Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp

Chương 298: ‌Khống‌ ‌chế‌ ‌Hắc Long


Pằng!‌ ‌Pằng!‌ ‌Pằng!

Ngay‌ ‌khoảnh‌ ‌khắc‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌lăn‌ ‌ra‌ ‌ngoài,‌ ‌mấy‌ ‌viên‌ ‌đạn‌ ‌lập‌ ‌tức‌ ‌bắn‌ ‌trúng‌ ‌vào

cột‌ ‌sắt‌ ‌chỗ‌ ‌anh‌ ‌vừa‌ ‌đứng, tia lửa b*n r* bốn phía.

Mười mấy ‌vệ‌ ‌sĩ‌ ‌từ‌ ‌tầng‌ ‌một‌ ‌vọt‌ ‌lên,‌ ‌ngắm‌ ‌bắn‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌đang‌ ‌lăn‌ ‌ra‌ ‌ngoài.

Đây‌ ‌là‌ ‌địa‌ ‌bàn‌ ‌c*̉a‌ ‌Hắc‌ ‌Long,‌ ‌hắn ‌ta‌ ‌thường‌ ‌đến‌ ‌xem‌ ‌và đặt cược mấy trận

quyền‌ ‌anh‌ ‌nên‌ ‌đương‌ ‌nhiên‌ ‌sẽ sắp‌ ‌xếp‌ ‌không‌ ‌ít‌ ‌vệ‌ ‌sĩ.

Thậm‌ ‌chí‌ ‌những‌ ‌vệ‌ ‌sĩ‌ ‌này‌ ‌đều‌ ‌có súng tiểu liên.

Cuộc‌ ‌chiến‌ ‌súng‌ ‌đạn‌ ‌ở‌ ‌tầng‌ ‌hai‌ ‌đã‌ ‌dọa‌ ‌tất‌ ‌cả‌ ‌mọi‌ ‌người‌ ‌sợ choáng váng.

Tất‌ ‌cả‌ ‌người trên‌ ‌tầng‌ ‌hai‌ ‌đều‌ ‌trốn‌ ‌trong‌ ‌phòng‌ ‌không‌ ‌dám‌ ‌nhúc‌ ‌nhích.

Người‌ ‌ở‌ ‌tầng‌ ‌dưới‌ ‌c*̃ng‌ ‌chạy‌ ‌ra‌ ‌ngoài‌ ‌nhưng‌ ‌lại‌ ‌phát‌ ‌hiện‌ ‌cửa‌ ‌đã‌ ‌đóng,‌ ‌vừa

nghe‌ ‌thấy‌ ‌tiếng‌ ‌súng‌ ‌bọn‌ ‌họ‌ ‌đã‌ ‌hoảng‌ ‌sợ‌ ‌đến‌ ‌mức‌ ‌kêu‌ ‌cha‌ ‌gọi‌ ‌mẹ, chạy tán

loạn‌ ‌khắp nơi.

Ngay‌ ‌khi‌ ‌vệ sĩ‌ ‌đang‌ ‌dồn‌ ‌ép,‌ ‌bắn‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌thì‌ ‌cuối‌ ‌c*̀ng‌ ‌Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌c*̃ng‌ ‌thò‌ ‌đầu

ra‌ ‌khỏi‌ ‌một‌ ‌cái‌ ‌cột,‌ ‌bắn‌ ‌ba‌ ‌phát‌ ‌súng‌ ‌"pằng‌ ‌pằng‌ ‌pằng"‌ ‌rồi‌ ‌giết‌ ‌ba‌ ‌tên‌ ‌vệ‌ ‌sĩ‌ ‌từ

bên sườn.

Lúc‌ ‌này,‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌trốn‌ ‌sau‌ ‌ghế‌ ‌sofa‌ ‌c*̃ng‌ ‌thò‌ ‌đầu‌ ‌ra‌ ‌bắn Đỗ Phi.

Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌rùng‌ ‌mình,‌ ‌vội‌ ‌vàng‌ ‌tránh ra khiến‌ ‌viên‌ ‌đạn‌ ‌sượt‌ ‌qua‌ ‌cây‌ ‌cột.

Sau‌ ‌khi‌ ‌ba‌ ‌tên‌ ‌vệ‌ ‌sĩ‌ ‌chết,‌ ‌hỏa‌ ‌lực‌ ‌lập‌ ‌tức‌ ‌đình‌ ‌trệ‌ ‌trong‌ ‌chốc‌ ‌lát.

Lục‌ ‌Trần‌ ‌bèn‌ ‌nhô‌ ‌đầu‌ ‌ra‌ ‌khỏi‌ ‌cột,‌ ‌bắn‌ ‌chết‌ ‌một‌ ‌tên‌ ‌vệ‌ ‌sĩ ‌nữa.

Nhưng‌ ‌tình‌ ‌hình‌ ‌vẫn hơi bất lợi.

Tất‌ ‌cả‌ ‌các‌ ‌vệ‌ ‌sĩ‌ ‌c*̉a‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌đều‌ ‌dùng‌ ‌súng‌ ‌tiểu‌ ‌liên‌ ‌nên‌ ‌sức‌ ‌sát thương

cực‌ ‌kỳ‌ ‌mạnh.‌ ‌Dù‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌hay‌ ‌là‌ ‌Đỗ‌ ‌Phi,‌ ‌mỗi‌ ‌lần‌ ‌c*̃ng‌ ‌chỉ‌ ‌có‌ ‌thể‌ ‌bắn một

người.

c*̃ng‌ ‌may‌ ‌kỹ‌ ‌thuật‌ ‌bắn‌ ‌súng‌ ‌c*̉a‌ ‌hai‌ ‌người‌ ‌đều‌ ‌khá‌ ‌chuẩn,‌ ‌nếu kỹ thuật bắn

súng‌ ‌c*̉a‌ ‌họ‌ ‌mà‌ ‌không‌ ‌chính‌ ‌xác‌ ‌thì‌ ‌tình‌ ‌hình‌ ‌sẽ‌ ‌càng‌ ‌ngày ‌càng‌ ‌tệ.

Đối‌ ‌phương‌ ‌ỷ‌ ‌số‌ ‌người‌ ‌đông‌ ‌nên‌ ‌một‌ ‌số‌ ‌người‌ ‌yểm‌ ‌hộ,‌ ‌số‌ ‌khác‌ ‌lại‌ ‌bí‌ ‌mật

đến‌ ‌gần‌ ‌nơi‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌và‌ ‌Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌ẩn‌ ‌nấp.

Có‌ ‌điều‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌và‌ ‌Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌c*̃ng đoán‌ ‌được‌ ‌từ‌ ‌sức‌ ‌sát‌ ‌thương‌ ‌c*̉a‌ ‌đối

phương‌ ‌nên‌ ‌bọn‌ ‌họ‌ ‌chưa‌ ‌bí‌ ‌mật‌ ‌đến‌ ‌gần‌ ‌thì‌ ‌hai‌ ‌người‌ ‌đã‌ ‌nhào‌ ‌ra‌ ‌tấn công

trước.

Do‌ ‌bọn‌ ‌họ‌ ‌vẫn‌ ‌bắn‌ ‌liên‌ ‌hoàn nên Lục Trần đành phải‌ ‌nhảy‌ ‌lên,‌ ‌nắm‌ ‌chặt‌ ‌cột

gỗ‌ ‌trên‌ ‌trần‌ ‌nhà‌ ‌tầng‌ ‌hai,‌ ‌lợi‌ ‌dụng‌ ‌cột‌ ‌gỗ‌ ‌rồi‌ ‌bắn‌ ‌chết‌ ‌vài‌ ‌người‌ ‌nữa.

