Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

Chương 509: Huyền Vũ và Thổ Kỳ Lân (4)


Tề Nhạc nhíu mày, nói:

- Tiền bối, các người cố gắng ba ngàn năm mà không có được nó, chúng tôi chỉ sợ c*̃ng…

Y Nhược giơ tay lên, chặn lời nói c*̉a Tề Nhạc, nói:

- Điều này các cậu không cần phải lo lắng, bất luận là thành công hay thất bại, đều coi như các cậu đã hỗ trợ, tôi đều sẽ

dẫn các cậu đi gặp Kỳ Lân chi Vương, xin lão nói cho các cậu

biết nơi hạ lạc c*̉a Côn Lôn Kính.

Tề Nhạc nhìn sang Văn Đình, Văn Đình nhẹ gật đầu:

- Vậy được rồi, tôi đồng ý giúp tiền bối đi tìm Hiên Viên

Kiếm, nhưng mà, bất luận là vì thần thú nhất mạch hay ta vì

chúng tôi, tôi hy vọng đều có thể lấy an toàn làm trọng, không

nên khinh địch mạo hiểm. Dù sao, nếu mất đi tính mạng thì toàn bộ đều không còn ý nghĩa gì nữa.

Y Nhược vuốt cằm nói:

- Điều này là đương nhiên, chúng ta đã vào trong Hiên Viên mộ

không biết bao nhiêu lần, ở đó có nguy hiểm gì, chúng ta đều vô c*̀ng nắm chắc, lần này ta với Long Giang sẽ c*̀ng các cậu đi

vào trong Hiên Viên mộ, tuy rằng ta không thể đảm bảo không hề

Bạn đang đọc truyện Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này


có chút nguy hiểm nào, nhưng ta nghĩ, ít nhất chúng ta hoàn

toàn có thể tự vệ được.

- Các cậu c*̃ng thấy được,

thân thể c*̉a tôi không được tốt lắm, đó c*̃ng không phải là vì

chiến đấu với Hung thú, mà là do lần đầu tiên vào trong Hiên

Viên mộ, quá nôn nóng muốn cướp đoạt lấy Hiên Viên Kiếm, ngược

lại bị kiếm khí c*̉a Hiên Viên Kiếm gây thương tích, cho tới bây

giờ vẫn chưa khôi phục, đó c*̃ng như bài học, từ đó về sau,

chúng tôi đã cẩn thận hơn nhiều.

Văn Đình nói:

- Tiền bối, vì sao ngài cho là chúng ta sẽ có khả năng lấy được Hiên Viên kiếm chứ?

Y Nhược hơi chút do dự, nói:

- Cô đã hỏi, tôi c*̃ng không có gì phải giấu diếm, bí mật này c*̃ng chỉ có Kỳ Lân chúng ta mới biết được, kỳ thật Thập đại thần khí c*̃ng không phải là bất kỳ tộc nào c*̃ng có thể sử

dụng. Chúng ta luôn cố gắng suốt ba ngàn năm c*̃ng không hề có

kết quả, đây c*̃ng là do một trong số thập đại thần khí chỉ

có thể do nhân loại sử dụng, trong đó có Hiên Viên Kiếm.

- Chúng ta c*̃ng đã từng có ý định bồi dưỡng một số nhân

loại cao thủ để phối hợp hành động với chúng ta, nhưng tính

mạng c*̉a con người dù sao c*̃ng không thể trường thọ như thần

thú chúng ta được, chỉ ngắn ngủi mấy thập niên, cho dù người

có thiên phú tốt đến mấy, c*̃ng không thể trở thành cao thủ

chống lại Hung thú. Bởi vậy, cố gắng c*̉a chúng ta luôn luôn

trở thành uổng phí.

- Các cậu c*̃ng nghe nói giải thi đấu anh hùng c*̉a tứ tộc rồi chứ, kỳ thật đó chính là giải

do chúng ta lập ra để tìm ra cao thủ nhân loại. Tình hình trước mắt, Hung thú c*̃ng không phải hữu hảo với nhân loại, chỉ có

đám Tộc Cửu Lê cả đám hung ngoan thủ lạt mới có thể có được

sự duy trì c*̉a Hung thú.

- Mà quan hệ c*̉a thần thú

chúng ta với nhân loại luôn luôn hòa hữu, đây c*̃ng chính là

nguyên nhân tại sao ta có thể trở thành Đại tế tự c*̉a dân tộc

Thổ. Dưới sự nỗ lực không ngừng c*̉a chúng ta, nhân loại, thần

thú và cự thú đã thành lập được những mối quan hệ hữu hảo,

mà nhân loại hiện nay, ngoại trừ Tộc Cửu Lê thì tứ đại chủng

tộc khác lần lượt đều được một vị thần thú chúng ta thủ hộ, che chở.

- Mà Bạch tộc thì người che chở là Thanh

Long, Nguyệt tộc là Bạch Hổ, Hỏa tộc là Chu Tước. Chúng ta luôn cố hết sức truyền thụ cho nhân loại một chút năng lực, nhưng

bất đắc dĩ, cấu tạo cơ thể c*̉a nhân loại kém hơn c*̉a cự thú

rất nhiều, bởi vậy rất khó có thể bổi dưỡng ra được cao thủ

chân chính.

