Quân Hôn Bí Mật

Chương 64


Ở thành phố B đợi hơn một

tháng, khi trở lại thành phố C thì thời tiết đã không còn ấm áp nữa. Nghiêm

Chân vừa xuống xe liền bị đông lạnh, nhịn không được chà xát hai tay của mình.

Trở về căn nhà của ba người

bọn họ, trước đó, Cố lão gia đã đồng ý sẽ không nói cho mẹ chồng cùng Gia Minh

biết là cô trở về, để cho cô có thời gian thanh tĩnh với sửa sang lại hành lý. Nghiêm

Chân cũng đã đồng ý, mới không bao lâu mà đã phát sinh ra việc này cũng là một

vấn đề lớn, cô còn chưa nghĩ ra nên nói như thế nào.

“Chị dâu,hành lý này để

em giúp chị đưa lên.” Lái xe ô tô mới từ quân khu chạy về đây cũng là lái xe mà

Cố Trường Chí điều cho.

“Không cần đâu.” Nghiêm

Chân cười cười, “Bao nhiêu đây hành lý cũng không có gì, cậu về trước đi, đừng

để chậm trễ chính sự của Cố lão gia, trên đường cẩn thận”

“Vâng.”Người lính trẻ cười

hề hề, làm một cái quân lễ rồi lên xe rời đi.

Nghiêm Chân đứng tại chỗ

trong chốc lát, rồi mới xoay người chậm rãi đi vào nhà.

Hơn một tháng không có

người ở trong nhà nên căn nhà đã bám đầy tro bụi, Nghiêm Chân cũng quét tước

đơn giản một chút sau đó mới bắt đầu thu

dọn hành lý. Tối hôm qua vừa gọi điện thoại cho Vương Dĩnh, các giáo viên đi cứu

viện ở Tây Tạng thì 3h chiều mai tập hợp ở nhà ga, thống nhất ngồi xe đến Na

Khúc. Thời gian có chút gấp gáp, bởi vì mùa đông ở phía bắc địa khu Tây Tạng có

thời tiết rét lạnh dị thường, nếu khi đi đến Tây Tạng mà gặp tuyết rơi nhiều

thì càng khó đi hơn.

Trong điện thoại Vương

Dĩnh cũng đã nói trường học sẽ phát cho mỗi người hai chiếc áo khoác giữ ấm,

nhưng Nghiêm Chân chỉ cất vào trong valy hành lý hai chiếc áo khoác quân nhân lớn.

Đó là lần đi trước Cố Hoài Việt đưa cho cô mặc, hành lý cô mang từ thành phố B

trở về thành phố C cũng chỉ có hai cái áo khoác quân nhân cỡ lớn này.

Nghiêm Chân

ngồi ở cuối giường, hai tay vuốt chiếc áo khoác lớn mềm mại mà không khỏi

nghĩ lại tình hình lúc đó. Anh đồng ý để cô đi Tây Tạng thì mọi chuyện sau đó vẫn

diễn ra như thường, sau hai ngày vô luận là ai cũng không nhắc lại, thẳng đến trước

đêm cô trở về thành phố C khi cô đang thu dọn đồ đạc thì anh mới đưa cho cô hai

chiếc áo khoác này.

Cô nhớ lúc ấy mình đã cự

tuyệt, “Trong trường có phát áo ấm, Vương Dĩnh nói đã nhận giúp em hai bộ rồi.”

Cố Hoài Việt bất vi sở

đông, “Phát nhiều đi nữa cũng không dày bằng cái này, đừng nhìn nó khó coi như

vậy nhưng mặc vào ấm lắm. Em mang theo đi.”

Nói xong, anh cứng rắn

đưa cho cô, Nghiêm Chân nhìn hai chiếc áo khoác này thì nhất thời không biết

nên nói cái gì. Cô hít vào một hơi, đưa tay ôm lấy anh. Kỳ thật cô không cần mở

miệng, những lời muốn nói anh đều hiểu được, bằng không cũng sẽ không đồng ý.

