Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân

Chương 15: Trung học bắt đầu


Thật ra béo cũng

không phải là chuyện rất khó chịu, nói thì nói vậy thôi, nhưng trải qua sự ngọt

ngào và cảm động kia rồi, sẽ phát hiện chẳng qua là tự an ủi mình mà thôi.

Mỗi ngày nhìn

bản thân như một cục thịt viên sàng qua sàng lại trước gương, thật sự muốn đập

gương luôn…

Béo còn làm cho

cuộc sống có nhiều điều bất tiện khác, không nói đâu xa, nói gần thôi, nói tới

vấn đề ăn, ở, mặc, đi lại trước…

Mấy bộ quần áo

này, sẽ làm cho bạn bị đả kích tan nát.

Tôi béo, quần áo

đương nhiên phải mua lại, vì vậy liền tranh thủ lúc rảnh rỗi, chừa ra chút thời

gian trong thời kì ôn tập lại để thi lên trung học, đi tới trung tâm mua sắm

với mẹ và em tôi, tục ngữ nói ba phần diện mạo, bảy phần tài, để tôi ăn mặc

trang điểm xinh đẹp một chút, cũng không quá đáng đi.

Được thôi…

Mặc kệ tôi nhìn

trúng món đồ nào, nhân viên bán hàng trả lời tôi vĩnh viễn là những lời này –

Thật xinh lỗi, tiểu thư, chỉ sợ không có cỡ của chị!

Mấy người làm

sao biết không có cỡ của tôi, tôi còn chưa mặc thử a.

Đi dạo hết một

vòng, không mua được đồ, lòng tự tin thì bị đả kích hết sạch sẽ.

Được, bà đây

không mua…đồ nữ.

Mua đồ nam!

Ặc…chỉ có đồ thể

thao mới vừa.

555555…

Tiếp theo nói

đến thực, tức là ăn.

Mọi người nói

thử xem tôi đã béo như vậy rồi, tôi còn dám ăn lung tung sao? Kem nè, bánh ngọt

nè, chocolate, chân gà rán nè, thịt nướng nè, tất cả đều là mỡ và năng lượng.

Đồ ăn ngon hoàn toàn Say Goodbye với tôi.

Tôi ăn miếng thịt gà luộc, còn phải lột da ra đâu!

Oán niệm không nói được a!

Tiếp theo nói ở…

Ở không phải là vấn đề phòng lớn hay nhỏ, cho dù như

thế nào, diện tích nhà tôi vẫn có thể chứa nổi tôi, nhưng mà bồn tắm lại không

chứa tôi được, tôi là người rất thích tắm bồn, cho dù là xuân hạ thu đông, tôi

đều thích tắm bồn, ngồi vào bồn tắm còn được, muốn nằm xuống, có chút khó khăn.

Khi đó bồn tắm kiểu tam giác lớn vẫn là đồ hiếm, hơn

nữa, có điên mới mua bồn tắm lớn như vậy, tốn rất nhiều nước nha, tắm một lần,

tốn nhiều nước hơn cả người ta một ngày tắm ba lần.

Thật bi ai…

Cuối cùng chính là di chuyển…

Chỉ nói một câu thôi…mới chạy có vài bước đã bắt đầu

thở hổn hển, leo cầu thang, leo tới lầu ba, tôi đã chịu không nổi, 400m vinh

quang của tôi a, hình như là chuyện kiếp trước.

Nghiệp chướng a…

“Cuộc đời còn có ý nghĩa gì nữa!!!” tôi ngồi trước bàn

học điên cuồng than thở với quyển ôn tập ngữ văn, than thở xong, trực tiếp dùng

đầu đập xuống bàn “Chết đi cho rồi!!”

“Ít nhất chị còn có một tên con trai! Em còn không có

đâu!!”

Diễm Diễm đang ngồi trên giường tôi ôn bài hình như

thấy tôi cứ ngồi r*n r* mãi không chịu im, tức giận tới nghiến răng nghiến lợi,

tùy tiện lấy bài ôn tiếng anh đã làm xong ném vào gáy tôi.

Tôi ngẩng đầu khỏi một đống tài liệu ôn tập…đúng rồi,

tôi còn có một tên con trai!!

Lại còn là siêu

đẹp trai…

Lại thủy chung

một lòng với tôi.

Nắm tay…bà đây

nhịn!!

