Quân Hôn Bí Mật

Chương 22


Trở lại nơi diễn tập, Cố Hoài Việt vừa mới đổi

xong thường phục đang đi ra ngoài. Tiểu Trương làm quân lễ chào anh, mỉm cười

đi vào bên trong, tốc độ so với bình thường nhanh hơn vài lần.

Nghiêm Chân nhìn của bóng dáng của Tiểu Trương

mà cười cười, thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Cố Hoài Việt, "Tịch tư lệnh đi

rồi?"

"Mới vừa đi." Tịch tư lệnh lần này

có vẻ vội vàng, hơn nữa sư đoàn D bên kia còn có nhiều việc phải làm. Cũng khó

trách thiếu tướng Triệu Kỳ Sơn trước khi đi còn nói với bọn họ một câu như vậy, "Chuyện quan trọng

nhất của các cậu là phải có thêm công tác tư tưởng."

Cố Hoài Việt lấy lại tinh thần, chống lại một

đôi mắt sáng ngời của tiểu tử kia. Bởi vì vẻ mặt của anh không chút thay đổi,

tiểu tử kia rụt đầu.

"Bạn học Cố Gia Minh, ăn no rồi cũng ngủ

no rồi chứ?" Anh hỏi.

Bạn nhỏ nào đó túm chặt tay của Nghiêm Chân,

trốn phía sau cô rồi nhỏ giọng nói thầm, "Còn có thể ở lại thêm một

chút."

Nghiêm Chân bị tiểu tử kia chọc cười, bật cười

Cố Hoài Việt hừ một tiếng, lấy đai lưng trong

tay gõ gõ đầu tiểu tử kia, không nặng lắm nhưng bạn nhỏ Cố Gia Minh vẫn là hé

ra khuôn bí xị như cái bánh bao, trợn trừng mắt liếc nhìn anh một cái.

Lưu Hướng Đông thấy thế đi tới, vỗ vỗ bả vai Cố

Hoài Việt, "Không sao là được rồi nhưng đừng có giáo huấn nặng quá, không

chừng tiểu gia hỏa này khóc nhè."

Cố Hoài Việt có chút tức giận, thằng nhãi con

này không có gì đặc biệt nhưng điểm đặc biệt nhất chính là da mặt dày, cúi người

xuống, thay con trai chỉnh chỉnh cái mũ nghiêng, "Thế thì cần phải dạy bảo

cứng rắn hơn, tôi thật muốn nhìn thằng nhóc này khóc một hồi." Nói xong, đầu

ngón tay lập tức bị nắm lại cắn một chút.

Sau khi buông ra, tiểu quỷ nào đó hé ra bộ mặt

đắc ý.

Ba người còn lại ở đây nhất thời buồn cười.

Ăn xong điểm tâm, Cao chính ủy muốn đi một

chuyến sang chỗ của Hoắc Trí Viễn, diễn tập tuy rằng đã xong nhưng bọn họ còn

có rất nhiều việc nên nhờ sư đoàn giúp lãnh đạo an bài. Vài người bận việc túi

bụi, chỉ có thể tính như vậy, Cố Hoài Việt vẫn rút ra một chút thời gian đưa bọn

họ trở về thành phố C.

Bạn nhỏ Cố Gia Minh vẻ mặt ủ rũ ngồi trên xe việt

dã, Nghiêm Chân ngồi phía trước, xuyên qua cửa kính nhìn bên ngoài. Tiểu tử trên

đường đi đều cúi đầu, không khơi dậy nổi chút hứng thú nào.Cậu bé có lẽ là mệt

mỏi, ngày hôm qua vì gặp ba nên sức lực đều bị cạn kiệt hết.

"Gia Minh, lạnh hay không?" Cô quay

đầu nhìn, ôn nhu hỏi.

"Không lạnh." Tiểu tử kia cúi đầu

đùa nghịch khẩu súng cũ bị hỏng kia của mình, ngữ khí rầu rĩ trả lời.