Nghiêm Chân nghĩ trước

khi đi thì vẫn nên gọi điện thoại cho bà nội, trong điện thoại nói cho bà nội

toàn bộ sự tình, bà nội nghe xong cũng yên lặng một hồi lâu, sự trầm mặc này

cũng một lần nữa chứng minh cho những gì Tưởng Di nói.

“Là sơ sẩy của bà, bà cuối

cũng vẫn nghĩ rằng không nói cho cháu mới là tốt nhất, lại không nghĩ rằng sẽ

khiến cháu hiều lầm Tưởng Di trong thời gian dài như vậy. Bà nên sớm nói cho

cháu, bằng không cháu cũng sẽ không…”

“Bà nội.” Nghiêm Chân gọi

bà, “không phải lỗi của bà.”

Bà nội lại hỏi, “Tây Tạng

xa như vậy, cháu phải chăm sóc bản thân cho tốt. Còn có Tiểu Cố, nó có biết

không?”

“Anh ấy biết.” Nghiêm

Chân nói, “Nhưng anh ấy sẽ không đi cùng với cháu.”

Cô dứt lời thì lại một trận

trầm mặc. Hồi lâu sau bà nội thở dài, “Bà biết rồi, cháu đi đi.”

Tắt điện thoại, ngược lại

khiến Nghiêm Chân ngủ không được.

Cô nhìn chằm chằm vào di

động mà ngẩn cả người, nghĩ trước khi đi anh đã nói với cô rằng, “Anh chờ em trở

về.”, mãi cho đến khi chuông báo thức vang lên thì cô mới phát giác ra mình đã

thức đến sáng.

Trước khi đi còn phải đến

Cố Viên, ngủ không được nên Nghiêm Chân cũng rời giường mà chuẩn bị. Một đêm

không ngủ làm cho cô nhìn qua tiều tụy hơn, Nghiêm Chân trố mắt, giật mình khi

nhìn mình trong gương, một lúc sau mới cúi đầu chọn lựa đồ trang điểm để hóa

trang thành bộ dạng thản nhiên của ngày thường.

Nhưng đang khi trang điểm

được một nửa thì di động bỗng nhiên vang lên, Nghiêm Chân vội vàng đi nhận điện,

đầu kia vang lên giọng nói khiến cho cô giật mình sửng sốt một chút. Là Lý Uyển.

Mẹ chồng cô so với tưởng

tượng của cô bình tĩnh hơn rất nhiều, có lẽ là do Cố lão gia đã nói qua nên bà

cũng chỉ nói, “Con mang hành lý lại đây, giữa trưa ở nhà ăn một bữa cơm rồi mẹ

nói Phùng Trạm đưa con tới nhà ga.”

“Mẹ…” Nghiêm Chân nói

năng có chút lộn xộn, “Không , không cần.”

“Con lại đây đi.” Mẹ chồng

cô thở dài, “Hôm nay mẹ cố ý cho thím Trương cùng Lương Hòa đem Gia Minh ra

ngoài chơi rồi, thằng bé sẽ không biết con đi đâu.”

Một câu đem chuyện Nghiêm

Chân sợ nhất nói ra. Cô không lo lắng cho bất kỳ ai, duy nhất chỉ lo lắng cho

tiểu tử kia.

“Vâng ạ.” Nghiêm Chân nghẹn

ngào trả lời.

Thiếu tiểu gia hỏa kia Cố

Viên im lặng dị thường, Nghiêm Chân ngồi ở trước bàn cơm yên lặng ăn cơm. Trong

nhà có thím Trương cho nên Lý Uyển bình thường rất ít khi nấu ăn, nhiều nhất

cũng chính là trợ thủ bên cạnh . Từ khi cô cùng Cố Hoài Việt kết hôn cho tới

nay, đây vẫn là lần đầu tiên cô thưởng thức tay nghề của Lý Uyển.