Cuối‌ ‌c*̀ng‌ ‌vệ‌ ‌sĩ‌ ‌c*̃ng‌ ‌phát‌ ‌hiện ra Lục Trần, dồn dập‌ ‌bắn‌ ‌về‌ ‌phía‌ ‌trần‌ ‌nhà.

Lục‌ ‌Trần‌ ‌buông‌ ‌tay‌ ‌ra,‌ ‌thả‌ ‌người‌ ‌xuống.‌ ‌Ngay‌ ‌lúc‌ ‌ở trêи không trung, anh

bắn‌ ‌liên‌ ‌tiếp‌ ‌ba‌ ‌phát‌ ‌súng,‌ ‌giết‌ ‌chết‌ ‌hai‌ ‌người.

Sau‌ ‌đó‌ ‌cơ‌ ‌thể‌ ‌anh‌ ‌thuận‌ ‌thế‌ ‌lăn‌ ‌đến sau‌ ‌một‌ ‌cây‌ ‌cột.

Lúc‌ ‌này,‌ ‌tất‌ ‌cả‌ ‌vệ‌ ‌sĩ‌ ‌đều‌ ‌chú‌ ‌ý‌ ‌đến‌ ‌Lục‌ ‌Trần.‌ ‌Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌thì‌ ‌chui‌ ‌ra‌ ‌từ‌ ‌phía‌ ‌khác,

bắn‌ ‌mấy‌ ‌tên‌ ‌vệ‌ ‌sĩ mà‌ ‌anh‌ ‌nhìn‌ ‌thấy.

"Coi‌ ‌chừng‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌đấy!"

Lục‌ ‌Trần‌ ‌hét‌ ‌lớn‌ ‌rồi‌ ‌chạy‌ ‌trốn sang bên kia.

Vệ‌ ‌sĩ‌ ‌ở‌ ‌bên‌ ‌đó‌ ‌đã‌ ‌chết‌ ‌một‌ ‌nửa,‌ ‌những‌ ‌tên‌ ‌còn‌ ‌lại‌ ‌đều‌ ‌trốn‌ ‌sau‌ ‌cột, không

dám‌ ‌ló‌ ‌mặt‌ ‌ra‌ ‌nữa.

Thấy‌ ‌không‌ ‌còn‌ ‌tên‌ ‌vệ‌ ‌sĩ‌ ‌nào‌ ‌dám‌ ‌ló‌ ‌mặt‌ ‌ra,‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌liền‌ ‌lặng‌ ‌lẽ‌ ‌qua‌ ‌bên‌ ‌đó.

Hắc‌ ‌Long‌ ‌ở‌ ‌sau‌ ‌ghế‌ ‌sofa‌ ‌đứng‌ ‌dậy,‌ ‌đang‌ ‌định‌ ‌bắn Lục‌ ‌Trần‌ ‌thì‌ ‌bị‌ ‌Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌bắn

một‌ ‌phát‌ ‌vào‌ ‌cánh‌ ‌tay‌ ‌khiến‌ ‌súng‌ ‌lục‌ ‌c*̉a‌ ‌hắn‌ ‌ta‌ ‌c*̃ng‌ ‌rơi‌ ‌xuống‌ ‌đất.

Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌lợi‌ ‌dụng‌ ‌cây‌ ‌cột‌ ‌nhào‌ ‌ra,‌ ‌khống‌ ‌chế‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌trước khi tay‌ ‌trái‌ ‌c*̉a

hắn‌ ‌ta‌ ‌chạm‌ ‌vào‌ ‌súng.

"Bảo‌ ‌bọn‌ ‌họ‌ ‌ra‌ ‌đầu‌ ‌hàng‌ ‌đi!"‌ ‌Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌chĩa‌ ‌súng‌ ‌vào‌ ‌đầu‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌rồi‌ ‌uy‌ ‌hiếp.

