Quân Hôn Bí Mật

Chương 60


Chai nước cuối cùng được

truyền xong thì bà nội cũng dần dần ngủ say.

Nghiêm Chấn kiểm tra lần

cuối, tắt đèn trong phòng rồi đi ra ngoài. Cô quay người lại liền nhìn thấy Cố

Hoài Việt đang ngồi trên ghế sofa ở gian ngoài. Anh đang cúi đầu, nghe thấy tiếng

động thì mới ngẩng đầu lên.

“Anh còn không đi nghỉ

ngơi sao?” Nghiêm Chân vừa rót cốc nước vừa nói, “Có phải là chân anh còn đau

không?”

Cố Hoài Việt vẫn không

nói chuyện, nhưng vẫn cứ lẳng lặng nhìn cô.

Nghiêm Chân có chút buồn

bực, “Em hỏi sao anh không nói gì thế. Nếu đau em còn đi kêu bác sĩ giúp anh nữa

chứ?” Nói xong buông cốc nước xuống rồi đi ra ngoài.

Cố Hoài Việt không khỏi

thầm than một tiếng, người phụ nữ này nghĩ mình làm bằng sắt sao?

“Không đau.” Anh trầm giọng

nói, vẫy vẫy tay với cô, “Em lại đây.”

Nghiêm Chân nghe lời đi

qua, còn chưa đứng vững ở trước mặt anh thì đã bị anh ôm lấy, nháy mắt long trởi

lở đất khiến cô hoảng sợ. Đến khi chờ ổn định lại, cô đã bị anh ôm vào trong ngực

và ngồi ở trên đùi của anh.

“Anh… anh làm gì chứ? Chân

của anh…” Cô giãy dụa muốn ngồi dậy.

“Đừng nhúc nhích.” Cố

Hoài Việt thuận tay tắt đèn, trong bóng đêm Nghiêm Chân chỉ có thể nghe anh nói

một câu như vậy, “Em hôm nay quá mệt mỏi rồi. Hiện tại, ở trong này nghỉ ngơi

đi.”

Thì ra… thì ra là như vậy.

Nghiêm Chân bật cười,

nhưng vẫn thật sự an ổn lại, không giãy dụa nữa, “Em không sao đâu.” Cô cúi đầu

vào trong lòng anh, lẩm bẩm một câu.

Ngón tay của Cố Hoài Việt

vô thức vuốt mái tóc dài của cô, thấp giọng nói, “Lần này chờ bà nội khỏe lại

thì em nên theo bọn họ cũng về thành phố C nghỉ ngơi đi. Anh một mình ở chỗ này

không thành vấn đề.”

“Em không trở về.” Nghiêm

Chân không chút nghĩ ngợi mà cự tuyệt.

Cố Hoài Việt bật cười, ôm

lấy cô, tay nắm lấy tay cô thật chặt, “Nghiêm Chân, nghe lời.”

Lại lấy điệu bộ dỗ tiểu

gia hỏa kia mà đi dỗ cô sao? Nghiêm Chân nhịn không được mà dẫu môi.

Kỳ thật cô nghĩ sai rồi. Đối

với tiểu gia hỏa Cố Gia Minh thì Cố Hoài Việt thường dùng mệnh lệnh, chỉ có dưới

tình huống không thích hợp dùng bạo lực thì mới dùng cách dỗ ngọt này thôi. Mà

đối với Nghiêm Chân, anh thật sự luôn đau lòng thay cô. Một người phụ nữ, chỉ

ngắn ngủi vài ngày đã trải qua nhiều chuyện như vậy, mà anh lại bởi vì bị

thương mà không giúp gì được.

Nghiêm Chân đại khái cũng

hiểu được tâm tình của anh lúc này, không nghĩ rằng anh áy náy liền chủ động xê

dịch, tìm tư thế thoải mái mà ngồi trong lòng của anh, cảm thụ cái ôm ấm áp của

anh, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

“Kỳ thật, tất cả đều là

ngoài ý muốn.” Cô mơ hồ nói xong, “Anh nhớ không? Trước kia em đã từng kể chuyện

với ba của em cho anh nghe.”

