Rơi Vào Ngân Hà

Chương 88: Chương 89 “Trần Ngân Hà , đ� Khốn nạn nhà anh!”


Tô Dao đi cùng Tô Tư Ngôn về nhà , đến cổng khu nhà , Tô Tư Ngôn dừng lại, ghé tiệm bán đồ ăn chín bên cạnh mua một con vịt quay không chặt mà để nguyên con, bà nội không thích chặt, thích xé ăn. Bữa tối, cả hai cùng ăn cơm tại bà n ăn nhà Tô Tư Ngôn, chia nhau con vịt quay và để một khoanh đùi lớn và o chiếc bát trống bên cạnh.

Ngà y hôm sau, Tô Dao định cùng Tô Tư Ngôn đến viếng mộ bà nội, nhưng Tô Tư Ngôn từ chối: “Chị, chị về Vân Giang trước đi ạ, em ở với bà thêm và i ngà y rồi sẽ đến Vân Giang tìm chị.”

Tô Dao nhìn Tô Tư Ngôn, sắc mặt cậu tái nhợt, đến nốt ruồi hứng lệ ở khóe mắt cÅ©ng nhạt đi rất nhiều. Tâm trạng cá»§a cậu không tốt, đặc biệt là khi nghe nói bà nội đứng dưới lầu đợi mình về nhà rồi bị chết cóng.Â

Tô Dao ôm Tô Tư Ngôn: “Để em một mình chị không yên tâm.” Người thân duy nhất của cậu đã qua đời mà cậu lại không rơi một giọt nước mắt nà o cả, cô sợ cậu sẽ nghĩ quẩn.

Tô Tư Ngôn mỉm cười: “Không sao đâu chị, em sẽ không nghĩ quẩn đâu, nếu không xuống dưới đó sẽ bị bà nội cầm nạng đánh mất.”

Tô Dao ôm Tô Tư Ngôn, vỗ vỗ lên lưng cậu ấy: “Vậy em khóc đi, khóc rồi sẽ thoải mái hơn.”

Tô Dao thấy Tô Tư Ngôn rất lâu không lên tiếng, cứ thế cho đến khi bờ cậu ấy run lên, cả người đều run rẩy, vai cô nhanh chóng bị nước mắt cậu ấy thấm ướt.

“Chẳng phải trường đại học của em ở Vân Giang sao, sau nà y ở hẳn Vân Giang đi, chị mãi mãi là người nhà của em, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, chị sẽ bảo vệ em, không để em phải trải qua điều đó…” Tô Dao nghĩ đến những gì mình đã phải trải qua trên hòn đảo buôn người, đặc biệt là Tô Tư Ngôn, cậu ấy đã từng là m “món hà ng” và bị ông trùm mua, cô nhẹ nhà ng vỗ về lưng cậu, an ủi: “Ác mộng đều đã qua cả rồi, mọi chuyện sẽ tốt dần lên.”

Tô Dao ôm Tô Tư Ngôn, cậu ấy có trái tim dũng cảm và lương thiện, đã từng và o ngục tù lại đấu tranh để sống lại từ bờ vực của cái chết. Người cậu rất gầy, là n da trắng như tuyết nhưng tái nhợt, tóc và mắt đen nhánh, chỉ có nốt ruồi hứng lệ ở khóe mắt và đôi môi là đỏ. Đôi mắt vừa ấm áp lại vừa lạnh lùng, cô thường xuyên cảm thấy cậu không giống như người sống trên thế gian nà y.

Nghĩ đến đây, Tô Dao chợt ngộ ra, cô biết mình tại sao mình lại thích Tô Tư Ngôn, không chỉ vì những ngà y tháng bỏ trốn rồi bị cuốn và o chuối ngà y tuyệt vọng và bọn họ được coi là chỗ dựa của đối phương, mà là tại sao cô lại chọn lựa Tô Tư Ngôn. Ở Tô Tư Ngôn có một mặt nà o đó rất giống Trần Ngân Hà .

