Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 22: Giấc mơ của Khang Duật


Sắp tới kì thi đại học, tất cả học sinh cao tam đều

tiến vào giai đoạn gấp rút, tất cả hoạt động giải trí bị hủy bỏ, ngay cả tan

học mua xiên đậu hũ nướng, phỏng chừng còn dùng vi phân và tích phân tính toán

xem bà chủ lời bao nhiêu, suốt đêm ôn bài, mất ăn mất ngủ làm bài tập luyện

tập, sách tham khảo mua hết quyển này tới quyển khác.

Một năm này, đối với học sinh mà nói chính là tra tấn

tinh thần và thân thể.

Tôi thảm hại hơn, vì để tôi chuyên tâm học hành, mẹ

thế nhưng lại đem tất cả truyện tranh quý giá của tôi đốt sạch, mấy bộ đó là

nhà xuất bản Hải Nam phát hành không xuất bản nữa, muốn mua lại cũng mua không

được.

Nữ hoàng Ai Cập của tôi, Bá Tước Tiểu Thư của tôi,

Ranma ½ của tôi, Bảy viên ngọc rồng của tôi…toàn phó thác cho một mồi lửa.

Đau lòng, đau lòng tột đỉnh!!

Không chỉ vậy, còn có phim hoạt hình tôi vất vả để

dành tiền mua về, trước năm 99 đầu VCD còn chưa thông dụng, tôi vất vả quấn

quít năn nỉ mãi ba mới mua một cái về, tôi lại móc tiền tiết kiệm của bản thân

mua bản tiếng Nhật có phụ đề tiếng Trung về xem, chỉ có 9 tập phim (mỗi tập có

25 phút), đã tốn hết 35 tệ nha.

“Quyển sách kì bí” của tôi, tôi mới xem có hai lần đã

bị đập nát bét.

Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa, tôi nổi

giận.

“Con sẽ thi đậu Phục Đán, con muốn hai người quỳ xuống

cầu xin con tha thứ!!”

Con người a, chỉ cần bị chọc tức điên lên, sẽ nói ra

những câu rất ác liệt, không thèm quan tâm xem có làm được hay không, quan

trọng là phát giận, hoàn toàn tức giận tới mức nói mà không nghĩ.

Nếu đã nói ra, lòng tự trọng của con người ta lại mạnh

mẽ, cho dù biết rõ không làm được, tôi cũng sẽ liều mạng cố gắng.

Vì vậy, trán tôi cột băng vải ghi chữ Tất thắng, cách

nửa tháng trước khi thi đại học, tôi liều mạng học bài, tôi nghĩ, tôi học tới

bây giờ, chỉ có nửa tháng này là chăm chỉ nhất, quả thật là bị ma quỷ ám.

Khang Duật…

Vào những lúc như thế này, tôi thèm quan tâm hắn là

ai!!

Quan trọng nhất là bà đây phải lấy lại mặt mũi mới

được.

“Chị, hai giờ rồi, đừng liều mạng nữa, chị xem xem chị

giống y như u hồn rồi”

Rạng sáng hai giờ, tôi còn múa bút thành văn luyện tập

tiếng Anh, mặt trắng bệch, mắt đen thui, tóc hỗn độn, cả người giống như cách

cái chết không xa.

“Đừng ồn ào, tao còn ba đề chưa làm!” tay trái tôi cầm

chai nước cốt gà Bạch Lan mẹ mua cho tôi và Diễm Diễm lên, ngửa đầu uống sạch.

TMD, khó uống muốn chết!! Chùi miệng, tiếp tục giải

đề!

“Chị, chị còn tiếp tục như vậy, em nhắm chị không chịu

nổi tới ngày thi đâu!”

Tôi không để ý tới nó, một dòng một dạ giải đề tiếng

Anh.

Phục Đán! Phục Đán! Phục Đán! Fight!!

Quỳ xuống! Quỳ xuống! Quỳ xuống!

Rắc một tiếng, quá chăm chú, cũng dùng lực quá lớn,

ruột bút bị tôi bẻ gãy luôn.

Đổi cây khác, tiếp tục!!

Diễm Diễm không còn cách nào khác, ra khỏi phòng thay

tôi đóng cửa.

Tôi vẫn làm đề, mơ hồ nghe tiếng nói chuyện ngoài cửa.

“Thế nào? Chịu đi ngủ chưa?” đây là tiếng của ba.

“Không, chị ấy giống như bị điên rồi vậy!” Diễm Diễm

trả lời.

