Nhớ Mãi Không Quên

Chương 43: Uống rượu say


Tần Vũ Dương nhìn người đang ngồi ở ghế phụ, vẻ mặt

thản nhiên tự đắc, đâu có giống bộ dạng uống nhiều. Tần Vũ Dương vừa lái xe vừa

thỉnh thoảng trộm ngắm anh một cái. Cố Mặc Hàm mặc dù mắt nhìn phía trước,

nhưng độ cong khóe miệng lại càng lúc càng lớn.

"Có

phải dáng vẻ anh đẹp trai hơn so với trước kia không?" Cố Mặc Hàm đột nhiên xoay đầu lại, đối mặt với ánh mắt

đang nhìn lén anh của Tần Vũ Dương.

Tần Vũ Dương bị bắt ngay tại trận, có chút thẹn quá

hoá giận, trợn mắt liếc anh một cái, chuyên tâm lái xe.

"Nhà

anh ở đâu hả ?" Khi Tần Vũ Dương

đang đợi đèn đỏ thì hỏi.

Cố Mặc Hàm quay đầu, vẻ mặt ủy khuất: "Anh

cũng trở về lâu như vậy, em ngay cả anh ở nơi nào cũng không biết?"

Tần Vũ Dương lập tức nhanh mồm nhanh miệng đáp lại

anh:"Tôi

và anh có quan hệ gì chứ, tại sao phải biết rõ anh ở đâu?"

Cố Mặc Hàm đột nhiên vươn hai tay ôm lấy mặt của Tần

Vũ Dương, hôn lên môi của cô.

Chỉ là sự v**t v* dịu dàng, không mang theo bất kỳ dục

vọng gì, chỉ là nghe được tiếng hô hấp của nhau, chưa từng làm cho cảm động đến

thế. Tần Vũ Dương bị động tác đột nhiên của anh cùng sự dịu dàng làm cho rung

động, chỉ trợn to hai mắt nhìn đôi mắt đang nhắm mắt trước mặt kia, vết nếp gấp

rất sâu của đôi mi mắt, lông mi thật dài nhẹ nhàng rung rung, đột nhiên lòng

của cô cũng theo đó mà rung động lên.

Đằng sau tiếng còi xe không ngừng truyền đến, Tần Vũ

Dương mạnh mẽ đẩy anh ra, Cố Mặc Hàm lập tức đề phòng: "Em sẽ

không cho anh một cái tát nữa chứ?"

Những lời này giống như nhắc nhở Tần Vũ Dương, cô vung

tay lên, hạ xuống, lại bị Cố Mặc Hàm nắm chặt, đặt tới bên miệng nhẹ nhàng hôn

xuống. Giữa tiếng còi xe liên tục từ từ buông ra, giương mắt lên nhìn Tần Vũ

Dương, thâm tình chân thành.

Tần Vũ Dương rốt cục cũng nhận thức được chênh lệch

sức lực giữa nam nữ, cô sau này tuyệt đối không cần có bất kỳ trao đổi ngôn ngữ

cơ thể cùng Cố Mặc Hàm.

Trong thời gian tiếp theo, Tần Vũ Dương bằng tốc độ

nhanh nhất chạy xe hướng tới tiểu khu nơi ở của Cố Mặc Hàm, về phần Cố Mặc Hàm

có biểu tình gì, cô cũng không dám xem. "Két" một tiếng, lốp xe cùng mặt đất phát ra sự ma sát lớn,

xe vững vàng dừng lại.

Tần Vũ Dương thở phào nhẹ nhõm: "Đến

rồi, bye bye."

Cố Mặc Hàm thay đổi vẻ nhàn nhã đắc ý vừa rồi, hít thở

sâu vài cái, từ từ mở miệng: "Em đỡ anh vào đi."

Tần Vũ Dương kháng nghị: "Vì cái gì?"

Cố Mặc Hàm nhìn cô gái nhỏ xù lông trước mặt này,

trong lòng chỉ cảm thấy vui vẻ, nhưng trên mặt lại bất động thanh sắc, suy yếu

mở miệng: "

Em sao lại không có lương tâm như vậy, em đã quên mới vừa rồi là ai giúp em

tiếp rượu? Em cứ thử uống nhiều như vậy xem."

Tần Vũ Dương khí thế thoáng cái biến mất, Cố Mặc Hàm

nói đúng là sự thật, Tần Vũ Dương đêm nay sở dĩ có thể toàn thân mà rút lui

được, thật sự là nhờ có Cố Mặc Hàm, hậu quả của việc thương hương tiếc ngọc

chính là bị người khác trút càng nhiều. Cẩn thận ngẫm lại, hình như vừa rồi anh

thật sự uống rất nhiều, hơn nữa sắc mặt của anh nhìn qua thật sự không tốt lắm.

"Anh

không phải mới vừa rồi còn rất tốt sao?" Tần Vũ Dương chưa từ bỏ ý định.

"Vốn

là rất tốt, nhưng em uống nhiều rượu như vậy lại ngồi lái xe nhanh nữa, cũng

biết là sẽ thế nào mà." Cố

Mặc Hàm nhẹ nhàng hóa giải.

Tần Vũ Dương nhíu mày, bực mình tháo dây an toàn ra:"Được rồi, tôi đỡ

anh đi vào." Cô mở cửa xe đi xuống. Đợi nửa ngày, Cố Mặc Hàm cũng

không có bất kỳ động tác nào. Tần Vũ Dương đi qua mở cửa xe: "Anh

sao không đi xuống ?"

Cố Mặc Hàm dịu dàng nhìn cô: "Anh

uống nhiều quá, không tháo được dây an toàn."

