Nhớ Mãi Không Quên

Chương 73: Phiên ngoại 2 Về nhà (thượng)


Tần Vũ Dương dừng ở cổng Cố gia, Cố Mặc Hàm quay đầu

nhìn cô, "Sao

vậy?"

Tần Vũ Dương nhìn anh, "Em không muốn đi."

Cố Mặc Hàm cầm tay cô, "Sợ cái gì, em cũng không

phải là chưa từng tới."

"Cái

đó sao có thể giống nhau được? Anh không phải đã nói, ông nội anh hi vọng

Triệu..."

"Dừng!" Cố Mặc Hàm cắt đứt cô, "Không

có chuyện gì, yên tâm đi, tiểu gia tôi sẽ che chắn cho em."

Nói xong duỗi ngón trỏ ra vuốt cằm Tần Vũ Dương.

Tần Vũ Dương bị trêu chọc cười cười, vạch trần anh, "Anh

che chắn cho em? Em xem bản thân anh còn khó giữ nổi kia kìa?"

Hai người vẫn còn cãi nhau hi hi ha ha, cửa từ bên

trong mở ra. Cụ ông Cố cùng một vị lão phu nhân khí chất phi phàm đi ra.

Lão phu nhân trông thấy hai người tỉ mỉ đánh giá một

phen, cuối cùng tầm mắt rơi vào bàn tay hai người đang cùng nắm thật chặt. Bà

quay đầu mỉm cười nói với cụ ông Cố, "Dục Kỳ, đây là một đôi

bích nhân." Sau đó liền rời

đi.

Cụ ông Cố lúc này mới nhìn về phía hai người.

Tần Vũ Dương bắt buộc bản thân không được tránh né ánh

mắt của ông, không ngừng nắm thật chặt tay Cố Mặc Hàm.

Cố Mặc Hàm dùng ngón cái nhẹ nhàng ma sát mu bàn tay

cô an ủi, nở nụ cười nhìn ông nội mình, "Ông nội."

Thật lâu sau, cụ ông Cố mới mở miệng, "Vào

đi."

Vào cửa, liền nghe được thanh âm y y nha nha của trẻ

con. Tần Vũ Dương đến gần mới nhìn thấy một cô tiểu công chúa màu hồng phấn

đang làm nũng trong lòng ma ma.

Một đôi mắt xoay tròn ngập nước, vừa nhìn đã khiến cho

người khác yêu thích, con mắt giống Dương Y, những chỗ khác lại có bóng dáng

của Cố Mặc Thần, da thịt trắng trắng mềm mềm, tay phải nắm thành quyền đặt lên

môi cắn, rất là đáng yêu.

Dương Y nhìn thấy Tần Vũ Dương hô to một tiếng, đem

con nhét vào tay mẹ chồng, đi tới, "Vũ Dương!"

Cụ ông Cố cau mày nhìn cô ấy, "Đều đã

làm mẹ, còn không chững chạc như vậy!"

Nói xong thì cười tủm tỉm đi tới duỗi hai tay ra, "Chíp

bông ngoan, để cụ ôm nào."

Tiểu công chúa duỗi cánh tay nhỏ ngắn ngủi ra, trong

miệng bi bô, "Ông

cố..."

Diệp Thấm Đình vẻ mặt từ ái nhìn Tần Vũ Dương, "Vũ

Dương, tới đây ngồi."

Dương Y lôi kéo Tần Vũ Dương đi qua ngồi xuống.

Cố Mặc Hàm đứng ở bên cạnh cụ ông Cố, đưa tay vê khuôn

mặt nhỏ nhắn béo ụt ịt của đứa nhỏ, "Ơ, nha đầu con rất có

phúc khí nha, được thái thượng hoàng thương cháu như vậy."

Cụ ông Cố liếc anh một cái, "Đừng

vê mặt cháu!"