Tô Tư ngôn đưa Tô Dao xuống lầu: “Chị, chị về Vân Giang đi, về tìm anh rể.”

Tô Dao nghĩ đến những gì xảy ra với Trần Ngân Hà trong phòng bệnh: “Chị không về đâu.”

Tô Tư Ngôn: “Chị luôn để ý điện thoại, trong vòng nửa tiếng đã nhìn ba lần rồi.”

Tô Dao lại nghĩ đến cuộc gọi với Trần Ngân Hà , cô nghe thấy tiếng gõ cửa, nghe thấy âm thanh của đoạn video cầu hôn bị đứt đoạn, rồi anh nói qua điện thoại rằng anh yêu cô.

Tô Tư Ngôn quơ quơ điện thoại: “Em bảo đảm ngà y nà o cũng gọi cho chị.”

Bảy giờ sáng, đến bữa sáng Tô Dao cÅ©ng không ăn, cứ thế lái xe về Vân Giang, chín rưỡi thì đến bãi đậu xe khoa nội trú cá»§a bệnh viện Đồng Nhã.Â

Tô Dao xuống xe, lên lầu, gặp hai nữ hộ lý trẻ quen thuộc trong thang máy. Nữ hộ lý thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn Tô Dao, ánh mắt không mang theo vẻ hóng chuyện như lần trước, sắc mặt cô ta có chút kỳ quái, như thể đang thông cảm với cô vậy.

Tô Dao nghiêng đầu: “Trần Ngân Hà lại là m gì rồi?”

Nữ hộ lý trẻ lắp bắp: “Không, không có gì ạ.”

“Cảnh sát Tô, lần trước cô cầu hôn có thà nh công không?”

Tô Dao: “Thà nh công rồi.”

Trần Ngân Hà nhận hoa của cô, là vị hôn phu của cô, mặc dù vị hôn phu của cô có vẻ hơi không ổn lắm về phương diện giường chiếu. Cô đã chủ động như vậy rồi, cô bị anh là m cho khó chịu là thế, rõ rà ng anh cũng sắp chẳng thể kiềm chế được nữa, gần như phát nổ đến nơi mà lại không cho và o, cuối cùng đã dùng tay giúp cô. Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Dao lại bắt đầu xấu đi, anh có ý gì? Đến động phòng cũng không chịu mà còn nói yêu cô, thế nà y thì gọi gì là yêu.

Đến tầng mười lăm, Tô Dao ra khỏi thang máy, ánh mắt vừa rồi của hai nữ hộ lý khi nhìn cô là ánh mắt cảm thông, còn hỏi cô cầu hôn có thà nh công hay không, thì khả năng cao là cảm thấy cô đã cầu hôn thất bại, không theo đuổi được anh, bị đá rồi. Hai người họ cứ thế mặc định rằng nó có lý do.

Tô Dao nhìn thấy một người phụ nữ ra khỏi phòng Trần Ngân Hà . Người phụ nữ mặc bộ sườn xám mà u cam nhạt, vấn tóc, đôi mắt phượng dà i, gương mặt không trang điểm, mà u son nhẹ nhà ng khiêm tốn, không quá chói lọi. Sườn xám thêu hoa Mai, hoa văn không mấy tinh xảo, chất lượng trông có vẻ trung bình nhưng lại gọn gà ng, thoải mái.

Tô Dao chắc chắn mình chưa từng gặp người phụ nữ nà y, đoán cô ta chính là người hôm qua gõ cửa phòng của Trần Ngân Hà dẫn đến việc anh đã tắt đoạn video cầu hôn của họ đi.

Giác quan thứ sáu của phụ nữ rất tốt, cà ng đừng nói đến một cảnh sát hình sự đang đắm chìm trong tình yêu. Trong thời khắc nước sôi lửa bỏng, một cảnh tượng loé lên trong tâm trí Tô Dao, đó là trung tâm mua sắm Kim Bích ở Nam An, bức ảnh cư dân mạng đăng lên, Trần Ngân Hà ngồi đối lưng với một người phụ nữ trong tiệm bánh ngọt không mấy nổi bật.

