Nhớ Mãi Không Quên

Chương 68: Phản kích cuối cùng


Buổi sáng hôm nay Triệu Tịch Vũ không

nhận được ảnh chụp, mà là nhận được một thứ trong suốt giống như băng dán.

Rất nhanh điện thoại của Morioka Astoria gọi tới.

"Nhận

được đồ chưa?"

"Đây

là vật gì?"

"Cô

đem nó dán lên khẩu súng mà Cố Mặc Hàm thường mang bên mình, coi như trao đổi

điều kiện, tôi đem phim cùng video trả lại cho cô."

"Tôi

không thể làm như vậy, tôi không thể hại anh ấy!"

"Thật

sự là tình thâm ý trọng a, đáng tiếc Cố Mặc Hàm lại coi cái đó như cặn bã!

Triệu Tịch Vũ, tôi không phải là đang thương lượng với cô, nếu cô không muốn

ngày mai trên các trang web lớn nhìn thấy những tấm hình cùng video kia của cô,

thì hãy làm theo lời tôi nói."

"Ông

hèn hạ!"

"Như

nhau thôi, cô cũng không cao thượng hơn tôi đâu."

"Ông

..."

"Cố

Mặc Hàm cùng danh dự của cô, chọn một đi. Đương nhiên, dù cho cô có chọn Cố Mặc

Hàm, anh ta cũng không nhất định là của cô, ha ha..."

Morioka Astoria cười nhạo xong thì cúp điện thoại.

Triệu Tịch Vũ ngã ngồi dưới đất, trong tay nắm thật

chặt phong thư. Trong đầu tràn ngập lời uy h**p của Morioka Astoria, hình ảnh

đêm hôm đó, ánh mắt lạnh như băng của Cố Mặc Hàm, còn có vẻ mặt khinh miệt của

những người xung quanh sau khi thấy những bức hình cùng video kia.

"A..." Cô

không chịu nổi mà hét lên.

***

Triệu Tịch Vũ đứng ở trước phòng làm việc của Cố Mặc

Hàm, từ trong túi áo lấy ra vật kia nhìn nhìn, lại thả về, sau đó gõ cửa.

"Vào

đi." Thanh âm trầm thấp dễ nghe từ bên trong cửa truyền

đến.

Cố Mặc Hàm ngẩng đầu nhìn thấy đi vào là Triệu Tịch

Vũ, lại cúi đầu, trong thanh âm mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn, "Chuyện

gì?"

Triệu Tịch Vũ đến gần, cúi đầu không dám nhìn Cố Mặc

Hàm, lại thấy được di chúc trong tay Cố Mặc Hàm, vị trí người thừa kế bất ngò

viết ba chữ Tần Vũ Dương, máu trong nháy mắt vọt lên đại não, cô đoạt tờ giấy

kia xé thành từng mảnh, cuồng loạn la hét, "Cố Mặc Hàm! Anh thật sự

vì Tần Vũ Dương mà ngay cả mệnh cũng định không cần sao? Anh còn muốn để lại

tất cả tài sản cho cô ta! Cô ta có cái gì tốt! Cô ta đã làm gì cho anh? Em vì

anh làm nhiều như vậy, anh lại đối với em như vậy!"

Cố Mặc Hàm tỉnh táo ngồi ở sau bàn làm việc, mặt không

chút thay đổi nhìn cô ta nổi điên, mở miệng vẫn là khẩu khí lạnh như băng, "Cô đã làm

cái gì cho tôi? Cô xác định cô là vì tôi mà không phải là vì bản thân cô? Triệu

Tịch Vũ, cô đừng đem mình nghĩ đến cao thượng như vậy."

Cố Mặc Hàm suy nghĩ một chút lại cười lạnh nói, "Tôi

nhớ ra rồi, cô đã làm rất nhiều chuyện vì tôi, nhưng những chuyện này mang đến

cho tôi đều là sự thống khổ cùng hành hạ vô tận."

Mặc dù Cố Mặc Hàm ở vào vị trí bị nhìn xuống, nhưng

khí thế lại bức người. Triệu Tịch Vũ tức giận đến toàn thân phát run, nước mắt

lớn bằng hạt đậu không ngừng rơi xuống. Một lát sau, cô cắn chặt hàm răng đem

hận ý trong mắt ép xuống, đưa tay lau nước mắt, cười có chút miễn cưỡng nói với

Cố Mặc Hàm, "Mặc

Hàm, xin lỗi. Hôm nay em là tới nói xin lỗi với anh, trước kia đều là lỗi của

em, hi vọng anh có thể tha thứ cho em."