Cố Mặc Hàm còn chưa hỏi vì cái gì, thì tiểu công chúa

đã trả lời anh, nước dãi sáng trong trong theo khóe miệng chảy ra, Cố Mặc Hàm

lập tức trốn qua một bên.

"Ông

nội, ông cũng quá thiên vị. Cháu từ nhỏ đến lớn ông cũng chưa ôm cháu được mấy

lần!"

Cụ ông Cố vừa nựng cháu chắt gái vừa giáo dục anh, "Cháu

biết cái gì, con gái đương nhiên muốn nuôi dưỡng cho tốt, cháu chưa từng nghe

qua sao, tòng lai phú quý đa thục nữ, tự cổ hoàn khố thiểu vĩ nam [1]."

Tiểu công chúa nằm trên đầu vai của cụ ông Cố, nghiêng

cái đầu nhỏ nhìn Cố Mặc Hàm, mơ hồ không rõ gọi anh.

"Heo

..."

Cố Mặc Hàm cau mày lại, "Cháu cái con nha đầu

ngốc này, đã dạy cháu bao nhiêu lần, là chú."

Tiểu công chúa lại gọi một tiếng, "Heo

..."

Cố Mặc Hàm không nói gì, những người khác nhìn vui

cười hớn hở.

Dương Y liếc anh một cái, "Cậu

mới ngốc đó, không được nói con gái chị."

Cụ ông Cố giao đứa trẻ cho Diệp Thấm Đình, "Hai người các

cháu đi theo ông."

Lên hết cầu thang là vào thư phòng.

Diệp Thấm Đình tiêu dao tự tại vỗ vỗ mu bàn tay Tần Vũ

Dương, "Lên

đi."

Vào thư phòng, hai người đứng sóng vai nhau. Cụ ông Cố

thưởng thức trà không nói một lời, Cố Mặc Hàm sớm đã quen cái loại áp lực trầm

mặc này không có việc gì đáng lo, cư xử bình thản, nhưng Tần Vũ Dương lại không

trấn định như thế, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi,

Sau một hồi lâu cuối cùng cũng mở miệng, "Vừa

rồi các cháu gặp mặt chính là bà nội Triệu Tịch Vũ."

Tần Vũ Dương nghe được cái tên đó tâm tình hoảng hốt,

sau đó cảm giác được cánh tay Cố Mặc Hàm từ phía sau đưa qua cầm lấy tay cô,

bắt được thì nghe được giọng nói của anh.

"Ông

quen biết bà ấy?"

"Trước

kia khi ở trường quân đội bố bà ấy là sĩ quan huấn luyện của ông, về sau gia

cảnh sa sút, đã rất nhiều năm không gặp." Giọng

của cụ ông Cố mang theo vẻ già nua, tiếp tục nói, "Trước đây không lâu, bà

ấy đột ngột tới tìm ông, hi vọng Triệu Tịch Vũ làm cháu dâu ông, ông đáp

ứng."

Luẩn quẩn một vòng cuối cùng cũng tới chủ đề, ý cười

của Cố Mặc Hàm càng sâu, "Ông

nội, Triệu Tịch Vũ đã làm gì ông không phải là không rõ, tính mệnh của cháu

trai ông thiếu chút nữa hỏng trong tay cô ta, ông đừng có dùng hạnh phúc của

cháu đến thay ông chuộc tội."

Cụ ông Cố trừng anh, dáng vẻ kia làm cho trong lòng

Tần Vũ Dương phát run.

"Cháu

cái thằng ngu này, cháu nói cái gì đó!"

Tần Vũ Dương lôi kéo Cố Mặc Hàm, "Mặc

Hàm, đừng nói nữa."

"Vũ

Dương, cháu ra ngoài trước đi, Mặc Hàm ở lại."

Tần Vũ Dương nhìn Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm gật đầu với

cô, lúc này Tần Vũ Dương mới đi ra ngoài.

Sau khi Tần Vũ Dương rời khỏi đây, cụ ông Cố thu hồi

thần sắc nghiêm nghị ban nãy, lại nhàn nhã uống trà, "Nói

đi."

