Sau Khi Thoả Thuận Kết Hôn Cùng Ảnh Đế

Chương 67: Chương 67 Anh thích em � Em cÅ©ng thích anh


Tiếng nấc cụt của Bạch Khởi đều bị nụ hôn của Tịch Thừa Quân doạ đến ngưng lại.

Ở trước mà n ảnh, khi tham gia diễn xuất tại phim trường, theo bản năng cậu đều ngồi lên người anh.

Vì vậy, Bạch Khởi không hề nghĩ ngợi đã nâng tay lên ôm lấy cổ Tịch Thừa Quân.

Chờ đến khi cậu ý thức được hà nh động của mình thì đã muộn rồi.

Cậu cảm giác được Tịch Thừa Quân đột nhiên dữ dội và mãnh liệt hơn, một tay anh siết lấy eo cậu, xoay người đặt cậu lên mặt tường đối diện.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.

Bạch Khởi cảm thấy cậu thật sự sắp tiến hoá ngược thà nh con cá luôn rồi.

Tịch Thừa Quân chậm rì rì để cậu xuống, sau đó buông lỏng môi cậu ra.

Người đà n ông nà y đến giờ vẫn còn nhớ mình mang hình tượng quý ông ôn hoà lịch sự, anh lấy hai tờ khăn giấy từ ngăn tủ bên hông, nhẹ nhà ng lau môi cho Bạch Khởi.

Từ đầu đến chân Bạch Khởi giống như bị điểm huyệt, cứng đơ như cột điện.

Lúc nà y, lòng cậu rối như tơ vò, não bộ cũng không ra lệnh cho tứ chi phản ứng, cứ thế bất động, tuỳ ý anh muốn là m gì thì là m.

Căn phòng chìm trong sự im lặng khoảng một lúc, cho đến khi Tịch Thừa Quân lên tiếng: "Khởi Khởi."

Bạch Khởi: "A."

Sự ghen tị và bức bối của Tịch Thừa Quân, bây giờ tất cả đã được chữa là nh.

Bạch Khởi không đẩy anh ra.

Điều nà y đủ để vượt qua tất cả mọi thứ.

Đôi lông mà y nhíu chặt của Tịch Thừa Quân giãn ra rất nhiều, anh khà n giọng hỏi: "Có thể nói cho anh biết vừa rồi em đang nghĩ gì, được không?"

Kinh tởm? Hay vẫn có thể chấp nhận? Hoặc có thể sẽ có một chút... thích?

Bạch Khởi bị anh hỏi đến nghẹn họng.

Nghĩ cái gì hẩy?

Câu hỏi nà y khó giống như mấy bà i báo triết học vậy đó, yêu cầu cho biết lý tưởng và luận điểm của tác giả!

Bạch Khởi hơi ngập ngừng, cậu dùng giọng điệu nhỏ xíu xìu xiu trả lời anh: "Hôn đến rất... cao?"2

"... Cao?"

"Chính là , nếu ở trên phim trường, ùm, hôn ý, ùm, đại khái giống như cấp bậc học sinh tiểu học, còn cái nà y thì... cấp bậc cao hơn nhiều." Bạch Khởi cảm thấy, chỉ cần mở miệng nói được một câu liền có thể thoải mái nói hết mọi thứ mượt mà hơn.1

Tịch Thừa Quân bật cười.

Vẫn có thời gian và tỉnh táo để phân chia cấp bậc cao thấp, mà còn phân chia đến vô cùng nghiêm túc.

Lúc đó trong đầu Bạch Khởi chỉ có như vậy?

Nhưng Tịch Thừa Quân vừa mới dùng sức hôn một cái rất sâu, lúc nà y anh giống như con sói được thỏa mãn, trạng thái tinh thần ổn định tuyệt đối.

Vì thế anh chiều theo ý Bạch Khởi mà nói tiếp: "Ừm, đó là cái hôn của học sinh tiểu học, vậy đây là cái hôn giữa hai người trưởng thà nh sao?"

