Quân Hôn Bí Mật

Chương 29


Ngày hôm sau khi tỉnh lại, đầu của Nghiêm Chân

cũng đã đỡ đau hơn rất nhiều.

Cô một mình nằm ở trên giường, đưa tay xoa bóp

thắt lưng. Lòng bàn tay không tự chủ được mà đưa qua chỗ anh nằm tối qua, không

cảm giác được độ ấm, xem ra anh dậy từ rất sớm rồi.

Cô ngồi ở trên giường phát ngốc trong chốc

lát, trong đầu không tự chủ được mà nhớ lại tối hôm qua. Cô ngủ thật sự rất

ngon, ngay cả chính cô cũng cảm thấy kinh ngạc, tới khi tỉnh ngủ mới phát hiện

ra, thì ra là đang nằm ở trong ngực anh, vì thế lại không khỏi giật mình.

Nghĩ tới gần thì sẽ có điều cố kỵ. Nghĩ cách

xa lại sợ hãi sự lạnh lẽo.

Thật sự là thiên nhân giao chiến.

(thiên nhân giao chiến:

tựa như đấu tranh tư tưởng cực

mạnh.)

Nghiêm Chân xoa xoa đầu, mặc quần áo rửa mặt xong rồi đi ra ngoài.

Hôm nay Cố Hoài Việt thay một chiếc áo lạnh thật dày làm huấn phục, mà

Nghiêm Chân sợ lạnh nên trước khi mặc áo này lên người thì cô đã cảm thấy rất nặng

rồi, hơn nữa còn cảm thấy cô lùn đi nữa. Nhưng bộ này mặc trên người người nào

đó lại rất vừa người.

Trên sân thể dục của liên khu 7 có nhóm binh lính đang ra sân tập thể dục

buổi sáng, một chút nữa còn đi ra ngoài huấn luyện nữa. Cố Hoài Việt đứng ở

trên bậc thang của ký túc xá lẳng lặng nhìn, nghe thấy tiếng mở cửa thì xoay

người lại.

“Em dậy rồi à?”

“Vâng.” Nghiêm Chân gật gật đầu.

Anh chỉ vào phòng bếp, “Đã qua giờ ăn sáng rồi,

nhưng lão Lưu làm bếp có để lại cơm cho em. Anh cùng em đi qua đó.”

Nghiêm Chân có chút ngượng ngùng, “Em có phải

là dậy muộn quá hay không, anh sao lại không gọi em vậy?”

Nói xong không cẩn thận mà trượt chân, suýt

nữa thì ngã sấp xuống. May mắn là Cố tham mưu trưởng tay mắt lanh lẹ đã bắt được

cánh tay của cô.

Nghiêm Chân lại luống cuống tay chân, Cố

Hoài Việt cúi đầu nhìn cô rồi cười cười, “Vẫn nên để cho em ngủ nhiều một chút,

hôm nay chắc sẽ rất mệt.”

Nghiêm Chân hỏi lại, “Hôm nay có an bài gì

sao anh?” Bỗng nhiên nhớ tới lý do ban đầu khiến bọn họ đến đây lại càng thêm

tò mò, “Không phải anh nói đến gặp chiến hữu sao, chính là gặp Đội trưởng sao?”

Cố Hoài Việt lắc lắc đầu,

“Còn có một vị chiến hữu nữa, nhưng anh ấy ở nơi so với mặt biển còn cao hơn rất

nhiều, cách nơi này khá xa.”

Nghiêm Chân gật gật đầu,

nhanh chóng ăn bữa sáng rồi chuẩn bị xuất phát.

Bàng Khải sớm đã ăn qua

điểm tâm liền trực tiếp trở về đoàn bộ, gần cuối năm không ở trong quân đoàn quản

lý và đốc thúc thì cũng không được. Hôm nay Triệu Văn Giang đã phái một người

có chuyên môn đi cùng hai người họ, nhưng mới đi chưa được bao lâu thì phía trước

đã có một hố tuyết chặn đường đi của bọn họ.