“Uh.” Cố Hoài Việt trả lời

một tiếng, bàn tay đang vuốt mái tóc của cô cũng không ngừng lại.

“Nhưng em không nói chuyện

về mẹ cho anh nghe…” Nghiêm Chân dừng một lát, lại nói tiếp, “Bởi vì, em không

xác định được bà ấy rốt cuộc có phải là mẹ em hay không?”

Cố Hoài Việt rũ mắt nhìn

cô, hồi lâu mới hỏi, “Dì Thẩm sao?”

“Làm sao anh biết được?” Nghiêm

Chân kinh ngạc ngồi dậy, nhờ ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào mà cô nhìn được biểu

tình trên khuôn mặt trầm tĩnh của anh cùng đáy mắt lay động mà lộ ra một chút ý

cười.

“Anh đoán.” Anh nói.

“Sao anh lại đoán được?” Nghiêm

Chân nghiêng đầu nhìn anh.

“Em còn nhớ rõ lần trước

khi ở thành phố B em uống rượu say sau đó đùa giỡn với anh không?”

Sao lại chuyển sang cái đề

tài này? Nghiêm Chân lúng túng, có chút không được tự nhiên mà nói, “Em quên rồi.”

Cố Hoài Việt nhẹ nhàng cười,

quay mặt cô lại, đối diện với cô, “Anh không phải lấy vấn đề này để giễu cợt

em, anh chỉ muốn nói cho em biết, khi đó anh đã loáng thoáng đoán được một chút

nhưng chưa từng hỏi em để chứng thực bao giờ.”

“Vì sao?”

“Bởi vì em nói đó là điều

mà em muốn quên đi, cho nên anh cần gì phải nhắc lại.” Hơn nữa đêm đó Nghiêm

Chân thật là có chút dọa đến anh, anh không xác định được khi cô nói đến vấn đề

này lần nữa thì cô sẽ có phản ứng gì.

Nghiêm Chân giật mình một

chút, cười khổ rồi gối đầu lên bờ vai của anh, “Ngày đó em không lý trí lắm phải

không.?” Không nghe anh trả lời, cô lại cố gắng tự mình nói tiếp, “Em thừa nhận.

Bởi vì đối mặt với một người mẹ hơn 20 năm không gặp, em không thể bảo trị sự

bình tĩnh vốn có của mình, làm như vậy em thật sự sẽ sụp đổ mất.”

Cho nên cô lựa chọn phát

tiết, mà đối tượng là anh. Nghiêm Chân nghĩ rằng… có lẽ từ cái thời điểm kia cô

liền đem anh trở thành người gắn bó bên cô, sẽ không bỏ cô mà đi như hai người

kia.

“Anh biết.” Trong bóng đêm

giọng nói của Cố Hoài Việt nghe vào tai rất nhỏ, “Nhưng em không cần sợ hãi, bất

luận em lựa chọn như thế nào đi nữa, thừa nhận cái gì đi nữa, hoặc là buông tha

cho cái gì thì anh cùng Gia Minh luôn thuộc về em, điểm ấy sẽ không bao giờ

thay đổi. Em có hiểu không?”

Anh là đang nói cho cô biết,

bọn họ một lớn một lớn ở đây làm chỗ dựa cho cô sao?

Nghiêm Chân hơi lui người

về phía sau, nhìn biểu tình trên khuôn mặt của anh mà không khỏi muốn cười.

Cố tham mưu trưởng khó lắm

mới có khi biểu lộ chân tình nhưng bị cô nhìn như vậy thì lại có chút xấu hổ,

anh ho nhẹ hai tiếng rồi hỏi, “Làm sao vậy?”

Khuôn mặt của Nghiêm Chân

giãn ra, “Không có gì… chỉ là…” Muốn hôn anh một chút.