Lý Uyển vẫn nhìn cô, cho

đến khi Nghiêm Chân ngẩng đầu thì cô mới mỉm cười với bà, “Mẹ, mẹ đừng nhìn con

nữa, mẹ cũng ăn cơm đi.”

“Không có việc gì.” Mẹ chồng

cô cười cười, lại gắp thêm đồ ăn cho cô, “Mẹ đêm qua nhận được điện thoại của

ba con, ông ấy nói Hoài Việt vài ngày nữa là có thể về nhà rồi.”

“Vâng ạ.”

“Sau đó… lại nhận được điện

thoại của Hoài Việt.” Mẹ chồng cô vẫn nói, “Nó bảo mẹ hôm nay kêu con đến đây rồi

lại nói mẹ kêu người đưa con ra ga. Nó sợ con đi vội mà để bụng đói, nó nói thế

cũng chỉ vì lo lắng cho con thôi.”

“….Dạ…”

Nhận thấy giọng nói của

mình có chút khác lạ, Nghiêm Chân nhanh chóng cúi đầu ăn cơm.

“Tiểu Chân, con không thể

chờ Hoài Việt trở về rồi cùng nó đi được sao?”

Lý Uyển tràn ngập chờ

mong nhìn cô hồi lâu nhưng thấy cô vẫn lắc đầu, “Mẹ, mẹ đang khiến cho con lúc

này tùy hứng rồi mẹ.”

Lý Uyển thở dài, không

nói nữa.

Phùng Trạm đem xe chờ ở

ngoài cửa, Nghiêm Chân đem hành lý của mình bỏ vào phía sau, nhưng lại thấy

Phùng Trạm đang cầm chìa khóa vẫn đứng ngơ ngác ở đó,không nhúc nhích.

Lý Uyên lên tiếng nhắc nhở,

“Mau mở cốp sau đi, cho chị dâu cậu đem hành lý bỏ vào.”

Phùng Trạm lúc này mới

hòa hồn, cúi đầu giúp Nghiêm Chân đem hành lý bỏ vào sau xe, xoay người lại như

muốn nói rồi lại thôi.

Nghiêm Chân không khỏi cười

cười, nói, “Làm sao vậy, bình thường cậu nói rất nhiều mà, hôm nay sao lại nói

không nên lời thế này.”

Nghe lời này xong, Phùng

Trạm lập tức lộ ra vẻ mặt uể oải, “Vừa rồi chị dâu Lương Hòa gọi điện thoại cho

em, em cũng không nghĩ gì nói chị dâu Nghiêm Chân cũng đang ở đây, bên kia vừa

nghe xong thì tắt điện thoại ngay lập tức, lúc này phỏng chừng cũng sắp về đến

đây rồi.”

Lý Uyển nghe thấy thế thì

nhất thời nhăn mặt lên, “Hỏng rồi, Hòa Hòa không biết con phải đi, tám phần

nghĩ hai người đã về. Tiểu Chân, con nhanh lên xe đi.”

“Nếu không còn chờ bọn họ

trở về…” Cô rất muốn gặp Gia Minh.

Lý Uyển vội nói, “Nhưng nếu đợi Gia Minh trở về,

con cũng đừng mong đi được.”

Vừa dứt lời, Nghiêm Chân còn chưa kịp nói cái

gì thì một chiếc xe màu xanh đang chạy vào Cố Viên, cô thấy được tiểu gia hỏa

kia đang ngồi ở ghế phụ vui mừng mà vẫy tay với cô.

Nghiêm Chân như là bị đóng đinh tại chỗ, mắt

thấy xe kia sắp đứng trước mặt mình, Nghiêm Chân đã bị Lý Uyển đẩy vào trong

xe, đóng cửa lại.