Cố Hoài Việt trầm ngâm một

lát, quyết định để xe lại rồi đi bộ.

Tiểu đội trưởng Vương nhất

thời kinh hãi, “Thủ trưởng, từ đây lên đó đi còn phải hơn hai giờ nữa.”

Cố Hoài Việt đương nhiên

biết việc này nhưng anh vẫn nói, “Cậu lái xe trở về quân đoàn đi.”

Tiểu Vương lập tức nói,

“Khó mà làm được, liên trưởng đã giao cho tôi bảo hộ anh cùng chị dâu đến nơi

an toàn. Con đường này có vài nơi không an toàn, tôi nhất định phải đi theo hai

người.”

Cố Hoài Việt thản nhiên nở

nụ cười, “Tiểu Vương, cậu chắc đã quên, tôi từng là người lính đã đóng quân ở

nơi này rất nhiều năm rồi.”

Tiểu Vương nghẹn một

chút, tầm mắt vừa chuyển liền thấy Nghiêm Chân bước từ trên xe xuống, tựa như

thấy được cứu tinh mà hỏi, “vậy… chị dâu có thể đi được không?”

Dứt lời, hai người đồng

thời nhìn về phía Nghiêm Chân.

Nghiêm Chân thật vật vả mới

đem mũ trùm kín đầu, chỉnh sao cho chỉ có khuôn mặt lộ ra ở bên ngoài thôi. Tầm

mắt của hai người dừng trên người cô khiến Cố Hoài Việt có chút do dự.

“Em có thể đi được.” Cô

chỉnh cái khăn quàng cổ đang vây quanh miệng một chút, vội vàng nói.

Anh chăm chú nhìn cô một

lát, đôi mắt xinh đẹp kia để lộ ra sự quyết tâm làm cho anh có chút kinh ngạc. Anh

hạ quyết tâm, Cố Hoài Việt vỗ vỗ bả vai Tiểu Vương, “Được rồi, cậu đi về trước

đi. Chị dâu cậu sẽ đi cùng tôi.”

Tiểu Vương chỉ đành phải

chấp hành mệnh lệnh.

Ở vùng núi này có độ cao

so với mặt biển là rất cao, đường núi gập ghềnh, đi đứng không phải chỉ cần có

sức lực mà còn phải hao tâm tổn trí nữa.

Cố Hoài Việt cố ý đi chậm,

thứ nhất là vì bảo tồn thể lực, hai là vì để Nghiêm Chân có thể theo kịp. Cô đã

cố gắng đi nhanh đề theo kịp anh nhưng vẫn không theo kịp cô cũng đã thực sự cố

hết sức rồi.

Anh dẫn đầu vượt qua một

một cái cây ngã xuống làm thành cái cầu bắt ngang, rất bình tĩnh quay lại phía

cô vươn tay ra, “Em hãy nắm lấy tay anh.”

Nghiêm Chân thật cẩn thận

vươn tay, lập tức bàn tay của cô bị nắm chặt, an toàn đi qua cây cầu gỗ nhỏ hẹp

này.

Khi qua đến đầu cầu bên

kia, cô đứng th* d*c, thời tiết ở đây như thế nhưng trên trán cô đã lấm tấm mồ

hôi. Thật vất vả mới bình phục lại được, cô nhìn Cố Hoài Việt cười khổ, “em có

phải là rất vô dụng phải không?”

Cố Hoài Việt nhìn cô rồi

lắc đầu, “Em có thể đi đến nơi đây cũng đã làm cho anh nhìn em với cặp mắt khác

xưa rồi.” Sau khoảnh khắc ấy, cảm giác như thời gian ngừng lại xung quanh anh.

Sao? Cái này là đang khen

ngợi sao? Nghiêm Chân nghiêng đầu, mỉm cười.