Nói là làm, cô đánh lén

thành công. Nghiêm Chân đắc ý nhìn anh, ánh mắt hiện lên vẻ tinh nghịch. Mà Cố

Hoài Việt thì giật mình một chút, sau khi phản ứng lại được với hành động vừa rồi

của cô thì giữ lấy khuôn mặt cô, hung hăng hôn xuống…

……………

………………………

Bởi vì sự cố của bà nội đột

nhiên đến ngoài ý muốn nên ngày về của tiểu gia hỏa Cố Gia Minh và bà nội lùi lại

hai ngày. Trong khoảng thời gian mấy ngày nay, với miệng lưỡi nói ngọt của tiểu

gia hỏa kia đã khiến cho vợ chồng Đồ lão thương thằng bé vô cùng, mấy đêm ở đây

cũng đưa thằng bé về nhà nghỉ ngơi.

Mỗi ngày Đồ quân y đều nhếch

mày mới mang được cậu nhóc tới đây, còn nói gì mà có người được sủng ái tự

nhiên có người thất sủng.

Nghiêm Chân không khỏi ngẩn

người, “Thằng bé mới có mấy tuổi thôi mà.”

Đồ quân y liếc ngang, “Hừ,

đúng rồi, ngày phẫu thuật của Cố tham mưu trưởng đã được định ra rồi. Mấy ngày

tiếp theo sẽ tiến hành vài lần kiểm tra, không có vấn đề gì chứ?”

“Không có.” Nghiêm Chân gật

gật đầu, “Cảm ơn cô, Đồ Hiểu.”

Đồ Hiểu cười cười, lộ ra

hai hàm răng trắng đều, “Nói cái gì chứ, đem tiểu tai họa này đón đi là được rồi.”

Nghiêm Chân cười , xoa

xoa tóc tiểu quỷ kia, mang cậu bé đi ra ngoài.

Tiểu gia hỏa này đối với

hành vi đem cậu bé cho người khác trong hai ngày nay của cô giáo Nghiêm rất là

bất mãn, mặt thì xị ra như bánh bao, chân thì dậm bịch bịch trên mặt đất, môi

thì mím chặt, bộ dạng cực kỳ bất mãn.

Nghiêm Chân không thể

không lên tiếng nhắc nhở cậu bé, “Em đi nhẹ một chút, các chú các dì trong

phòng bệnh cùng những bạn nhỏ nữa cũng cần phải nghỉ ngơi.”

Tiểu gia hỏa kia dẫu môi,

“Ai biểu cô không đi chơi cùng em.”

Nghiêm Chân cười cười,

đang chuẩn bị an ủi tiểu gia hỏa này nhưng khi ngước nhìn lên thì lại có hai

thân ảnh hết sức quen thuộc ngồi ở ngoài hành lang bệnh viện, bước chân của cô

cũng dừng lại một chút.

Là bà nội cùng Tưởng Di.

Những ngón tay của Nghiêm

Chân thu chặt trong lòng bàn tay, môi cũng mím chặt lại. Dừng ở chỗ đó một lát

lôi Gia Minh nhanh chóng đi qua đó. Cô thấy bà nội chỉ mặc quần áo của bệnh

nhân thì có chút tức giận, “Bà nội, bà sao lại mặc ít như vậy mà đi ra ngoài rồi?”

Nói xong nhìn Tưởng Di. Còn

Tưởng Di đối với sự xuất hiện của cô cũng có chút ngoài ý muốn, đầu tiên là ngẩn

người, sau đó là chậm rãi cười. Nghiêm Chân cố gắng làm như mình không thấy bà ấy.

Bà nội cũng bị cô làm cho

hoảng sợ, hô hấp ổn định lại rồi sau đó nhìn cô có chút bối rối, “Bà cũng đang

chuẩn bị đi vào, cháu tức giận cái gì chứ?” Nói xong không để ý tới Nghiêm

Chân, nhìn về phía Tưởng Di, “Cô cũng trở về đi, đừng đến tìm tôi nữa. Những điều

nên nói bà già này cũng đã nói hết rồi, cô cũng có thể hiểu được.”

Tưởng Di gật gật đầu, lại

liếc mắt nhìn về phía Nghiêm Chân. Trong ánh mắt giống như là có chút bất đắc

dĩ, gặp Nghiêm Chân đang nghiêng đầu nhìn bà nội, Tưởng Di lại không khỏi cười

khổ một phen, xoay người rời đi.