Tiểu gia hỏa kia vừa xuống xe thì ngây ngẩn cả

người, Hoà Hòa ở phía sau cũng không hiểu ra sao. Nghiêm Chân chỉ còn cách là

thúc giục Phùng Trạm nhanh lái xe đi, đem đôi tay cùng khuôn mặt đang cười cười

của tiểu gia hỏa kia bỏ lại phía sau.

Cửa xe được hạ xuống một nửa, cô thoáng quay đầu

thấy được mẹ chồng cô cùng Hòa Hòa đang giữ chặt tiểu quỷ đang giãy dụa đòi đuổi

theo xe kia, trên đầu cậu nhóc vẫn còn đang đội một chiếc mũ lưỡi trai.

Nhìn qua cửa kính xe, Nghiêm Chân rốt cuộc

không nhịn được mà rơi nước mắt.

Cô nghe thấy thằng bé kêu cô…. Thằng bé kêu cô … là mẹ..

…………………….

Tây Tạng

Ngày hôm sau khi đi vào

khu vực Gia Lê - Na Khúc thì gặp phải trận bão tuyết, bốn phía là những ngọn

núi lại phủ thêm một tầng tuyết thật dày. Tuy rằng trước đó trong trường học có

huấn luyện chuyên môn qua cho mọi người, nhưng khi đến nơi đây khảo nghiệm thì

những vấn đề khó khăn vẫn đến dần dần. Thời tiết vùng này rét lạnh, vì đi từ

bình nguyên đến khu vực cao nguyên này nên nhóm giáo viên vẫn đang cố gắng chịu

đựng “phản ứng cao nguyên” đồng thời phải giữ ấm cơ thể.

(phản ứng cao nguyên : ý chỉ sự thay đổi thời tiết và nhiệt độ sẽ khiến

cho sức khỏe những người từ đồng bằng, bình nguyên lên nơi có cao như thế này

giảm sút đi rất nhiều, thường có dấu hiệu khó thở và sốt.)

Tuy Nghiêm Chân đã từng

đi qua địa khu Sơn Nam của cao nguyên này, nhưng về điểm thích ứng với kinh

nghiệm ở chỗ này một chút cũng không dùng được, qua vài ngày khó chịu thì mới

xem như chân chính thích ứng được với thời tiết cao nguyên. Mà sức khỏe của

Vương Dĩnh so với cô còn kém hơn, thời gian khôi phục so với cô còn dài hơn,

sau khi tỉnh lại thì lôi kéo tay cô rồi nói câu đầu tiên là, “Tớ muốn về nhà.”,

hoàn toàn đã quên trước đó là ai không để ý đến sự phản đối của người nhà mà sống

chết đòi tới đây.

Nghiêm Chân bật cười,

thay cô ấy dịch góc chăn sau đó dỗ cô ấy ngủ. Nhưng Vương Dĩnh vừa nhắm lại

trong nháy mắt thì Nghiêm Chân lại nhớ tới đêm ở quân đoàn biên phòng kia, đêm

đó cô lần đầu tiên đau đầu đến như thế, sau đó chính là phát sốt, cả đêm đều ở

trong sự dày vò cho nên tình hình cụ thể của đêm đó thì phần lớn cô không nhớ

rõ. Chỉ duy nhất cô nhớ rõ chính là đôi tay ôm chặt lấy cô lúc đó cùng bát cháo

được anh đút cho cô ăn từng muỗng từng muỗng một.

Cô thừa nhận, hiện tại cô

bắt đầu nhớ anh.

Lo lắng đến nhóm giáo

viên thích ứng được với hoàn cảnh cần một đoạn thời gian nên công tác dạy học ở

Tây Tạng chính thức được triển khai vào một tuần sau đó, mà Nghiêm Chân bởi vì

người không đủ cũng bị lưu lại tại một ngôi nhà là trường trung học duy nhất của

huyện này hỗ trợ cho các giáo viên tới đây, lần hỗ trợ này kéo dài chừng 2 tuần,

sau 2 tuần thì toàn bộ giáo viên lên núi thì cô mới an nhàn xuống dưới chân

núi, có thời gian đi thăm mộ ba mẹ ruột của cô một chút.