Khi thu hồi tầm mắt, trùng hợp chạm phải tầm mắt

của Cố Hoài Việt. Chỉ thấy anh khẽ nở nụ cười, lắc lắc đầu.

Cậu con trai này của anh đã có thói quen ly biệt

như vậy.

Chính là Nghiêm Chân bỗng nhiên có chút mong

chờ được hỏi anh, khi nhìn thấy bọn họ hoặc là khi nhìn thấy Cố Gia Minh thì

anh có một chút cảm giác vui sướng nào hay không?

Chỉ sợ chỉ có kinh hãi đi, cô cười khổ, nhìn

ra phía ngoài cửa sổ.

Xe đi qua một đoạn đường nhấp nhô nhất liền đã

đến trấn S, xuyên qua cửa sổ Nghiêm Chân nhìn ra phong cảnh bên ngoài, thảo

nguyên mênh mông bát ngát, tốp ba tốp năm những mái nhà phân tán khắp nơi, ánh

mặt trời luôn chiếu thẳng vào tầm mắt, ngẫu nhiên còn nhìn thấy mấy chiếc xe chạy

ngang qua. Mà lúc này, Cố Hoài Việt từ từ thả chậm tốc độ xe, nhường đường cho

bọn họ.

Đây là trấn S, phương hướng chín giờ trấn S.

Thảo nguyên hay thôn xóm đều không có ngoại lệ,

vốn đều tĩnh lặng bình thản như thế. Nghiêm Chân có chút tò mò, vì sao muốn đem

khói thuốc súng dấy lên ở nơi đây?

Đến trung tâm thành phố W đã là 12 giờ trưa .

Bạn nhỏ Cố Gia Minh sau khi ngủ một giấc tỉnh

lại, cái cảm giác đầu tiên đánh úp lại chính là đói, bụng thầm thì kêu phối hợp

với tình hình.

Cố Hoài Việt từ kính chiếu hậu liếc mắt nhìn cậu

bé một cái, lại bình tĩnh chuyển hướng. Bạn nhỏ nào đó khó khi nào biểu lộ ngượng

ngùng vươn tay sờ sờ gáy, đôi mắt đang nhìn cửa hàng KFC gần trong gang tấc nhất

thời lóe lên.

"Ba ơi, con muốn ăn cái này!"

"Không được." Cố Hoài Việt quyết

đoán từ chối, đem xe dừng ở trước một quán ăn. Mở cửa xe, thấy tiểu tử kia dẫu

môi, tiện tay gõ xuống cái đầu nhỏ của con, "Ăn đồ ăn nhanh không tốt cho

sức khỏe, còn ra cái thể thống gì."

Cố Gia Minh trợn trừng mắt nhìn.

Nghiêm Chân vội trấn an tiểu tử đang tức giận

kia, chọn cho cậu bé vài món bình thường thích ăn.

Khẩu vị của cô không phải tốt lắm, chỉ là lát

nữa phải ngồi máy bay, phải ăn một chút gì. Bạn nhỏ Cố Gia Minh thật sự là đói

bụng, so với thời điểm ở quân doanh ăn còn nhiều hơn.

Vừa ăn chân gà nướng một bên còn m*t ngón tay,

vẫn còn không quên hỏi, "Ba em đi đâu rồi?"

Nghiêm Chân xoa xoa đầu của cậu bé, "Ba em

nói đi ra ngoài một lát, sẽ trở lại ngay."

Tiểu quỷ kia lại dẫu môi lên.

Quả nhiên, vừa cơm nước xong thì Cố Hoài Việt

đã trở lại, một thân thường phục quân nhân màu xanh lá, hết sức chói mắt.

"Ăn no rồi ? Có cần đóng gói mang đi hay

không, bạn nhỏ Cố Gia Minh?"

Cố Gia Minh xoa xoa cái bụng tròn vo, trừng mắt

liếc nhìn ba của mình với biểu tình hết sức chán ghét.

