Nhớ Mãi Không Quên

Chương 66: Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ [1]


Trợ lý lập tức đuổi theo, "Cố

tổng."

Cố Mặc Hàm cắt ngang anh ta, "Bảo

tài xế lái đến cửa khách sạn, mau!"

Trợ lý lập tức bắt đầu gọi điện thoại.

Cố Mặc Hàm ôm Tần Vũ Dương đi tới cửa ngồi vào trong

xe, lấy áo khoác đắp lên trên người Tần Vũ Dương, cẩn thận ôm vào trong ngực,

sau đó phân phó lái xe.

"Đến

bệnh viện."

Tần Vũ Dương nhíu chặt mày, dường như rất thống khổ.

Cố Mặc Hàm sờ trán cô, có chút phỏng tay, còn có mồ

hôi lạnh chảy ròng ròng, anh nhẹ giọng hỏi, "Vũ Dương, em không thoải

mái ở đâu, nói cho anh biết có được không?"

Ngồi ở phía trước tài xế cùng trợ lý liếc nhau một

cái, khi nào thì Cố tổng đối với phụ nữ lại ôn nhu như thế?

Tần Vũ Dương cảm giác được một bàn tay hơi lạnh rất

thoải mái chạm vào mặt cô, không tự chủ mà dán lên, đầu óc nặng trĩu, bụng đau

đớn làm cô cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều xoay thành một đoàn, trong miệng nhỏ

giọng r*n r*.

"Vũ

Dương, không thoải mái ở đâu?"

Tần Vũ Dương giống như nghe được, con mắt mở ra một kẽ

hở nhìn Cố Mặc Hàm, sau đó thì nhắm lại.

Cố Mặc Hàm vỗ từng cái từng cái phía sau lưng cô, Tần

Vũ Dương dần dần mất đi ý thức.

Đến bệnh viện, có thể là thời gian ăn cơm trưa, có hơi

vắng lạnh, nhân viên y tế có chút lười nhác.

Cố Mặc Hàm bắt lấy một y tá đang đi ngang qua, còn

chưa nói lời nào, y tá liền chỉ chỉ cửa phòng cấp cứu, sau đó đi khỏi.

Trong phòng cấp cứu không có một bóng người, Cố Mặc

Hàm ôm cô ngồi một bên trên ghế sofa, Tần Vũ Dương nắm chặt vạt áo trước ngực

anh, trong miệng đứt quãng r*n r*.

"Đau,

Mặc Hàm, đau quá..."

Cố Mặc Hàm nắm thật chặt cánh tay, trong thanh âm mang

theo một tia đau lòng, "Đau

ở đâu?"

"Mặc

Hàm, đau..."

Lúc này Cố Mặc Hàm mới phát hiện Tần Vũ Dương r*n r*

hoàn toàn là vô ý thức, trên mặt đỏ gay, mày nhíu lại thật chặt, anh đau lòng

rối tinh rối mù.

Cố Mặc Hàm lấy điện thoại ra giận dữ gọi một cú điện

thoại, chưa tới vài phút, bệnh viện đã mang theo vài vị bác sĩ đi tới phòng cấp

cứu. Xem sắc mặt Cố Mặc Hàm, trong lòng âm thầm kêu khổ.

"Cố

Thiếu..."

Cố Mặc Hàm đặt Tần Vũ Dương lên trên giường bệnh, ngữ

khí không khó chịu, "Bác

sĩ đâu, bảo hắn tới đây."

Ba bác sĩ lập tức vây quanh giường bệnh bắt đầu kiểm

tra.

"Bệnh

nhân mệt nhọc quá độ, hơn nữa bị trúng gió cho nên có chút phát sốt, hơn nữa

đến kỳ sinh lý, đường máu giảm xuống, vì vậy mới té xỉu, truyền hai bình nước

biển thì sẽ không sao, ngài không cần lo lắng."

Cố Mặc Hàm nắm tay Tần Vũ Dương, trên mặt mang vẻ

thương yêu, trong miệng lại lạnh lùng nói với bác sĩ, "Còn

không mau đi!"