Chỉ cần nghĩ tới

Khang Duật, mây đen trên mặt tôi liền bay hết, không oán trời trách đất nữa,

chỉ cảm thấy còn sống thật tốt, theo bản năng ôm sách giáo khoa cười ngây ngô.

Diễm Diễm trợn

trắng mắt, vẻ mặt đầy khinh bỉ “Chị cứ giả vờ đi, lúc thì khóc, lúc thì cười,

ra ngoài đường đừng nói chị là chị của em, rất xấu hổ!!”

Tôi không đá nó,

nghĩ thầm trong lòng, mai là thứ bảy, đã hẹn với Khang Duật đi ôn bài rồi, nhìn

đồng hồ trên bàn học, oa, sắp 23 giờ rồi, như vậy sao được, giấc ngủ đối với

phụ nữ rất quan trọng, không thể có cặp mắt quầng đen được.

Tôi nhanh chóng

thu dọn bàn học, đi rửa mặt, sau đó về lại phòng, nhảy lên giường nằm xuống

“Ngủ ngon!!”

Tôi nhắm mắt

lại, cũng không thèm quan tâm Diễm Diễm đang tức giận ngồi trên giường.

Ngủ mới là

chuyện quan trọng nhất lúc này.

Ngủ ngon, sắc

mặt mới tốt, mới có làn da đẹp.

Bây giờ tôi cũng

chỉ có làn da có thể khoe ra được, không thể không chú ý.

Sau khi biến

béo, tôi phát hiện hành vi của tôi rất giống heo, chỉ cần leo lên giường là tôi

có thể ngủ, buổi sáng xém nữa ngủ quên, tôi giống một con voi đi di cư chạy tới

chạy lui trong nhà, đánh răng rửa mặt, thay đồ, quan trọng nhất là đội mũ, tôi

bây giờ còn thuộc dòng họ đầu bóng lưỡng, chăm chút vẻ ngoài không thể thiếu,

nói với mẹ tôi đi nhà bạn ôn bài xong liền như chim nhỏ được thả ra khỏi lồng,

chạy về phía nhà Khang Duật, bất quá chạy chưa được mấy bước, tôi liền bắt đầu

chống cột điện thở.

Sức hút của trái

đất đối với một người béo mà nói là một vấn đề thật buồn rầu.

Đây là lần đầu

tiên tôi tới nhà Khang Duật kể từ khi biến béo, tới cửa, vừa lúc bác Trầm ra

ngoài mua đồ, bác gặp tôi còn không nhận ra, thấy tôi chào bác, lại hỏi Khang

Duật có ở trên lầu không, bước chân còn không ngừng hướng vào trong nhà, liền

hỏi tôi “Cháu gái, cháu là ai vậy?”

Tôi vẫn còn

ngượng nói mình là ai, sợ làm bác ấy sợ, kể từ khi tôi “biến thân”, người quen

tôi chỉ cần nhận ra tôi là ai, đều bị dọa, bác ấy lớn tuổi như vậy, bị dọa phát

bệnh tim, tôi liền mang tội.

Tôi ấp úng không

biết nên trả lời như thế nào.

Thấy tôi không

nói tiếng nào, không ngờ sức tưởng tượng của bác Trầm lại siêu cấp phong phú,

còn tỏ vẻ vô cùng thấu hiểu, nói với tôi “Cháu gái à, Tiểu Duật nhà bác có bạn

gái rồi, mặc dù nói thế hệ các cháu rất thoáng, nhưng mà loại chuyện thiếu đạo

đức như cướp bạn trai người khác không làm vẫn là tốt nhất, bác là người từng

trải, nhìn vẻ ngoài của cháu rất…” bác ấy nhìn tôi, tìm từ để nói khoảng 1

phút, rốt cuộc cũng tìm được một từ “Nhìn vẻ ngoài của cháu…châu tròn ngọc

sáng, Tiểu Duật nhà bác gầy như vậy, không phù hợp với cháu, bác có con một

người bạn, rất xứng với cháu, để bác giới thiệu hai đứa với nhau…”

Tôi rớt mồ hôi

hột, con của người bạn kia, tôi thấy rồi, còn béo hơn tôi một phần ba đâu.

Tôi xấu hổ đứng

ở cửa, tiến cũng không được, lùi cũng không xong, lại thấy miệng của bác ấy như

cái nồi cơm điện, nói liến thoắng không ngừng.

