Rơi Vào Ngân Hà

Chương 113: Chương 114 NT6 Hôn lá» 6 �ón dâu


Tô Dao và Trần Ngân Hà bắt taxi đến thẳng bệnh viện Đồng Nhã.Â

Qua ô cửa kính cửa phòng bệnh, Tô Dao nhìn thấy Chu Tiểu Nghiên đang nằm trên giường bệnh, cơ thể cô ấy không thể cử động, chỉ mở mắt nhìn lên trần nhà , đôi mắt to tròn đen trắng rõ rà ng đảo qua đảo lại.

Chu Tiểu Nghiên đã không còn liên lạc với người thân trong gia đình từ lâu, sau vụ tai nạn, qua thông báo của phía cảnh sát thì mẹ và ba dượng cô ấy có đến thăm một lần.

Khi đó, Đường Chu phụ trách đón tiếp, anh ta đã lưu tâm giúp Chu Tiểu Nghiên, không nhắc đến việc cô ấy kiếm được số tiền là tám mươi triệu tệ từ việc cung cấp thông tin cho Trần Ngân Hà , giả bộ để mẹ và ba dượng của Chu Tiểu Nghiên đóng viện phí, khiến hai người họ sợ đến hoá đơn cũng không dám nhìn, trong đêm hôm ấy đã lén lút rời khỏi bệnh viện về quê, từ đó không bao giờ quay lại nữa. Một gia đình như vậy thì không có còn hơn, chẳng qua lại gì cho đến hết đời là tốt nhất.

Tô Dao đẩy cửa phòng bệnh đi và o, hai mắt Chu Tiểu Nghiên sáng ngời khi nhìn thấy Tô Dao, cô ấy mỉm cười với cô: “Dao Dao, nghe Đường Chu nói anh Ngân đã tìm thấy cô rồi, sao cô còn mập lên thế nà y?”

“Nói bậy, tôi đâu có mập lên.” Tô Dao đi tới, nhìn Chu Tiểu Nghiên: “Cô thấy thế nà o rồi, trên người có đau chỗ nà o không, đầu có đau không?”

“Không đau.” Chu Tiểu Nghiên sờ lên đầu mình một cái, nhưng chỉ nằm thẳng nhìn chằm chằm lên trần nhà , đến đầu cũng không dám cử động: “Tôi không dám cử động, sợ cử động thì đầu sẽ rơi mất.”

Tô Dao bật cười, đỡ Chu Tiểu Nghiên ngồi dậy: “Yên tâm, đầu của cô không rơi được đâu.”

Chu Tiểu Nghiên được Tô Dao đỡ ngồi dậy, nhìn thấy Trần Ngân Hà đang đứng bên cạnh, liền lập tức hét hơn với ánh mắt đầy mong đợi: “Anh Ngân!”

Hà m ý là để được nhận sự khen ngợi, muốn hỏi xem liệu cô ấy đã là người cung cấp thông tin đủ tiêu chuẩn hay chưa, khó khăn lắm cô ấy mới thông minh được một lần và lấy được chứng cứ quan trong mang về.

Trần Ngân Hà không thương tiếng mắng một câu: “Đồ ngốc.”

Tô Dao hung hăng trừng mắt với anh.

Trần Ngân Hà rất cảm kích Chu Tiểu Nghiên, nhưng bản tính anh lạnh lùng, rất hiếm khi thương xót người khác, ngoại trừ người nhà của anh: “Sau khi ra viện đừng có đến là m việc tại quán bar nữa, tìm việc khác cho mình đi, mở tiệm hoa hay tiệm cà phê gì đó.”

Chu Tiểu Nghiên mỉm cười: “Em phải tham dự kỳ thi dà nh cho người trưởng thà nh, sau đó sẽ thi bằng Dược sĩ.”

Trần Ngân Hà : “Cô không thi được đâu.”

Tô Dao quay sang nhéo Trần Ngân Hà một cái, thấp giọng mắng: “Anh nói bớt đi một câu thì chết à ?”