Hắc‌ ‌Long‌ ‌cũng‌ ‌không‌ ‌biết‌ ‌liệu‌ ‌Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌có‌ ‌giết‌ ‌hắn‌ ‌ta‌ ‌không‌ ‌nên‌ ‌đành‌ ‌phải‌ ‌hét

to:‌ ‌"Tất‌ ‌cả‌ ‌bỏ‌ ‌vũ‌ ‌khí xuống‌ ‌đầu‌ ‌hàng!"

Nghe‌ ‌thấy‌ ‌lời‌ ‌Hắc‌ ‌Long,‌ ‌những‌ ‌tên‌ ‌vệ‌ ‌sĩ‌ ‌kia‌ ‌chỉ‌ ‌có‌ ‌thể‌ ‌bỏ‌ ‌súng trong tay

xuống‌ ‌rồi‌ ‌bước‌ ‌ra‌ ‌khỏi‌ ‌cột.

Tổng‌ ‌cộng‌ ‌còn‌ ‌bảy‌ ‌tên‌ ‌vệ‌ ‌sĩ, Lục Trần không bỏ qua cho bọn‌ ‌họ‌ ‌mà nhanh

chóng‌ ‌bắn‌ ‌liên‌ ‌tiếp‌ ‌bảy‌ ‌phát,‌ ‌trực‌ ‌tiếp‌ ‌giết‌ ‌chết‌ ‌bảy‌ ‌người.

Nhìn‌ ‌thấy‌ ‌cảnh‌ ‌này,‌ ‌những‌ ‌người‌ ‌khác‌ ‌không‌ ‌khỏi‌ ‌sợ‌ ‌hãi.‌ ‌Những‌ ‌tay‌ ‌đấm

muốn‌ ‌ra‌ ‌giúp ‌c*̃ng‌ ‌lặng‌ ‌lẽ‌ ‌lùi ra.

Kẻ‌ ‌này‌ ‌cực‌ ‌kỳ‌ ‌độc‌ ‌ác‌ ‌nên‌ ‌đương‌ ‌nhiên‌ ‌bọn‌ ‌họ‌ ‌không‌ ‌muốn‌ ‌tuỳ‌ ‌tiện‌ ‌bước lên

dâng‌ ‌mạng‌ ‌sống‌ ‌c*̉a‌ ‌mình.

Thấy‌ ‌ngay‌ ‌cả‌ ‌những‌ ‌vệ‌ ‌sĩ‌ ‌đầu‌ ‌hàng Lục Trần‌ ‌c*̃ng‌ ‌không‌ ‌bỏ qua, con ngươi

c*̉a‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌co‌ ‌lại.‌ ‌Cuối‌ ‌c*̀ng‌ ‌hắn‌ ‌c*̃ng‌ ‌hiểu‌ ‌vì‌ ‌sao‌ ‌Tả‌ ‌gia‌ ‌không‌ ‌dám‌ ‌đụng

vào Lục Trần.

Thằng‌ ‌nhóc‌ ‌này‌ ‌quá‌ ‌độc‌ ‌ác,‌ ‌nếu‌ ‌cho‌ ‌hắn‌ ‌cơ‌ ‌hội‌ ‌làm‌ ‌lại‌ ‌thì‌ ‌hắn‌ ‌c*̃ng không

muốn‌ ‌đụng‌ ‌vào‌ ‌loại‌ ‌sát‌ ‌tinh‌ ‌này.

"Có‌ ‌ai‌ ‌biết‌ ‌địa‌ ‌bàn‌ ‌c*̉a‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌ở‌ ‌đâu,‌ ‌ai‌ ‌hiểu‌ ‌rõ‌ ‌về‌ ‌địa‌ ‌bàn‌ ‌c*̉a‌ ‌hắn

không?"‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌tới‌ ‌trước‌ ‌mặt‌ ‌các‌ ‌tay‌ ‌đấm‌ ‌bốc‌ ‌rồi‌ ‌lạnh‌ ‌lùng‌ ‌hỏi.