Cố Mặc Hàm hỏi, "Nói cái gì ạ?"

"Cháu

không ngừng chọc giận ông không phải là để cho ông đánh cháu sao, cháu lại biết

rõ ông sẽ không ở trước mặt nó đánh cháu, cho nên mục đích cuối cùng của cháu

là để Tần Vũ Dương ly khai, lời kế tiếp của cháu không muốn cho nó nghe

được."

Cố Mặc Hàm nở nụ cười, "Gừng càng già càng cay,

ông nội ông một chút cũng không già."

Cụ ông Cố liếc anh một cái, "Đừng

cho ông mang mũ cao, nói mau đi."

Cố Mặc Hàm thu hồi nụ cười, "Triệu

Tịch Vũ mang thai, ông biết không?"

Cụ ông Cố đặt tách trà xuống nhìn về phía anh.

Anh lập tức giải thích, "Không phải là của

cháu."

"Cháu

là sợ Tần Vũ Dương hiểu lầm, cho nên cố ý cho cô ly khai?"

"Chúng

cháu thật vất vả ở bên nhau, cháu không hi vọng lại có chuyện gì ảnh hưởng đến

tình cảm của chúng cháu."

"Cháu

biết bà nội Triệu Tịch Vũ hôm nay tới là vì cái gì không?"

"Vì

cái gì?"

"Bà

ấy đã biết tất cả việc làm của Triệu Tịch Vũ, liền mắng Triệu Tịch Vũ một trận,

hôm nay tới là vì giải trừ ước định."

"Ai

nói cho bà ấy biết ?"

"Ông."

Cố Mặc Hàm không tin được nhìn ông, "Đã như

vậy, vì cái gì lúc đó ông đáp ứng bà ấy?"

Cụ ông Cố nặng nề thở dài, "Lúc

đó, ông thấy bọn ông quen biết nhiều năm như vậy, không thể làm xấu mặt mũi bà

ấy, hơn nữa, tình cảm có thể làm vợ chồng thì từ từ bồi dưỡng, cháu nhìn ông và

bà nội cháu không phải cũng là như vậy sao, năm đó trước khi thành thân ngay cả

mặt mũi đều chưa thấy qua, không phải cũng đã trải qua cả đời đấy thôi?"

"Vậy

bây giờ ?"

Cụ ông Cố trầm mặc một hồi, từ từ mở miệng, "Đoạn

thời gian trước quân khu kiểm tra sức khoẻ, kết quả đã có hai ngày trước."

Cố Mặc Hàm trong lòng trầm xuống, "Kiểm

tra ra cái gì ạ?"

Cụ ông Cố vẫn là cười ha hả, "Trong

dạ dày từ lâu đã có một khối u."

"Lành

hay là ác tính?"

"Kết

quả kiểm tra lại còn chưa có."

"Bố

của bọn cháu biết không ạ?"

"Chuyện

này làm ở một bệnh viện, chỉ có cháu và ông biết."

Cố Mặc Hàm nhìn ông lão trước mắt, trong lòng rất khổ

sở,"Ông

nội..."

"Ông

lão này sống nhiều năm như vậy cũng đủ rồi, ông cũng không sợ. Sau khi biết rõ

chuyện này, ông liền suy nghĩ ông đi rồi thì có thể để lại cái gì cho cháu, suy

nghĩ thật lâu mới hiểu rõ. Trong lúc ông nằm chờ chết, ông không bảo đảm cháu

có bao nhiêu của cải, có bao nhiêu quyền, nhưng ông muốn bảo đảm, cháu ít nhất

phải có được người phụ nữ mà cháu yêu, bởi vì trong lòng cháu có yêu, thì mới

có thể chịu được mọi cú đấm, mới có thể yêu quí người khác, mới có thể có được

lòng dạ thiên hạ, chỉ cần trong lòng có yêu, mới có thể một phen giành được sự

nghiệp. Vũ Dương đứa nhỏ này không tệ, cháu phải quý trọng cho tốt. Ra ngoài

đi, ông mệt rồi."