Triệu Tịch Vũ chứng kiến ánh mắt nghi ngờ của Cố Mặc

Hàm, dời đi tầm mắt ấp a ấp úng nói, "Em, em vừa rồi... Em vừa

rồi quá kích động, về sau em sẽ không dây dưa với anh nữa."

Đối với sự chuyển biến đột nhiên của cô ta, Cố Mặc Hàm

có phần lo lắng, "Cô

lại muốn làm gì?"

Triệu Tịch Vũ nhìn anh, chậm rãi mở miệng, "Em mệt

mỏi rồi, em yêu một người không yêu em nhiều năm như vậy, hao tổn tâm sức, giở

hết thủ đoạn, lại là kết quả như vậy, em mệt mỏi, em từ bỏ, anh đi tìm Tần Vũ

Dương đi!"

"Cô

nghĩ rằng tôi sẽ tin tưởng cô sao?"

"Em

trong mắt anh lại không có uy tín như vậy sao?"

"Cô

cứ nói đi?"

Triệu Tịch Vũ tức giận, lớn tiếng nói, "Em

thật sự từ bỏ, anh không cần phải nhắm vào bang Thanh Điền nữa, về sau anh có

thể ở bên Tần Vũ Dương, như vậy còn chưa đủ sao?"

"Chuyện

gì ra chuyện đó, hai chuyện này không có liên quan, tôi đã sớm nói, tôi phải

nhổ cỏ tận gốc." Cố Mặc Hàm đứng

lên nói, "Không còn chuyện khác thì cô đi đi, tôi không

muốn nhìn thấy cô."

Triệu Tịch Vũ nhìn anh, "Trước khi em đi có thể

ôm anh một cái được không? Chỉ sợ là sau này chúng ta cũng không còn cơ hội gặp

lại."

Cố Mặc Hàm một mực từ chối, giọng nói lạnh như băng, "Cái

này không cần thiết."

Triệu Tịch Vũ hình như không nghe, một mực bổ nhào vào

trong ngực Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm lập tức đưa tay đẩy cô ta. Trong lúc lôi kéo,

Triệu Tịch Vũ từ trong túi áo lấy ra một vật dán vào khẩu sung bên hông Cố Mặc

Hàm.

Cố Mặc Hàm hết kiên nhẫn, dùng lực đẩy Triệu Tịch Vũ

ra, cô ta không đứng vững ngã nhào trên đất. Cố Mặc Hàm cũng không thèm nhìn cô

ta sải bước đi ra ngoài.

Triệu Tịch Vũ ngồi dưới đất cười ha ha, nụ cười trên

mặt dần dần vặn vẹo.

Cố Mặc Hàm, anh muốn cùng Tần Vũ Dương ở bên nhau?

Đừng có mơ! Anh yên tâm, chờ anh chết, em sẽ đi theo anh.

Hai ngày sau, Cố Mặc Hàm, Hà Văn Hiên cùng Lý Thanh

Viễn đứng chờ trực thăng trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc. Ba người đều

mặc áo đen quần đen, Lý Thanh Viễn còn bảnh bao đeo cặp kính mát.

Lý Thanh Viễn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, có chút

nhàm chán, "Sao

còn chưa tới?"

Hà Văn Hiên nhìn xa xa, "Đừng có gấp, thời gian

còn chưa tới mà."

Cố Mặc Hàm từ ban nãy thì đã trầm mặc, Hà Văn Hiên cho

Lý Thanh Viễn một cái ánh mắt, trên mặt Lý Thanh Viễn lập tức mang theo nụ cười

lớn đi tới, anh khoác lên bả vai Cố Mặc Hàm, cà lơ phất phơ mở miệng, "Sao

vậy, Cố thiếu? Có phải vì sắp được vui vẻ bên chị dâu mà nói không nên lời

không?"

Cố Mặc Hàm nhìn hai người bọn họ, "Trước

kia đều là sáu người chúng ta cùng nhau hành động, lần này chỉ có ba người

chúng ta, có điểm không quen."

Hà Văn Hiên vỗ vỗ bả vai Cố Mặc Hàm.

"Các

cậu có sợ không?"

Lý Thanh Viễn khì khì một tiếng, vẻ mặt đắc ý, "Tiểu

gia tớ khi nào thì sợ qua chứ?"