"...Ùm ùm ùm." Bạch Khởi vô thức l**m môi dưới, nuốt nước bọt, cảm giác chân tay nóng rần rần.

"Vậy Khởi Khởi thích cái nà o hơn?"

Bạch Khởi tính mở miệng, đột nhiên nhận ra vấn đề nà y là một cái bẫy.

Thích cái nà o cũng không quan trọng.

Bởi vì cái nà o cũng hôn môi hết ó!1

Nhưng nếu muốn bà n luận vụ nà y một chút thì...

Không đợi Bạch Khởi trả lời, Tịch Thừa Quân lại hỏi: "Một là hôn trên phim trường, hai là ở đây, không có máy quay, không có đạo diễn, không có kịch bản. Khởi Khởi, em thích cái nà o hơn?"

Anh khéo léo mà nói với Bạch Khởi.

Không có gì là giả, nụ hôn lúc nà y là thật.

Vậy em sẽ thích sự giả dối, hay là chân thật?

Em chọn trong phạm vi hợp đồng, hay ngoà i phạm vi hợp đồng?

Đôi mắt Bạch Khởi khẽ chớp, trái tim như không thể kiểm soát mà đập mỗi lúc một nhanh.

Câu nói "Đã sớm vượt qua phạm vị hợp đồng rồi em à " xen lẫn với giọng nói của Tịch Thừa Quân, vang lên trong đầu cậu.1

Cậu đối với những điều nà y đương nhiên không phải không hiểu gì cả.

Nhưng cậu vẫn thường không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả mỗi khi bên cạnh thầy Tịch.

Sau đó, cậu cứ như vậy mơ mơ hồ hồ mở ra cánh cửa để thầy Tịch từng bước tiếp cận rồi xâm chiếm.

Bạch Khởi cảm thấy bộ não mình bị quá tải đứng máy mất tiêu rồi.

Cậu chỉ có thể nhận ra nhiệt độ của ánh đèn rơi trên da mình, và ánh mắt của thầy Tịch dừng trên người cậu.

"Ùm... vẫn là cái sau đi." Bạch Khởi nghe thấy chính mình nhỏ giọng trả lời.

Tịch Thừa Quân di chuyển.

Anh lại vững và ng đứng trước mặt Bạch Khởi, chặn lại tất cả ánh sáng sau lưng.

Trên mặt anh không có quá nhiều biểu cảm, chỉ có ngón tay siết chặt đến mức hơi run lên, lộ ra một chút tâm trạng của anh.

Anh đột nhiên cúi xuống, vùi mặt và o cổ Bạch Khởi.

"Cảm ơn em đã thích. Anh cũng rất thích." Anh khà n giọng khẳng định: "Bạch Khởi, anh thật sự rất thích em."7

Tịch Thừa Quân thích hôn môi cậu.

Tịch Thừa Quân thích cậu.

Bạch Khởi đột nhiên mở to mắt.

Không phải không mặn không nhạt, cũng không phải mơ mà ng hồ đồ, là lời khẳng định trực tiếp từ miệng nói ra. Từ bức tường ranh giới rạch ròi cho đến lớp giấy mỏng manh ở giữa hai người đã chính thức bị xé ra cùng với nụ hôn của Tịch Thừa Quân.

Tịch Thừa Quân mở rộng vòng tay của mình lần nữa, kiên quyết và gắt gao ấn Bạch Khởi và o lồng ngực.

Sự im lặng lúc nà y không còn khiến người khác khó chịu nữa.

Nó trở nên nhẹ nhà ng, không khí dường như trà n ngập mùi hương ngọt ngà o của kẹo bông gòn.

Chán bỏ xừ là ngay lúc nà y điện thoại của Tịch Thừa Quân đổ chuông.2

Anh ôm Bạch Khởi, mắt cũng không chớp, huống chi là nghe điện thoại.

Bởi vì không ai bắt máy.

Tiếng chuông điện thoại ngừng lại.

Nhưng rất nhanh, nó lại vang lên.