Tôi không nhịn

được nữa, đang muốn nói to cháu là Âu Dương Miểu Miểu thì thấy Khang Duật vẻ

mặt ngái ngủ mặc áo ba lỗ và quần đùi đi từ trên lầu xuống, mới giữa tháng 6,

hắn cũng không sợ bị cảm.

Bất quá, mặc áo

ba lỗ với quần đùi, hắn cũng rất đẹp trai.

Vừa thấy tôi,

cặp mắt còn nhập nhèm buồn ngủ kia liền sáng lên y như phóng điện “Miểu Miểu,

sao sớm vậy đã tới rồi!”

Tôi nghĩ thầm

trong lòng, sớm con khỉ, không thấy mình bị chặn lại sao, giải thích cho mình

nhanh lên.

Bác Trầm vừa

nghe Khang Duật gọi tôi như vậy, miệng lập tức giống như bị trúng gió méo qua

một bên “Tiểu Duật, cháu kêu…kêu bạn ấy là gì?”

Khang Duật còn

chưa phát hiện chuyện gì xảy ra, đương nhiên đáp “Miểu Miểu a, vợ cháu a!!”

Bác Trầm liền

trúng gió nặng hơn, nửa người đều run rẩy.

Khang Duật liền

hiểu được “A, quên nói cho bác, Miểu Miểu cậu ấy…” hắn liếc nhìn tôi một cái,

phỏng chừng là tính nói tôi vì thuốc k*ch th*ch mới bị như vậy, nhưng cứ nghĩ

tới hai chữ k*ch th*ch này, tôi không chịu được, chỉ cần nghe liền động kinh,

không có cách nào khác, hai chữ này trong lòng tôi có bóng ma, vì vậy hắn đổi

cách nói “Miểu Miểu trổ mã lần thứ hai, phát triển theo bề ngang, thật bình

thường.”

Trổ mã lần thứ

hai!? Lần trổ mã đầu tiên của tôi còn chưa hết đâu, làm gì có lần trổ mã thứ

hai!!

Bác Trầm ngây

đơ.

Khang Duật đẩy

ông ra ngoài “Không phải bác đi mua sữa đậu nành hả, nếu không đi là hết đó, đi

nhanh đi, đi nhanh đi!”

Lúc đó bác Trầm

mới tỉnh lại “Đúng nha, sữa đậu nành…” nhưng lại rất tò mò về tôi, thỉnh thoảng

nhìn về phía tôi “Tiểu Duật, không đúng a, trổ mã cũng không nhanh như vậy,

tháng trước bác còn thấy Miểu Miểu gầy như que diêm vậy, làm sao hôm nay liền…”

“Có phải vợ bác

đâu, bác cứ hỏi quài làm gì, đi, mua sữa đậu nành đi…” Khang Duật tiếp tục đẩy

ông về phía chợ.

“Không phải, bác

chỉ muốn biết…” bác Trầm không ngừng quay đầu.

Khang Duật cũng

không cho bác cơ hội hỏi lại, quay đầu liền đóng cửa lại, khiến ông không thấy

được gì nữa.

Bác Trầm đành

phải rối rắm đi mua sữa đậu nành.

Khang Duật nói

với tôi “Mình đi đánh răng rửa mặt, cậu lên lầu trước đi.”

Tôi gật đầu,

ngoan ngoãn đi lên lầu đợi hắn.

Chỉ lát sau, hắn

liền nhẹ nhàng sảng khoái đi lên “Ăn sáng chưa?”

“Ăn!” tôi lấy

cặp bỏ lên trên bàn, lấy sách tiếng Anh phải ôn ra.

“Tốt lắm, rất

ngoan!!” hắn vô cùng thân thiết ngồi sát tôi “Mình lấy mấy đề kiểm tra rồi cho

cậu xem, mình thấy có mấy câu, khả năng ra rất lớn.”

“Thật không? Vậy

nhanh lên!” tiếng Anh của tôi quá kém, mà hắn rất có khả năng đoán đề.

Hắn cầm mấy tờ

đề, chỉ vào mấy câu đã được tô đỏ “Mấy câu này, cậu xem đi, lo trước cũng không

thừa.”

Tôi nghiêm túc

nhìn “Chia động từ hả, mình ghét nhất chia động từ.” chia động từ tiếng anh quả

thật rất b**n th**.