Ba tôi nóng nảy “Bà xem bà đi, bà xem bà đi, tôi đã

nói là không cần làm quá rồi mà!”

“Tôi…tôi làm gì biết nó quật cường như vậy! Tôi cũng

chỉ sợ nó xem mấy quyển sách vớ vẩn này nhiều, ảnh hưởng thi cử, sốt ruột

liền…liền…” đây là giọng của mẹ.

“Con gái của chính mình, nuôi lớn như vậy rồi, còn

không biết tính nó nữa, bà nói xem bà làm mẹ nó như thế nào, sức khỏe nó không

tốt, lỡ may quá mệt mỏi, lại phát bệnh, bà nói xem làm sao bây giờ?” giọng điệu

thì thầm của ba tôi rất kém cỏi.

“Lúc đó ông cũng có phản đối đâu!” mẹ tôi cũng tức

lên, âm lượng tăng thêm ít nhất 3 nấc.

“Được rồi, đừng ầm ỹ, con thấy sức khỏe của chị không

có gì đâu, chỉ là không chịu nổi việc ba mẹ đốt truyện tranh, con thấy qua một

thời gian là được rồi, con đi ngủ!” tôi nghe thấy Diễm Diễm ngáp một cái.

“Diễm Diễm, mày có đi học bài không?” mẹ chuyển hướng.

“Ách…” tôi có thể đoán được mặt Diễm Diễm lúc này đen

tới mức nào.

“Miểu Miểu không ngủ, vậy mày cũng không cần ngủ, mẹ

giúp mày ôn bài!!”

“A?” Diễm Diễm a một tiếng thật lớn.

“Nguyện vọng một của mày cũng là Phục Đán, mày cũng

phải ôn tập kĩ vào! Đi, đi, đi vào phòng mày đi”

“Đừng đẩy con, mẹ!!”

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân lộn xộn, tuy nhiên

trong chốc lát, lại im lặng, nói vậy là Diễm Diễm bị mẹ mang đi rồi.

Tôi cũng không có thời gian đồng tình nó, tiếp tục

giải đề.

Tôi là liều mạng kiêm liều mạng!!

Lần trắc nghiệm khách quan cuối cùng, kết quả kiểm tra

của tôi thật không sai, không uổng phí nhiều ngày vất vả, lúc công bố phiếu

điểm, thầy giáo nói lần kiểm tra này, có một đứa được điểm tối đa.

Tôi nghĩ, nhất định là Từ Oánh, nó được công nhận là

máy đọc sách.

Sau khi nhận được bài thi, mắt tôi trừng tới sắp lồi

ra luôn, được điểm tối đa không ngờ lại là tôi!!

Tôi nháy mắt thật mạnh, nhìn lần nữa.

Số 150 màu đỏ, tràn đầy hốc mắt của tôi.

Thật sự là điểm tối đa.

Hết tiết, Từ Oánh cùng với mấy đứa đóng vai vợ nhỏ của

tôi, và con gái tới chúc mừng tôi.

Tằng Tiểu Thu – vợ hai của tôi ôm cổ tôi “Ông xã, thật

tốt, môn toán anh lo nhất có thể yên tâm rồi, đề trắc nghiệm lần này rất khó!!”

“Ừ!” quả nhiên là có công mài sắt có ngày nên kim.

“Khuôn mặt so với còn giống quỷ hơn của mày, coi như

không khó coi phí công, bây giờ xem ra mày không phải biến thành quỷ, mà là

thành tiên, điểm toán của mày đúng là phi tiên!” Tề Băng Băng – vợ ba của tôi,

vỗ vỗ mặt tôi.

“Ừ!” tôi cũng hiểu rằng mình sắp thành tiên rồi.

Mỗi ngày chỉ ngủ có 3 tiếng, không thành tiên, cũng có

thể thành Phật.

“Cha thân yêu, cân nặng của cha và thành tích ngược

nhau, xem như song hỷ lâm môn, không được, tan học cha phải mời tụi con ăn đậu

hũ!” đây là Từ Oánh và con gái Kim Nguyệt của tôi, con nhỏ này rất giống Diễm

Diễm, đều ham ăn.

Có điều nó nói là sự thật, vì ôn tập chuẩn bị thi, tôi

gầy rất nhiều, nhưng mà cách cân nặng tiêu chuẩn vẫn còn một khoảng cách siêu

lớn.

Bất quá bây giờ, tôi nhiều nhất chỉ có thể xem như

tiểu mập mạp.