Tô Dao nhìn thấy người phụ nữ mặc sườn xám đi về phía thang máy, trên tay cầm cuốn sổ y bạ của Trần Ngân Hà , trang trên cùng là chữ ký xác nhận xuất viện của bác sĩ điều trị chính, xem ra là cô ta đang giúp anh là m thủ tục ra viện.

Ngoại hình của người phụ nữ không có gì nổi bật, còn không bắt mắt bằng bộ sườn xám cô ta mặc trên người và không thể so sánh được với Minh Nguyệt. Nhưng Tô Dao biết, người phụ nữ nà y không đơn giản, có thể khiến Trần Ngân Hà giấu giếm cô đi gặp riêng cô ta thì sao có thể là một người đơn giản được chứ.

Khi đối phương và o thang máy, Tô Dao mới mở cửa phòng Trần Ngân Hà , anh đang đứng bên giường, bên cạnh là và i bộ quần áo đã được gấp gọn. Tô Dao cong môi chế giễu, nếu Tô Tư Ngôn không giục cô về sớm, đợi đến chiều mới quay lại thì e là anh lại giấu cô để cao chạy xa bay với người phụ nữ khác rồi.

Trần Ngân Hà quay đầu lại nhìn thấy Tô Dao: “Không ở thêm với Tư Ngôn à ?”

Tô Dao đi tới, lời nói nồng nặc mùi mỉa mai: “Chẳng phải anh “không được” à , sao lại trêu ong ghẹo bướm rồi, cho dù có thu hút được thì cũng vô dụng, cái đó không ổn.”

Cô đang tức giận vì anh không chịu động phòng với mình.

Trần Ngân Hà đặt quần áo xuống, quay lại đi đến gần Tô Dao, ép cô và o tủ quần áo, hai tay đặt bên người cô, ôm chặt lấy cô, khẽ cong môi: “Được hay không thì sau nà y thử là biết ngay mà .”

Tô Dao nghiêng đầu cắn mạnh một cái lên cánh tay Trần Ngân Hà , cắn đến hà m răng mình khẽ run: “Cả ngà y chỉ biết mạnh mồm, thử là m thật một lần cho em xem nà o.”

Người đà n ông giữ cằm cô, đầu tiên là nhẹ nhà ng chà xát đôi môi cô, sau đó dùng sức ấn chặt khe hở giữa hai môi, thấp giọng dỗ dà nh: “Ngoan, cho anh và o đi.”

Tô Dao há miệng, cắn mạnh ngón tay anh một cái, anh đau đến hít sâu một hơi, nhưng có đau đến mấy cũng không chịu lấy tay ra, cứ thế khuấy động trong miệng cô. Tay còn lại thì chọc ghẹo cô.

Cô vừa hận anh vừa yêu anh, rất nhanh đã không thể trụ vững được nữa, mất hết sức lực.

Không biết qua bao lâu, bên ngoà i vang lên tiếng gõ cửa, một giọng nữ nhẹ nhà ng truyền đến: “Anh Ngân?”

Tô Dao tựa lưng và o cửa tủ, không ngừng run rẩy trên người anh, cảm thấy linh hồn không còn thuộc về mình nữa rồi, chỉ muốn gà o thét, phá huỷ nhưng lại không dám phát ra tiếng để người bên ngoà i nghe thấy, cô chỉ muốn chết trong tay anh.

Tiếng gõ cửa bên ngoà i lại vang lên lần nữa: “Anh Ngân?”

Trần Ngân Hà bế Tô Dao và o phòng tắm, “rầm” một tiếng đóng cửa lại, anh đặt cô lên bồn rửa mặt, nhìn vẻ nồng đượm vẫn chưa phai trong đáy mắt cô: “Thoải mái không?”

Anh nói xong liền vặn vòi nước, đôi mắt hoa đà o cong cong, nhìn cô trong gương: “Lại phun đầy ra tay anh rồi.”

Mặt Tô Dao đỏ như sắp đổ máu: “Trần Ngân Hà , anh muốn chết à ?”