“Trắc nghiệm và

điền vào chỗ trống, khả năng ra rất lớn, cậu phải luyện tập nhiều vào, tuy rằng

điểm không nhiều lắm, nhưng mà thêm được phần nào hay phần ấy.”

Tôi chép mấy câu

đó vào vở, còn dùng bút dạ tô lên, đột nhiên nghĩ tới bác Trầm “Lần sau cậu

đừng cư xử vậy với bác Trầm, cậu thấy vừa rồi bác ấy bị k*ch th*ch không.”

“Haha, kích

thích bác ấy còn hơn là k*ch th*ch cậu!”

Đây là sự thật!

Bây giờ tôi đối

với mấy từ k*ch th*ch, béo, viêm cơ tiêm tràn ngập sự căm thù tới tận xương

tủy, vừa nghe liền chịu không nổi.

“Vậy…cũng đừng,

bác Trầm không phải người ngoài.” Là ân nhân của hắn, hắn còn ở ké trong nhà

người ta đâu.

“Không sao, bác

ấy hiểu mà. Nhưng mà về cậu, bây giờ người có thoải mái hay không? Một tuần nữa

là thi rồi, cậu đừng cố quá, coi chừng mất nhiều hơn được.”

“Yên tâm, mẹ

canh mình rất kỹ, mình học tới hơn 11 giờ, quá một hai giây, nếu đèn phòng mình

còn sáng, mẹ nhất định sẽ vọt vào ném mình lên giường.”

Hôm qua là do

tôi ngủ sớm mẹ mới không có cơ hội ném tôi.

“Hôm đi thi, bố

mẹ cậu đưa cậu đi hả?” trong mắt hắn đột nhiên lộ vẻ chờ mong.

Tôi nghĩ một

chút “Không muốn ba mẹ đưa đi lắm, hai người đó nhất định sẽ đứng đợi ngoài trường

thi, làm mình lại lo lắng.”

“Vậy thì tốt

rồi! Mình đưa cậu đi, mình đợi cậu!!” hắn vui vẻ phấn chấn hai mắt tỏa ra ánh

sáng.

“Ai mà thèm!!

Mình nhất định sẽ hồi hộp hơn!” để hắn đứng đợi tôi ngoài trường thi, tôi làm

gì còn tâm tư nào để làm bài nữa.

“Hồi hộp cái gì,

mình là làm hậu cần cho cậu, không ăn cậu miếng nào! Thi xong, mình còn có thể

đưa cậu về thuận tiện đi ăn điểm tâm, đi dạo một chút.”

Tại sao tôi lại

cảm thấy mấy câu sau hai từ thi xong mới là trọng điểm a.

Có tính hay

không hắn muốn hẹn hò, vẫn là loại hẹn hò không buông tha bất kì cơ hội gì.

Nghĩ lại cũng

đúng, nếu ba mẹ đưa tôi đi, chắc chắn khi tôi thi xong lại đưa tôi về nhà, tôi

làm sao có thời gian gặp hắn, không phải ba ngày không gặp được hắn sao.

Ừm…nghĩ lại cũng

đúng.

Tôi thỏa hiệp.

“Được rồi! Bất

quá không thể về nhà muộn!” nếu không tôi không có cách nào giải thích.

“Cậu nghĩ rằng

mình sẽ không biết đúng mực như vậy sao?” hắn liếc tôi một cái, giọng điệu lại

vui vẻ muốn chết.

Con trai, chỉ

quan tâm tới mấy thứ đó.

Kể từ lúc đó,

chúng tôi ôn tập thật chăm chỉ, bác Trầm đi nhìn lén mấy lần, nhưng đều bị

Khang Duật phát hiện nên đuổi xuống lầu, đến ba giờ chiều, Khang Duật muốn một

công đôi việc, mang tôi ra vườn hoa đi dạo.

Buổi tuối đương

nhiên hắn đưa tôi về nhà.

Bởi vì suốt một

tháng không đi hoc, bây giờ tới gần kì thi, tôi ôn tập rất chăm chỉ, không chăm

chỉ không được, nguyện vọng một của tôi là Trường Nữ Trung Học số 3, tôi cảm

thấy lấy khả năng của tôi chẳng qua là viết cho nó oách, quan trọng là nguyện

vọng hai – Trung Học Hồng Kiều, trường cũ của tôi, đây mới là điều quan trọng

nhất, nhưng mà điểm trường cũ của tôi cũng không thấp, vì được đi học cùng

trường với Khang Duật, tôi tuyệt đối phải ôn tập thật kĩ càng.