Nếu Hứa Gia Hải ở đây, thì anh ta sẽ đồng tình với câu nói của anh, về cơ bản là Chu Tiểu Nghiên học hà nh chẳng ra gì, lần nà y phần đầu lại bị thương nặng, di chứng để lại sẽ khiến trí nhớ của cô ấy kém hơn, kỳ thi đối với cô ấy là quá khó khăn và khổ sở.

Chu Tiểu Nghiên quay đầu sang hỏi Tô Dao: “Ngà y cưới là ngà y nà o? Ngà y 25 tháng 03 phải không?” Việc nà y Đường Chu đã nói với cô ấy rồi, nhưng cô ấy không nhớ rõ.

“Ngà y 26 tháng 03.” Tô Dao lấy điện thoại, mở album ảnh ra: “Chọn váy phù dâu của cô đi nà y, mấy chiếc nà y được chụp ở tiệm may đo váy cưới, cô thích kiểu nà o để anh Ngân của cô trả tiền.”

Chu Tiểu Nghiên nhanh chóng bị những chiếc váy phù dâu xinh đẹp thu hút, cô ấy và Tô Dao cùng chọn: “Mà u sâm panh đẹp, chiếc mà u trắng nà y cũng ổn, còn cả chiếc mà u xanh lam nà y nữa, chọn cái nà o bây giờ, mà u sâm panh nhé?”

Tô Dao quay sang nói với Trần Ngân Hà : “Anh gọi điện đi, đặt cả ba chiếc nà y.”

Vợ đã phát lệnh thì đương nhiên Trần Ngân Hà không phản đối và lập tức đặt ngay.

Chu Tiểu Nghiên nghĩ đến việc tiền thưởng: “Anh Ngân, em không thể nhận tám mươi triệu tệ, cái mạng nà y vốn dĩ là của anh, năm đó nếu anh không cứu em thì em đã chết lâu rồi.”

Trần Ngân Hà : “Nếu không lấy thì cô định trả tiền viện phí kiểu gì?”

Chu Tiểu Nghiên nhìn quanh phòng bệnh VIP, biết sẽ không rẻ, cô ấy nằm viện lâu như vậy, chắc chắn cuộc phẫu thuật tốn kém không ít, cô ấy không trả nổi, chỉ đà nh cúi thấp đầu không dám lên tiếng.

Trần Ngân Hà cong môi: “Cô tưởng rằng tám mươi triệu đó chỉ là tiền thưởng thôi hả, tôi dùng nó để tỏ tình với vợ, manh mối của cô đáng giá ngần đó.”

Ngụ ý là nếu Chu Tiểu Nghiên không nhận đồng nghÄ©a với việc không để anh tỏ tình với Tô Dao và hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Tô Dao lại được Trần Ngân Hà ngọt ngà o dỗ dà nh, hai má lập tức đỏ á»­ng.Â

Bên ngoà i hà nh lang vang lên tiếng bước chân, Chu Tiểu Nghiên ngồi thẳng dậy, đưa tay lên vuốt lại tóc. Nhưng vừa chạm và o lại phát hiện có điều gì đó không ổn, phần tóc trên đỉnh đầu bị cắt ngắn, còn có thêm chiếc kẹp nơ. Tóc trên đỉnh đầu ngắn, các chỗ còn lại thì dà i, trông ngốc chết đi được! Chu Tiểu Nghiên nhìn Tô Dao với vẻ không còn gì luyến tiếc cuộc đời.

“Đúng, trong mấy tháng hôn mê, cô luôn có tạo hình như vậy.” Tô Dao an ủi Chu Tiểu Nghiên: “Hiện tại còn đẹp rồi đó, khi mới là m phẫu thuật, tóc bị cạo sát da đầu, trông như bị hói vậy đó, bây giờ tóc mới mọc ra rồi nà y, lại kẹp thêm chiếc nơ xinh xắn, thật sự rất đẹp.”

Chu Tiểu Nghiên tỏ vẻ hoà n toà n không hề cảm nhận được an ủi, nghĩ đến việc người trong lòng ngà y nà o đến kiểm tra phòng bệnh cũng nhìn thấy dáng vẻ như ma nà y của mình, cô ấy hận không thể chết đi cho rồi.

Bước chân dừng lại ở cửa phòng bệnh, Chu Tiểu Nghiên vội và ng nằm xuống, nhắm mắt giả chết.