Nghiêm Chân, "Anh không ăn cơm sao?"

Cố Hoài Việt lắc đầu: "Đi thôi."

Xe dừng ở bên ngoài sân bay, Cố Hoài Việt làm

xong hết thủ tục, trong tay cầm theo một cái gói to màu đen đi tới chỗ bọn họ.

Anh đem vé máy bay giao cho Nghiêm Chân, rồi

sau đó cúi xuống, biểu tình nghiêm túc nhìn Cố Gia Minh.

Đang uống đồ uống thì tiểu quỷ kia nhất thời lạnh

run một chút, nhích lại gần Nghiêm Chân.

Nghiêm Chân có chút không rõ làm sao, nhưng từ

trong ánh mắt của Cố Hoài Việt liền có thể thấy được, anh giờ phút này đang rất

nhu hòa, sẽ không làm gì với tên tiểu quỷ này đâu. Ý cười trong mắt anh thực rõ

ràng.

"Bạn nhỏ Cố Gia Minh, lần sau cũng không được

chạy tới đây trước mà không báo cáo như vậy."

Tiểu tử kia đáp, "Nghĩ muốn cho ba niềm

vui thôi mà."

Thủ trưởng trầm mặc vài giây, hừ một tiếng,

"Vui thì có nhưng kinh hãi còn nhiều hơn."

Bạn nhỏ Cố Gia Minh lại còn dẫu môi, trước mắt

bỗng nhiên xuất hiện một sự ngạc nhiên ngoài ý muốn—— món đồ chơi là một khẩu

súng mới tinh, cùng cái lúc trước kia giống nhau như đúc!

Nhất thời, hai con mắt liền cười đến híp cả

lên.

Cố Hoài Việt cười nhẹ, từ lúc tiểu tử kia ngồi

ở ghế sau ôm chặt cái khẩu súng bị hỏng kia thì anh cũng đã thấy, đó là quà

sinh nhật anh mua cho nhóc này, bị bạn học làm hỏng rồi, còn cùng người ta đánh

nhau một trận. Những chuyện này anh đều biết, anh cũng biết việc này đều là

Nghiêm Chân giúp thằng nhóc này che đậy mới được an ổn như vậy.

Anh nâng mắt, nhìn Nghiêm Chân liếc mắt một

cái, cô cười trừ, hai bên má còn có hai cái lúm đồng tiền nhợt nhạt.

"Ba à, ba vì sao đưa quà cho con?" Bạn

nhỏ Cố Gia Minh một bên lắp ráp súng một bên hỏi.

Cố Hoài Việt nhận lấy, thuần thục chỉnh lại

cho con, thời điểm đưa cho con trai còn

nói thêm, "Quà sinh nhật."

"Hả?" Tiểu quỷ kia ngẩng đầu, nháy mắt

nhớ tới chuyện gì đó liền vươn bàn tay nhỏ lên che miệng.

Nghiêm Chân nhìn cảnh tượng hai cha con giằng

co, cười cười, nhéo nhéo khuôn mặt Gia Minh rồi nói, "Bạn nhỏ Cố Gia Minh

sinh nhật 11/04, thích món quà này chứ?"

Bạn nhỏ nào đó ‘a’ một tiếng, đỏ mặt.

"Sau khi trở về phải ngoan ngoãn nghe lời,

nếu lại gặp rắc rối nữa thì ba cấm cửa con."

"Biết." Bạn nhỏ Cố Gia Minh lần này

đáp thật sự ngoan, bộ dáng cười tủm tỉm thực vui vẻ.

Cố Hoài Việt không khỏi khẽ cười ra tiếng, khi

tầm mắt giao với tầm mắt của Nghiêm Chân, khóe mắt không có kịp che lấp đi ánh

mắt nhu hòa mà nhìn thẳng vào cô.

Nghiêm Chân nhất thời sửng sốt.

...

... ...

Thời điểm máy bay đến thành phố C đã là buổi tối

.