Tưởng Di đi được 10 phút

rồi nhưng Nghiêm Chân không nói được một lời.

Lấy điểm tâm đưa cho bà nội

cùng Cố Gia Minh, để lại một ít cho Cố Hoài Việt chưa tỉnh ngủ. Anh mấy ngày

nay bởi vì bệnh cũ tái phát nên giấc ngủ không tốt, phía bệnh viện vẫn đang chờ

kết quả kiểm tra của anh để nhanh chóng an bài phẫu thuật.

Tối hôm qua lại đau rất

lâu, gần sáng mới ngủ được. Nghiêm Chân có chút đau lòng, buổi sáng không gọi

anh dậy, để cho anh ngủ nhiều thêm một chút.

Bà nội vừa ăn cháo vừa

nhìn sắc mặt Nghiêm Chân, giống như là đứa trẻ phạm lỗi vậy. Cuối cùng cũng cúi

đầu than một tiếng, “Bà không cùng người đó nói cái gì, nói là cháu hiện tại sống

tốt lắm, để cho người đó không cần lại đến quấy rầy cháu.”

“Vâng.”

“Bà biết cháu không muốn

đối mặt với người đó, cho nên mới tránh để không cho cháu ngăn cản đấy thôi. Ai

ngờ cháu đi đón Gia Minh lại trở về nhanh như vậy.”

Nghiêm Chân lại ừ một tiếng,

sự căng thẳng trên mặt cũng giảm xuống, khuôn mặt trở nên nhu hòa hơn, “Cháu hiểu

được, cháu có thể làm được gì chứ.”

Bà nội trừng mắt liếc

nhìn cô một cái, cái gì gọi là có thể làm gì được chứ?

Ăn xong điểm tâm, Nghiêm

Chân rửa chén bát xong, đi ra thì đã thấy bà nội thu dọn này nọ, mày hơi nhướng

lên, “Bà nội, bà đây là….”

“Chúng ta chuẩn bị hôm

nay trở về. Lái xe cũng đến đây rồi…”

Nghiêm Chân nghĩ rằng bà

nội là vì tức giận nên mới nói vậy, nhanh chóng đưa tay nắm lấy tay bà, “Bà nội,

cháu…”

Bà nội ngẩng đầu, hé ra

khuôn mặt đầy ý cười, “Không phải cháu nghĩ bà tức giận chứ, bà giờ khỏe lắm rồi.

Gia Minh cũng phải về đi học, không thể ở lại lâu. Tiểu Cố cũng nhanh sẽ phẫu

thuật rồi phải không? Chờ nó về thì bà sẽ lên thành phố C cùng hai đứa đón

gió.”

“Nhưng cũng không cần phải

gấp như vậy, chờ Hoài Việt tỉnh lại rồi hai người đi cũng không muộn, huống chi

Gia Minh…” Nghiêm Chân nhìn tiểu gia hỏa Cố Gia Minh, tiểu tử kia quả nhiên dẫu

môi, vẻ mặt không tình nguyện.

Bà nội oán trách cô,

“Cháu đánh thức Tiểu Cố làm gì? Nó có thể nghỉ ngơi dưỡng thương không phải là

tốt nhất sao? Cũng không phải chuyện gì lớn. Được rồi, không cần dong dài nữa,

cứ quyết định như vậy đi..”

Bà nội cứng rắn nói như vậy

làm cho Nghiêm Chan cũng không còn cách nào, đành phải xoay người giúp Gia Minh

thu dọn mọi thứ.

Khi đưa bọn họ lên xe, tiểu

tử kia dùng biểu tình rất đáng thương mà nhìn Nghiêm Chân khiến cô có chút khó

chịu, lại chỉ có thể cố gắng nén chua xót nơi chóp mũi, thay cậu bé đeo túi

sách nhỏ trên lưng.

“Chờ phẫu thuật xong

chúng ta trở về, sẽ không lâu nữa đâu, Đến lúc đó thủ trưởng cũng sẽ có thời

gian, chúng ta lại mang em đi chơi, có được không?”

