Nhớ Mãi Không Quên

Chương 63: Bức hôn


Rất lâu sau, anh cầm lấy điện thoại gởi tin nhắn cho

Tần Vũ Dương, viết rồi xóa, xóa rồi viết, cuối cùng chỉ còn lại ba chữ.

Ngủ sớm đi.

Đôi mắt Tần Vũ Dương đẫm lệ nhìn mơ hồ ba chữ kia, sau

đó xóa đi.

Khóc xong, Tần Vũ Dương cảm thấy thoải mái hơn, giấc

mộng kia mang đến khủng hoảng cũng theo nước mắt chảy đi.

"Cô

làm sao vậy?" Một giọng nói

vang lên.

Tần Vũ Dương ngẩng đầu lên, là Lâm Lâm.

Cô lau nước mắt đứng lên, "Không

có việc gì."

"Cô

vì sao khóc?"

Chân Tần Vũ Dương chuột rút, ngồi xuống cái ghế gần

đó,"Tôi

nhớ đến một người bạn."

Lâm Lâm cũng ngồi xuống, "Bạn trai?"

Tần Vũ Dương sửa cô, "Bạn trai cũ."

Ánh mắt của cô ta lấp lánh tỏa sáng, "Cô còn

thích anh ấy?"

Có lẽ, khi một người phụ nữ phát hiện ra cô ta cho

rằng tình địch còn thích người khác, cô ta sẽ đặc biệt quan tâm đến người phụ

nữ này với người đàn ông kia, để xác định cô ấy không có đe dọa đến mình.

Tần Vũ Dương cười cười, không có trả lời.

Lâm Lâm lại hỏi, "Vậy cô thích luật sư

Trình sao?"

Tần Vũ Dương hỏi ngược lại, "Cô

thích anh ta sao?"

Dưới ánh đèn lờ mờ, Tần Vũ Dương thấy rõ mặt cô bé ấy

rất đỏ, cô không tự chủ cười rộ lên, giống như thấy được bản thân mình nhiều

năm trước, ngượng ngùng, ngây thơ.

Cô nhỏ thẹn quá hoá giận, "Cô

cười cái gì?"

Tần Vũ Dương ôm cô bé, giống như ôm một đứa em gái

nhỏ,"Thích

anh ta thì nói cho anh ta biết, cô không nói thì vĩnh viễn cũng không có cơ

hội."

"Nếu

như anh ấy từ chối thì làm thế nào?" Cô

nhỏ hơi rối răm gãi đầu.

Tần Vũ Dương nhìn ánh trăng bên ngoài, chậm rãi nói, "Yêu,

cho tới bây giờ đều là một việc thiên hồi bách chuyển [1], chưa

từng bị từ chối, chưa từng bị tổn thương, như thế nào hiểu được tình yêu? Cố

gắng lên, cô nhóc!"

Mấy ngày kế tiếp, Tần Vũ Dương luôn cố tình hoặc vô

tình vì Trình Húc và Lâm Lâm mà tạo cơ hội, sắc mặt Trình Húc càng ngày càng

khó coi.

Một đêm Trình Húc gõ cửa Tần Vũ Dương, "Đi dạo

một chút không?"

Tần Vũ Dương gật đầu.

Đi lang thang trên con đường lát phiến đá xanh Vạn Lại

tĩnh lặng, hít lấy bầu không khí vô cùng tinh khiết dễ chịu, khóe miệng Tần Vũ

Dương không tự chủ mang theo ý cười.

"Thế

nào, thoát khỏi tôi làm em nhẹ nhõm như vậy à?" Ý tứ mười phần châm chọc.

Tần Vũ Dương hơi sửng sốt, đây là lần đầu tiên Trình

Húc dùng giọng điệu này nói chuyện với cô, cô không biết trả lời như thế nào.

"Sự

tồn tại của tôi có phải làm em rất khổn khổ ?"

"Không

phải. Trình Húc anh là người đàn ông tốt, anh có quyền theo đuổi hạnh phúc, không

cần phải lãng phí thời gian và năng lượng trên người tôi."

"Chỉ

có mình em là được lãng phí thời gian và năng lượng trên người Cố Mặc

Hàm?"

Cô không biết vì sao Trình Húc hôm nay lại gây sự như

vậy.

Trình Húc tiếp tục, "Tần Vũ Dương, em rốt

cuộc muốn chờ đến khi nào? Người đàn ông đó đã xoay người bỏ đi rồi, vì cái gì

em vẫn đợi ở một chỗ không muốn đi về phía trước vậy hả?"