Trần Ngân Hà rửa tay xong, lại giúp Tô Dao chỉnh lại cổ áo sơ mi, nhìn đôi gò má ửng hồng cùng đôi mắt phiếm đỏ của cô vì bị anh là m: “Dáng vẻ của em kh*** g** thế nà y thì đừng có ra ngoà i.”

Anh nói xong liền mở cửa nhà vệ sinh, nắm tay nắm cửa, cơ thể khẽ khựng lại một chút, nhưng không quay đầu: “Anh đi đây.” Dứt lời liền kéo cửa bước ra.

Anh không dám quay đầu lại, vì sợ rằng nếu nhìn cô thêm một lần thì sẽ không nỡ rời đi.

Tô Dao thấy nghe thấy tiếng Trần Ngân Hà ném quần áo và o túi hà nh lý, thấy anh dừng lại ở cửa phòng tắm một cái, rồi không chút do dự nhấc chân bước đi.

“Khốn nạn.” Tô Dao đá và o cửa phòng tắm và i cái để phát tiết cơn giận của mình: “Trần Ngân Hà , anh là đồ khốn nạn!”

Người đà n ông là m như không nghe thấy, cứ thế kéo cửa phòng bệnh bước ra.

Hai phút sau, Thất Thượng và Bát Hạ giúp Tô Dao mở cửa phòng tắm. Tô Dao nhìn phòng bệnh trống trơn, cô chạy đến bên cửa sổ, nhưng đến nửa cái bóng dáng của anh cũng chẳng thấy. Cô còn chưa kịp hỏi anh xem người phụ nữ kia là ai, tại sao anh lại đi cùng cô ta.

Cô đã hiểu, vừa rồi anh là m vậy là vì muốn chặn miệng cô, không cho cô có cơ hội để hỏi. Con chó xảo quyệt nà y thực sự đã dùng những thủ đoạn xấu xa để âm mưu chống lại cô, đồ dối trá, vô liêm sỉ, khốn nạn!

Tô Dao tức giận ném sạch chăn gối của Trần Ngân Hà xuống đất, rồi lại ném hết hoa cô tặng anh để cầu hôn anh trong chiếc bình trên tủ đầu giường và o thùng rác. Rốt cuộc là anh đang là m gì thế, còn có chuyện gì quan trọng hơn cô sao? Anh coi cô là gì, đã chấp nhận lời cầu hôn của cô, thân mật với cô như vậy thế mà quay đầu cái lại chạy theo người phụ nữ khác, đến một lời giải thích cũng không cho cô.

Trần Ngân Hà đã rời đi, Tô Dao tiếp tục ở lại phòng bệnh nà y cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cô chuẩn bị đồ đạc của mình rồi ra về. Túi hà nh lý cô mang đến đây không còn nữa, lược cũng không thấy, thậm chí còn thiếu cả một bộ đồ ngủ. Anh không những không nói không rằng mà đi, lại còn trộm đồ của cô. Lần trước anh nói đồ ngủ của cô có mùi sữa, anh rất thích, đúng là đồ b**n th**!

Tô Dao vơ đại đồ đạc của mình cho và o túi giấy, rồi ghé sang thăm Chu Tiểu Nghiên, đến bữa trưa cũng không ăn mà cứ thế rời đi.

Hôm nay là chủ nhật, không phải đi là m, trong Cục không có nhiều người, đội cô đến một bóng người cũng không có, cô lấy tờ giấy A4 in tên Trần Ngân Hà , rồi đến phòng luyện tập dán tên anh và o bao cát, vừa đấm vừa đá, cứ thế đấm anh liên tục nửa tiếng đồng hồ, đến khi mệt thở không ra hơi, cả người đổ đầy mồ hôi, nhưng vẫn không hết tức.

Cô biết Trần Ngân Hà không có mối quan hệ bất chính với người phụ nữ đó, cô có niềm tin nà y với anh, nhưng điều đó không thể ngăn được việc cô ghen tuông và tức giận. Anh có bí mật liên quan đến người phụ nữ khác, bọn họ thân thiết với nhau và cô chỉ là người ngoà i cuộc trong mối quan hệ nà y.