"Tôi‌ ‌biết,‌ ‌trước‌ ‌kia‌ ‌tôi‌ ‌là‌ ‌lính‌ ‌quèn‌ ‌dưới‌ ‌trướng‌ ‌hắn‌ ‌ta‌ ‌nhưng‌ ‌vì‌ ‌phạm‌ ‌lỗi nên

bị‌ ‌hắn‌ ‌ta‌ ‌ép ‌tham‌ ‌gia‌ ‌các‌ ‌cuộc‌ ‌thi‌ ‌đấm‌ ‌bốc‌ ‌cá‌ ‌cược‌ ‌phi‌ ‌pháp.‌ ‌Vậy nên tôi

hiểu‌ ‌rất‌ ‌rõ‌ ‌về‌ ‌địa‌ ‌bàn‌ ‌c*̉a‌ ‌Hắc‌ ‌Long."‌ ‌Tiêu‌ ‌Chiến‌ ‌bước‌ ‌ra‌ ‌trả‌ ‌lời.

"Rất‌ ‌tốt,‌ ‌sau‌ ‌này‌ ‌tôi‌ ‌sẽ‌ ‌để anh ‌thay‌ ‌thế‌ ‌Hắc‌ ‌Long.‌ ‌Còn‌ ‌bây‌ ‌giờ‌ ‌chúng‌ ‌ta‌ ‌đến

địa‌ ‌bàn‌ ‌c*̉a‌ ‌hắn‌ ‌đã."‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌gật‌ ‌đầu,‌ ‌ý‌ ‌bảo Tiêu Chiến dẫn đường.

Sau‌ ‌khi‌ ‌áp‌ ‌giải‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌ra‌ ‌ngoài,‌ ‌Tiêu‌ ‌Chiến‌ ‌chỉ‌ ‌vào‌ ‌chiếc xe Jeep quân

dụng‌ ‌bên‌ ‌ngoài:‌ ‌"Đây‌ ‌là xe‌ ‌c*̉a‌ ‌Hắc‌ ‌Long,‌ ‌chúng‌ ‌ta‌ ‌lái‌ ‌xe‌ ‌c*̉a‌ ‌hắn‌ ‌về‌ ‌để‌ ‌tránh

thuộc‌ ‌hạ‌ ‌c*̉a ‌hắn‌ ‌nghi‌ ‌ngờ."

"Ừm."‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌gật‌ ‌đầu‌ ‌rồi‌ ‌nhìn‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌đang‌ ‌bình‌ ‌tĩnh.

Hết‌ ‌cách‌ ‌thôi,‌ ‌là‌ ‌bá ‌chủ‌ ‌một‌ ‌phương‌ ‌nên‌ ‌dù‌ ‌bây‌ ‌giờ‌ ‌có‌ ‌hơi‌ ‌sợ nhưng Hắc

Long‌ ‌vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

"Lấy‌ ‌chìa‌ ‌khóa‌ ‌xe‌ ‌ra!"‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌đưa‌ ‌tay‌ ‌về‌ ‌phía Hắc Long.

Hắc‌ ‌Long‌ ‌lấy‌ ‌chìa‌ ‌khóa‌ ‌trong‌ ‌túi‌ ‌quần‌ ‌ra‌ ‌đưa‌ ‌cho‌ ‌Lục‌ ‌Trần,‌ ‌sự‌ ‌tàn nhẫn‌ ‌c*̉a

đối‌ ‌phương‌ ‌cũng‌ ‌khiến hắn ta hơi khϊế͙p͙ sợ.

Có‌ ‌điều‌ ‌nghĩ‌ ‌tới‌ ‌việc‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌dám‌ ‌tới‌ ‌địa‌ ‌bàn‌ ‌c*̉a‌ ‌hắn,‌ ‌trong‌ ‌lòng‌ ‌hắn thở

phào‌ ‌nhẹ‌ ‌nhõm‌ ‌vì‌ ‌chứng‌ ‌tỏ‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌c*̃ng‌ ‌không‌ ‌đến‌ ‌mức‌ ‌phải‌ ‌giết‌ ‌hắn.