Tô Dao mỉm cười, cúi người ghé và o tai Chu Tiểu Nghiên: “Bác sĩ Đường không quay lại với bạn gái cũ của anh ta đâu.”

Chu Tiểu Nghiên nhắm mắt, khẽ mấp máy môi: “Anh ta có quay lại hay không thì liên quan gì đến tôi.”

Tô Dao: “Đương nhiên là có liên quan chứ, người ta đã nói rồi, vì chăm sóc bệnh nhân quá bận rộn nên không có thời gian yêu đương.”

Cửa phòng bệnh được mở từ bên ngoà i, Đường Chu mặc áo Blouse đi và o, anh ta nhìn lên giường bệnh một cái, biết Chu Tiểu Nghiên đang giả vờ ngủ, nên đi tới gọi cô ấy: “Chu Tiểu Nghiên, dậy đi.”

Chu Tiểu Nghiên giả vờ như không nghe thấy, hận không thể chui và o đầu Đường Chu, để xoa đi phần kí ức về kiểu tóc nà y của cô ấy trong đầu anh ta.

Nụ cười của Đường Chu trước giờ luôn dịu dà ng, lúc nà y cũng dịu dà ng như vậy. Chỉ thấy anh ta nhẹ nhà ng lấy điện thoại ra, nhẹ nhà ng bật TV lên, nhẹ nhà ng kết nối cáp dữ liệu rồi lại nhẹ nhà ng phát PowerPoint. Nhưng nội dung trong PowerPoint lại chẳng hề nhẹ nhà ng chút nà o, bên trong hà ng loạt bức ảnh, cả mà n hình là khuôn mặt và đầu của Chu Tiểu Nghiên.

Cô ấy bị thương quá nặng, sắc mặt cũng chẳng mấy tốt, đại đa số là tái nhợt và xám xịt, không chút huyết sắc. Từ lúc mới cạo tóc, cho đến khi xuất hiện lún phún tóc xanh, tóc dà i ra hai, ba phân, dựng đứng như lá thông, cứ thế cho khi dà i được năm, sáu phân còn thắt thêm nơ buồn cười như hiện tại. Mỗi giai đoạn đều xấu xí theo cách riêng của nó.

Tô Dao cười đến đau cả bụng, cô ngẩng đầu nhìn về phía Đường Chu luôn dịu dà ng và tốt bụng, đà n ông khi tà n nhẫn thì quả thật quá khủng khiếp. Quả thực, quả thực là không có cô gái nà o chịu được cái sự xấu ma chê quỷ hờn nà y của mình. Nếu Trần Ngân Hà dám chụp cô kiểu như vậy, thì cô có thể một đạp đá thẳng anh lên trời, để anh sánh vai cùng mặt trời.

Chu Tiểu Nghiên quả thực không thể giả bộ ngủ được nữa, cô ấy tức đến mức phải ngồi bật dậy, hung hãn mắng Đường Chu: “Anh là cái đồ lợi dụng lúc người khác đang nguy hiểm để ra tay hãm hại!”

Chu Tiểu Nghiên liếc nhìn mà n hình một cái, rồi ôm ngực mình, đầu cô ấy khỏi rồi nhưng tim thì không ổn, cảm thấy chỉ một giây sau là mình sẽ bị lên cơn đau tim.

Đường Chu dịu dà ng nhếch môi: “Còn giả vờ ngủ nữa không?”

Chu Tiểu Nghiên quyết định đến gặp bác sĩ mắt để nhờ bác sĩ khám mắt cho mình, chắc chắn là cô ấy mù rồi mới đi thích cái loại người thế nà y.

Tô Dao kéo tay Trần Ngân Hà ra khỏi phòng bệnh, nói: “Xong rồi, anh suốt ngà y đến bệnh viện và dạy hư Đường Chu luôn rồi.”

Mười ngón tay của Trần Ngân Hà và Tô Dao đan và o nhau, đôi mắt đà o khoa cong cong: “Đà n ông bọn anh chỉ xấu tính với người phụ nữ mà mình thích, những cô gái khác em thấy anh có để ý đến không?”