Cố Mặc Hàm đi tới cửa lại quay đầu lại, "Ông

cùng bà nội cháu..."

Cụ ông Cố nhắm mắt lại tựa lưng vào ghế ngồi, từ từ

nói, "Cả

đời này ông chỉ yêu duy nhất một người phụ nữ đó chính là bà nội cháu, cho tới

bây giờ cũng không có người khác."

Tần Vũ Dương đi xuống lầu, trên ghế sa lon chỉ còn lại

Diệp Thấm Đình cùng đứa bé. Sau khi Tần Vũ Dương ngồi xuống, Diệp Thấm Đình nói

với cô, "Con

giúp bác trông một lát, bác đi lấy thứ này."

Tần Vũ Dương gật đầu.

Tiểu công chúa chớp con mắt to nhìn người trước mặt,

Tần Vũ Dương cười cười với cô nhóc, đưa thay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô

nhóc, xúc cảm thật không tệ.

Tiểu công chúa không chớp mắt nhìn cô một hồi, đột

nhiên nghiêng người về phía trước nhào lấy đồ trang sức trên áo lông của Tần Vũ

Dương, đó là một con bướm khảm kim cương, sinh động như thật. Cô nhóc cứ vừa

với tới vừa cọ vào trong lòng Tần Vũ Dương, nắm lấy con bướm trước ngực Tần Vũ

Dương không buông.

Cố Mặc Hàm sau khi đi xuống thì xách cô nhóc lên, "Tiểu

nha đầu, dám ăn đậu hủ vợ chú."

Chíp bông đột nhiên được bồng lên giữa không trung,

hưng phấn nhảy nhót hoa tay múa chân, còn cười hì hì không ngừng.

Tần Vũ Dương liền vội vàng hỏi anh, "Sao

rồi?"

Cố Mặc Hàm đặt chíp bông xuống, trên mặt lập tức hiện

ra vẻ thống khổ, khập khiễng đi đến ghế sofa nửa nằm xuống.

Tần Vũ Dương cao thấp sờ anh, lo lắng hỏi, "Bị

thương chỗ nào rồi? Ông nội đánh anh?"

Cố Mặc Hàm không ngừng kêu to "Ai u ai u",

kéo tay Tần Vũ Dương đè lên bắp đùi anh.

Tần Vũ Dương lập tức đẩy anh ra, vừa ngẩng đầu liền

thấy chíp bông đang mở thật to con mắt tò mò nhìn bọn họ, mặt của cô càng đỏ,

đánh Cố Mặc Hàm một cái, "Anh

dạy hư đứa nhỏ!"

Cố Mặc Hàm ngồi thẳng dậy, ôm lấy chíp bông, chỉ vào

Tần Vũ Dương nói với cô nhóc, "Chíp bông, gọi thím."

Chíp bông nhìn Cố Mặc Hàm, lại nhìn Tần Vũ Dương, cắn

ngón tay bi bô kêu, "Gối

..."

Cố Mặc Hàm bị chọc cười, ra sức hôn cô nhóc một cái.

Bà Tần trở lại thấy cảnh này, cười nói, "Hai

người các con đều thích con nít như vậy thì mau mau sinh một đứa, thừa dịp mẹ

còn khỏe thì có thể giúp các con giữ hộ."

Cố Mặc Hàm thoải mái trả lời, "Được

ạ."

Tần Vũ Dương duỗi tay luồn vào trong quần áo anh, bên

hông xoay 360 độ, cơ thể Cố Mặc Hàm run lên quay đầu cười nịnh cô.

Diệp Thấm Đình đi đến ngồi xuống bên cạnh Tần Vũ

Dương, lấy ra một cái vòng ngọc đeo vào tay cô.

Tần Vũ Dương nhìn độ tinh khiết của đá ngọc này liền

biết giá rất mắc, cô vội vàng rút tay về, "Bác gái, cháu không thể

nhận..."