Miệng vết thương của Tần Vũ Dương bị anh ta không chút

lưu tình nào xé toạt ra, máu tươi chảy không ngừng, cô có phần tức giận, "Trình

Húc, anh cảm thấy tôi rất buồn cười chứ gì? Nhưng làm sao giờ, tôi chính là

người như vậy, trước đây, bây giờ, sau này cũng vậy, đời này cũng sẽ không thay

đổi."

Sau khi nói xong có một loại kh*** c*m khi trả đũa

lại.

Sắc mặt Trình Húc đột nhiên trở nên rất khó coi, trong

mắt đều là sắc thái bị tổn thương.

Tần Vũ Dương ý thức được mình nói lỡ lời, "Xin

lỗi..."

Trình Húc lắc đầu, "Đi về thôi."

Ban đêm yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng bước chân

của hai người, Trình Húc nhìn trên mặt đất hai thân ảnh ngẫu nhiên sẽ chồng lên

nhau, trong lòng thực hi vọng con đường này không có kết thúc, bọn họ có thể

như vậy đi cả đời.

Sau khi trải qua sự dằn vặt này, Tần Vũ Dương không

còn hào hứng, ngày hôm sau gởi cho Trình Húc tin nhắn rồi rời khỏi Ô trấn trở

lại thành phố C.

***

Lúc ăn cơm tối, cụ ông Cố ở trên bàn cơm bỗng nhiên mở

miệng.

"Thấm

Đình, lần trước không phải nói Mặc Hàm đã tìm được một người bạn gái sao? Con

bớt chút thời gian đi gặp, tuổi Mặc Hàm không còn nhỏ, cũng nên cưới vợ."

Diệp Thấm Đình nhìn Cố Dật Phong, mặt mày Cố Dật Phong

không thay đổi.

"Dạ,

đã biết, thưa bố."

Bạn đang đọc truyện Nhớ Mãi Không Quên tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này

"Anh

trai cô ta phạm tội tham ô, loại người này sao có thể gả cho Hàm Tử được

chứ?" Dương Y có chút nóng nảy.

Cụ ông Cố đặt đũa xuống, "Bây giờ đã không còn chu

di cửu tộc nữa, không thể bởi vì anh trai cô ta phạm sai lầm thì chúng ta mượn

thành kiến để đánh giá cô ta."

Dương Y bị chặn đứng, dưới bàn đá Cố Mặc Thần, Cố Mặc

Thần khẽ lắc đầu với cô.

Trở lại phòng, Dương Y lập tức túm Cố Mặc Thần ra sức

lắc.

"Anh

nói, làm sao bây giờ hả?"

Cố Mặc Thần cẩn thận đỡ cô "Đừng

lộn xộn, coi chừng té, em bây giờ là phụ nữ có thai, mau ngồi xuống nào."

"Ông

nội sẽ không thật sự tính toán bảo Hàm Tử cưới cái Triệu Tịch Vũ gì đó

chứ?"

Cố Mặc Thần nhún vai.

"Vậy

Vũ Dương làm sao bây giờ?"

"Hình

như em rất có ý kiến với Triệu Tịch Vũ ?"

"Đương

nhiên, cái vẻ của con đàn bà kia cũng rất đáng ghét. Ngày đó anh không thấy

được, Hàm Tử rõ ràng không thích cô ta. Nếu như không phải là Vũ Dương... đâu

đến lượt cô ta chứ ?"

"Lời

này đừng nói trước mặt Hàm Tử, nó sẽ không vui. Em đã nói nó không thích Triệu

Tịch Vũ, vậy tại sao lại để cô ta làm bạn gái?"

Dương Y lắc đầu, "Em có biết đâu, anh mau

gọi điện thoại báo cho Hàm Tử một tiếng."

Cố Mặc Hàm đang ở câu lạc bộ bên dưới tòa nhà Phong

Hoa cùng một đám người đẹp nói chuyện làm ăn, lúc tắt điện thoại, liền để điện

thoại ở trong tay chơi đùa, biểu tình trên mặt cũng lạnh đi vài phần, ánh mắt

tối tăm lạnh lùng.

Nụ cười của đối phương lại sâu hơn vài phần, "Cố

tổng, ngài cũng biết, hiện tại làm ăn rất khó khăn, đây đã là mức cuối cùng của

chúng tôi."

