Đại,

bảo nó tiếp tục ở Tứ Tịnh Cư.” Thái phu nhân an bài như vậy là đã suy nghĩ rất

sâu sắc. Thứ nhất là sợ nếu phát sinh thêm lần nữa, Phong Lưu lại làm Thanh Hề

bị thương, thứ hai là sợ nếu nạp thiếp, ngộ nhỡ va chạm với Thanh Hề, nàng lại

phiền lòng. Đáy lòng Thái phu nhân muốn là nạp một người thiếp cho Phong Lưu,

sinh được một đứa con trai thì sẽ cho ra đi ngay lập tức.

Thanh Hề vốn cũng chẳng muốn Phong Lưu chuyển về Lan

Huân Viện, bởi vì sống như thế đã quen, cũng thấy rất tốt, đỡ bị ông lớn Phong

Lưu răn dạy cả đêm lẫn ngày. Điều khiến nàng buồn bực nhất, hắn làm ông lớn đã

quen, ở trên giường cũng không thay đổi bản chất, hoặc là phê bình nàng không

chuyên tâm, hoặc là phê bình nàng tư thế rời rạc, nghĩ đến đó Thanh Hề liền đỏ

mặt chỉ hận không thể đá con người kia xuống giường.

“Chuyện Cần Họa …” Quả nhiên Thái phu nhân cũng nhắc

tới Cần Họa.

“Lâm Lang cũng xin con ra ân, con đã đề cập với Đình

Trực ca ca, nhưng chàng vẫn cứng rắn muốn đuổi Cần Họa đi.” Thanh Hề trả lời

thật.

Về việc này Phong Lưu còn đặc biệt tìm đến Thái phu

nhân để tự giải thích.

“z, không thể ngờ đến lúc này đứa con khiến ta nhọc

lòng nhất lại là lão Đại. Từ nhỏ nó đã thích soi mói, nhiều thói xấu, người ta

cứ nói con út được chiều sinh hư, ta lại thấy lão Tứ cũng không nhiều thói xấu

bằng nó.” Thái phu nhân thầm oán trách.

Thanh Hề cười phì một tiếng, nàng cũng chung quan điểm

đó với Thái phu nhân.

Hai mẹ con cười tự hiểu với nhau, vui vẻ một cách vụng

trộm.

Chỉ chốc lát sau Nhị phu nhân dẫn Hân Thư Nhi, Tấn Ca

Nhi, Tam phu nhân dẫn Hiên Ca Nhi, Mi Thư Nhi đến thỉnh an, Hà Ngôn đưa bọn trẻ

con sang phòng phía Đông, không ngờ vừa an tọa chưa được bao lâu, đã thấy

Thương Nhược Văn dẫn Uyển Thư Nhi đến.

Sự xuất hiện của mẹ con Thương Nhược Văn thật sự khiến

người khác kinh ngạc. Sau khi phát sinh sự kiện ngày đó, Thương Nhược Văn bệnh

nặng một thời gian, khỏi bệnh rồi cũng viện cớ ốm đau nói là muốn đến nhưng

không đến được, Thái phu nhân cũng không hỏi đến, chỉ dặn cô ta chịu khó giữ

mình.

Về phần Thương Nhược Văn, cô ta biết Thái phu nhân có

phần áy náy với cô ta, bởi vì Mộ Thanh Hề làm ra chuyện như thế mà vẫn an tọa

làm phu nhân Quốc công, Thái phu nhân lại vẫn theo lẽ thường quan tâm tới Thanh

Hề như trước kia. Nhưng biết là một chuyện, lý giải thế nào lại là một chuyện

khác, việc Thái phu nhân không thay đổi thái độ dành cho Thanh Hề khiến Thương

Nhược Văn bất mãn với bà, sự phụng dưỡng cũng không chu đáo như trước.

Nhưng càng như thế lại càng cho thấy Thương Nhược Văn

nhỏ nhen hẹp hòi. Vốn dĩ cô ta có thể mượn cơ hội đó mà đảo ngược tình thế, có

thể khiến mẹ chồng từ áy náy mà nảy sinh tình cảm, đãi ngộ so với Thanh Hề chắc

chắn sẽ không thua kém, còn có thể chèn ép Mộ Thanh Hề cả đời. Nhưng tất cả đã

đổ vỡ bởi cái sự ghen tỵ của Thương Nhược Văn, cô ta bất mãn Thái phu nhân đối

xử bất công, bất hòa với bà, ngược lại lại khiến Thái phu nhân càng thiên vị

Thanh Hề hơn.

Huống chi ở trong lòng Thái phu nhân, tuy tội của

Thanh Hề đúng là không thể tha thứ, nhưng nàng đã phải trả một cái giá quá đắt,

so với chuyện Thương Nhược Văn từng phải chịu thì nàng thê thảm hơn rất nhiều.

Nếu không có chuyện đó, liệu Thương Nhược Văn có lên

mặt được thế không, cô ta cho rằng anh ruột cô ta thật sự có khả năng đỗ đến

nhị giáp tiến sĩ (10), bằng

vào mấy đồng hồi môn của cô ta mà có thể hoang phí như thế, mua món trang sức

giá cả trăm lạng bạc cũng chẳng cần chớp mắt? Thái phu nhân ghét cô ta không

biết nặng nhẹ, theo thời gian mẹ chồng nàng dâu càng lúc càng bất hòa.

“Xin thỉnh an mẹ.” Thương Nhược Văn lảo đảo như thể

muốn ngất tới nơi thỉnh an Thái phu nhân, Thái phu nhân liền bảo Hà Ngữ đỡ cô

ta ngồi, trái ngược với Thanh Hề đang đứng bên trái bà, không hề ngồi.

Thái phu nhân thân thiết hỏi thăm bệnh tình Thương

Nhược Văn, trách cô ta chưa khỏe sao còn tới thỉnh an, cuộc đối thoại giữa mẹ

chồng nàng dâu ngập tràn sự giả dối, cả hai đều ra vẻ kính già thương trẻ quan

tâm chăm sóc nhau.

Bỏ qua Thương Nhược Văn, hôm nay có chuyện khác quan

trọng hơn.

(10) Thời

phong kiến, thi tiến sĩ lấy nhất giáp 一 甲 , nhị giáp 二 甲 , tam giáp 三 甲 để chia hơn kém. Cho nên bảng tiến sĩ gọi là giáp

bảng 甲 榜 . Nhất giáp chỉ có ba bậc : (1) Trạng nguyên 狀 元 , (2) Bảng nhãn 榜 眼 , Thám hoa 探 花 gọi là đỉnh giáp 鼎 甲 .

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.