Diệp Thấm Đình giữ chặt lấy tay cô, "Đứa bé

ngoan, cầm lấy đi. Lúc đầu Cố gia cũng có một vật quý gia truyền, nhưng Mặc

Thần là con đầu cháu đích tôn, cho nên sau khi Dương Y vào cửa thì đưa cho nó.

Cái vòng ngọc này là năm đó khi bác xuất giá, bà ngoại Mặc Hàm cho bác, hiện

tại bác giao nó cho con, hi vọng con cùng Mặc Hàm về sau có thể sống hạnh

phúc." Nói xong kéo tay Cố Mặc

Hàm đặt lên tay Tần Vũ Dương.

Cố Mặc Hàm cười hì hì, "Mẹ, mẹ cứ yên tâm

đi."

Tần Vũ Dương nhìn Diệp Thấm Đình, "Cảm ơn

bác gái."

"Còn

gọi bác gái sao?"

Tần Vũ Dương trong ánh mắt khích lệ của Diệp Thấm Đình

cùng Cố Mặc Hàm, gọi thêm một tiếng "Mẹ".

Trước buổi cơm tối, Tần Vũ Dương hỏi Cố Mặc Hàm, "Rốt

cuộc là như thế nào vậy?"

Cố Mặc Hàm khuê cái cằm, "Tiểu gia anh ra tay, còn

không giải quyết được chuyện này sao?" Nói xong nhớ tới bệnh tình của cụ ông Cố, vẻ mặt có

chút hoảng hốt.

Tần Vũ Dương lập tức cảm giác được, áp chế trong lòng

không hỏi.

Về đến nhà, Cố Mặc Hàm mới nói ra.

Tần Vũ Dương có phần lo lắng, "Vậy

làm sao bây giờ?"

Cố Mặc Hàm nghĩ một lát, lấy điện thoại ra gọi một

cú điện thoại.

"Alô,

chú Trần, cháu là Hàm tử."

"Hàm

tử à, muốn cái gì mà gọi điện cho chú?"

"Bệnh

của ông nội cháu rốt cuộc là như thế nào ạ?"

Bên kia chần chờ một chút, "Thủ

trưởng dặn phải giữ bí mật."

"Ông

nội cháu đã nói cho cháu biết, chú tỉ mỉ nói lại cho cháu đi."

"Kết

quả kiểm tra lại vẫn chưa có, chú cũng không biết. Bất quá cháu yên tâm, bệnh

của thủ trưởng bên trên cũng đã dặn dò xuống, chúng ta nhất định sẽ coi

trọng."

"Tốt

rồi, có kết quả thì chú nhất định phải cho cháu biết ngay."

Cúp điện thoại, Cố Mặc Hàm ngồi ở trên ghế sofa có

chút suy sụp, ưu sầu nhàn nhạt khóa ở hai đầu lông mày, như có như không, nửa

gương mặt giấu ở trong bóng đèn làm cho người ta đau lòng. Tần Vũ Dương đi qua

ngồi xuống, sờ mặt Cố Mặc Hàm nhìn vào ánh mắt của anh, ôn nhu mở miệng.

"Mặc

Hàm, ông nội sẽ không có chuyện gì đâu."

"Vũ

Dương, từ nhỏ ông nội đã rất thương anh, từ lúc xảy ra gặp chuyện, anh luôn

chống đối ông, chọc ông tức giận, anh ..."

Cố Mặc Hàm như đứa bé lải nhải nói. Tần Vũ Dương biết

rõ lúc này anh không cần bất kỳ sự an ủi nào, chỉ cần là một đôi tai nguyện ý

lắng nghe.

_________

[1] Tòng

lai phú quý đa thục nữ, tự cổ hoàn khố thiểu vĩ nam: từ trước đến giờ giàu sang

nhiều thục nữ, từ xưa quần áo lụa là ít vĩ nam.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.