“Ừ!” tao mời, tao mời tới khi tụi bay không ăn cơm

được nữa luôn.

“Nếu không như vậy đi, dù sao mai không đi học, không

bằng để tụi mình thả lỏng một ngày, đi chơi nha, tối về chắc không sao đâu.”

Nguyên phối phu nhân – bạn Từ Oánh rốt cuộc lên tiếng.

Một tuần trước khi thi, trường cũng cho nghỉ học, để

cho học sinh cuối cấp vật lộn lần cuối ở nhà.

Tôi hết hồn, trời sắp sụp sao? Học sinh ngoan hiền thế

nhưng muốn đi chơi.

“Được, tao đi, tao đi!” Kim Nguyệt nhảy nhót giơ tay.

“Tao cũng đi!” Tằng Tiểu Thu vẫn ôm tôi chùi mỡ.

“Miểu Miểu, mày thì sao?” Từ Oánh hỏi.

“Tao…” tôi do dự “Tao…phải đi gặp một người bị tao

vắng vẻ thật lâu!”

“Xì…đồ gặp sắc quên bạn!” Tề Băng Băng dùng cả hai tay

béo má tôi.

Tụi nó đều biết quan hệ giữa tôi và Khang Duật, tôi

vừa nói vậy liền biết người bị tôi vắng vẻ kia là ai.

“Nếu vậy!! Hừ hừ, cha, cha đi gặp tên kia của cha,

nhưng không thể mời tụi con qua loa, phải mời Mc Donalds, đồng ý giơ tay!” Kim

Nguyệt vung hai tay lên.

“Tao đồng ý!!”

“Tao cũng đồng ý!!”

Nhìn tay tụi nó giơ lên như nấm mọc sau mưa, tôi muốn

chặn lại cũng không được.

Lòng tôi trong nháy mắt từ vui chuyển sang buồn…

Ví tiền đáng thương của tôi!

Tôi sôi nổi đi vào nhà bác Trầm, chưa tới cửa, tôi

liền hô to lên “Khang Duật, cậu đoán xem lần này điểm toán mình bao nhiêu?” vào

cửa, lên lầu, tôi thấy bác Trầm và Khang Duật đang ngồi nói gì đó, vẻ mặt rất

nghiêm trọng.

Thấy tôi đến, bác Trầm liền im miệng, đứng dẫy vỗ vỗ

vai Khang Duật “Nhóc con, tự mình suy nghĩ cho kĩ!”

Tôi không hiểu gì nhìn hai người bọn họ.

Bác Trầm đi về phía tôi, vẻ mặt không nghiêm trọng

nữa, lại là dáng vẻ già mà không kính kia “Miểu Miểu tới rồi, có chuyện gì mà

vui vẻ vậy? Nói cho bác Trầm nghe chút coi.”

Tôi cười hắc hắc “Cháu được điểm tối đa nha!!” tôi mở

bài kiểm tra ra cho bác xem.

“Giỏi! Giỏi!” bác Trầm vỗ vỗ đầu tôi “Miểu Miểu được

điểm tối đa, bác Trầm mời mày ăn kem.”

Tôi gật đầu lia lịa “Cám ơn bác!”

“Mày với Khang Duật nói chuyện đi, bác đi lấy kem ngon

nhất trong nhà cho mày ăn!”

Tôi nhất thời rớt nước miếng, bắt đầu lên cơn thèm ăn.

Đợi tới khi bác Trầm đi rồi, tôi nhảy tưng tưng tới

trước mặt Khang Duật “Sao vậy? Từ nãy tới giờ không nói câu nào?”

“Miểu Miểu…mình…” hắn ngẩng đầu liếc nhìn tôi một cái,

lại cúi đầu xuống.

Bộ dạng muốn nói mà nói không ra của hắn làm tôi lo

lắng “Sao vậy, có phải học bài nhiều quá nên mệt mỏi, bị bệnh không?”

Tôi sờ sờ trán hắn, lại sợ tay không chính xác, vén

tóc trước trán lên, trán chạm trán với hắn “Không bị sốt a! Có phải bị đau bụng

không?”

“Không phải!” hắn kéo tay tôi, để tôi ngồi xuống cạnh

hắn “Mình không bị bệnh, chỉ là có chuyện muốn nói với cậu, nhưng mà cậu nghe

xong không được tức giận…”

Tức giận? Nói như tôi chưa bị hắn chọc tức bao giờ

vậy.

Tôi đã bị hắn chọc tức suốt bốn năm rồi, đã trở nên vô

cùng bình tĩnh.

