Quân Hôn Bí Mật

Chương 35


Nghiêm Chân bảo vệ đầu tiểu

gia hỏa Cố Gia Minh, vội vàng liếc mắt hướng ra phía ngoài, thấy người điều khiển

chiếc xe Jeep kia là Thẩm Mạnh Xuyên… Con khỉ của Thẩm gia.

Xuyên qua cửa kính có thể

nhìn thấy chiếc xe jeep nhanh chóng biến mất, biểu tình của Cố Hoài Việt cũng

thực bình tĩnh, tạm dừng một lát rồi lại đạp chân ga, nhanh chóng rời đi.

Về đến nhà, Cố Hoài Việt

đem tiểu gia hỏa kia ôm đến trên giường, nhanh chóng giúp con trai đắp chăn tắt

đèn sau đó mới đi ra phòng khách.

Nghiêm Chân đang ở trên

ghế sofa ngẩn người, trong tay cầm một cốc nước đã không còn nóng nữa mà ngồi ở

đó. Cố Hoài Việt đi ra, thay cô rót một ly nước ấm khác, “Em không nghỉ ngơi

sao?”

Nghiêm Chân theo bản năng

Bạn đang đọc truyện Quân Hôn Bí Mật tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này


nắm chặt cốc nước, “Em chỉ là vừa nghĩ đến một chuyện.” Cô nhìn thẳng anh, có một

chút ngượng ngùng, “Lần trước khi đi thảo nguyên, chúng em đi lầm vào sư đoàn

D, là Thẩm Mạnh Xuyên gọi điện thoại để cho Khương Tùng Niên qua đón hai người

bọn em.”

Anh sửng sốt một chút rồi

cười nói, “Cậu ta mà cũng có thể làm ra chuyện này sao.”

Nghiêm Chân cười cười, “Anh

ta dường như không biết chuyện của hai chúng ta.” Đến nay Nghiêm Cân còn nhớ rõ

biểu tình khi đó của anh ta, tà nghễ mà liếc mắt nhìn cô nói, “Bộ dạng như thế

này sao? Gạt người khác đấy à?” Nhớ tới đó Nghiêm Chân lại cảm thấy buồn bực.

Động tác uống nước của Cố

Hoài Việt dừng một chút, anh ghé mắt nhìn Nghiêm Chân, nhưng cô cúi đầu nên làm

cho anh không thấy rõ biểu tình của cô lúc này. Anh bỗng nhiên ý thức được mình

ở phương diện nào đó làm còn chưa tốt cho lắm, làm không tốt có lẽ sẽ làm cho

cô có cảm giác ủy khuất.

Trên thực tế việc này

cũng không thể trách Thẩm Mạnh Xuyên, hai người bọn họ cùng học một trường quân

đội, càng khéo là chuyên ngành đều giống nhau, đều là hệ trinh sát chỉ huy, đến

cuối cùng ngay cả chuyên ngành chuyển đổi cũng giống nhau, lính thông tin. Chính

cái gọi là một núi không thể có hai hổ làm cho hai người khó tránh khỏi có ý tứ

châm chọc hay đối đầu với nhau.

Loại cạnh tranh ngầm phân

cao thấp này vẫn liên tục diễn ra cho đến khi ra khỏi trường, Cố Hoài Việt đi

quân khu Tây Tạng tham gia quân ngũ còn Thẩm Mạnh Xuyên trực tiếp được điều đến

quân đoàn trinh sát của Sư đoàn A thuộc quân khu B, thẳng đến sáu năm trước anh

mới trở về sư đoàn A.

Hai người thuộc về hai thế

giới khác nhau, anh trải qua nhiều chuyện mà Thẩm Mạnh Xuyên không có trải qua

cho nên anh nhìn qua so với Thẩm Mạnh Xuyên càng thêm trầm ổn, lý trí hơn. Tịch

tư lệnh đánh giá anh là nguyên nhân anh thích hợp làm một người lính nhất chủ yếu

là ở bất cừ tình huống nào anh cũng có thể bảo trì lý trí của mình. Nhưng có một

thứ mà anh không bằng Thẩm Mạnh Xuyên, đó là sự nhiệt tình. Tính tình của anh,

nhạt nhẽo đến đáng sợ.

Anh lấy lại tinh thần,

nhìn Nghiêm Chân, “Thẩm Mạnh Xuyên chỉ biết là anh đã kết hôn, cái khác cậu ta

cái gì cũng không biết. Cậu ta là bạn học trong trường đại học quân đội của

anh, nhưng từ sau khi tốt nghiệp thì không còn liên lạc.” Sáu năm trước anh được

triệu hồi về sư đoàn A là lần đầu tiên từ sau khi tốt nghiệp mới gặp lại cậu

ta, nên cuộc đối chọi gay gắt của hai người lại bắt đầu.