Tô Dao gọi điện cho Trần Ngân Hà nhưng bên kia không bắt máy, gọi lại lần nữa thì đã tắt máy rồi. Tô Dao nhìn và o cái tên dán trên bao cát như đang nhìn kẻ thù. Một lúc sau, cô ném găng tay đấm bốc xuống, rồi ôm chặt lấy bao cát có dán tên anh.

Lại thêm một lúc, Tô Dao ra khỏi phòng tập luyện đi đến văn phòng Cục trưởng. Hôm nay, Cục trưởng Khương đang tăng ca.

“Cục trưởng Khương, rốt cuộc Trần Ngân Hà là thế nà o, ngà i có biết gì không ạ?” Tô Dao đứng trước mặt Cục trưởng Khương, đến ghế cũng không ngồi, cô chống hai tay lên bà n, hơi nghiêng người về phía trước: “Chắc chắn là ngà i biết.”

Cục trưởng Khương dựa lưng và o thế, lật xem tà i liệu: “Cậu ấy bị đình chỉ điều tra vì vụ án ở Nam An, bây giờ nằm ngoà i tầm kiểm soát của tôi, bên phía Nam An sẽ điều tra cậu ấy, tôi chỉ phối hợp một chút thôi, chứ không biết gì nhiều.”

Tô Dao ngồi xuống, ánh mắt sắc bén như đang nhìn kẻ tình nghi, cố gắng tìm ra điểm nghi ngờ gì đó trên khuôn mặt Cục trưởng Khương: “Tôi không tin là ngà i không biết chút nà o.”

Cục trưởng Khương như con Cáo đã thà nh tinh, gương mặt không lộ ra dù chỉ là một chút khuyết điểm: “Cô không phải là vị hôn thê của cậu ấy sao, đến cô còn không biết thì tội lại cà ng không.”

“Tôi thấy cậu ấy chỉ đang tranh thủ cơ hội bị đình chỉ công tác để ra ngoà i chơi thôi.” Cục trưởng Khương nhìn Tô Dao: “Cô có thời gian nghĩ ngợi chi bằng hãy ra ngoà i đi dạo, thử váy cưới, lễ phục, rồi chuẩn bị cho việc kết hôn thì hơn.”

Tô Dao biết mình không moi được tin từ chỗ Cục trưởng Khương, nên quay người ra khỏi văn phòng Cục trưởng, đến cổng lớn toà nhà thì gặp thư ký Cục trưởng là Tiểu Kim đang ôm một bó cúc và ng lớn từ cổng đi và o. Tô Dao nép người bên cột đá cẩm thạch, nhìn thấy Tiểu Kim đặt bó hoa và o chiếc xe mà Cục trưởng khương thường xuyên đi.

Đợi Tiểu Kim lên lầu, Tô Dao đến cửa hà ng tiện lợi gần Cục Công an thà nh phố mua hai miếng bánh mì, rồi quay lại ngồi lên xe mình, vừa ăn bánh mì vừa nhìn chằm chằm và o tòa nhà văn phòng.

Một tiếng sau, tới ba giờ chiều, Cục trưởng Khương và Tiểu Kim ra khỏi tòa nhà , lên xe, lái ra ngoà i cổng Cục Công an thà nh phố.

Tô Dao khởi động xe bám theo. Cô không biết Cục trưởng Khương mang theo hoa cúc đi thăm mộ ai, có thể có liên quan đến Trần Ngân Hà , cũng có khả năng không liên quan gì đến anh.

Tô Dao đi theo xe của Cục trưởng Khương ra khỏi thà nh phố, lái và o một nghĩa trang ở ngoại ô, rồi cứ thế theo ông ấy đến một ngôi mộ chung. Cô núp sau một gốc Tùng bách, thấy Cục trưởng Khương đặt bó hoa cúc trước mộ, rồi im lặng nhìn cái tên khắc trên bia mộ rất lâu mà không lên tiếng.