Tịch Thừa Quân: "......"1

Đợi đến khi tiếng chuông vang tận năm hồi.

Bạch Khởi dịu giọng hỏi anh: "Thầy Tịch không nghe máy sao?"

Tịch Thừa Quân bình tĩnh đứng thẳng người: "Để anh đi tắt."

Bạch Khởi theo bản năng lẽo đẽo đi sau anh đến bà n cà phê, nhìn Tịch Thừa Quân cầm điện thoại lên.

Bạch Khởi vẫn đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ linh tinh lang tang.

Mình nên nói cái gì ta?

Sau khi thầy Tịch nói thích mình, mình hình như phải nói... Em cũng thích thầy Tịch. Thích hỏ? Chắc là có đó... Tiếp xúc thân mật lâu như vậy, ai mà không thích thầy Tịch chớ.

Cậu đè xuống những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, quay sang nhìn Tịch Thừa Quân: "Thầy Tịch, ai gọi anh vậy?"

Tịch Thừa Quân: "Thượng Quảng."

"Có lẽ rất quan trọng?" Bạch Khởi nhìn anh nói.

Trong lúc thầy Tịch nhận cuộc gọi, cậu cũng có thể điều chỉnh cảm xúc, bình tĩnh trở lại.

Bạch Khởi cảm thấy từ đầu tới chân chỗ nà o cũng nóng hừng hực.

Tịch Thừa Quân: "Ừm, vậy anh nghe máy một lát."

Anh nhịn không được đưa tay v**t v* khuôn mặt Bạch Khởi.

Lông mi Bạch Khởi khẽ run, nhưng cậu vẫn đứng yên ở đó để anh sờ sờ.

Tịch Thừa Quân cuối cùng cũng trả lời điện thoại.

Thượng Quảng ở đầu dây bên kia gần như bật khóc: "Anh, anh Tịch! Anh ở đang cùng với Bạch Khởi?"

Tịch Thừa Quân: "Ừ. Thời gian cậu gọi đến không quá thích hợp."

Thượng Quảng cóc thèm thích hợp hay chả thích hợp, bây giờ phòng là m việc trong nước muốn tức nước vỡ bờ rồi.

Hotsearch hiện đang bùng nổ, một số tà i khoản marketing còn gán sự kiện nà y với tên gọi "ngà y Tết của giới giải trí".

"Anh Tịch, dăm ba câu em không kể hết được, tóm lại trong lúc ghi hình, có người qua đường kết bạn với Bạch Khởi, nghe đâu hắn nói muốn debut ở nước mình, sau đó Bạch Khởi liền gửi cho hắn mấy dữ liệu idol để tham khảo..."

Không cần nhiều, chỉ cần bốn chữ "dữ liệu idol", Tịch Thừa Quân cũng đã có linh cảm không tốt.

"Sau đó, đối phương cũng không biết Bạch Khởi là người chơi độ hotsearch. Cứ như vậy đem ảnh chụp mà n hình đăng hết lên mạng, hắn nói với fans Twitter của mình, Bạch Khởi đối xử với hắn rất tốt... Cái nà y đủ mệt rồi, đúng không?"

Thượng Quảng lau mặt, hắn không dám nói thêm nữa.

Chỉ một Hạ Dương.

Liền mời mẹ nó mười giáo sư đến kèm cặp.

Lần nà y nhiều như vậy... Anh Tịch lại đang đối mặt với thời điểm nhạy cảm khi thoả thuận sắp kết thúc, có khi một trường giáo dục và đà o tạo chuẩn bị được xây dà nh riêng cho bọn họ.

"Anh xem hotsearch đi, có thể hiểu đầy đủ hơn đấy..."

"Ừ, được rồi, tôi đã biết." Giọng của Tịch Thừa Quân vẫn rất bình tĩnh.

Thượng Quảng chịu cảm nhiễm cũng bình tĩnh lại hơn: "Anh đọc xong rồi cho em biết, bây giờ em và phòng là m việc xử lý được gì thì xử lý cái đó. Mua thuỷ quân*, vận động fandom, phát thông báo luật sư... nói chung tụi em chờ anh định đoạt."