“Vậy anh ta biết người vợ

trước đã qua đời của anh sao?”

Nghiêm Chân thử hỏi, Cố

Hoài Việt không nghĩ tới cô sẽ hỏi như vậy, sửng sốt một chút rồi mới trả lời,

“Không biết.” Chuyện này cho dù toàn bộ quân khu đều biết anh lấy vợ nhưng biết

đến người vợ đó của anh thì cũng chỉ vài người.

Nghiêm Chân có chút hối hận

khi hỏi về chuyện này, cô nắm chặt chiếc cốc trong tay, lạnh mà còn là lạnh đến

tận đáy lòng. Cô dường như đã hỏi vấn đề không nên hỏi, chạm vào nơi không nên

chạm đến, bởi vì vẻ mặt của anh ảm đạm mà cô chưa từng nhìn thấy qua. Nghiêm

Chân đành phải cười cười, “Em không hỏi nữa, anh đi nghỉ ngơi đi.”

Hai căn phòng, có giường

lớn cùng giường nhỏ. Chiếc giường nhỏ bị Cố Gia Minh chiếm, đêm nay cũng chỉ có

thể đồng giường cộng chẩm thôi.

“Nghiêm Chân.” Cố Hoài Việt

bỗng nhiên gọi cô lại. Nghiêm Chân xoay người, nghe thấy anh nói, “Những lời

anh nói trước khi kết hôn, đều là những lời nói chân thật.”

Nghiêm Chân có chút kinh

ngạc, không phải vì cái gì mà vì lúc này ánh mắt của anh nhìn cô đã không còn

bình tĩnh như trước đây, thậm chí còn mang theo chút hối lỗi. Tuy rằng chỉ hiện

lên trong một giây nhưng Nghiêm Chân nhất thời cảm thấy lục phủ ngũ tạng của

mình đều đau thắt lại.

Nghiêm Chân kinh ngạc hỏi,

“Anh sao tự nhiên lại nói chuyện này?”

“Không có gì.” Cố Hoài Việt

nói, “Anh chỉ là sợ, xin lỗi em.”

Nghiêm Chân hóa đá, thật

lâu sau cô nở nụ cười, tươi cười có chút miễn cưỡng lại có chút tái nhợt, “Vậy

anh phải cố gắng đối tốt với em.”

“Được.” Cố Hoài Việt thấp

giọng nói.

…………….

Mọi thứ trong bộ đội đều

được chú ý giản lược rất nhiều, nhưng việc đón năm mới thì không thể qua loa như

vậy.

Sáng sớm rời giường,

Nghiêm Chân rửa mặt đi vào phòng bếp làm điểm tâm. Cô lục tung lên mới phát hiện

những thứ trong nhà có cũng không tính là nhiều, trung tâm phục vụ gì đó cũng

không có nhiều, nhìn lại thì đúng là toàn mua trong nội thành của thành phố B.

Cô xoay người sang chỗ

khác, vừa vặn thấy Cố Hoài Việt đi ra từ trong toilet, một thân thường phục, ăn

mặc rất giản dị. Cô sửng sốt một chút, giật mình nhớ tới mình còn đang mặc áo

ngủ nên cô đành phải kéo lại áo ngủ lắc lắc đầu rồi quay người trở lại phòng bếp.

“Nghiêm Chân.”

Cô nghe thấy tiếng gọi của

anh, lập tức trả lời, “Điểm tâm cũng sẽ xong nhanh thôi, anh kêu Gia Minh dậy

đi.”

“Chào buổi sáng.” Đáp lại

lời của cô là một giọng trẻ con thanh thúy.

Cô lập tức mở mắt to nhìn

ra ngoài, chỉ thấy bạn nhỏ Cố Gia Minh chậm rì rì từ trong toilet đi ra, biểu

tình rất chi là vênh váo!

Cố Hoài Việt búng tay lên

trán con, nhìn về phía Nghiêm Chân, “Hôm nay có xe vào trong nội thành của

thành phố, em muốn mua gì thì trực tiếp mua.” Ngày hôm qua anh đã muốn đem mọi thứ

trong trung tâm phục vụ mua về một lượt rồi, nếu không phải vì mấy bà chị dâu

trong trung tâm phục vụ khẩn cầu anh mua hết để cho các chị ấy còn về nhà thì

anh khẳng định sẽ không mua nhiều như vậy.

Nghiêm Chân không biết

nói gì nên đành gật gật đầu, xem như là nghe thấy được, nhân tiện đem bữa sáng

bưng lên.