Hai người xuống máy bay, liền thấy Phùng Trạm

đang đứng chờ ở bên ngoài. Thành phố C mấy ngày nay bỗng nhiên hạ nhiệt độ, Nghiêm

Chân rùng mình một chút.

"Cô giáo, cô có thấy lạnh không vậy?"

"Em thì sao?"

"Lạnh." Chần chờ trong chốc lát những

vẫn nghe thấy được giọng nói yếu ớt.

“Uh, cô cũng thấy lạnh."

Hai người như lá rụng trong làn gió thu, chậm

rãi đi đến chỗ Phùng Trạm. Phùng Trạm nhìn thấy hai người bọn họ, rốt cục cũng

lộ ra biểu tình giống như trút được gánh nặng, rồi sau đó không nhanh không chậm

nói cho bọn họ một tin tức, "Lão gia nói cơm chiều đón chị đi tới Cố

viên."

Nghiêm Chân & Gia Minh: "..."

Tiền trảm hậu tấu xong rồi tiếp theo là cái

gì? Muốn hỏi tội ...

Cho dù Nghiêm Chân ở trên đường trở về nhà đã làm

tốt công tác chuẩn bị, nhưng thời điểm bước vào cửa Cố viên vẫn là nhịn không

được lắp bắp kinh hãi.

Dù rất xa vẫn có thể nương theo hai ngọn đèn ở

cửa mà thấy được bóng người đứng lặng ở nơi đó. Một là Lý Uyển, một người khác cũng chính là ——

bà nội?

Cô cuống quít xuống xe, nắm tay Gia Minh, hai

người đều là bộ dạng ngoan ngoãn nhận tội. Nhìn thấy một màn trước mắt này làm

cho Lý Uyển cùng bà nội đã chuẩn bị một đống câu hỏi đều phải dở khóc dở cười.

Lý Uyển nhìn cả nửa ngày, chỉ hỏi, "Đi tới

nơi của Hoài Việt sao?"

Nghiêm Chân gật gật đầu, bạn nhỏ Gia Minh vểnh

mí mắt rồi nói, "Bà nội, bà đừng trách cô giáo của cháu, là tự cháu muốn

đi."

Lý Uyển cười vỗ vỗ sau đầu của cháu trai rồi

nói, "Bà còn không có hỏi tội đâu! Được rồi, hai người đi đường mệt mỏi,

nhanh đi vào nhà đi."

Nói xong cùng bà nội quay người vào nhà, hai

người tạm thời tránh thoát một kiếp thở phào ra một hơi.

Thím Trương sớm đã chuẩn bị tốt đồ ăn, bạn nhỏ

Cố Gia Minh trải qua một hành trình mệt mỏi, thức ăn khi ăn vào buổi trưa cũng

đã tiêu hóa hết, trên bàn cơm ăn ngấu nghiến.

Nghiêm Chân giờ phút này liền đặc biệt hâm mộ

tiểu gia hỏa vô tâm vô phế này, không giống cô đang ngồi đối diện với Cố lão

gia, thực không nuốt nổi.

Lúc ấy Phùng Trạm gọi điện thoại không thông,

tìm không thấy người, trong lòng lo lắng cơ hồ như muốn nhúng tay vào tìm kiếm.

Đứng ngồi không yên gần ba giờ đồng hồ, khó khăn đợi cho nhị lão ở trong nhà trở

lại, lại do dự một giờ, mới mở miệng nói thẳng ra. Cố lão gia chạy nhanh đi gọi

một cuộc điện thoại liên quân, từng cuộc từng cuộc điện thoại được gọi đi, tới khi

gọi tới chỗ của Cố Hoài Việt, mới biết được hai người kia đã đến nơi.

Cố lão gia phân phó trước hết không cần kinh động

hai người. Tóm lại, lúc đó xem như long trời lở đất .

Trên bàn cơm, luôn luôn theo quy củ khi ăn

không nói thế nhưng Cố lão gia lần này phá lệ nói mấy câu, bởi vì bà nội Nghiêm

Chân ở đây, ông cũng sẽ không giáo huấn hai người.