Sau khi nói xong, đột nhiên kịp phản ứng, cau mày nhìn

Cố Mặc Hàm, "Hàm

tử, cậu không phải đã sợ rồi chứ?"

Cố Mặc Hàm thành thực gật đầu, "Tớ sợ.

Tớ sợ hai người các cậu sẽ không quay về được, tớ sợ sau này tớ sẽ không còn

được gặp lại Tần Vũ Dương."

"Cậu

nghĩ nhiều rồi đấy, chúng ta cũng không phải là lần đầu tiên, lần này mặc dù

thực lực đối thủ cường mạnh hơn, nhưng chúng ta cũng không phải là kẻ ngốc, yên

tâm đi!" Hà Văn Hiên an ủi cậu.

Tiếng ầm ầm của trực thăng từ xa đến gần, ba người lên

máy bay mới nhìn đến ba người khác trên phi cơ, đều là vẻ mặt giật mình.

Thạch Lỗi cùng Mạc Sính Dã nhướng mày cười híp mắt

nhìn bọn họ, Doãn Đông Tuân ngồi ở trên ghế lái cũng nở nụ cười.

"Các

cậu sao lại ở đây?"

Doãn Đông Tuân thuần thục chống chế, "Năm đó

ông cụ không phải là ép tớ làm phi công sao, kỹ thuật học nhiều năm như vậy vẫn

không có cơ hội dùng tới, rốt cục hiện tại cũng có cơ hội, tớ sao có thể buông

tha được chứ, nói đúng không các cậu?"

Thạch Lỗi cùng Mạc Sính Dã phối hợp gật đầu.

Cố Mặc Hàm quay đầu nhìn hai người kia, "Còn

hai người các cậu?"

Thạch Lỗi vẻ mặt hưng phấn, "Tớ cãi

lộn với bà xã, bị đuổi ra khỏi nhà không còn chỗ nào để đi, chỉ có thể tới tìm

các cậu."

Mạc Sính Dã vẻ mặt không phục, "Năm

người các cậu đều tham gia, vì sao chỉ để lại tớ cô đơn một mình chứ, cho nên

tớ cũng tới."

"Những

người khác đâu?"

"Các

huynh đệ đi trước, chúng ta đến chỗ cũ tập họp."

Cố Mặc Hàm thở dài, Lý Thanh Viễn ngược lại cười hì

hì,"Thở

dài cái gì nha, đến là tốt, đây mới là huynh đệ chứ! Đến!"

Sáu bàn tay cùng nhau nắm chặt.

Màn bắn súng đêm hôm đó kéo dài suốt cả đêm.

Bọn họ xông vào ổ của bang Thanh Điền, dọc theo đường

đi không ngừng có người ngã xuống, người của đối phương, người của mình, tiếng

súng không ngừng.

"Lão

hồ ly kia đâu rồi?"

"Chia

nhau tìm xem!"

Sáu người phân tán ra. Cố Mặc Hàm ném khẩu súng không

còn đạn trong tay xuống, rút ra khẩu súng bên hông, mở bảo hiểm ra đi vào đại

đường của bang Thanh Điền, thấy Morioka Astoria ở đằng sau một cây cột.

Trong gian phòng lớn như vậy, chỉ có hai người bọn họ,

hai người nhìn nhau, bất ngờ đồng loạt giơ súng nhắm vào đối phương, bóp cò.

Cố Mặc Hàm phát hiện mình không có b*n r* được viên

đạn, mà một viên đạn khác đang bắn về phía anh, xuyên vào cơ thể anh, anh từ từ

ngã xuống, thấy được nụ cười âm hiểm trên mặt Morioka Astoria.

Nhưng, nụ cười của ông ta cũng không kéo dài được bao

lâu, Cố Mặc Hàm nhìn sau lưng Morioka Astoria xuất hiện một người, người kia nổ

súng bắn về phía Morioka Astoria, sung nổ bắn vào chỗ hiểm.

Trước khi Morioka Astoria ngã xuống thì nhìn về phía

sau, vẻ mặt không thể tin, "Mày..."

Lúc này xông tới một đám người, tình cảnh hỗn loạn.

Cố Mặc Hàm rõ ràng cảm giác được máu đang từ từ chảy

trên người mình, trước mắt anh xuất hiện khuôn mặt tươi cười của Tần Vũ

Dương...

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.