Bác sĩ không biết là bởi vì đã lâu chưa tiêm cho bệnh

nhân hay là bởi vì khẩn trương, vừa mới bắt đầu thì tìm không được mạch máu, về

sau thật vất vả đâm vào, thì Tần Vũ Dương bởi vì đau đớn k*ch th*ch mà phản xạ

có điều kiện giơ tay lên, kim tiêm thoáng cái đã sai lệch bị kéo ra, máu chảy

đầy một mu bàn tay, nhìn qua có chút kinh khủng, rất nhanh trên tay là một mảnh

tím xanh.

Cố Mặc Hàm cẩn thận v**t v*, cau mày nhàn nhạt quét

mắt nhìn anh ta một cái, "Anh

đang làm gì vậy ? Có biết tiêm hay không vậy?"

Tuy chỉ là một cái liếc mắt nhàn nhạt, trên đầu thầy

thuốc kia vẫn toát ra mồ hôi lạnh, trong lòng nhỏ giọng nói, cái này cũng không

thể trách tôi được, ngoài miệng còn phải cẩn thận bồi theo,"Xin lỗi, xin

lỗi..."

Lúc bác sĩ lần thứ hai cầm lấy miếng bông khử trùng,

chạm phải miệng vết thương, Tần Vũ Dương lập tức rút tay về.

Cố Mặc Hàm lôi kéo tay cô, dỗ dành như đứa trẻ sợ kim

tiêm vậy, "Vũ

Dương, em ngoan nào, lập tức sẽ hết đau thôi."

Tần Vũ Dương vậy mà lại ngoan ngoãn tùy ý anh kéo tay

qua, khi kim tiêm tiến mạch máu cũng không có tránh né.

Tần Vũ Dương nằm yên, Cố Mặc Hàm ngồi ở bên giường một

tay nắm cánh tay đang truyền nước biển của Tần Vũ Dương, một tay nắm ống kim

tiêm sưởi ấm nước thuốc lạnh buốt đó.

Trợ lý cầm lấy một cái túi nước ấm cùng khăn lông đi

tới, Cố Mặc Hàm tiếp nhận, đem khăn lông quấn quanh lên trên túi nước ấm, thử

một chút nhiệt độ, sau đó đặt ở trên bụng Tần Vũ Dương, đắp mền thật kín.

Trợ lý nhỏ giọng dò hỏi, "Cố tổng, buổi tiệc trưa

bên kia..."

Cố Mặc Hàm một lòng chiếu cố Tần Vũ Dương, "Anh qua bên

kia đại diện tôi nói một tiếng với bí thư Trần cùng Đổng sự Tôn, tôi có chút

chuyện không đến được, anh cùng bọn họ uống vài ly là được rồi."

Thư ký đáp lại rồi rời khỏi phòng bệnh.

Tiếng điện thoại vang lên, Cố Mặc Hàm từ trong túi áo

Tần Vũ Dương lấy di động ra, nhìn cái tên không ngừng nhấp nháy, từ từ nhăn mày

lại.

Anh đi ra phòng bệnh, "Alô."

Bên kia có chút sửng sốt, "Cố

tổng?"

"Luật

sư Trình, xin chào."

"Vũ

Dương đâu?"

"Hiện

tại cô ấy không tiện nghe điện thoại."

"Vì

sao?"

"Cô

ấy đang ngủ."

Một loạt lời nói của Cố Mặc Hàm làm cho người ta phải

suy nghĩ viễn vong.

Trình Húc ngược lại rất tỉnh táo, "Cô ấy

làm sao vậy?"

"Không

hổ là luật sư." Cố Mặc Hàm khen

anh vài câu, "Cô ấy ngất xỉu, hiện tại đang ở bệnh

viện."

Trình Húc lên tiếng hỏi bệnh viện sau đó liền tắt điện

thoại.

Cố Mặc Hàm trở lại phòng bệnh, quả nhiên không lâu

sau, Trình Húc liền đẩy cửa đi vào. Anh ta trước tiên nhìn thoáng qua Tần Vũ

Dương, sau đó không hề có dấu hiệu nắm thành quả đấm vung về hướng Cố Mặc Hàm.

"Cố

Mặc Hàm, bây giờ anh có tư cách gì đứng ở chỗ này chăm sóc cô ấy? Vứt bỏ cô ấy

chính là anh, phá hủy cô ấy cũng là anh, anh nhìn cô ấy đi, mới mấy tháng thôi

mà cô ấy đã biến thành cái hình dạng gì rồi!"