Trước đó Cố lão gia đã nhờ

mối quan hệ quen biết mà điều tra được chỗ trạm gác của ba mẹ cô trước đây, là

một trạm gác trong tiểu khu thuộc địa khu Na Khúc, chủ yếu trong giữ đường ống

dẫn nước, bảo đảm vấn đề nước nôi cho các trạm gác ở xa địa khu hơn. Nghe nói

khoảng cách từ huyện Gia Lê đi đến đó cũng không tính xa. Cố lão gia giúp cô

liên hệ với một cán sự bên đó, để cho cô có chuyện gì thì tìm anh ta hỗ trợ.

Nghiêm Chân suy nghĩ một

chút, vẫn đi vào chỗ giáo vụ của trường học gọi điện thoại cho người cán sự họ

Lý kia, làm cho Nghiêm Chân vui mừng hơn là người này biết được tin cô đến Gia

Lê đã được nhiều ngày, chỉ là không gặp cũng chưa liên lạc được với cô mà thôi.

Vui mừng qua đi, Nghiêm

Chân nhớ tới cái gì đó rồi mới hỏi, “Là ai nói cho anh biết vậy?”

Lý cán sự cười cười, “Đối

phương không nói, nghe giọng nói có lẽ là người tầm 30 hay 40 tuổi gì đó, có lẽ

là người làm việc bên cánh tướng quân Cố Trường Chí.”

Nghiêm Chân ngẩn ra, rồi

hỏi, “Người đó khi nào thì báo cho anh biết vậy?”

“Đại khái là khá sớm, có

lẽ cô vừa tới là đã biết rồi.”

Nghiêm Chân không hỏi lại,

hẹn thời gian gặp mặt xong thì ngắt điện thoại.

Cô nhớ rõ ngày thứ ba là

đã đi vào huyện Gia Lê, trong tình trạng bị độ cao nơi đây ảnh hưởng tới sức khỏe

thì cô nhớ cô mơ hồ gọi điện thoại về Cố viên báo bình an, miễn cưỡng nói xong

tắt điện thoại thì lại mơ màng ngủ. Chỉ nhớ rõ người nhận điện thoại là mẹ chồng

cô, không nhớ rõ mình nói cái gì , càng không nghe được lời dặn của mẹ chồng. Tất

cả đều đã quên, nhưng cô lật đi lật lại trong lần mệt mỏi lẫn đau đầu đó, hoàn

toàn không biết được anh ở thành phố C vì cô mà yên lặng làm nhiều chuyện như vậy.

“Nhớ nhà sao?” Phòng làm

việc có một cô giáo dân tộc Tạng cười rồi còn thè lưỡi với cô, như một người bạn.

Nghiêm Chân cười cười,

“Luôn luôn nhớ, không khi nào là không nhớ cả.”

Cô giáo kia bởi vì lời của

cô mà nhịn cười không được, lộ ra hai má hồng nhạt.

Giao thông ở trong huyện

Gia Lê cũng không thuận tiện, núi cao đường hiểm trở cực không dễ đi. Người phụ

trách tổ giáo viên lần này lo lắng việc Nghiêm Chân đi một mình nên đã liên hệ

trường học, phối hợp với hai người dân địa phương ở đây cùng đi trước. Người ở

trong trường học vốn là không nhiều lắm, lại mượn mất hai ngươi như thế khiến

Nghiêm Chân có chút ngượng ngùng, nhưng vừa đến ngoài cửa trường học liền phát

hiện vấn đề này đã được giải quyết.

Bởi vì Lý cán sự ở quân

khu đã mang theo 2 người lính nữa, đứng ở cửa chờ cô, thấy cô liền mỉm cười,

“Đường này không dễ đi, cho nên tôi nghĩ vẫn là tự mình tới nơi này đón cô vẫn

hơn.”