“Nói đi, mình không tức giận!” tám phần là muốn gài

tôi, tôi phải đề cao cảnh giác gấp mười hai vạn phần.

“Miểu Miểu…” hắn cầm tay tôi, nắm rất chặt chẽ, còn cọ

xát ở ngực hắn.

“Hả?” tôi dùng ánh mắt cổ vũ hắn nói tiếp.

Hắn cầm tay tôi thật chặt, hít vào một hơi, chậm rãi

nói ra “Miểu Miểu, mình không thể thi đại học!”

Cả người tôi cứng lại, thành tượng thạch cao.

“Miểu Miểu, thật xin lỗi, nhưng mà mình không muốn bỏ

lỡ cơ hội này, mất đi nó sau này chắc sẽ không có nữa, cho nên…”

Cho nên…còn cho nên…

Tôi khôi phục về trạng thái người sống “Cho nên cái

gì, cậu đã quyết định rồi, còn hỏi mình, cho mình một lý do cái đã! Bác Trầm

thật vất vả giúp cậu được thi ở Thượng Hải, tại sao cậu bỏ cuộc!” tôi rút tay

ra, ngồi cách xa hắn, hộ khẩu của hắn không ở Thượng Hải, theo luật thì không

được thi đại học ở Thượng Hải, phải về nguyên quán thi, may mắn bác Trầm có

quan hệ rộng rãi, quen biết người ở Bộ Giáo Dục, hắn lại là người Mãn Châu, là

dân tộc thiểu số, hơn nữa thành tích của hắn rất cao, thật vất vả mới có được

cơ hội này.

Vậy mà bây giờ hắn lại muốn bỏ cuộc.

Bị k*ch th*ch, tôi bắt đầu đi lòng vòng trong phòng

hắn.

Tôi muốn tìm chổi lông gà, tôi không ngại làm kiểu Tam

Nương dạy con.

“Miểu Miểu, giấc mơ của mình là gì?” Khang Duật ngồi

trên giường, con ngươi đen không nhìn tôi không hề chớp.

Tôi vẫn đang tìm chổi lông gà “Phi công!! Nguyện vọng

một của cậu không phải điền Đại Học Hàng Không Trung Quốc sao!”

“Vậy nếu có một cơ hội rất tốt khiến cho mình trở

thành một phi công xuất sắc, mình có nên bỏ qua không!”

“Đương nhiên không, đây là giấc mơ của cậu, nhưng mà,

cái đó và việc cậu không thi đại học có gì liên quan đâu!” tôi không tìm chổi

lông gà nữa, thở phì phì nhìn hắn.

Khang Duật rút ra hai tờ gì đó từ giá sách, đi tới đưa

cho tôi “Cậu xem là hiểu được.”

Tôi oán giận nhận lấy, tôi muốn xem xem hắn có lí do

gì.

Hắn đưa cho tôi là một tin vắn, ở trên viết công ty

hàng không LTU của Đức nổi tiếng thế giới sẽ lựa chọn thanh niên từ 18 – 20

tuổi ở Thượng Hải, không giới hạn bằng cấp, trải qua vòng loại, đấu bán kết,

đấu chung kết, tuyển ra 10 thí sinh, toàn bộ sẽ do Tổng tài tự phỏng vấn, cuối

cùng tuyển ra ba người ưu tú nhất, ba người này sẽ được phi công lâu năm của

LTU, cũng là phi công hàng đầu thế giới – ngài Hoắc nhĩ tư · thiết nhĩ kim tư ·

lý lai đức(37) tự

mình tiến hành huấn luyện trong ba năm, sau khi hoàn thành kì huấn luyện, những

người đó sẽ thành phi công thực tập của Hàng hàng không LTU, thực hiện nhiệm vụ

bay ở tổng bộ của LTU ở Thượng Hải. Sau khi thực tập đủ ba năm, đạt tiêu chuẩn

trong kì kiểm tra, sẽ trở thành phi công chính thức của LTU.

Hoắc nhĩ tư · thiết nhĩ kim tư · lý lai đức? Tên này nghe quen quen.

Tôi tiếp tục

đọc.

Đấu vòng loại :

ngày 28 tháng 5.

Đấu bán kết :

ngày 16 tháng 6

Đấu chung kết :

ngày 25 tháng 6

Tổng tài phỏng

vấn : từ ngày 7 tháng 7 tới ngày 9 tháng 7.

Tôi sửng sốt một

chút, lại nhìn tờ còn lại, không ngờ là thư thông báo thông qua trận chung kết.

