Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 121: Sự giúp đỡ của anh (1)


Tần Dĩ

Nam hoàn toàn không cho quản lý có bất kỳ cơ hội nào, đột ngột vươn tay

cướp đi điện thoại di động của anh ta: Trước tiên đừng báo cảnh sát!

Sau đó anh ta cúi đầu, nhìn về phía Đường Noãn, anh ta nhìn chằm chằm ánh

mắt của cô ta khoảng một phút mới mở miệng: Đường Noãn, mặc kệ như thế

nào, chuyện này chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió, bây giờ em vẫn bình an

đứng ở chỗ này, vậy nên, chuyện này chúng ta trở về bí mật giải quyết

được không?

Bí mật giải quyết? Đường Noãn giống như là nghe được

một câu chuyện cười không thể tưởng tượng nổi vậy, có chút kích động mở

miệng nói: Tần Dĩ Nam, anh đây là tuyên bố muốn bao che cho Tống Thanh

Xuân, đúng không? Anh có biết tình huống vừa rồi nguy hiểm biết chừng

nào, nếu như nhân viên an ninh tới chậm một chút có thể em đã chết!

Những người được Tần Dĩ Nam mở tiệc chiêu đãi đêm nay, nghe được chút tiếng

gió cũng đã chạy tới, trong đó có một người có quan hệ không tệ với

Đường Noãn, cũng thuộc công ty TW, nhìn thấy tình huống này, lập tức mở

miệng phụ họa: Tần Dĩ Nam, chúng tôi cũng biết, anh và Tống Thanh Xuân

từ nhỏ cùng nhau lớn lên, anh che chở cô ta, nhưng mà anh cũng không thể không phân biệt phải trái mà bao che cô ta như vậy, cô ta làm như vậy

là muốn giết người đó!

Con mắt nào của cô nhìn thấy tôi muốn giết

người? Tống Thanh Xuân chưa có lúc nào tức giận như bây giờ, cô dùng

sức nắm chặt tay, nhưng vẫn không thể kiềm chế cơ thể mình run rẩy, bởi

vậy lúc cô mở miệng nói chuyện, đã có chút lạc giọng: Tự mình Đường

Noãn trượt chân rơi xuống hồ, có quan hệ gì tới tôi? Nếu như tối hôm

nay, tôi không gọi cho anh Nam, không liều mạng hỗ trợ cầu cứu, Đường

Noãn mới thật sự đã chết!

Tống Thanh Xuân, đương nhiên cô sẽ không

thừa nhận mình là người ra tay, có ai giết người lại nói mình là hung

thủ giết người chứ, trong công ty, ai cũng biết, cô và Đường Noãn bất

hòa, mới gần đây, cô còn tát Đường Noãn trước mặt mọi người trong phòng

làm việc! Đồng nghiệp trong công ty TW miệng lưỡi lanh lợi phản kích.

Lúc Tần Dĩ Nam nghe thấy câu này, mi tâm hơi nhíu lại, anh nhìn Tống Thanh Xuân, sau đó lại cúi đầu nhìn Đường Noãn.

Thời gian trước anh thực sự đã nhìn thấy dấu tay trên mặt Đường Noãn, lúc ấy anh cực kì tức giận, hỏi Đường Noãn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô

vẫn luôn không chịu nói, sao bây giờ lại liên quan đến Tống Thanh Xuân?

Sao Tống Thanh Xuân lại không có động cơ giết người, mối quan hệ trong hai

năm ở TW của cô ta, bây giờ cũng cùng hợp tác với Đường Noãn, trong lòng cô ta chắc chắn hận Đường Noãn muốn chết! Nữ đồng nghiệp TW vẫn còn

đang liệt kê ân oán giữa Tống Thanh Xuân và Đường Noãn: Nếu không tin

vậy mọi người tới công ty hỏi một chút, Tống Thanh Xuân luôn mơ ước vị

trí biên tập viên, trước kia trong công ty chúng tôi, người có hy vọng

để ngồi vào vị trí biên tập viên nhất là cô ta, nhưng bây giờ là Đường

Noãn, hơn nữa, hai ngày trước lại lộ ra tiếng gió, nói biên tập viên sắp đi Nhật Bản rồi, một khi biên tập viên nghỉ việc, như vậy vị trí này

nhất định là rơi vào trên người Đường Noãn, sao Tống Thanh Xuân có thể

cam tâm?

Tần Dĩ Nam hiển nhiên không biết những tranh đấu gay gắt

giữa Tống Thanh Xuân và Đường Noãn, vẻ mặt có chút kinh ngạc, qua một

lúc lâu, anh ta mới nhìn về phía Tống Thanh xuân, anh tinh tường nhìn

thấy sự tức giận và uất ức nới đáy mắt cô.

Anh ta biết, nếu như lúc

nãy Đường Noãn báo cảnh sát, cực kì bất lợi với Tống Thanh Xuân, bây giờ nghe hết những lời này của người đồng nghiệp trong TW, anh ta mới biết, nếu thật sự báo cảnh sát, đối với Tống Thanh Xuân mà nói, không phải

bất lợi, mà là vô cùng bất lợi.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.