Cố Mặc Hàm tránh được một nửa đột nhiên dừng lại miễn

cưỡng trúng phải một quyền, khóe miệng rất nhanh sưng lên, anh lau máu ở nơi

khóe miệng, không nói được lời nào.

Trình Húc trong mắt bốc lửa, "Vì sao

anh không đánh trả?"

Cố Mặc Hàm quay đầu nhìn về cái người đang ở trên

giường bệnh, "Là

tôi có lỗi với cô ấy, nhưng cô ấy sẽ không đánh tôi, một quyền này của anh coi

như là thay cô ấy đánh đi, trong tâm của tôi cũng dễ chịu đôi chút."

Trình Húc cười lạnh, "Anh thì dễ chịu rồi, anh

có nghĩ tới người ta hay không! Nếu anh đã không thể cho cô ấy hạnh phúc thì

cũng đừng đến trêu chọc cô ấy, chỉ có cô ngốc này vẫn còn đứng tại chỗ chờ

anh!"

Có thể là tiếng cãi vả đánh thức Tần Vũ Dương, cô lại

bắt đầu đứt quãng r*n r*, "Mặc

Hàm, em đau..."

Trong mắt Trình Húc đột nhiên mất đi màu sắc, nắm chặt

tay rồi từ từ buông ra, xoay người đi ra ngoài.

Cố Mặc Hàm đi đến bên giường ngồi xuống, nắm tay cô

đưa lên môi hôn, tay kia v**t v* tóc cô, cuối cùng rơi lên mặt cô, khuôn mặt

nhỏ nhắn trước đây còn vừa đủ một bàn tay mà hiện tại lại càng gầy, Cố Mặc Hàm

v**t v* mà cảm thấy đau lòng.

"Vũ

Dương, em hãy chờ thêm một chút, đợi thêm một khoảng thời gian nữa, chúng ta có

thể ở bên nhau, lần này anh sẽ không bao giờ rời khỏi em nữa."

Cố Mặc Hàm đi ra phòng bệnh liền thấy Trình Húc ngồi

trên ghế dựa bên ngoài, cứ hút một ngụm lại một ngụm thuốc. Anh ta thấy Cố Mặc

Hàm thì mở miệng hỏi, "Ngồi

xuống nói chuyện một lát đi?"

Cố Mặc Hàm gật đầu ngồi xuống, từ trong ngực lấy thuốc

lá ra châm lên một điếu, kẹp giữa ngón tay chờ Trình Húc mở miệng.

"Muốn

đi?"

Cố Mặc Hàm gật đầu.

Trình Húc có chút trào phúng mở miệng, "Lần

này anh dự định ném cô ấy đi bao lâu? Một năm, ba năm, năm năm, hay là vĩnh

viễn không trở lại?"

Cố Mặc Hàm hung hăng hút một hơi.

"Có

một lần tôi ở trên đường nhìn thấy Tần Vũ Dương, lúc đó cô ấy đối diện với một

bộ y phục trong tủ kính bày hàng lặng lẽ rơi lệ, tôi biết anh cũng có một bộ y

phục giống như đúc. Cô ấy đứng ở nơi đó, trên mặt không có bất kỳ biểu tình gì,

chỉ có rơi lệ, tôi cũng không đành lòng đi tới gọi cô ấy. Khóc được một lát thì

cô ấy lại lau khô nước mắt rời đi, giống như không có gì phát sinh, cẩn thận

duy trì tự tôn của mình, kiên cường chờ đợi tại chỗ."

Cố Mặc Hàm bắt đầu đốt điếu thuốc thứ hai, hốc mắt có

chút hồng.

"Cố

Mặc Hàm, rốt cuộc anh có bao nhiêu sự tàn nhẫn, mới có thể một lần lại một lần

tổn thương một người phụ nữ như vậy?" Trình Húc quay đầu nhìn anh.

Cố Mặc Hàm chăm chú nhìn vào mắt Trình Húc, nói từng

chữ từng câu, "Tôi

yêu Tần Vũ Dương, rất yêu, cô ấy bị ủy khuất tôi sẽ giúp cô đòi lại, tôi chỉ có

thể nói với anh những lời này thôi."