- Nhưng Tề Nhạc thì khác biệt, hắn mặc

dù là nhân loại, nhưng lại có huyết mạch c*̉a Kỳ Lân chúng ta,

ta tin rằng, chỉ cần có sự trợ giúp c*̉a hắn, có lẽ chúng ta

có thể có được một chút cơ hội c*̃ng khó nói. Dù sao c*̃ng đã cố gắng hơn ba ngàn năm, nếu không thử một lần, ta không có

cách nào cam tâm mà!

Tề Nhạc nói:

- Được thôi, thế thì chúng ta liền tới Hiên Viên mộ một lần, nhưng mà, tiền bối, thân thể c*̉a ngài…

Y Nhược mỉm cười, nói:

- Yên tâm, thân thể c*̉a ta vẫn có thể chèo chống được, huống

chi, còn có sự có mặt c*̉a anh, tuy rằng tôi đã bị Hiên viên

kiếm đánh bị thương, thương thế vô c*̀ng nghiêm trọng, mà ngay cả Tủy dịch cân công c*̉a Thủy Kỳ Lân c*̃ng không có cách nào chữa khỏi, nhưng mà, với cậu thì lại hoàn toàn khác, nhờ vào tự

nhiên chi nguyên, có thể dẫn phát lực lượng c*̉a bản nguyên tự

nhiên, chỉ cần cậu chịu trợ giúp tôi, tôi nghĩ, kinh mạch c*̉a

tôi rất nhanh sẽ khôi phục bình thường.

Tề Nhạc mỉm cười nói:

- Cam tâm tình nguyện cống hiến sức lực, có thể làm chút việc cho tiền bối, chính là vinh hạnh c*̉a tôi.

Long Giang nói:

- Việc này không thể chậm trẽ, trận chiến ngày hôm nay chắc

hẳn các ngươi c*̃ng tiêu hao rất nhiều. Hôm nay xin cứ nghỉ ngơi

trước, ngày mai xin trợ giúp cho thương thế c*̉a Y Nhược, chỉ

cần thương thế c*̉a nàng được khôi phục, chúng ta lập tức sẽ đi

tới Hiên Viên mộ, hy vọng sẽ có thu hoạch.

Tề Nhạc nói:

- Nghỉ ngơi thì c*̃ng không cần, lúc tôi tu luyện, tự nhiên sẽ

dẫn phát tự nhiên chi nguyên năng lượng, tôi nghĩ, chỉ cần tiền

bối ở bên cạnh ta tu luyện, là có thể nhận được điều có lợi

do tự nhiên chi nguyên mang tới. Chúng ta có thể thử một chút.

Đi tới thời đại này c*̃ng khoảng một tháng rồi, đúng là đặc

biệt hơn thời đại kia c*̉a mình rất nhiều, Tề Nhạc biết rõ,

Như Nguyệt c*̀ng Minh Minh khẳng định đã biết tin mình mất tích

rồi. Trong tương lai việc tìm Côn Lôn Kính không biết còn phải

tốn biết bao nhiêu thời gian, có thể giảm bớt một chút thời

gian đương nhiên là tốt. Lần này đi tới Hiên Viên mộ, hắn còn

có một mục đích khác, chính là muốn tìm hiểu một chút sức

mạnh c*̉a cấm chế thủ hộ thần khí rốt c*̣c là như thế nào,

tích lũy một số kinh nghiệm sau này còn tìm Côn Lôn Kính.

Y Nhược nói:

- Vậy được rồi, chúng ta lập tức bắt đầu, Long Giang, vậy làm phiền anh canh giữ rồi.

Long Giang khẽ mỉm cười, nói:

- Tôi với cô, còn phải nói làm phiền hay sao? Tiểu huynh đệ, tôi còn không biết tên c*̉a anh.

Tề Nhạc vỗ trán mình, cười nói:

- Xem tôi này, thật sự là thất lễ.

Rồi vội nói tên c*̉a mình c*̀ng hai người còn lại cho Y Nhược với Long Giang.

Long Giang nói:

- Lần này làm phiền anh, tôi đi ra ngoài trông chừng cho hai

người, các người yên tâm tu luyện, trừ khi Hung thú chi Vương quay

lại, nếu không sẽ không có gì có thể quấy rầy được hai người.

Nói xong, hắn quay người đi ra khỏi phòng.

Nhìn théo bóng lưng khuất dần c*̉a Long Giang, ánh mắt Y Nhược lộ ra vẻ ôn hòa, thở dài nói:

- Thật là làm phiền hắn, nhưng đáng tiếc, nhưng đáng tiếc, tuy hắn c*̃ng là thượng vị thần thú, nhưng mãi cho thế nào c*̃ng

không thể đạt tới trình độ như Kỳ Lân chúng ta mà!

Tề Nhạc sững sờ, nhìn Y Nhược, hắn đột nhiên phát hiện Y

Nhược c*̀ng Long Giang tuy là quan hệ tình lữ, nhưng tình cảm

c*̉a nàng ta với Long Giang không hẳn là yêu đương, trước khi Long

Giang rời đi, trong ánh mắt Y Nhược rõ ràng ẩn chứa vẻ áy

náy.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.