"Anh‌ ‌lái‌ ‌xe‌ ‌đi."‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌ném‌ ‌chìa‌ ‌khóa‌ ‌xe‌ ‌cho‌ ‌Tiêu‌ ‌Chiến‌ ‌rồi‌ ‌ôm‌ ‌mấy cây

súng‌ ‌tiểu‌ ‌liên‌ ‌ngồi‌ ‌ở‌ ‌ghế‌ ‌phó‌ ‌lái.

Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌thì‌ ‌ngồi‌ ‌ở‌ ‌hàng‌ ‌ghế sau áp giải Hắc Long.

Tiêu‌ ‌Chiến‌ ‌khởi‌ ‌động‌ ‌xe,‌ ‌lái‌ ‌thẳng‌ ‌đến‌ ‌địa‌ ‌bàn‌ ‌c*̉a Hắc Long.

"Hai‌ ‌vị,‌ ‌chắc‌ ‌hai‌ ‌người‌ ‌là Lục Trần‌ ‌và Đỗ Phi‌ ‌mà Tả Thanh Thành muốn nhờ

tôi‌ ‌đối‌ ‌phó‌ ‌nhỉ."‌ ‌Sau‌ ‌khi‌ ‌xe‌ ‌chạy,‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌lên‌ ‌tiếng hỏi.

"Đúng‌ ‌vậy,‌ ‌hắn‌ ‌trả‌ ‌bao‌ ‌nhiêu‌ ‌tiền‌ ‌để‌ ‌anh‌ ‌giết‌ ‌chúng tôi?" Đỗ Phi hỏi.

"Một‌ ‌trăm‌ ‌triệu‌ ‌và tăng‌ ‌thêm‌ ‌10%‌ ‌giá‌ ‌đá‌ ‌thô.‌ ‌Nếu‌ ‌hai‌ ‌người‌ ‌thả‌ ‌tôi‌ ‌thì‌ ‌tôi‌ ‌có

thể‌ ‌giảm 10% so‌ ‌với‌ ‌giá‌ ‌ban‌ ‌đầu‌ ‌c*̉a‌ ‌đá‌ ‌thô‌ ‌cho‌ ‌hai‌ ‌người.‌ ‌Thế‌ ‌nào?" Hắc

Long thuyết phục.

"Đến‌ ‌địa‌ ‌bàn‌ ‌c*̉a ông‌ ‌rồi‌ ‌nói sau." Đỗ Phi cười khẩy.

Nghe‌ ‌vậy,‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌đành‌ ‌phải‌ ‌ngậm‌ ‌miệng‌ ‌lại.

Có‌ ‌điều‌ ‌đợi‌ ‌khi‌ ‌đến‌ ‌địa‌ ‌bàn‌ ‌c*̉a‌ ‌hắn,‌ ‌chỉ‌ ‌cần‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌và Đỗ Phi dám cho hắn

cơ‌ ‌hội,‌ ‌hắn nhất định‌ ‌phải‌ ‌bắn‌ ‌hai‌ ‌kẻ‌ ‌này‌ ‌thành‌ ‌cái‌ ‌sàng.

"Anh‌ ‌giới‌ ‌thiệu‌ ‌thế‌ ‌lực‌ ‌c*̉a‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌cho‌ ‌tôi‌ ‌đi."‌ ‌Lục‌ ‌Trần‌ ‌nói‌ ‌với Tiêu Chiến.

Tiêu‌ ‌Chiến‌ ‌gật‌ ‌đầu‌ ‌rồi‌ ‌nói‌ ‌hết thông tin mà mình‌ ‌biết cho Lục Trần.