Cố Mặc Hàm mới vừa đi tới cửa bệnh viện liền đụng phải

Loan Hạo.

Hai người đàn ông đều cao lớn anh tuấn, một người khóe

miệng bầm tím, một người trên cánh tay quấn lớp băng vải thật dày, trên mặt

cũng có chút vết thương, hai người lại tìm không thấy chút chật vật nào.

"Loan

tiên sinh."

"Cố

tổng."

Hai người mỉm cười gật đầu thăm hỏi, lúc đi lướt qua

nhau, Loan Hạo đột nhiên lên tiếng, "Cố Mặc Hàm, rắn độc đã

hành động, bảo vệ tốt người anh cần bảo vệ."

Cố Mặc Hàm ngược lại có chút giật mình, anh là ngày

hôm qua mới nhận được tin tức, như thế nào Loan Hạo cũng biết chuyện này.

"Còn

nữa, bảo Mạc Sính Dã đối xử tốt với Liễu Vận Ca."Trong

giọng nói mang theo một chút ý tứ không rõ ràng.

Cố Mặc Hàm bỗng nhiên quay đầu lại nhìn về phía anh

ta, Loan Hạo lại xoay người ly khai, bóng lưng có chút cô đơn.

Trong miệng anh ta lặp đi lặp lại cái tên đó, "Liễu

Vận Ca, Liễu Vận Ca..."

***

Khi Tần Vũ Dương tỉnh lại đã là chập tối, trong phòng

có chút tối. Cô nhìn thấy một thân ảnh cao lớn đứng trước giường, cô vô ý thức

gọi, "Cố

Mặc Hàm?"

Thân ảnh kia chợt cứng đờ, từ từ xoay người lại, nhìn

Tần Vũ Dương.

Sau khi Tần Vũ Dương thấy rõ người trước mặt thì có

chút lúng túng cười, "Trình

Húc."

Kỳ thật khi gọi cái tên đó ra thì cô đã hối hận.

Trình Húc nhìn cô, có chút cứng ngắc hỏi, "Tại

sao em lại cho rằng tôi là Cố Mặc Hàm?"

Tần Vũ Dương có chút quẫn bách, "Xin

lỗi."

Trình Húc không từ bỏ, "Vì sao?"

Tần Vũ Dương ấp a ấp úng trả lời, "Vừa

rồi tôi hình như mơ thấy anh ấy, cho nên tôi cho rằng..."

"Cô

mơ thấy cái gì?"

"Mơ

thấy, anh ấy nói rất nhiều điều với tôi."

Một khắc kia, Trình Húc rốt cục cũng tin tưởng thời

gian thật sự là có tâm ý tương thông, tin tưởng cái gọi là tình yêu chỉ là một

món quà trong nháy mắt, có thì sẽ có được, mà không có thì sẽ không có được, từ

từ bồi dưỡng cho tới bây giờ đều không phải là tình yêu.

***

Cơn ác mộng của Triệu Tịch Vũ bắt đầu là từ khi nhận

được cú điện thoại kia.

Cô vội vội vàng vàng chạy tới quán cà phê, rất nhanh

liền trông thấy người đàn ông trung niên kia, mặc quần áo thoải mái, tìm không

thấy dấu vết gì của thủ lĩnh hắc đạo.

Cô nhìn xung quanh một lần sau đó đi tới, "Sao

ông lại tới đây?"

Morioka Astoria ngồi ở đó, cũng không nói điều gì chỉ

ném cho cô một cái phong bì, Triệu Tịch Vũ nhận lấy, bên trong chứa vài tấm

hình, cô mới vừa nhìn một tấm lộ ra ở mặt trên liền thay đổi sắc mặt, "Ông

chụp được khi nào ?"

Morioka Astoria cười cười, "Chính

là đêm hôm đó, anh còn có video, em muốn xem không?"

Ông ta cười khiến cho Triệu Tịch Vũ chán ghét, cô đem

ảnh chụp ném sang chất vấn ông ta, "Ông có ý gì đây?"