Tên Khang Duật

ngay trên đó.

Tức là, hắn

chính là một trong mười thí sinh kia.

Vào ngày 7 tháng

7 được tổng tài tự mình phỏng vấn.

Ngày 7 tháng 7

tới ngày 9 tháng 7 đúng là ngày thi đại học.

Cho nên, hắn mới

nói không thi được.

Tôi nhịn không

được chửi bậy “TNND, mình mới không gặp cậu có hơn một tháng, cậu liền tham gia

cuộc thi tuyển chọn gì đó, cậu không biết là sẽ làm mình thất vọng sao? Cậu

cũng không thèm nói cho mình biết!”

Khang Duật rất

bình tĩnh “Mình đã muốn nói cho cậu trước rồi, nhưng chưa kịp nói, cậu liền át

lời mình, nói cậu không rảnh, mình muốn làm gì thì làm, chỉ cần không quấy rầy

cậu ôn tập là được!”

Tôi nhớ lại cuộc

điện thoại cách một tháng kia.

Mồ hôi tuôn như

mưa…

Âu Dương Miểu

Miểu, mày đúng là đồ ngu!!

Nhưng mà…

“Khang Duật, cho

dù được thông qua trận chung kết, nhưng mà còn cửa cuối cùng, trong 10 thí sinh

đó, chỉ có 3 người được chọn, cơ hội chỉ có 3 phần, cậu không nhất định sẽ

thành công, đúng hay không, nhưng mà nếu cậu thi đại học sẽ không giống vậy,

lấy điểm số của cậu nhất định sẽ thi đậu Đại Học Hàng Không Trung Quốc, mình có

thể chịu được chia cách hai nơi lúc học đại học, sao cậu lại đi tham gia kì

tuyển chọn này! Đợi tới khi cậu tốt nghiệp, vẫn có thể làm phi công mà!”

“Đúng vậy, nhưng

mà cơ hội để đi vào Hàng không LTU chỉ có một, một khi được lựa chọn, mình sẽ

thành phi công, không phải đi học, đợi tới khi tốt nghiệp, công ty thông báo

tuyển dụng, chỉ cần mình được chọn, mình có thể nhận ngay huấn luyện trở thành

phi công, thậm chí không cần lo lắng chuyện hộ khẩu này nọ sẽ phát sinh, hơn

nữa thần tượng của mình ở LTU, nếu mình được chọn, ông ấy sẽ thành thầy mình,

chỉ cần nghĩ thôi là mình đã hưng phấn rồi!!”

Tôi rốt cuộc nhớ

ra, Hoắc nhĩ tư cái gì kia chính là thần tượng của Khang Duật.

“Xì! Thần tượng

cái gì, là ông già lọm khọm!!”

Khỉ gió TMD cái

gì mà phi công hàng đầu thế giới!! Họ còn dài hơn tên!

“Miểu Miểu!!”

lần đầu tiên Khang Duật rống tôi to như vậy!

“Đồ xấu xa, đối

với cậu mà nói mình cũng không bằng ông già…không đúng, ông phi công hàng đầu

kia!!” tôi khóc lóc om sòm dậm chân quát lại “Nếu thành công còn chưa tính,

nhưng cậu cũng không nghĩ lại, lỡ may cậu thất bại, không thi vào đại học, phải

đợi một năm nữa thi lại, đến lúc đó, cậu chỉ phải tham gia kì thi cho thí sinh

quá tuổi, hoặc là cho thí sinh tự do, mặc dù chất lượng của thí sinh tự do cao,

nhưng mà bây giờ có bao nhiêu người nghĩ vậy, hơn nữa, trên đó ghi cho cậu

thành phi công, có nói cho cậu bằng đại học sao?”

“Cái đó và bằng

đại học có quan hệ gì?” hắn nhíu mày.

“Đương nhiên có,

cậu không qua cửa mẹ mình được!!”

Nói bằng đại học

quan trọng cũng không quan trọng, nhưng mà tôi cho là không quan trọng, mẹ tôi

vẫn cho rằng nó rất quan trọng, nếu không từ nhỏ tôi đã không bị câu “Thi đại

học không đậu, mày chờ đi quét đường đi” của mẹ dọa.

Nhìn đi, cái này

thuyết minh cái gì? Thuyết minh mẹ tôi, còn có xã hội này coi trọng bằng cấp cỡ

nào, ở đây và nước ngoài không giống, người ta coi trọng nhất là năng lực, nếu

không công ty LTU sẽ không viết năm chữ to “Không giới hạn bằng cấp” kia trên

tin vắn.