Cố Mặc Hàm không biết nghĩ tới điều gì, theo thói quen

híp híp mắt, cả căn phòng mọi người đều cảm giác nhiệt độ bên trong giảm xuống

vài độ.

Đối phương lau mồ hôi trên trán, "Kỳ

thật, bên chúng ta có thể nhượng thêm năm phần trăm nữa, ngài thấy như vậy có

được không?"

Cố Mặc Hàm chớp mắt lại mở to mắt, chỉ là mày cau lại.

Lý Thanh Viễn và Thạch Lỗi đang tiến hành trao đổi ánh

mắt.

"Hàm

tử đang làm sao, cũng được rồi mà, năm phần trăm đó!"

"Tớ

nào biết cậu ta đang nghĩ gì, cậu đi nhắc đi."

"Cậu!"

"Cậu!"

Hai người vẫn còn đang bắn "Vèo vèo"ánh mắt,

thì một tiếng "Cốp", Cố Mặc Hàm ném di động lên trên bàn, cầm lấy áo khoác đứng dậy rời đi.

Thạch Lỗi và Lý Thanh Viễn phản xạ có điều kiện đứng

lên.

Đối phương cho rằng đàm phán không thành, lập tức bắt

lấy cánh tay hai người bọn họ, "Thạch tổng, Lý tổng, nhượng thêm ba

phần trăm nữa, lần này thật sự là mức cuối rồi."

Thạch Lỗi và Lý Thanh Viễn nhìn nhau cười một tiếng,

cùng hô lên, "Được!" Sau đó cũng ra khỏi phòng.

Những người còn lại trong phòng thở phào nhẹ nhõm, sáu

thiếu gia Phong Hoa thật sự là danh bất hư truyền, ngay cả mức gốc của chúng ta

cũng lần ra rõ ràng như vậy.

Cuộc họp sáng hôm sau, Lý Thanh Viễn vẻ mặt sùng bái

đem hợp đồng đưa cho Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm nhìn thoáng qua, rất kỳ quái hỏi, "Hợp

đồng ký kết? Tám phần trăm? Ai đàm xuống thấp vậy?"

Lý Thanh Viễn với ánh mắt kỳ lạ càng nhìn anh, "Không

phải là cậu sao?"

"Tớ?"

Đợi đến Lý Thanh Viễn đem chuyện nói ra một lần nữa,

Cố Mặc Hàm cau mày, "Hình

như là có chuyện như vậy."

"Cậu

không phải cố ý hóa trang khốc liệt hù dọa bọn họ sao ?"

"Lúc

đó tớ đang suy nghĩ chuyện khác, cũng quên luôn bọn họ, sau đó liền đi

khỏi."

Năm người anh em nhìn anh một cái, tập thể bùng nổ.

**

Triệu Tịch Vũ cầm điện thoại rời khỏi phòng họp.

"Alô,

xin chào."

"Xin

hỏi đây có phải là Triệu tiểu thư không?"

"Là

tôi, ngài là ai ạ?"

"Tôi

là thư ký của kiểm sát trưởng Diệp, kiểm sát trưởng muốn gặp mặt cô, xin cô

xuống lầu trong vòng mười phút, có một chiếc xe màu đen, bảng số xe là ******,

cám ơn sự hợp tác của cô, tạm biệt."

Triệu Tịch Vũ mang theo nghi vấn xuống lầu, đi về

hướng chiếc xe màu đen kia, mở cửa ghế ngồi đằng sau chiếc xe, cô nhìn thấy một

gương mặt quen thuộc.

Diệp Thấm Đình lịch sự cười với cô.

Triệu Tịch Vũ đờ người ra, "Bác,

bác gái."

"Triệu

tiểu thư, lên xe thôi."

Đến một quán cà phê, Diệp Thấm Đình vừa khuấy cà phê

thừa dịp mở miệng.

"Triệu

tiểu thư là người thông minh, tôi cũng không nói vòng vo."

"Bác

gọi cháu Tịch Vũ là được rồi ạ."

Bà Cố bưng cốc lên uống một ngụm, "Kỳ

thật, tôi một điểm cũng không thích cô, một cô bé có thể thông minh, nhưng nếu

như thông minh ở những điểm không đáng thì không được tốt lắm. Lần này, tôi

thay mặt cho ông nội Mặc Hàm tới đây. Ý tứ của ông là, Mặc Hàm nên cưới vợ,

muốn nghe một chút ý tứ của Triệu tiểu thư."