Tần Vũ Dương mày nhíu lại càng sâu hơn: anh chỉ là

uống nhiều quá, cũng không phải là tàn phế mà! Cô chỉ có thể khom lưng xuống

tháo dây an toàn. Cố Mặc Hàm nhìn Tần Vũ Dương gần ngay trước mắt, gần đến nỗi

vươn tay ra là có thể đem cô ôm vào trong ngực, từ đỉnh đầu của cô tản ra mùi

thơm thoang thoảng. Trong năm năm đã qua, Cố Mặc Hàm vẫn khát vọng khoảng cách

như vậy.

Tần Vũ Dương tháo dây an toàn ra, đưa tay kéo cánh tay

Cố Mặc Hàm: "Được

rồi, đi ra đi."

Cố Mặc Hàm cố ý đem trọng lượng toàn thân đều đè lên

trên người Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương gắng gượng đỡ, đi hai bước liền thở hồng

hộc: "Anh

không thể tự mình đi được sao?"

Cố Mặc Hàm vẫn là một câu kia, nhẹ nhàng chậm chạp

nói:"Anh

uống nhiều quá, làm cho không có sức lực."

Tần Vũ Dương tức đến nghiến răng nghiến lợi, anh không

có lời nào khác sao!

Thật vất vả đến được nhà Cố Mặc Hàm, Tần Vũ Dương ném

anh ở trên ghế sofa liền không quan tâm đến. Chính mình ra sức thở hổn hển, mùa

đông rét lạnh cô vậy mà mồ hôi ra toàn thân.

Một lát sau Tần Vũ Dương mới bắt đầu chú ý đến nhà Cố

Mặc Hàm, thiết kế điển hình kiểu Âu, tự nhiên trang nhã, giữa sự khiêm tốn lộ

ra vẻ xa hoa. Cả căn nhà gọn gàng sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi, chỉ là

thiếu một chút hơi thở sinh hoạt.

"Nhìn

xong chưa? Nếu như xem xong rồi có thể làm phiền em quan tâm đến anh cái người

uống say này chứ." Cố Mặc Hàm nửa nằm trên

ghế sa lon nửa trợn tròn mắt trêu tức mở miệng.

Tần Vũ Dương đứng dậy đi đến phòng bếp rót một ly

nước, đưa cho anh: "Không

có chuyện gì nữa, tôi đi trước."

Cố Mặc Hàm nhướng mày, không chút hoang mang mở miệng:"Em chính là đối

đãi với chủ nợ như vậy à?"

Tần Vũ Dương đúng là điên rồi: chủ nợ? Loại lý do này

anh cũng nghĩ ra được!

"Anh

còn muốn tôi làm gì nữa, nói đi!"

Cố Mặc Hàm cười cười, vẻ mặt vô hại: "Cũng

không có việc to tát gì, em giúp anh xả nước tắm là được, xong rồi em có thể

đi."

Tần Vũ Dương vừa điều chỉnh nước ấm, vừa ở trong lòng

oán hận, đợi cô điều chỉnh xong rồi đóng nước lại vừa quay người, không biết

khi nào thì Cố Mặc Hàm đã tiến vào, khẽ dựa vào cánh cửa thủy tinh, không biết

đang suy nghĩ cái gì.

Cố Mặc Hàm thấy Tần Vũ Dương quay đầu lại, cười cười,

hai đầu lông mày mơ hồ lưu động □, mị hoặc lòng người, Tần Vũ Dương nghĩ đến

một câu: dựa vào vẻ đẹp có thể giết được người.

Cô vội vàng cúi đầu xuống, bình phục lại tim đang đập

rối loạn, dần dần bị một cái bóng bao trùm, Tần Vũ Dương theo bản năng lui về

phía sau ngẩng đầu lên. Cố Mặc Hàm từng bước tiến lại gần, cánh tay dài nâng

lên, mở vòi sen ra, nước phun xuống, toàn bộ rơi vào người Tần Vũ Dương.

Tần Vũ Dương không thể tin nhìn Cố Mặc Hàm, vẻ mặt Cố

Mặc Hàm trấn định tiêu sái đi vào trong nước, nước nóng rất nhanh tưới xuống

hai người. Ý cười trong mắt Cố Mặc Hàm càng ngày càng sâu, trong mắt nhu tình

từ từ sắp thấm ra: "Em

điều chỉnh nước ấm rất hợp ý anh."

Tần Vũ Dương lần này thật sự tin tưởng Cố Mặc Hàm đã

uống quá nhiều, một người bình thường làm sao có thể làm ra loại hành động này

chứ?

Cố Mặc Hàm đem Tần Vũ Dương ôm vào trong ngực, giống

như ôm lấy bảo bối trân quý nhất trên thế giới, cái cằm nhẹ nhàng v**t v* đỉnh

đầu Tần Vũ Dương, thì thào tự nói: "Vũ Dương, Vũ

Dương..."

Đêm, vắng lặng, ngoại trừ tiếng nước chảy ào ào, chỉ

có thể nghe thấy thanh âm trầm thấp dễ nghe của Cố Mặc Hàm, Tần Vũ Dương trong

lúc đó cảm thấy rất mệt mỏi, không muốn đẩy cái ôm ấp quen thuộc này ra.

Trong phòng tắm hơi nước lượn lờ, quần áo Tần Vũ Dương

ướt đẫm sít sao dán ở trên người, buộc vòng quanh những đường cong duyên dáng.

Cố Mặc Hàm dần dần bắt đầu hôn cô, từ tóc đến mi tâm, đôi mắt, qua sống mũi

thanh tú, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mềm mại trơn bóng như ngọc, nước theo

da thịt không ngừng chảy xuống, trong lòng Tần Vũ Dương hơi ngứa ngáy.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.