Đương nhiên, nếu

mẹ tôi biết thế kỉ 21 phúc lợi cho công nhân tốt cỡ nào, xin vào khó khăn cỡ

nào, bà sẽ không nói mấy câu đó.

Tuy nhiên mấy cái

này đều không quan trọng, quan trọng là tương lai lúc hắn gặp ba mẹ tôi, mẹ tôi

nhất định sẽ khinh thường hắn, hắn đã có một điểm mà mẹ tôi rất không thích rồi

– hắn không phải người Thượng Hải.

Kiểu phụ nữ

trung niên Thượng Hải như mẹ tôi, phần lớn đều có ba bệnh chung, một là cảm

giác ưu việt của thành phố, hai là sự chấp nhất đối với bằng đại học, ba là

thiếu hiểu biết về những người thi đại học theo diện quá tuổi hoặc tự do.

Thế hệ người

Thượng Hải này có những tư tưởng tuyệt đối không thay đổi được.

Tôi chỉ trông

cậy vào việc hắn thi đậu đại học, sau đó học đại học, tốt nghiệp xong tìm công

việc ổn định, tới lúc đó còn có cơ hội qua cửa mẹ tôi.

Hắn lại cố tình

làm trái lại.

Nghĩ vậy, tôi

bắt đầu phun nước mắt.

“Cậu là đồ xấu

xa, cậu không thèm nghĩ tới cảm thụ của mình!!” tôi lao qua đấm hắn “Xấu xa,

xấu xa, xấu xa…”

Khang Duật để

tôi đấm, còn vỗ vỗ lưng tôi để tôi dễ thở hơn, tôi có tật vừa khóc vừa th* d*c.

Tôi khóc mệt

mỏi, dựa vào người hắn lấy tay lau nước mũi, tiếp tục nức nở.

“Miểu Miểu, cậu

liền chắc chắn mình sẽ không thành công?”

“Mình biết cậu

rất vĩ đại, nhưng mà có việc không phải vĩ đại là làm được, còn phải dựa vào sự

may mắn!” tôi tỉnh táo lại, hít sâu một hơi, trả lời câu hỏi của hắn.

“Cậu nghĩ rằng

mình là ai?” giọng nói hắn tràn ngập tự tin.

Tôi nhịn không

được hạ thấp hắn xuống “Cậu là người vũ trụ nham hiểm, là người ngoài hành tinh

xảo trá.”

“…”

Im lặng.

Qua một lúc lâu

sau, Khang Duật mới chậm rãi rõi “Miểu Miểu, tin tưởng mình, được không, mình

nhất định sẽ không làm cậu thất vọng!!”

Tôi tiếp tục

trầm mặc.

“Miểu Miểu?” hắn

lại bắt đầu dùng thanh âm mê người đi dụ dỗ tôi.

Tai tôi đang mềm

đi, thật không cam lòng, nhưng vẫn gật đầu.

Hắn ôm chặt tôi,

tôi đột nhiên cảm giác được, lúc hắn làm ra quyết định này, cần nhất là sự duy

trì của tôi.

Tôi đồng ý,

nhưng còn một vấn đề, tôi đột nhiên nghĩ tới.

“Khang Duật, nếu

cậu thành công, sẽ đi đâu huấn luyện?”

“Hamburg!”

Tôi kinh ngạc

“Nước ngoài!!!”

Tuy rằng đã

chuẩn bị tư tưởng chia xa với hắn, nhưng mà khoảng cách chỉ giới hạn trong

nước, không xa tới bên kia địa cầu.

“Ba năm! Chỉ ba

năm, Miểu Miểu!!” giọng nói của hắn càng mê người, ánh mắt cũng dịu dàng tới

mức phóng điện.

Tai tôi không

chỉ mềm èo đi, tim cũng mềm, ánh mắt cũng không chịu nổi sóng điện cường độ cao

của hắn.

Thỏa hiệp!!

Ba năm! Được, ba

năm!!

Tôi tiếp tục bị

hắn ôm vào ngực, hắn ôm tôi như ôm trẻ con vậy.

Tôi đang hưởng

thụ, đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện, nhất thời gào khóc lớn.

Khang Duật kinh

ngạc “Cậu khóc cái gì?”

“Ngực,

ngực con gái ngoại quốc đều rất to!!!” nước mắt tôi phun ra như hai dòng

thác.

“…”

Lần này tới lượt

Khang Duật thống khổ xoay người đi.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.