Nháy mắt đã tới

ngày thi, tôi khuyên can mãi, ba mẹ mới không đưa tôi đi thi, vừa ra khỏi cửa

liền chạy về phía bến xe buýt, Khang Duật đang đợi tôi ở chỗ đó.

Tôi thở hổn hển

chạy tới, Khang Duật đưa tay cầm cặp sách của tôi “Có mang bút không?”

“Mang!!”

“Gôm?”

“Mang!!”

“Mấy vấn đề

trọng tâm mình chép cho cậu?”

“Mang!!” hắn dài

dòng dễ sợ.

“Thẻ dự thi?”

“Mang!!” Ai mà

quên cái này!!

“Tốt lắm!!” hắn

vừa lòng gật đầu.

Tôi lườm hắn một

cái, xem tôi là con nít hả.

Lên xe, hắn

giống như đội xung phong vậy, cướp vị trí cho tôi, tôi ngồi xuống rồi, mới phát

hiện trong tay hắn còn có một cái túi.

“Cậu cầm cái gì

theo vậy?” tôi tò mò hỏi, hắn đâu có thi.

“Nước, khăn mặt,

dầu cù là, còn có đồ ăn vặt!” hắn trả lời.

“Cho mình?”

“Vớ vẩn, mình

không xài mấy thứ này, yên tâm, nước là nước cất, khăn mặt là khăn mới, dầu cù

là hả, bây giờ trời không nóng, bất quá cậu có thể dùng để giúp tinh thần sảng

khoái, đồ ăn vặt là thịt bò khô cậu thích nhất, cam đoan là thịt bò, không có

tinh bột, như vậy buổi trưa lúc ôn bài, cậu có thứ để ăn.”

Trời ơi, hắn

chuẩn bị đầy đủ ghê.

Hắn so với ba tôi, còn giống ba tôi hơn.

Bất quá, tôi thật cảm động là được.

Trường thi không ở trường của tôi, mà ở trường khác,

một phần thí sinh thuộc trường Hồng Kiều của tôi thi ở trường Trung Sơn, rất

gần trường tôi, ngồi xe 30 phút là tới, một phần khác thi ở trường Tiên Hà,

trường này xa hơn trường thi của tôi một chút, cho nên Diễm Diễm đi sớm hơn tôi

mười phút.

Đến trường thi, các thí sinh đều lục tục đi tới, tôi

nhìn thấy hai đứa sinh đôi , Từ Oánh, Tông Lê Quân, vội vàng chạy tới chào hỏi,

Lưu Lý Quân và Phiền Tuyển thì ngon rồi, bởi vì tụi nó chuyển thẳng lên rồi

không cần thi nữa.

Bình thường vào lúc này, chúng tôi đều nói cùng một

câu “Ôn bài như thế nào rồi?”

Mọi người nhất định đều sẽ trả lời “Tao chưa ôn xong,

chết rồi, không biết có ra bài tao chưa ôn không.”

Xin chú ý, nếu thành tích bình thường thuộc loại giữa,

hoặc là dưới giữa một chút, thậm chí là học sinh yếu nói mấy câu này là hoàn

toàn tin được.

Nếu là học sinh giỏi nói mấy câu này, đừng tin, đây là

một trong mười lời nói dối phổ biến nhất Trung Quốc.

Nghe cũng coi như không nghe.

Thừa dịp trường thi còn chưa mở cửa, mọi người dò số

báo danh trước, xem xem mình thi ở phòng nào, sau đó tụ tập cùng một chỗ làm

hành vi giãy dụa cuối cùng – đọc sách, xem bài, xem đề, xem những thứ có liên

quan tới kì thi, hận không thể biến hai mắt của mình thành máy chụp ảnh luôn.

Đợi tới khi trường thi mở cửa rồi, chúng tôi liền

chuẩn bị đi vào.

Khang Duật gọi tôi lại “Đừng hồi hộp!!”

Giờ phút này tôi căn bản không hồi hộp, bị hắn nói một

cái, ngược lại bắt đầu hơi hồi hộp.

Hắn lấy khăn mặt ra lau mồ hôi cho tôi, nhưng mà tôi

không có mồ hôi, lau xong, hắn bắt đầu lau cho chính mình, hắn thật sự chảy mồ

hôi.