Cũng may đi qua chỗ đó là

đoạn đường dễ đi hơn rồi.

“Kỳ thật em trước đây rất

là lười.” cô cảm động mà nói ra, “Em còn nhớ rõ năm em bắt đầu đi học tiểu học,

trong trường học cử hành đại hội thể dục thể thao, khi có có hạng mục chạy 800m.

Cũng không phải là dài lắm nhưng đối với những cô cậu nhóc mới học năm nhất tiểu

học thì đó chính là một sự khiêu chiến.”

Cố Hoài Việt thả chậm cước

bộ, đi song song với Nghiêm Chân, lẳng lặng nghe cô nói.

“Khi đó trong lớp không

có bạn nào chịu tham gia, cô giáo cũng thực lo lắng cho nên đã đưa em ra tham

gia. Anh đoán xem cô giáo đã nói gì với em?” Cô cười khanh khách mà hỏi, không

đợi anh nói liền công bố đáp án, “Cô giáo nói: Nghiêm Chân, ba của em không phải

tham gia quân ngũ sao? Em chạy đi. Chạy không tốt chính là làm mất mặt người giải

phóng quân.”

Cố Hoài Việt không khỏi

cười cười.

“Sau này để ba em biết được,

ông ấy đã dùng sức mạnh huấn luyện tân binh để huấn luyện em trong suốt một tuần.”

Lúc ấy đã khiến cô cảm thấy sống không bằng chết, nhưng hiện tại lúc trưởng

thành nghĩ lại đã không thể lý giải được sự thống khổ ngay lúc đó là gì.

“vậy cuối cùng kết quả em

chạy như thế nào?” Đối với Tham mưu trưởng quan trọng nhất là cô có làm mất mặt

người lính giải phóng quân không?

“Chạy đứng thứ hai từ dưới

lên, bởi vì chạy đến một khúc quanh em bị trẹo chân một chút.” Nghiêm Chân cười

cười, nét tươi cười giống như mang theo một chút tính trẻ con, “Về đến nhà em

khóc như núi đổ, ba em liền an ủi em. Ông nói rằng: con người không thể thành

công quá nhanh, khi đó con chỉ bị trẹo chân nhưng vẫn cố gắng chạy đến đích rồi.”

Nói xong cô vấp phải tảng

đá suýt nữa ngã, Cố Hoài Việt đỡ lấy cô. Nghiêm Chân theo bản năng nắm lấy cánh

tay của anh, trùng hợp nhìn thẳng vào anh. Ý cười trong mắt của cô còn chưa mất

đi, nháy mắt lại thêm một chút.

Sau khi đứng vững, sắc mặt

của cô rất hồng, cô liền buông lỏng tay ra.

Mà Cố Hoài Việt cười nhẹ,

“Em xem, ba em nói rất đúng mà.”

Nghiêm Chân sửng sốt vài

giây, tới khi phản ứng lại được thì không khỏi nở nụ cười.

Nơi này có độ cao so với mặt

biển còn cao hơn nhiều so với ở liên khu 7, đi đến đây thì cô lại có cảm giác

đau đầu, một phần phản ứng của việc khi lên cao nguyên này. Cho nên Nghiêm Chân

tận lực không nói lời nào, đi theo phía sau Cố Hoài Việt, đi rất chậm.

Nhưng con đường này giống

như rất dài, cô nhìn ra xa một chút cũng không nhìn thấy trạm gác nào, phóng tầm

mắt nhìn lại chỉ có thể nhìn thấy một màu trắng phau phau phồng phồng trên đường

núi.

Thuận lợi bò lên trên một

sườn núi, sau đó dùng gậy khom lưng mà đi qua. Nghiêm Chân vừa ngẩng đầu, liền

bị cảnh tượng trước mặt làm cho rung động. Đám mây nơi chân trời có cảm giác

như đang ở gần chỗ cô, giống như vươn tay là có thể nắm trong tay.