Tuy rằng gần đến cuối năm

nhưng huấn luyện bộ đội vẫn là chuyện không thể bỏ dở. Thời điểm người thân ở

trong đại viện này còn đang trong giấc mộng đẹp thì bên ngoài đã có thanh âm của

xe thiết giáp, xe tăng bắt đầu cho đợt huấn luyện. Ở trong bộ đội, nhàn hạ sẽ có

cảm giác phạm tội. Cho nên hôm nay Cố Hoài Việt cũng đi ra huấn luyện.

Anh đi ra tới cửa bỗng

nhiên quay đầu nhìn lại, thừa dịp lúc ăn cơm Nghiêm Chân đã thay quần áo. Anh

trầm ngâm một lát rồi nói, “Anh đi đây.”

“Vâng.” Nghiêm Chân ngẩng

đầu, lên tiếng.

Cố Hoài Việt gật gật đầu,

mở cửa rời đi, nghe thanh âm của tiếng đóng cửa thì Nghiêm Chân quay đầu nhìn bạn

nhỏ Cố Gia Minh. Chỉ thấy bạn nhỏ một bên vừa ăn phần trứng gà của mình một bên

vừa suy nghĩ mà nhìn cô, sau đó mở miệng than thở, “Càng ngày càng giống như

báo cáo rồi nhỉ…”

Nghiêm Chân lấy thìa gõ

lên đầu của tiểu gia hỏa kia, “Ăn cơm.”

Cô cố gắng làm cho mình không

miên man suy nghĩ nữa, cố gắng làm cho mình vui vẻ lên.

Đây là lần đầu Nghiêm

Chân đến thành phố B, cố đô lớn như vậy thì người cũng nhiều đến đòi mạng,

riêng việc đi từ quân đoàn đến nội thành cũng mất ba tiếng, còn chưa tính một

giờ đứng chờ và bị kẹt đường nữa.

Nghiêm Chân nắm tay Cố

Gia Minh đi dạo trong cửa hàng tổng hợp, bởi vì những thứ cần mua rất nhiều cho

nên ánh mắt của Nghiêm Chân nhanh chóng biến thành rada, nhìn quanh những hàng

hóa ở phía trước.

Cô chọn một con gà, đang

muốn bỏ vào chiếc xe đẩy mua sắm nhưng không nghĩ tới Cố tiểu tư lệnh lại lên

tiếng, “Thủ trưởng không ăn cái đó.”

Cố Gia Minh chỉ mấy thứ,

“Thủ trưởng thích ăn nhẹ, bà nội em nói đây là vì ba em làm lính trinh sát cho

nên khẩu vị vẫn còn giữ lại cho đến giờ.”

Cái này… là nói lên cái

gì đây? Nghiêm Chân nhìn Cố tiểu tư lệnh – người có ít hiểu biết về người lính

mà còn có thể hiểu rõ ràng như vậy. A, đúng rồi, cô gần nhất đã thành người có

ít hiểu biết về người lính trong mắt tiểu tư lệnh rồi, nguyên nhân là những đám

binh lính nhút nhát của cậu bé ở thành phố C đều không chơi cùng với tiểu gia hỏa

này đây mà. Nghiêm Chân nghe xong lời này, không biết là nên vui lên hay là tự

biết xấu hổ, nói chung vẫn là mình kém hiểu biết.

Gian hàng cuối cùng cần đến

là .. gian hàng đồ chơi.

Tiểu gia hỏa Cố Gia Minh

có lạc thú lớn nhất khi đi dạo ở trong này chính là mua một món đồ chơi, hơn nữa

lần này là rất quan trọng bởi vì trước khi tới thành phố B thì thủ trưởng đã bảo

đồ chơi của cậu bé rất phiền toái nên đều để ở nhà hết. Theo cách nói của tiểu

tư lệnh thì đây chính là trang bị lại từ đầu.

Nghiêm Chân tựa người vào

chiếc xe đẩy mua sắm, nhìn tiểu gia hỏa kia chăm chú chọn đồ chơi,

Tầm mắt thoáng lệch đi, đảo

qua nơi nào đó của cửa hàng rồi dừng lại, đó là một người mặc quân trang, thân

hình cùng với Cố Hoài Việt giống nhau, đều cao ngất mà hao gầy nhưng chắc chắn

đó không phải là anh.

Anh lúc này đang còn làm

việc, Nghiêm Chân nhắc nhở chính mình. Chẳng qua giây tiếp theo thì người kia

xoay người, cô liền ngây ngẩn cả người.

Đây… đây không phải là… Thẩm

Mạnh Xuyên sao?

