Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Chương 146: Đều là tính sổ


Editor: demcodon

Trương Quế Vân bị Sở

Từ nhìn chằm chằm trong lòng rất khó chịu, bà cũng không muốn gây chuyện với Sở Từ. Nhưng bà phía trên còn mẹ chồng, phía dưới còn phải nuôi

Xuyên Tử. Hôm qua trong đám người mất tiền có nhà bà, mất cũng không ít, cũng hơn 80 đồng, là khoản tiền gần đây bán những món đồ chơi đó.

Trong lòng bà vốn dĩ cũng không tin Sở Từ là ăn trộm. Nhưng mọi người nhìn

chằm chằm Sở Từ, thậm chí còn có đứa nhỏ nói nhìn thấy bóng dáng Sở

Từ...

"Sở Từ, thím cũng không muốn làm khó dễ cháu. Nhưng cháu

cũng biết nhà thím gần đây dựa vào chút tiền lời buôn bán đồ chơi nhỏ

cháu dạy, cũng không nhiều, miễn cưỡng đủ chi tiêu gần đây..." Trương

Quế Vân kiên trì nói.

"Thím! Tại sao ngay cả thím cũng nói chị

cháu là ăn trộm vậy? Chị cháu là loại người gì thím còn không biết sao?

Mấy ngày nay chị ấy có thể chiếm một phần lợi của thím không?" Sở Đường

càng thêm tức giận.

Trương Quế Vân thở dài một hơi, Sở Từ tự

nhiên là không có chiếm lợi của bà. Không chỉ có như thế, hai chị em này bình thường đối xử với Xuyên Tử cũng rất tốt, có ăn uống cái gì đều

nghĩ đến Xuyên Tử, làm cho thằng nhóc Xuyên Tử kia mỗi ngày đều nhắc tới Sở Từ. Nó không gặp được Sở Từ sẽ đi dạo một vòng quanh từ đường. Hơn

nữa ngoài chăm sóc Xuyên Tử, Sở Từ đối với cả nhà bà cũng rất tốt. Thôi

Hương Như ở kế bên nhà bà, Sở Từ gần như cách 1-2 ngày sẽ gặp đưa vài

thứ đến. Mỗi lần đến cũng sẽ nhớ một phần của bà.

Cho nên đáy

lòng bà không hy vọng Sở Từ là ăn trộm, cũng hy vọng là mọi người hiểu

lầm. Nhưng hiện tại vì gia đình mình lại cũng không thể không đứng ở chỗ này.

"Sở Đường, thím không phải người không hiểu tình người, chỉ là hiện tại có đứa nhỏ nói nhìn thấy Sở Từ đi ăn trộm đồ. Thím... thím

muốn hỏi một chút nó rốt cuộc có lấy hay không. Bình thường thím đối với hai chị em cháu cũng không tệ. Nếu chị cháu thật sự ra tay, còn trộm

nhà thím, cháu kêu thím phải nghĩ như thế nào?" Trương Quế Vân rối rắm

nói.

Gần đây Thôi Hương Như trở về nhà mẹ. Cho nên số lần Sở Từ

đến nhà Xuyên Tử cũng ít hơn. Nhưng bình thường có ăn uống gì cũng không quên bọn họ. Chỉ là không nghĩ tới, mặc dù là như vậy còn có thể lọt

vào đối phương hoài nghi.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, vốn dĩ là

người không có huyết thống gì, lại càng không xem như bạn bè người thân, nhiều lắm chỉ là quan hệ hàng xóm không tệ mà thôi, hà tất có nhiều yêu cầu?

Chỉ là giờ phút này trong lòng Sở Từ hơi kỳ quái. Tối hôm

qua rõ ràng nàng giống như bình thường ở trong sân nhà mình, tại sao lại có người nói nhìn thấy nàng ăn trộm đồ chứ?

"Thím Quế Vân, nếu

thím nói là bởi vì có người nhìn thấy cháu ăn trộm đồ, vậy chuyện này

cũng chẳng trách thím. Nếu cháu thật sự đã làm sai chuyện gì thím đến

tìm cháu cũng đúng. Nhưng cháu có thể hỏi rốt cuộc là ai nhìn thấy nói

cháu ăn trộm đồ hay không?" Sở Từ cuối cùng đã mở miệng.

Sở Từ

vừa dứt lời, trong đám người lại có hai người chen vào, chính là Thôi

Hương Như và Xuyên Tử. Thôi Hương Như còn cầm cái rổ trong tay, rất hiển nhiên mới từ nhà mẹ trở về còn chưa kịp cất đồ đã chạy đến.

"Mẹ! Chị A Từ mới không phải là ăn trộm! Bình thường chị ấy đối xử với con

tốt nhất, có cái gì ăn ngon chơi vui cũng không quên con. Người hào

phóng như vậy làm sao có thể đi ăn trộm đồ được chứ? Tiền nhà chúng ta

khẳng định là bị người khác lấy!" Xuyên Tử vội vàng nói.

Sắc mặt

Trương Quế Vân lúc xanh lúc đỏ khó phân biệt. Lúc bà muốn tới tính sổ

thì con trai chết sống túm bà, nhìn con trai ầm ĩ bà hơi tức giận. Cho

nên nhốt nó ở nhà, không nghĩ tới nó còn có thể chạy đến, nhìn thấy bùn

trên người nó hẳn là lúc leo cửa sổ bị té ngã.

Trương Quế Vân

nhìn dáng vẻ ngã dơ bẩn của con trai cũng không nỡ tức giận, chỉ có thể

buồn bã nói: "Mẹ chỉ hỏi chị ấy mấy câu, loại chuyện này vẫn là làm rõ

ràng mới được. Bằng không tương lai phải làm sao chứ?"

Lời này cũng nói cho Thôi Hương Như và Sở Từ nghe.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.