Tô Dao ở quá xa nên không thể nhìn rõ tên khắc bên trên, chỉ có thể phân biệt được một chữ Trần.

Một lúc sau, Cục trưởng Khương quay lại nhìn về phía Tô Dao. Biết mình đã bị bại lộ, Tô Dao ngoan ngoãn ra khỏi gốc tùng bách, đi đến trước ngôi mộ: “Cục trưởng Khương.”

Tiểu Kim hơi cúi người, nói với Cục trưởng Khương: “Tôi và o trong xe đợi ngà i.”

Cuối cùng Tô Dao cũng nhìn rõ cái tên khắc trên bia mộ, đó là một ngôi mộ chung, bên trên có khắc tên hai người: Trần Giang và Hạ Nhã Đà n. Không cần phải nói, đây chính là mộ của ba mẹ Trần Ngân Hà .

Cục trưởng Khương vẫy tay: “Đến đây, bái kiến ba mẹ chồng đi.”

Tô Dao thực sự quỳ trước ngôi mộ và vái lạy ba lần.

“Lần trước bảo cô tránh xa Trần Ngân Hà ra một chút, cô không nghe, bây giờ đến Cục trưởng cũng dám bám theo rồi.” Cục trưởng Khương nhìn Tô Dao đang dập đầu cúi lạy đến ửng đỏ cả trán: “Xem ra cô không chịu bỏ cuộc nhỉ.”

Tô Dao đứng dậy, nhìn hai bó hoa trước ngôi mộ, một bó là hoa Cúc do Cục trưởng Khương mang đến, một bó là Cúc họa mi mà u trắng. Trần Ngân Hà nói mẹ anh rất thích Cúc hoạ mi. Những bông cúc hoạ mi rất tươi, cánh hoa trắng tinh, nh** h** và ng bắt mắt, tươi mới như vừa được mang đến, anh đã tới đây, trước bọn họ không lâu.

Một con bướm hồng đậu trên bia mộ, nhẹ nhà ng vỗ đôi cánh, Tô Dao nhìn lên cái tên khắc bên trên, Hạ Nhã Đà n, một người đẹp như vậy, cho dù là đã chết cách đây hai mươi mốt năm cũng vẫn có con bướm đẹp nhất phải dừng lại vì bà ấy.

Tô Dao khẽ nói: “Hôm nay là ngà y giỗ của một trong hai vị trưởng bối nà y sao ạ?”

Cục trưởng Khương: “Hôm nay là ngà y giỗ của lão Trần, còn ngà y giỗ của Hạ Nhã Đà n chưa tới.”

Thấy Tô Dao đang nhìn chằm chằm và o mình, một người luôn có thể che giấu bản thân tỉ mỉ một cách hoà n hảo là Cục trưởng Khương cũng phải lộ chút khuyết điểm, ông khẽ hừ một tiếng: “Năm đó, Hạ Nhã Đà n bị và i tên côn đồ bắt cóc, cảnh sát tham gia và o cuộc giải cứu có lão Trần, tôi, còn cả lão Cao, lão Cao chính là ba nuôi của Trần Ngân Hà .”

“Ba người đạp tung cửa, tôi và lão Cao chiến đấu với mấy tên xã hội đen, còn lão Trần lợi dụng trong lúc hỗn loạn để giải cứu Hạ Nhã Đà n. Rõ rà ng là người ta có thể đi nhưng ông ấy lại nhất quyết đòi cõng, cõng thì hay rồi, mà n kịch anh hùng cứu mỹ nhân do một mình ông ấy diễn trọn, còn hai người chiến đấu chủ lực là tôi và lão Cao trở thà nh phông nền.”

Tô Dao vẫn luôn không hiểu, một thiên kim đại tiểu thư dịu dà ng nhẹ nhà ng như Hạ Nhã Đà n tại sao lại có thể sinh ra một người da mặt dà y, không biết xấu hổ như Trần Ngân Hà , bây giờ thì cô đã biết, anh được di truyền từ ba mình.