Tiểu tử kia vẫn cúi đầu,

“hai người luôn nói chuyện không giữ lời, đâu có mang em đi chơi đâu, mỗi lần đều

nói thế rồi lại đổi ý. Chán ghét.”

Nghiêm Chân không biết

nói gì, chỉ có thể hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, nói một cách cam đoan, “Lần

này sẽ không như thế nữa.”

“Thật sự?” Tiểu tử kia nhìn

cô một cách chăm chú, biểu tình không thể nào tin tưởng được cô.

Nghiêm Chân xoa xoa khuôn mặt mập mạp của cậu bé, “Ngoéo tay cam

đoan, thế nào?”

Tiểu tử kia do dự một

chút, vẫn là vươn bàn tay ra, vừa ngoéo tay vừa than thở, “Lần này nếu đổi ý

thì em sẽ không để ý đến hai người nữa.”

“Được.” Cô nhẹ giọng đáp,

nhìn theo bọn họ rời đi.

Nghiêm Chân cho tới bây

giờ cũng không thể quen với cảnh tượng chia lìa như thế này, nhưng cô là con

gái của quân nhân cũng là vợ của quân nhân nên cảnh tượng như vậy nhất định là

không thể tránh khỏi.

Nhưng là có câu nói rất

đúng, nếu chờ ở trong thống khổ thì sau là hạnh phúc, vượt qua những gian nan

cùng khó khăn như thế này thì có coi là gì đâu?

Chờ đợi thì có hàng trăm

hàng vạn người, nhưng cũng không phải mỗi người đều có thể đạt được hạnh phúc. Cô,

hẳn là nên thấy đủ.

Cô đang nghĩ như vậy thì

điện thoại di động để ở trong túi bỗng nhiên vang lên. Nghiêm Chân nhìn cái tên

người gọi đến, vội vàng nhận điện thoại.

“Có chuyện gì sao, Đồ Hiểu?”

“Không có việc gì, chỉ là

muốn báo cho cô một tiếng chúng tôi cần chụp phim cho tham mưu trưởng, đại khái

cần một ít thời gian. Tham mưu trưởng sợ cô trở về tìm không thấy người nên nói

tôi báo cho cô biết một tiếng.” Nói xong, Đồ quân y thở dài, “Haiz, hai người

cũng thật là tri kỷ nha, chậc… chậc…”

“Nha.” Nghiêm Chân lên tiếng,

hai má hơi hơi có chút nóng.

Đồ quân y ý vị thâm trưởng,

cười hai tiếng. Nghiêm Chân ba một cái đem điện thoại tắt đi. Dùng hai tay lạnh

lẽo mà áp lên hai má của cô để hạ nhiệt độ, đợi đến khi nụ cười ngây ngô trên mặt

biến mất mới xoay người, đi vào bên trong.

Nhưng vừa đi được vài bước,

chợt nghe phía sau truyền đến âm thanh nhẹ nhàng của người đi giày cao gót, còn

có một giọng nữ trầm thấp khàn khàn, “Nghiêm Chân, chúng ta có thể nói chuyện

hay không…”

Nghiêm Chân dừng lại, cô

có chút thong thả quay đầu lại, thấy Tưởng Di với vẻ mặt chờ mong đứng ở phía

sau cô. Thì ra bà ta còn chưa đi.

Trong nháy mắt Nghiêm

Chân lại mang lên cho mình một chiếc mặt nạ lạnh lùng. Kỳ thật cô cũng không am

hiểu làm người mặt lạnh cho lắm, nhưng cô cũng không biết nên dùng biểu tình

như thế nào để đối mặt với bà ta.

“Nói chuyện gì?” Cô thản

nhiên hỏi.

Tưởng Di thấy cô không trực

tiếp cự tuyệt, liền có chút vui mừng, “Nếu cháu đồng ý thì chúng ta đi sang quán

trà đối diện bệnh viện ngồi một chút, sẽ không trì hoãn cháu lâu đâu, có được

không?”