Thẩm Mạnh Xuyên cũng nhìn

thấy cô, khi thấy cô thì anh ta lại phiền chán giơ tay lên vò tóc ở sau đầu nên

cảm thấy rất buồn cười. Nghiêm Chân càng nhìn lại càng muốn cười, đành phải

quay đầu đi chỗ khác.

Thẩm Mạnh Xuyên phản ứng

lại, cầm mũ đội lên rồi đi về phía Nghiêm Chân.

“Xin chào.”

“Xin chào.” Nghiêm Chân cũng

làm giống như anh ta.

“Cô sao lại ở chỗ này.” Anh

nhìn xe đẩy mua sắm của cô, “Sao vậy, Cố tham mưu trưởng đang trong thời gian

nghĩ đông đã trở lại với trách nhiệm của người lính rồi sao? Cái này cừ thật, đầu

tháng hai năm sau mới có quân diễn, còn chưa có qua năm mới mà đã chuẩn bị rồi

sao. Tôi rất là bội phục đó nha.”

Nói xong, Nghiêm Chân còn

chưa kịp phản ứng, tiểu gia hỏa kia đã tức giận trừng mắt nhìn anh ta.

Thẩm Mạnh Xuyên xoay người,

đánh giá tiểu gia hỏa kia rồi nở nụ cười, “Không phải sao, cô đang phải trông đứa

nhỏ giùm cậu ta đó thôi? Cô không thấy phiền sao?”

Nghiêm Chân cảm thấy kỳ

quái, “Tôi tại sao lại thấy phiền?”

“Chưa thấy qua người làm

bảo mẫu nào hết sức tận tâm như vậy?” Thẩm Mạnh Xuyên cảm thán.

Tiểu gia hỏa Cố Gia Minh càng

thêm không vui, “Cái gì mà bảo mẫu chứ, nhà chú có bảo mẫu nào xinh đẹp như vậy

sao. Đây là vợ của thủ trưởng nhà cháu.”

Nghiêm Chân kinh ngạc

nhìn Cố Gia Minh, mà Thẩm Mạnh Xuyên thì mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn Nghiêm

Chân.

Thật lâu sau, anh ta hạ

mũ xuống, xoa xoa tóc, có chút lắp bắp hỏi, “Cô… cô là vợ của anh ta sao?”

Nghiêm Chân buồn bực,

“Không thể sao?”

Thẩm Mạnh Xuyên lau mặt một

phen, “Tên họ của cô là gì, chức nghiệp là gì?”

Nghiêm Chân nhíu mày, người

này đến tra hộ khẩu sao, “Họ Nghiêm, tên Chân, giáo viên tiểu học.”

Thẩm Mạnh Xuyên ngơ ngác

nhìn cô hai phút, cuối cùng thấp giọng rủa một tiếng.

Anh ta vò tóc, “Không phải

tôi không biết nhưng vợ của Cố Hoài Việt không phải họ Lâm sao?”

Sắc mặt Nghiêm Chân hơi đổi

một chút, “Đó là vợ trước của anh ấy, cũng đã qua đời rất lâu rồi.”

“Vậy cô là… người vợ hiện

tại của cậu ta?” Thẩm Mạnh Xuyên hỏi, thấy cô gật gật đầu thì lại vò tóc.

Nghiêm Chân nhìn anh ta,

cảm thấy buồn cười, “Anh tới đây làm gì vậy? Mua sắm sao?”

“Đi cùng một con thỏ lạc

đường đến mua đồ.” Anh hơi mất bình tĩnh nói, nhìn Nghiêm Chân rồi nói, “Cái

này không quan trọng, tôi muốn hỏi cô một vấn đề, cô thật sự không nhớ rõ tôi

sao?”

“Nhớ rõ a.” Cô cười, “Là

anh tìm người đưa tôi cùng Gia Minh tới 935.”

Anh không phải nói đến việc

này.

Còn chưa đợi anh ta nói

ra thì một cô gái đứng ở trước một gian hàng gần đó bắt đầu gào to tên anh ta,

“Thẩm Mạnh Xuyên.”

Thẩm Mạnh Xuyên đợi cho

giọng nói kia đi ngừng lại, xoay người lại nói với Nghiêm Chân, “Cô suy nghĩ cẩn

thận một chút, cô chắc chắn có thể nhớ ra tôi..” Nói xong, cầm lấy mũ vội vàng

rời đi.

Chỉ còn lại Nghiêm Chân

cùng Cố Gia Minh đứng tại chỗ, vẻ mặt không hiểu.

Cố Gia Minh, “Chú này thật

kỳ quái..”

Nghiêm Chân,

“Cô cũng cho là vậy…”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.