Nghĩ như vậy, cô liền

theo bản năng mà là như vậy. Nhưng khi vươn tay ra mới biết được đám mây kia

còn cách cô rất xa rất xa, cô cho dù duỗi thẳng cánh tay kéo thẳng đôi chân nhỏ

kia thì cũng không thể nào vươn tới được.

Quên đi, để cho nó nằm ở

chân trời đó đi, cô có thể nhìn thấy là tốt rồi. Nghiêm Chân tự an ủi chính

mình như vậy.

Thu hồi tầm mắt, cô nhìn

cách đó không xa có một đống đất nhỏ. Không, chính xác hơn hẳn phải là đống tuyết.

Cô cũng không phải lần đầu

tiên chú ý tới đống tuyết nhỏ này, nhưng chỉ cần vừa nhìn thấy thì sẽ cảm thấy

nó xuất hiện ở nơi nay rất là đột ngột.

Cô hình như đã phát hiện

ra cái gì đó, nhanh chóng quay đầu nhìn Cố Hoài Việt. Mà anh cũng vừa mới nhìn

lại đây rồi nói với cô hai chữ, “Đến rồi.”

Nghiêm Chân chậm rãi đi về

phía trước, vòng qua đống tuyết, liền nhìn thấy một tấm bia mộ nằm ở nơi đó.

Đây là một tấm bia mộ thực

kỳ lạ, trên bia mộ không có ảnh chụp cũng không có danh tính, phía dưới chỉ để

lại một hàng nhỏ ghi lại thời gian lập ngôi mộ, theo tính toán của cô thì ngôi

mộ này cũng đã được 10 năm rồi.

Cô quay đầu nhìn Cố Hoài

Việt, vẻ mặt của anh từ lạnh nhạt trở nên đông cứng lại.

Cô bỗng nhiên có chút tò

mò về người được mai táng ở đây?

Mà anh giống như hiểu được

tâm tư của cô ở giờ phút này. Anh đi tới rồi nhẹ giọng nói, “Em còn nhớ, trên

đường đến đây anh có đề cập qua vị chiến hữu này không?”

“Em nhớ.” Nghiêm Chân nhẹ

giọng đáp, “Anh đã nói, anh ấy so với bất kỳ người nào đều thích chỗ này hơn.”

Cố Hoài Việt khẽ động

khóe miệng, rồi nhẹ nhàng nở nụ cười, “Anh ấy là đội phó của đội anh, đến từ

Sơn Thành, nơi đó hàng năm toàn sương mù, quanh năm không thấy mặt trời. Chẳng

khác người rừng là bao nhiêu, anh ấy ở lại chỗ này chỉ vì nguyên nhân đơn giản

như vậy.”

Đám mây nơi chân trời gần

trong gang tấc.

Kỳ thật Nghiêm Chân rất

muốn nói, chúng đều cách chúng ta rất xa.

Rất nhiều xúc tua có thể

chạm vào mọi thứ, kỳ thật chỉ cần duỗi tay ra, anh có thể cảm giác được khoảng

cách.

“Vậy anh ấy hiện tại…” Nói

đến một nửa, Nghiêm Chân bỗng nhiên hiểu được.

“Anh ấy được mai táng ở

đây.” Cố Hoài Việt nói xong rồi ngồi xuống, lau đi lớp tuyết dày đang bao phủ lấy

bia mộ. Ở nơi này 12 tháng thì có 7 tháng là có tuyết rơi nên phủi đi cũng chỉ

là phí công thôi.

“Mười năm trước, anh ấy

lái xe đi ngang nơi này thì gặp phải tuyết lở.” Anh nhẹ giọng nói, giống như là

kể lại một câu chuyện từ rất lâu rồi vậy, “Ở độ cao cao hơn mặt biển là 5000m

có một trạm gác, mỗi lần đưa đồ tiếp tế đều là anh ấy lái xe đi, kết quả chỉ có

một lần kia gặp tuyết lở cả người lẫn xe đều bị chôn ở nơi này.”