Nhìn ánh mắt chờ đợi của

bà ấy, Nghiêm Chân lần đầu tiên hận mình không thể cứng rắn thêm một chút, như

vậy cô có thể không băn khoăn mà nói không với bà ta. Hiện tại cô làm không được.

Trầm mặc trong giây lát,

khi thần sắc của Tưởng Di dần dần trở nên xấu hổ thì Nghiêm Chân yên lặng gật gật

đầu.

Giờ này là thời gian đi

làm, quán trà đối diện bệnh viện cũng không có mấy người.

Nghiêm Chân cũng không

thường xuyên tới nơi này, chỉ gọi một ấm trà ướp hoa, rót cho mình cùng Tưởng

Di mỗi người một chén, nhìn chén trà bốc khói mà không nói gì.

Tưởng Di uống một ngụm

trà, buông chén trà xuống sau đó mới ngẩng đầu nhìn Nghiêm Chân. Có lẽ là ảo

giác của bà, bà cảm giác Nghiêm Chân có thể cùng bà mặt đối mặt mà ngồi như thế

này cũng không giống với lần gặp mặt hai ngày trước ở trong bệnh viện mà giương

cung bạt kiếm. Bà nghĩ rằng hiện tại có lẽ là thời cơ tốt để nói chuyện.

Tưởng Di châm chước mở miệng,

“Nghiêm Chân.”

“Vâng?” Nghiêm Chân ngẩng

đầu nhìn bà ta, lãnh ý trong ánh mắt chưa kịp thu lại làm cho Tưởng Di phải dừng

một chút.

Bà cảm thấy nao nao nhưng

rất nhanh khôi phục lại, còn có thể cười cười, “Dì biết, cháu rất tức giận. Bởi

vì dì không để ý đến lời khuyên của cháu mà còn tới đây gặp bà nội của cháu. Nhưng

Nghiêm Chân, có một số việc dì thật sự muốn được biết.”

Nghiêm Chân v**t v* chén

trà, à một tiếng, “Cháu hiểu được, nhưng cháu nói rồi, cháu không nghĩ rằng trước

mặt dì mà nhắc tới ba của cháu.”

“Nghiêm Chân, cháu đừng

như vậy…” Tưởng Di vươn tay muốn cầm tay cô, Nghiêm Chân theo bản năng rụt lui

tay ra phía sau, Tưởng Di liền xấu hổ mà ngồi ngay tại chỗ.

Nghiêm Chân nghĩ rằng, Tưởng

Di đời này chưa từng ăn nói khép nép như vậy bao giờ. Nói như vậy, bà ta quả thật

đúng là chọn được một người chồng thật tốt, có thể để cho bà ấy được người ta

tôn kính, không hiểu cái gì gọi là đường cùng, lại càng không hiểu được cái gì

gọi là nản lòng tuyệt vọng. Nhân sinh của cô mới được bao nhiêu năm đây, bất

mãn gần 30 năm, nhưng Nghiêm Chân lại cảm thấy so với bà ta cô sống còn mệt mỏi

hơn nhiều.

“Ba cháu chưa từng nhắc tới

dì. Cho nên cháu cũng không biết nên nói cái gì với Dì cho phải.” Nghiêm Chân

nhìn bà ta, thản nhiên nói, “Ba cháu chết rất đột ngột, thời điểm cháu tới bệnh

viện thì toàn thân của ông đều cứng ngắc mà lạnh như băng, cho nên ông cũng

chưa kịp lưu lại di ngôn gì. Cháu từng có ý hỏi qua về mẹ của cháu là người như

thế nào, bất quá đó chỉ là thời điểm ông uống say, thời điểm ông tỉnh rượu thì

cháu chưa bao giờ dám hỏi bởi vì cháu sợ làm ông cảm thấy khổ sở hơn nữa.”

“Ông ấy qua đời rồi?” Sắc

mặt Tưởng Di lập tức trở nên trắng bệch, không khống chế được mà từ ghế đứng bật

dậy.