Nhìn bọn họ bị gió táp

cho đỏ mặt, Nghiêm Chân cảm động không biết nói cái gì cho tốt, miệng lặp tới lặp

lui cũng hai chữ kia, “Cảm ơn…”

Quân khu có nghĩa trang

liệt sĩ, nói là nghĩa trang nhưng kỳ thật chính là một vùng đất có vài ngôi mộ

thông với trạm gác ở bên cạnh đường lớn, một vùng đất cùng một bia mộ đã đem

sinh mệnh của từng người vĩnh viễn chôn vùi ở đây.

Lý cán sự nói nơi này đều

là nơi an táng của những người đã hy sinh nhiều năm trước ở phía Bắc Tây Tạng,

phàm là quân nhân đều được an táng ở trong này, nơi này là minh chứng cho sự

tang thương, tất cả đều là sự bi ai vì mất đi chiến hữu, giúp bọn họ ngủ yên,

Nghiêm Chân đi dọc theo một

loạt các bia mộ, cuối cùng dừng lại trước hai ngội mộ đặt song song cạnh nhau,

đột nhiên có một loại dự cảm làm cho trong lòng cô càng khẩn trương, cô cơ hồ

là mở miệng trước khi Lý cán sự nói gì đó, “Ở đây có phải không?”

Lý cán sự mỉm cười, “Đúng

vậy.”

Quan hệ huyết thống chính

là kỳ diệu như vậy.

“Lúc trước tôi nghe chính

ủy của chúng tôi nói, ba của cô khi hạ táng còn chôn cùng vật phẩm.”

“Cái gì?”

“Là một bộ quân trang.” Lý

cán sự nói, “Bởi vì nguyên tắc giữ bí mật nên hầu như toàn bộ thời gian ba của

cô đều mặc thường phục, chỉ có ngày lễ ngày tết mới có thể mặc quân trang, cho

nên khi hạ táng mang theo một bộ quân trang.”

Nghiêm Chân nghe xong, cười

nhẹ, “Bao nhiêu đó cũng có thể giải quyết được tiếc nuối của ông ấy rồi.”

Cô cúi người, quét đi lớp

tuyết trên bia mộ, nghiêm trang cẩn thận dừng ở hai cái tên trước mặt. Đó là những

cái tên được ghi tạc vào sổ sách của quân khu này, cũng là những cái tên mà từ

nay về sau cô sẽ ghi nhớ trong lòng.

Tuy rằng không có ảnh chụp

có chút tiếc nuối, nhưng Nghiêm Chân rất nhanh đã thoải mái, cần gì phải có ảnh

chụp, ở trong lòng cô có thể nghĩ được bộ dáng của bọn họ. Nếu trước kia cô còn

giãy dụa không muốn tin tưởng Tưởng Di, nhưng hôm nay đứng ở chỗ này, cô bình ổn

nhịp tim của mình, chậm rãi làm cho mình yên lòng xuống.

Hai ngôi mộ đều không có ảnh

chụp, lập tức kéo cô về hơn hai mươi năm trước. Cô cơ hồ có thể tưởng tượng

tình cảnh khi đó là như thế nào, một người lính giản dị cùng với vợ của người

đó ở trong vùng tuyết này, hưởng thụ những gian khổ, bình thản với cuộc sống

như thế. Đó sao lại không phải là một hạnh phúc?

Cô xoa xoa hai hốc mắt ẩm

ướt, chậm rãi đứng lên, ở trong lòng mặc niệm nói cho bọn họ.

Con đi rồi, về sau có lẽ

thật lâu mới có thể lên thăm ba mẹ. Ở bên kia hai người nhất định rất hạnh

phúc, mà con cũng sẽ hạnh phúc.

( Các địa danh được nhắc đến

Gia

Lê :

Na

khúc: được nhắc tới trong tiết tử.

Địa khu Sơn Nam tham khảo ở đây , có thể biết thêm về các địa khu có ở Tây Tạng )

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.