Ông lấy ra bức ảnh vừa thưởng thức vừa nói, "Vốn

anh nghĩ muốn lưu lại làm kỷ niệm, không có chuyện gì thì lấy ra ngắm một chút,

nhưng mà bây giờ..."

"Hiện

tại thì sao?"

Ông ta ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Tịch Vũ, mặc dù

mang theo nụ cười, nhưng lại làm cho người ta không rét mà run, "Tịch

Vũ à, lần trước em bảo anh bắt cóc mấy cô gái không phải là người bình thường

đâu nhỉ?"

Triệu Tịch Vũ thở phào nhẹ nhỏm, "Bọn họ

chỉ là con cái trong gia đình bình thường thôi, không uy h**p đến ông

đâu!"

"Bọn

họ đúng là không uy h**p được anh, nhưng nam nhân của bọn họ cũng không phải là

con cái trong gia đình bình thường, cái này em cũng không nói cho anh biết, anh

sắp bị ép đến đường cùng rồi."

Triệu Tịch Vũ không hiểu, "Có ý

gì?"

"Nếu

em không muốn những hình này cùng video bị người khác thấy, thì nghĩ biện pháp

ngăn cản Cố Mặc Hàm khuếch trương thế lực ở Nhật Bản đi, đừng nhắm vào anh nữa.

Nghe nói, bây giờ em đã là bạn gái của anh ta, anh nghĩ em có thể làm

được."

"Có

quan hệ gì đến Cố Mặc Hàm ?"

"Em

vẫn không biết? Hiện tại Cố Mặc Hàm cùng năm vị huynh đệ của anh ta chính là

những người nổi tiếng trong giới, có mưu lược có nhãn quang có vốn có bối cảnh,

rất nhiều ông trùm lòng dạ độc ác đều thua trên tay bọn họ, nếu bọn họ không

phải nhắm vào anh, anh sẽ thật thưởng thức bọn họ."

Triệu Tịch Vũ rốt cục hiểu, "Ý của

ông là..."

"Đúng,

em hiểu rõ rồi chứ, nếu như anh xảy ra chuyện, em cũng chạy không thoát." Một câu nói nhẹ nhàng lại có mười phần ý tứ uy h**p.

Triệu Tịch Vũ mất hồn mất vía dọc trên đường đi, bấm

số Cố Mặc Hàm.

"Nói."

"Mặc

Hàm, anh đừng cùng Morioka Astoria đấu nữa, người kia lòng dạ độc ác, anh đấu

không lại ông ta đâu." Trong

giọng nói Triệu Tịch Vũ mang theo sự cầu khẩn.

"Động

tác của ông ta cũng nhanh thật, cô còn có chuyện khác không?"

"Mặc

Hàm, anh đã muốn thoát khỏi em như vậy sao? Thời gian dài như vậy, anh đối với

em một chút tình cảm cũng không có sao?"

"Triệu

Tịch Vũ, giữa cô và tôi cho tới bây giờ không quan hệ đến tình yêu hết, cái

tình cảm thương xót ít ỏi kia chỉ khi cô đi tìm Morioka Astoria bắt cóc Tần Vũ

Dương thì đã không còn nữa rồi, hiện tại tôi chỉ muốn lập tức giải quyết toàn

bộ sự uy h**p, trở lại bên cạnh Tần Vũ Dương, chỉ đơn giản như vậy thôi."

"Mặc

Hàm, anh buông tay đi!"

"Cô

vẫn nên quan tâm bản thân cô đi."

Cố Mặc Hàm nói xong liền tắt điện thoại.

Triệu Tịch Vũ bỗng nhiên cảm thấy, có phải ngay từ đầu

cô đã sai rồi chăng?

____________

[1] Ốc

lậu thiên phùng liên dạ vũ: Xuất pháp từ tác phẩm "Tỉnh thế hằng

ngôn" của Phùng Mộng Long. Gồm 2 câu: Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ,

thuyền trì hựu ngộ đả đầu phong.

Giải nghĩa: Phòng dột còn phải trải qua suốt đêm mưa,

thuyền đã đến trễ còn phải đi ngược gió. Hàm ý: họa vô đơn chí, tai họa đến dồn

dập.

Chuyển thơ: Nhà dột còn gặp mưa giông, thuyền ai chấp

chới gió không cho về.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.