Nghiêm Chân không khỏi ngẩng

đầu nhìn bà ta, ánh mắt rất bình tĩnh, “Bà nội không nói cho dì sao? Ba cháu đã

qua đời rất nhiều năm rồi.”

Tưởng Di trợn mắt, há hốc

mồm mà nhìn cô, “Ông ấy… ông ấy chết như thế nào?”

“Nhồi máu cơ tim, đưa đến

bệnh viện thì đã không thể cứu được nữa.” Ý thức được giọng nói của mình có

chút khàn khàn, Nghiêm Chân cuống quít uống một ngụm trà, thanh thanh cổ họng rồi

mới nói tiếp, “Nhưng điều đó cùng dì không có quan hệ gì cả..”

Tưởng Di mê mang nhìn cô,

hồi lâu mới trừng mắt nhìn lần nữa rồi ngồi xuống, “Tại sao có thể như vậy…” Như

là đang hỏi Nghiêm Chân, lại như thì thào tự nói với mình.

Nghiêm Chân yên lặng vì hai

người mà rót thêm một ly trà cuối cùng, “Không có gì là không có khả năng.” Cô

cười cười, nhìn Tưởng Di, “Cháu cùng Hoài Việt sống rất tốt, cho nên cháu vẫn cảm

thấy những việc đã qua cũng chẳng còn quan trọng nữa. Nếu có thể… cháu thật muốn

rằng dì chưa bao giờ xuất hiện qua. Cháu không muốn biết thân phận của dì, bởi

vì điều đó với cháu mà nói chỉ là một sự việc đã qua, cũng không ngại gì gia

đình của Dì, chỉ cần chúng ta có thể thì nhất định sẽ hỗ trợ mặc dù có phiền đi

chăng nữa. Xin hỏi…” Nói tới đây cô dừng lại một chút, như là châm chước về

cách dùng từ của mình, “Xin hổi.. dì có thể thỏa mãn yêu cầu này không?”

“Nghiêm Chân, dì…” Tưởng

Di có chút bối rối, nhưng thấy ánh mắt của cô vẫn kiên định như cũ, cô đúng là

vẫn đang chậm rãi thỏa hiệp. Cảm thấy như khí lực chống đỡ của mình đã dùng hết

toàn bộ, bà ngồi ở trên ghế, giọng nói có chút khàn khàn, “Được. Trong khoảng

thời gian này quấy rầy rồi, thực xin lỗi.”

Nghiêm Chân cười cười, cố

gắng trấn định mà nói, “Không sao.”

Nói xong hướng người phục

vụ tính tiền, gật đầu với Tưởng Di, không đợi bà ta có phản ứng gì, trực tiếp đứng

dậy rồi nhanh chóng rời đi.

Một hơi chạy về phòng bệnh,

nhìn thấy Cố Hoài Việt đang được Đồ Hiều dìu trở về phòng bệnh. Ba người mặt đối

mặt nhìn nhau, Nghiêm Chân ngây ngô cười rồi lau mồ hôi trên trán.

Đồ Hiểu thấy thế thức thời

mà rời đi, để lại Cố Hoài Việt một người một nạng đi về phía Nghiêm Chân.

“Em chạy gấp như vậy làm

gì? Còn mặc ít như vậy? Bà nội đi rồi à? Gia Minh cũng đi rồi sao?” Anh cố tự hỏi

nhưng bỗng nhiên bị Nghiêm Chân ôm lấy, mạnh đến nỗi anh suýt nữa không đứng vững.

Anh chống tay vào cửa, có chút ngoài ý muốn nhìn Nghiêm Chân.

“Em làm sao vậy?” Anh lo

lắng hỏi.

“Hoài Việt, mặc kệ bà ấy

có phải hay không, em cũng không cần bà ta…” Cô nói xong, giọng nói còn kèm

theo tiếng th* d*c, “Em chỉ muốn mọi người thôi, có được không?”

Cố Hoài

Việt cảm thấy nao nao, rất nhanh đưa tay ôm lấy cô, so với cô còn dùng lực hơn,

đem cô ôm vào trong lòng, cằm để ở trên trán của cô, thấp giọng nói, “Được.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.