“Miểu Miểu, cẩn thận một chút, nhưng mà, làm xong đừng

kiểm tra, càng kiểm tra càng sai!”

Đây là lời chí lý, đi thi là như vậy.

Tôi gật đầu.

“Được, đi thôi!” hắn nói, vừa nói xong, chỉ thấy hắn

tự quyết định đi về phía trường thi.

Tôi giữ chặt hắn lại “Là mình đi thi!!”

Hắn vỗ gáy một chút “Đúng, đúng, cậu đi thi, vậy cậu

đi vào!!”

Tôi thở dài “Mình không sao, cậu đừng hồi hộp!!”

“Mình không hồi hộp!!”

Đúng rồi, không hồi hộp, làm sao nắm chặt tay tôi

không thả ra, còn run rẩy a, biết vậy không cho hắn đi tới chỗ này, ngược lại

tôi còn phải lo cho hắn.

Tôi lại chần chừ mấy phút nữa với hắn mới đi vào

trường thi.

Quay đầu thấy Khang Duật đi qua đi lại trước cổng

trường như kiến bò trên chảo nóng vậy.

Bó tay luôn, không biết tôi thi xong rồi hắn có chết

hay không!

Giám thị giục tôi nhanh vào phòng thi, tôi cũng không

nán thêm được nữa, vào phòng thi, ngồi vào vị trí, ngoài bút, thẻ dự thi, gôm,

cái gì cũng không bỏ lên bàn được.

Trước khi làm bài, trong đầu tôi ngoài Khang Duật ra

còn nghĩ tới mấy bài chưa xem xong.

Đợi tới lúc giám thị vào phòng, cái gì tôi cũng nghĩ

không được, đành phải không ngừng hít sâu.

Chuông vừa reo lên, giám thị liền xé bao đựng đề, phát

đề, thí sinh chuyền đề, cuộc thi chính thức bắt đầu.

Thi lên trung học, Thượng Hải thi sáu môn, tổng cộng

510 điểm, trong đó Ngữ Văn, Toán, Anh điểm tối đa đều là 120 điểm, Vật Lý, Hóa

Học tối đa 50 điểm.

Ngày thi đầu tiên, sáng thi Văn, chiều thi Chính trị.

Ngày thứ hai, sáng thi Toán, chiều thi Lý.

Ngày thứ ba, sáng thi Anh, chiều thi Hóa.

Bình thường thi xong, mọi người sẽ tụ lại hỏi nhau

“Làm bài được không!”

Nói thật ra, kỳ thật hỏi mấy câu loại này, trong tiềm

thức đều muốn nghe người khác nói làm bài không được, mà nếu như Từ Oánh con

nhỏ này nói làm bài không tốt, trong lòng sẽ bị đả kích.

Điều này có nghĩa nó làm bài rất tốt.

Nó cứ như vậy, rõ ràng làm bài rất tốt, không nói mình

làm bài không được là không chịu nổi.

Cái này cũng là một trong mười câu nói dối phổ biến

nhất Trung Quốc.

Kết thúc ba ngày thi, chuyện tụi học sinh sơ trung năm

ba làm đầu tiền chính là xé sách, hoặc là cân kí bán cho ve chai, ngoại trừ mấy

đứa biết mình phải thi lại, tôi cũng vậy, bất quá tôi không xé, tôi đốt, tôi

đem sách của tôi cho bà nội làm củi đốt, tôi hận chết mấy quyển sách này.

Giữa tháng 7, khi chúng tôi trở lại trường, giáo viên

sẽ phát phiểu điểm.

Đó là ngày hồi hộp nhất, dày vò nhất, sau khi tôi nhìn

thấy thành tích thi của mình, tôi trợn tròn mắt.

Không thể nào, tại sao lại có thể như vậy!?

Không, còn có một tia hi vọng.

Ngày 28 tháng 7, lúc tôi đang ở nhà ăn dưa hấu, nhận

được thông báo trúng tuyển của Trung Học Nữ số 3.

Tôi lại chó ngáp phải ruồi đậu nguyện vọng một, không

phải nói điểm chuẩn của Trung Học Nữ số 3 năm nay cao hơn năm trước rất nhiều

sao?

Sao lại có thể như vậy!?

Giấc mộng tan biến…

Tháng 9 năm 1993, tôi trở thành học sinh lớp 3 của

trung học năm nhất.

Cuộc sống trung học của tôi, sắp bắt đầu…

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.