“Da mặt lão Trần còn dà y hơn cả tường thà nh, với cái tên chuyên nói lời giả dối dễ nghe đó thì tôi và lão Cao sao có thể là đối thủ.” Cục trưởng Khương nhìn về phía bia mộ: “Tôi còn đỡ, không bị lún quá sâu, rất nhanh đã gặp gỡ vợ hiện tại của mình. Còn lão Cao thì thảm, cả đời không kết hôn, chỉ nuôi đứa nhỏ đó.”

Tô Dao: “Chú Trần chết thế nà o ạ?”

Cục trưởng Khương: “Đó là một tai nạn trong quá trình thực thi nhiệm vụ.”

Tô Dao: “Không thể nà o.” Một người hoạt bát lanh lợi như vậy sẽ không thể xảy ra chuyện ngoại ý muốn, ông ấy không thể bỏ lại người vợ đang mang bầu của mình ở nhà .

Nếu là Trần Ngân Hà , nếu cô mang thai đứa con của anh thì có thế nà o anh cũng sẽ sống sót để tìm cô.

Cục trưởng Khương không giấu giếm: “Ba của Chu Vũ Trần là Chu Chính Thanh đã thuê sát thủ giỏi nhất để ngụy tạo vụ giết lão Trần thà nh một tai nạn, khi đó Hạ Nhã Đà n đang mang thai hơn bốn tháng.”

Câu chuyện sau đó, Tô Dao đã được nghe Trần Ngân Hà kể, Chu Chính Thanh gặp phải tai nạn xe hơi, từ lâu ông ta đã thuê một nhóm sát thủ canh gác bên ngoà i ngôi nhà xinh đẹp, nếu ông ta chết, thì những tên sát thủ đó sẽ g**t ch*t Hạ Nhã Đà n để bà ấy đi cùng ông ta.

“Trần Ngân Hà và mẹ của cậu ấy đã bị tên điên đó giam cầm trong bảy, tám năm, chỗ dựa duy nhất và dũng khí để sống của cậu ấy chính là mẹ.” Cục trưởng Khương nhìn và o tấm bia mộ, thở dà i một hơi: “Năm đó người giải cứu đã gần đến dưới lầu rồi, nhưng một tiếng súng, mẹ cậu ấy bị bắn và o đầu, chết ngay trước mặt cậu ấy.”

Trái tim Tô Dao như bị một bà n tay vô hình bóp lấy, đau đến quặn thắt, cô chỉ biết Hạ Nhã Đà n bị giết, nhưng không ngờ lại chết ngay trước mặt Trần Ngân Hà . Lúc đó, anh mới chỉ là một đứa trẻ bảy, tám tuổi mà phải tận mắt chứng kiến cảnh mẹ mình bị bắn và o đầu, thật là tà n nhẫn.

Cục trưởng Khương nói: “Sau đó, phía cảnh sát phát hiện trước khi chết, Chu Chính Thanh đã gửi đi một tin nhắn, ông ta ra lệnh cho sát thủ ngừng bắn.”

Nhưng sát thủ vẫn nổ súng.

Cục trưởng Khương: “Tên sát thủ đó không tìm được góc để nhắm và o Hạ Nhã Đà n, nên đã chuyển tầm ngắm sang con của bà ấy. Hạ Nhã Đà n là một người phụ nữ thông minh, bà ấy biết rằng kẻ giết người đang đe doạ mình, cũng biết mình chẳng thể thoát nổi, nên chủ động lộ đầu ra ngoà i, đổi lại mạng sống của Trần Ngân Hà .”

“Phát súng đó chính là cơn ác mộng của Trần Ngân Hà , cậu ấy bắt buộc phải gỡ bỏ nút thắt đó mới có thể sống thật tốt.” Cục trưởng Khương nói với Tô Dao: “Trên thế giới nà y có rất nhiều góc khuất mà con người không thể tưởng tượng được, những cái khác tôi không tiện nói, đừng tìm cậu ấy nữa, đợi cậu ấy quay lại tìm cô, nếu cậu ấy có thể toà n thân trong sạch sống sót trở về.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.