Thuộc‌ ‌hạ‌ ‌c*̉a‌ ‌Hắc‌ ‌Long‌ ‌có‌ ‌tổng‌ ‌cộng‌ ‌hơn‌ ‌hai‌ ‌nghìn‌ ‌người,‌ ‌ngoài‌ ‌ra‌ ‌còn ba

tên‌ ‌phó‌ ‌tướng‌ ‌và‌ ‌mấy‌ ‌tên‌ ‌thuộc‌ ‌hạ‌ ‌cấp‌ ‌cao‌ ‌ở‌ ‌dưới.

Nếu‌ ‌nói‌ ‌hắn‌ ‌là‌ ‌trộm‌ ‌cướp nhưng‌ ‌hắn‌ ‌lại‌ ‌giống‌ ‌quân‌ ‌phiệt,‌ ‌nói‌ ‌hắn‌ ‌là quân

phiệt‌ ‌thì‌ ‌nhiều‌ ‌lúc‌ ‌hành‌ ‌động‌ ‌c*̉a‌ ‌hắn‌ ‌lại‌ ‌chẳng‌ ‌khác‌ ‌trộm‌ ‌cướp‌ ‌là bao.

Hơn‌ ‌nữa‌ ‌hắn‌ ‌chưa‌ ‌từng‌ ‌làm‌ ‌chuyện‌ ‌gì quá‌ ‌đáng,‌ ‌mặt‌ ‌ngoài‌ ‌ủng‌ ‌hộ‌ ‌chính‌ ‌chủ

Naypyidaw‌ ‌nên‌ ‌Naypyidaw‌ ‌dứt‌ ‌khoát‌ ‌để‌ ‌hắn‌ ‌nắm‌ ‌giữ‌ ‌tình‌ ‌hình‌ ‌c*̉a Kokang.

Hắc‌ ‌Long‌ ‌nắm‌ ‌giữ‌ ‌ba‌ ‌mỏ‌ ‌đá‌ ‌thô‌ ‌ở‌ ‌Kokang,‌ ‌hắn‌ ‌là‌ ‌một trong ‌những‌ ‌chủ nhân

mỏ‌ ‌đá‌ ‌thô‌ ‌lớn‌ ‌nhất‌ ‌tại‌ ‌Myanmar.‌ ‌Đây‌ ‌c*̃ng‌ ‌là‌ ‌nguồn‌ ‌tiền‌ ‌để‌ ‌hắn‌ ‌nuôi‌ ‌sống

hơn‌ ‌hai‌ ‌nghìn‌ ‌thuộc‌ ‌hạ.

"Vào‌ ‌thung‌ ‌lũng‌ ‌phía‌ ‌trước‌ ‌là‌ ‌đến‌ ‌địa‌ ‌bàn‌ ‌c*̉a‌ ‌hắn‌ ‌ta.‌ ‌Anh‌ ‌không‌ ‌được‌ ‌để

hắn‌ ‌ta‌ ‌lộ‌ ‌ra‌ ‌bất‌ ‌cứ‌ ‌sơ‌ ‌hở‌ ‌nào,‌ ‌nếu‌ ‌không‌ ‌sẽ‌ ‌bị‌ ‌người‌ ‌canh‌ ‌gác‌ ‌trên‌ ‌đường

phát‌ ‌hiện." Xe ‌chạy‌ ‌đến‌ ‌vùng‌ ‌ngoại‌ ‌ô‌ ‌thì‌ ‌đột nhiên Tiêu Chiến lên ‌tiếng.

"Được."

Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌gật‌ ‌đầu‌ ‌rồi‌ ‌trực‌ ‌tiếp‌ ‌để‌ ‌súng‌ ‌ở‌ ‌ngang‌ ‌hông‌ ‌c*̉a Hắc Long.

"Anh‌ ‌có‌ ‌thể‌ ‌thử‌ ‌xem‌ ‌tôi‌ ‌có dám‌ ‌giết‌ ‌anh‌ ‌không."‌ ‌Đỗ‌ ‌Phi‌ ‌uy‌ ‌hiếp bên tai Hắc

Long.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.