Nghiêm Chân giật mình,

sau đó mới hỏi, “Vì sao ngay cả ảnh chụp của anh ấy cũng không có?”

“Lúc ấy Liên trưởng tìm hết

toàn bộ quân đoàn cũng không có một tấm ảnh chụp của anh ấy. Mà thời điểm bọn

anh tìm được anh ấy thì máu trong người anh ấy cũng đã đông cứng rồi.”

Cảnh tượng như vậy, ngay

cả nhớ lại đã là một việc rất thống khổ rồi.

Nghiêm Chân hít một hơi,

đầu ngón tay đã run lên.

Anh đã nhận ra, chần chờ

trong chốc lát rồi sau đó cũng nắm lấy tay của cô.

“Đây là lần đầu tiên sau

10 năm anh đến gặp anh ấy.”

“Vì sao?” Cô hỏi theo bản

năng.

“Anh không dám.” Cố Hoài

Việt nói, “Ở trước mặt anh ấy, anh cuối cùng cũng không giống một người lính.”

Có người có bề ngoài mạnh

mẽ, nhưng khi ra chiến trường thì lại không phải như vậy. Đây là một câu mà đội

phó đã nói với anh. Quả thật ở trước mặt người này, anh không dám nói mình là một

người lính thực thụ.

Bây giờ anh sở dĩ dám tới

nơi này, không phải vì quân hàm hai gạch bốn sao ở trên vai kia mà là nhớ tới

những tân binh, ngay cả những tân binh được đội phó lâm thời lúc đó huấn luyện

cũng đã từng nói qua một câu như thế. Khi mọi người nghỉ ngơi sao khi huấn luyện

anh ấy đã nói rằng anh ấy yêu cầu mọi người làm theo một mệnh lệnh.

“Mặc kệ các cậu về sau có

thể đi tiếp thật xa trên con đường này đi chăng nữa, có thể thăng quan tiến chức

rất cao đi chăng nữa nhưng hiện tại các cậu vẫn là cấp dưới của tôi. Ở nơi đây

tham gia quân ngũ thì khát vọng của các cậu là gì? Thăng quan sao? Phát tài

sao? Tất cả những thứ đó đều là vô nghĩa. Chờ cho các cậu ở tại cái miếu hòa

thượng này một thời gian dài, các cậu sẽ phát hiện ra khát vọng lớn nhất của

các cậu chình là có một gia đình, có một người vợ kề vai sát cánh.”

“Cho nên ngày nào đó các

cậu có vợ có gia đình rồi thì đừng quên thông báo cho đội phó tôi đây một tiếng,

để cho tôi có thể vui mừng thay cho các cậu. Tôi đời này đã không còn trông cậy

gì vào điều đó, tôi biết rằng ngày nào đó các cậu sẽ gặp được một nửa còn lại của

mình. Tốt nhất lúc đó các cậu nhớ đưa tới cho tôi gặp mặt một chút, tôi sẽ cắm

rễ ở nơi này không đi nơi khác. Đây là mệnh lệnh.”

Đây là mệnh lệnh cho nên

anh phải đến. Huống chi anh đã lập gia đình, đã thành một người chân chính có

thể tới nơi này gặp anh ấy.

Nghĩ đến đây anh chậm rãi

giơ tay lên, làm quân lễ.

Cho đến khi lông mày nhíu

lại, nặng nề nhưng nghiêm túc vô cùng.

Nghiêm Chân nhìn bóng

dáng của anh, bỗng nhiên cảm thấy anh thực cô đơn. Loại ý nghĩ này đột nhiên xuất

hiện trong đầu cô khiến cho lòng cô trở nên mềm nhũn, lại làm cho tay chân của

cô trở nên luống cuống.

Con đường trở về cũng rất

dài, nhưng là so với khi đi lên thì vẫn nhanh hơn nhiều.