Thủy quân trong cbiz có thể hiểu là một nhóm người (thường là người thất nghiệp, nội trợ, học sinh sinh viên muốn kiếm thêm thu nhập) được một tổ chức hay các nhân nà o đó trả tiền để định hướng truyền thông theo ý mình (có thể là nâng/dìm, phát tán thông tin...).

"Ừ." Tịch Thừa Quân trả lời xong rồi cúp điện thoại.

Bạch Khởi vẫn ngoan ngoãn đứng đó.

Cậu hỏi: "Thầy Tịch, có việc gấp sao?"

Tịch Thừa Quân: "Em muốn đuổi anh đi?"

Bạch Khởi: "Không có, không có, không có." Cậu lắc đầu lia lịa.

Lúc nà y Tịch Thừa Quân mới tâm bình khí hoà , mở di động nhìn hotsearch.

Trước sau không tới ba phút.

Thầy Tịch tâm bình khí hoà , bây giờ thà nh tâm hoả khí nộ rồi.

Tịch Thừa Quân tắt điện thoại, quăng nó sang một bên.

Bạch Khởi nhìn anh, lại nhìn sang di động.

Bạch Khởi:?

Hình như thầy Tịch không vui nữa kìa...

Bạch Khởi không còn rối rắm như lúc nãy, trong đầu cậu chợt nảy ra một ý nghĩ: thầy Tịch không vui là do hôn mình sao?

Tịch Thừa Quân đột nhiên giữ vai cậu: "Khởi Khởi."

Bạch Khởi: "Æ i?"2

"Em có thích anh không?"

Không đợi Bạch Khởi trả lời.

Tịch Thừa Quân lại hỏi: "Em thích Hạ Dương? Thích Chu Khải Viên? Thích Hạng Cảnh Nhiên sao?"3

Mỗi cái tên do Tịch Thừa Quân nói ra, giọng điệu của anh đều lạnh hơn và chua chua hơn một chút.

Bạch Khởi nghe anh niệm từng tên mà mặt đỏ như trái cà chua, còn cho rằng ban nãy chắc anh và o cửa nên nghe được cậu mê sảng.

Để thầy Tịch không hà nh quyết công khai, Bạch Khởi vội nói: "Em thích thầy Tịch!"

Tịch Thừa Quân: "Ừm."

Bạch Khởi:?

Ủa, sao thầy Tịch cũng không được vui dọ?

Tịch Thừa Quân: "Khởi Khởi thích ai nhiều hơn?"

"...Là thầy Tịch."

"Nhưng anh lại không phải idol của em." Tịch Thừa Quân tiếc nuối nói.

Bạch Khởi theo thói quen thốt ra: "Nhưng anh là chồng của em."5

Tịch Thừa Quân: "......"

Anh nhìn chăm chú và o Bạch Khởi, đôi mắt tối sầm lại.

Bạch Khởi cũng mở to mắt nhìn anh.

Bản thân lỡ nói ra rồi, xấu hổ ngượng ngùng gì đó quăng hết đi.

Tịch Thừa Quân: "Được, anh không tức giận như vậy nữa. Nhưng Khởi Khởi nói anh nghe, em có tất cả bao nhiêu tà i khoản phụ theo dõi idol?"

Bạch Khởi với lương tâm cắn rứt, căng da đầu nói: "Em không nhớ rõ."

"Thật sự không nhớ?"

"Dạ, dạ, thật sự, em không có diễn đâu."

Tịch Thừa Quân cười gằn một cái.

Anh đột nhiên nắm lấy eo Bạch Khởi, ôm ngang người lên: "Khởi Khởi à , em biết không? Giữa người lớn không chỉ hôn một cái thì có thể dừng lại."

Khoan khoan thầy Tịch, ép hỏi không ra nên anh dùng gia hình với em sao?2

Bạch Khởi không biết nghĩ đến cái gì, cậu lập tức lấy tay che mông mình.1

Tịch Thừa Quân nhìn động tác của cậu, thật sự vừa tức giận vừa buồn cười.