Kỳ thật đây là chủ ý của Lý Uyển, bởi vì thời

điểm biết được tin tức, hai người cũng đã an toàn tới quân doanh cho nên cũng

không lo lắng quá nhưng thật ra cảm thấy, Nghiêm Chân đi đến đó thì mới có thể

tăng tiến cảm tình, cho dù là với cháu trai hay là cùng con trai đi nữa.

Chuyện gọi bà nội đến đây thứ nhất là vì muốn

cùng nhau ăn bữa cơm rau dưa, thứ hai là vì nghênh đón hai người về nhà, thứ ba

thì sao? Nguyên cớ là vì ngăn chặn cái miệng của Cố lão gia, không cho giáo huấn

người, miễn cho đánh mất tình cảm tích lũy của hai người này.

Ăn cơm chiều xong rồi cùng nhau nói chuyện phiếm,

bà nội trước mặt Lý Uyển nghiêm mặt mang tính tượng trưng nói với Nghiêm Chân

vài câu, "Cháu cũng đã lớn rồi mà còn đi theo đứa nhỏ làm loạn nữa. Vạn nhất

bị lạc, làm sao bây giờ?"

Lý Uyển cười tủm tỉm đưa cho bà nội một ly

trà, "Bà à, đừng mắng bọn trẻ, nói đi nói lại ngày trước Gia Minh chúng ta

không ngoan, hiện tại thằng bé lại biết bao che khuyết điểm bảo vệ Nghiêm

Chân."

Bà nội cười cười rồi nói, "Không có xảy

ra việc gì thật sự là may mắn."

Nghiêm Chân bị sai đi lên trên lầu chơi cùng

Gia Minh, đợi cho bạn nhỏ nào đó ngủ xong sau đó mới cùng bà nội rời khỏi Cố

gia.

Ngồi ở trên xe việt dã, Nghiêm Chân mới thật sự

cảm thấy có thể hoàn toàn thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nhìn bà nội nhắm mắt lại,

cô cũng thả lỏng tâm tình, nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Khi tới chỗ đèn đỏ, bà nội bỗng nhiên mở mắt

ra, nắm lấy bàn tay của cô, bên miệng có ý cười thản nhiên, "Thời điểm bà

vừa mới bước chân vào nhà họ Cố, vừa vặn nhìn thấy Tiểu Cố gọi điện thoại về

nhà, cháu đoán xem thằng bé nói cái gì?"

Sắc mặt của Nghiêm Chân hơi hơi đỏ lên rồi hỏi,

"Nói cái gì hả bà?"

Bà nội nhẹ nhàng đánh cô một cái, "Tiểu Cố

dặn mẹ nó, muốn bà ấy khuyên nhủ ông nội Gia Minh, để cho thằng bé không bị mắng.

Nói sao đi nữa thì Gia Minh cũng là tiểu tâm can của ông nội, cháu nhìn xem

chuyện mà cháu làm còn phải để Tiểu Cố ngàn dặm xa xôi bên ngoài thu thập cục

diện rối rắm cho mình..."

Nghiêm Chân ngẩn người.

"Cho nên bà mới nói, bà không nhìn lầm Tiểu

Cố." Bà nội vừa lòng nói.

Nghiêm Chân trầm mặc vài giây, bỗng nhiên nở nụ

cười ra tiếng.

"Nghĩ cái gì thế, nha đầu ngốc." Bà

nội nhìn cô.

Nghiêm Chân lắc đầu, "Không nghĩ cái gì

a."

Chính là nghĩ đến bạn nhỏ Cố Gia Minh trước

lúc nhắm mặt ngủ có nói một câu, giọng nói buồn phiền hờn dỗi, lại khiến cô nghe

xong dở khóc dở cười.

"Cô

giáo Nghiêm, cô thông qua khảo nghiệm của tổ chức!"

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.