Trở về vẫn như cũ là tay

nắm tay, nhưng cảm giác lại không giống với lúc trước. Nghiêm Chân nói với

chính mình, có lẽ là ảnh hưởng từ cảm giác trong lòng của cô, kỳ thật là không

có gì nhưng hốc mắt vẫn không khống chế được mà đỏ lên, không hề có lý do. Nhưng

cô cũng không thể khóc, bởi vì nước mắt rất nhanh sẽ bị đóng thành băng, cho

nên chua xót trong người chỉ có thể nuốt trở về.

Đi được một nửa đường thì

ngoài ý muốn thấy Tiểu Vương xuống khỏi chiếc xe Jeep, cậu ta đứng ở phía đằng

trước hai người khá xa mà vẫy vẫy chiếc mũ trong tay.

“Thủ trưởng, vất vả rồi.”

Cố Hoài Việt lắc lắc đầu,

“Sao cậu lại đem xe chạy tới nơi này rồi.”

Tiểu Vương cười hì hì,

“Liên Trưởng đã phái hai chiến sĩ đem chướng ngại vật dọn đi rồi, từ mấy giờ

trước rồi.”

Cố Hoài Việt chớp mắt một

cái, vỗ vỗ vai cậu ta rồi quay đầu nhìn về phía Nghiêm Chân, “Lên xe.”

…………

Đem hành lý bỏ vào sau

xe, Nghiêm Chân lại một lần nữa quay đầu nhìn lại chỗ này. Lại thấy tuyết bắt đầu

rơi, đoàn xe hôm qua kịch liệt tiếp tế vật tư tới nên toàn bộ phòng ở nơi đây đều

đã bị chất đầy vật tư rồi. Mà hai người bọn họ cũng theo đoàn xe đưa vật tư trở

về.

Ở đây vài ngày, thân thể

của Nghiêm Chân cũng đã dần dần thích ứng với điều kiện khí hậu ở Tây Tạng. Nhưng

khi vừa thích ứng được thì cũng là lúc cô phải rời khỏi.

Ngay tại thời điểm vật tư

được dỡ xuống hết rồi bỏ hành lý lên để chạy lấy người thì một giọng nói ở phía

sau truyền đến …. “chị dâu.”

Nghiêm Chân xoay người,

nhìn những chiến sĩ ở liên khu này xếp thành hành chỉnh tề, gọi cô sau đó làm

quân lễ chào tạm biệt. Động tác nghiêm chỉnh hữu lực, không một chút chậm chạp.

Nghi lễ long trọng như vậy

nhưng Nghiêm Chân lại không nghĩ tới, mà cũng không dám nghĩ. Cô không biết đáp

trả như thế nào nên đành mỉm cười, sau đó lên xe.

Nhưng thật ra Cố Hoài Việt

sau khi lên xe một lúc mới nói một câu, “Đám tiểu tử ở đây là vậy.”

Nghiêm Chân than nhẹ, “Bọn

họ rất tốt, nơi này… cũng rất tốt.” Cô rụt thân mình vào trong chiếc áo khoác rộng,

Nghiêm Chân lại nói thêm một câu, “Nhưng hơi lạnh, không biết mùa hè có thể ấm

áp hơn một chút hay không?”

Anh hơi nghiêng đầu rồi nở

nụ cười, “Nếu em thích, tháng sau chúng ta lại lên đây.”

Cô có chút kinh ngạc cũng

như vui mừng mà nhìn anh.

Tháng sáu

ở nơi này là mùa mưa, mưa phùn kéo dài khiến cho cảnh sắc nơi này sẽ trở nên đẹp

hơn, nhưng độ ấm cũng sẽ không cao. Nếu tới vẫn phải mặc áo khoác dày mà còn nặng

nữa. Những chuyện như vậy chỉ cần nghĩ tới thôi cũng cảm thấy rất đẹp.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.