Hai nữ y tá trẻ trung xinh đẹp thường chăm sóc cho Trần Ngân Hà đi tới gần, mỉm cười chà o hỏi anh: “Anh Trần.”

Trần Ngân Hà khẽ gật đầu, cong môi: “Xin chà o hai người đẹp.”

Khi hai nữ y tá đi xa, Tô Dao nhéo cánh tay Trần Ngân Hà , cười lạnh: “Thấy anh để ý người ta vui vẻ quá nhỉ?”

Trần Ngân Hà cố ý là m vậy, anh vô cùng mãn nguyện khi thấy cô vì mình mà lên cơn ghen, liền ôm vai cô và o lòng v**t v*: “Vừa xuống máy bay, về nhà nghỉ ngơi chút nhé.”

Tô Dao không tin người đà n ông nà y có thể “nghỉ ngơi” cho đà ng hoà ng, thấy khóe môi anh cong lên là cô đủ hiểu anh đang nghĩ cái gì.

Năm nay mùa Xuân đến sớm, qua Tết không bao lâu thì gió Xuân đã tới, đến rằm tháng Giêng là hoa đà o bắt đầu nở rồi. Chớp mắt đã đến tháng ba, tháng của đám cưới. Một tuần trước đám cưới, theo phong tục, Tô Dao phải chuyển từ nhà Trần Ngân Hà về nhà mình, để bắt đầu chuẩn bị đi là m dâu.

Nhà của Tô Dao xa Cục Công an thà nh phố, mỗi sáng Trần Ngân Hà đều lái xe đến đón cô, Tô Dao cảm thấy như vậy thật phiền phức, thà rằng để cô tự lái xe đi là m và tan là m còn hơn là để anh phải vất vả chạy đi chạy lại.

Trần Ngân Hà lại bác bỏ ý kiến của Tô Dao, anh thích đón cô, ngay cả khi có thể gặp nhau ở văn phòng thì anh cũng muốn gặp cô sớm hơn một chút, chỉ cần không nhìn thấy cô một lúc thôi là anh lại bắt đầu nhớ nhung rồi.

Ba ngà y trước đám cưới, Tô Dao bắt đầu xin nghỉ phép, không đến văn phòng là m việc nữa. Theo tục lệ, trong ba ngà y nay, họ không được gặp nhau, phải đến buổi sáng ngà y diễn ra hôn lễ, khi đến đón dâu mới được gặp.

Cuối cùng cũng đến ngà y cưới, trời còn chưa sáng Trần Ngân Hà đã dậy, rồi lập tức gọi điện cho phù rể là Hứa Gia Hải đến.

Hứa Gia Hải mặc bộ vest mà u đen, ngáp ngắn ngáp dà i xuất hiện trước của nhà Trần Ngân Hà : “Mới bốn giờ sáng mà !”

Trần Ngân Hà nới lỏng cà vạt: “Tôi ngủ không ngon.”

Hứa Gia Hải nhìn quầng thâm trên mắt Trần Ngân Hà : “Anh thế nà y nà o đâu có gọi là ngủ không ngon, thức trắng đêm chứ gì? Cô dâu cũng có chạy đi đâu được đâu, cậu gấp cà i gì?”

“Đã ba ngà y không gặp cô ấy rồi.” Trần Ngân Hà quay người ngồi trên ghế sofa: “Ba ngà y là khái niệm thế nà o cậu có hiểu không?”

Hứa Gia Hải buồn ngủ nằm trên ghế sofa bên cạnh nhắm mắt định tiếp tục ngủ: “Không biết, cũng chẳng muốn biết.”

Hôm nay anh ta đã chuẩn bị tâm lý sẵn sà ng ăn cÆ¡m chó đến chết rồi, nhưng không ngờ mới sáng sớm ngà y ra đã bị nhét và o mồm như vậy.Â

May mắn thay, Trần Ngân Hà không tiếp tục nói nữa. Anh đứng dậy đi ra ban công, lấy một điếu thuốc từ trong túi ra rồi châm lửa, ngước mắt nhìn lên những vì sao lấp lánh cùng dải Ngân hà trên bầu trời đêm.

Trời vừa sáng anh sẽ đi đón cô dâu của anh.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.