Còn rất hiểu chuyện!

Tịch Thừa Quân đẩy cậu xuống ghế sô pha, nhưng không gỡ tay Bạch Khởi ra.

Lúc nà y Bạch Khởi thở phà o nhẹ nhõm, kiểm điểm bản thân lại lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, trăng thanh gió mát là m sao thầy Tịch là m mấy chuyện như vậy được.

Mà n đêm tĩnh lặng.

Ánh đèn cực nóng rọi xuống.

Trong không gian chật hẹp vang lên tiếng "ưm" trầm thấp không thể kiểm soát.2

Tay còn lại của Bạch Khởi chạm và o dây kéo lạnh lẽo.

Một con thú khổng lồ dữ tợn, hằn thật sâu lên là n da trắng nõn và mỏng manh.1

Hơi thở nóng rực của Tịch Thừa Quân phả lên tai cậu.

Giọng của người đà n ông vẫn không hề run rẩy, anh chỉ khà n khà n nói: "Khởi Khởi à , em đặt tay nhầm chỗ rồi."

Anh hỏi Bạch Khởi: "Ngoà i hôn, Khởi Khởi còn thích những chuyện khác giữa hai người trưởng thà nh sao?"

Bạch Khởi khẽ thật khẽ gật đầu.1

. chấm. chấm. chấm.31

Hiện tại hotsearch trên Weibo rầm rầm rộ rộ, các tà i khoản marketing có công ăn việc là m, đang thống kê tổng cộng Bạch Khởi tạo bao nhiêu acc clone theo đuổi idol.

Hạ Dương tranh thủ trong lúc bận rộn, nhanh chóng đăng một tin Weibo:

@ Hạ Dương: Thích tôi là đủ rồi.

Ám chỉ đầy đủ mười phần không thiếu sót chỗ nà o.

Hạng Cảnh Nhiên chưa từng tiếp xúc với Bạch Khởi, nhưng sau khi người đại diện của hắn nói rõ tình hình, hắn ngay lập tức tham gia cuộc vui, đăng một Weibo.

Hắn chỉ vu vơ đăng một tấm ảnh chụp học bổng của trường.1

【 Hạng Cảnh Nhiên mean quá nha ha ha ha 】

【 tui so với cậu học còn giỏi hơn, tui cà ng đáng được thích hơn, cậu nói đúng hông? 】

【 ha ha ha, đúng là hai idol tương ái tương sát mà . 】

【 Bạch Khởi thật sự là dũng sĩ của năm, hai người nà y là đối thủ nhau đó! 】

【 không, không phải đâu chị em, cái nà y là gián tiếp đạp trúng bãi mìn của thầy Tịch đó!!! 】

【 bà moẹ choa nó ha ha, tui cứ tưởng hai đỉnh lưu xé nhau phải chướng khí mù mịt, ai dè đâu như con nít đánh lộn, Bạch Khởi thiệt sự là m chuyện hông ai ngờ được... Các cô qua bên diễn dà n kia xem đi, cười chết tui ha ha ha 】

Cứ như vậy các đỉnh lưu không kịp phòng ngừa, hai nhà xé qua xé lại.

Fans Hạ Dương chán cái mặt mo của Hạng Cảnh Nhiên đã lâu.

Fans Hạng Cảnh Nhiên ngán cái chân dà i của Hạ Dương đã lâu.

Hai idol chạm mặt cũng không thích thú gì cho cam.

Lúc nà y cơ hội mang đến cho fans hai nhà .

Bên nà y nói: 【 Bạch Khởi cho Dương Dương nhà chúng tui một khoá luyện thi VVVIP, đây không phải fan chân ái thì là cái gì? 】

Bên kia nói: 【 Trong ảnh chụp mà n hình lịch sử trò chuyện, có năm video trong một trang, hai trong số đó chính là anh Hạng nhà tụi tui, nà y mới là fan chân ái! 】

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.