Lúc bà Cố nói đến "Triệu tiểu thư" thì tăng

giọng điệu lên.

Triệu Tịch Vũ cười càng rộng, "Con

đương nhiên là nguyện ý gả cho Mặc Hàm, con nguyện ý nghe theo ông nội."

Diệp Thấm Đình cười lạnh hai tiếng, "Tình

cảm thật là đẹp!"

Buổi tối Cố Mặc Hàm lái xe đến dưới lầu nhà mình, vừa

ngẩng đầu lên nhìn ánh đèn sáng trong nhà. Trong khoảnh khắc, trong lòng anh ấm

áp tươi sáng.

Anh nhớ khi ở thành phố C, mỗi lần anh về muộn, vẫn

luôn có một ngọn đèn ấm áp yên lặng ở trong bóng đêm chờ đợi anh, nơi đó có

người phụ nữ anh yêu.

Anh cau mày khởi động xe rời đi, không lâu sau thì trở

lại, lúc xuống xe trong ngực ôm một cô nàng khuynh thành.

Đôi mắt hoa đào của Cố Mặc Hàm không ngừng phóng điện,

mang trên mặt nụ cười xấu xa, thỉnh thoảng thì thầm bên tai người đẹp, đổi lấy

nụ cười duyên của người đẹp, một đường trêu chọc người đẹp rồi đi vào thang

máy.

Anh một tay nắm cả eo người đẹp, một tay vụng về lấy

chìa khóa mở cửa.

Đột nhiên cửa từ bên trong mở ra, Triệu Tịch Vũ mang

trên mặt nụ cười thật tươi xuất hiện, sau đó nụ cười cứng đờ lại, tiếp đó thì

biến mất, cô căm hận nhìn người phụ nữ trong lòng Cố Mặc Hàm.

"Cô

ta là ai?"

Cố Mặc Hàm cười ra vẻ giới thiệu, "Marry,

đây là Triệu Tịch Vũ. Tịch Vũ, đây là Marry."

Người đẹp cũng không mất bình tĩnh, "Hi,

Triệu tiểu thư."

Triệu Tịch Vũ rõ ràng đã nghẹn tức, "Cố Mặc

Hàm, anh không cho em ở nơi này, hiện tại anh thế nhưng lại mang những người

phụ nữ khác về đây, chúng ta đã sắp kết hôn rồi!"

Cố Mặc Hàm dựa vào cạnh cửa, động tác lười biếng mà

đẹp trai, "Kết

hôn? Ha ha..."

"Anh!"

"Cô

còn chuyện gì khác không, nếu không thì mời về cho, tôi và Marry còn có việc

phải làm." Cái từ "làm" kia vừa nói

xong ý tứ không rõ ràng, khiến người khác suy nghĩ xa xôi, nói xong còn bắn một

cái mị nhãn về phía cô nàng nghiêng nước khuynh thành kia, điện lực mười phần.

Triệu Tịch Vũ chuyển đối tượng công kích, chỉ vào

người phụ nữ kia nói, "Cô

cái con hồ ly tinh này, làm cái gì không làm, lại muốn làm kẻ thứ ba."

Cố Mặc Hàm nghiêng đầu nhìn cô ta, "Cô

đang nói bản thân cô ?"

Triệu Tịch Vũ tức giận đến toàn thân phát run, oán hận

xoay người rời đi.

Cô nàng khuynh thành đi tới, ôm lấy Cố Mặc Hàm chuẩn

bị đi vào nhà, Cố Mặc Hàm đẩy cô ta ra, vẻ mặt lạnh lùng, "Cô có

thể đi."

"Darling,

anh làm sao vậy?" Người đẹp rất kỳ

quái.

Anh từ trong ví tiền rút ra vài tờ đưa tới, tích chữ

như vàng,"Đi."

Marry tiếp nhận vẻ mặt tiếc nuối rời đi.

Cố Mặc Hàm gọi một cú điện thoại, "Ngày mai đổi

khóa cửa nhà tôi, còn có, cô Triệu tiểu thư đó, tôi và cô ta không quen biết,

sau này đừng cho cô ta đi vào."

Cố Mặc Hàm mở cửa, mở tất cả cửa sổ ra, vẻ mặt chán

ghét đứng ở trên sân thượng gió không ngừng tràn vào trong phòng, rèm cửa sổ

tung bay ngay trước mặt.

____________

[1] Thiên

hồi bách chuyển: tâm tư rối bời, thay đổi liên tục.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.