Nhớ Mãi Không Quên

Chương 39: Cẩu huyết


Tần Vũ Dương giãy giụa hình như không có chút hiệu quả

nào, Cố Mặc Hàm không buông tay cũng không có dùng sức lại có thể vững vàng đem

Tần Vũ Dương khóa vào trong ngực. Anh đặt cằm lên vai Tần Vũ Dương, cánh tay

nắm thật chặt, khẽ nói nhỏ:"Ngoan nào, đừng động, để cho anh ôm

một lát."

Tần Vũ Dương chỉ cảm thấy hô hấp của Cố Mặc Hàm gần ở

bên tai, toàn bộ phun ở trên da bên tai, ban đêm tối như mực, thanh âm của anh

có chứa mê hoặc cùng dụ dỗ, Tần Vũ Dương quả thật không lộn xộn nữa. Cái ôm của

Cố Mặc Hàm vẫn ấm áp như trước, cô có thể ngửi thấy được mùi nam tính đặc biệt

trên người anh, mùi bạc hà nhàn nhạt còn kèm theo mùi hương thuốc lá, ban đêm

luôn làm cho mỗi người đều trở nên yếu đuối và đa cảm, Tần Vũ Dương đã sa vào

trong đó. Sự sợ hãi trong lòng vừa rồi lúc ở trong cái ôm của Cố Mặc Hàm đã tan

thành mây khói, không lưu lại một chút dấu vết nào.

Một lát sau Tần Vũ Dương tỉnh táo lại, phẫn hận xoay

người, trong hành lang không có ánh đèn, chỉ có thể miễn cưỡng thấy được đường

nét của Cố Mặc Hàm, đôi mắt trong suốt kia, trong bóng đêm ửng sáng.

"Cố

Mặc Hàm! Anh đã nhàm chán đến mức này sao, tối khuya hiện ra dọa người

hả?"

Cố Mặc Hàm khom lưng nhặt cái chìa khóa lên bởi vì Tần

Vũ Dương sợ hãi mà rơi trên đất, sau đó tự động đi

tới trước cửa mở cửa ra: "Mau vào thôi, sao em chậm như

vậy, anh chờ đến độ gần chết rét rồi." Nói xong mở cửa tiến vào.

Tần Vũ Dương đứng ở ngoài cửa thế nào cũng cảm giác

mình là chủ nhân lại giống như khách, cau mày nửa ngày mới chậm rì vào cửa

chính.

Lúc này Cố Mặc Hàm đã cởi áo khoác lười biếng ngồi ở

trên ghế sofa, thấy cô đứng còn một câu: "Ngồi đi!"

Tần Vũ Dương triệt để sụp đổ: "Cố

tổng, xin anh làm cho rõ, đây là nhà của tôi! Nhà của tôi!"

Cố Mặc Hàm tự động lượt bớt nửa câu sau: "Không

phải nói về sau không cần gọi Cố tổng sao, lúc đi ăn vừa rồi không phải đã gọi

rất tốt nha."

Tần Vũ Dương đem khăn quàng cổ áo khoác tiện tay ném

lên trên ghế sofa, từ cao nhìn xuống nhìn anh mệt mỏi cả đêm, cô không muốn sẽ

cùng anh giả dối như xà nữa: "Xin hỏi, anh tới nhà của tôi làm

gì?"

Cố Mặc Hàm không có chút nào cảm thấy áp lực bị người

ta nhìn xuống, mở trừng hai mắt vẻ mặt thuần lương: "Lần

trước anh có nói muốn tới nhà em."

Tần Vũ Dương cười lạnh: "Tôi nhớ được, đó là

chuyện hơn một tháng trước."

"Buổi

tối trước ngày đó anh xảy ra chút ngoài ý muốn cho nên không có tới. Em cũng

biết mà, anh vẫn luôn là người nói là làm, cho nên, hiện tại bù thêm."

Tần Vũ Dương cảm thấy tài ăn nói của Cố Mặc Hàm tuyệt

không kém so với luật sư Trình, không biết hai người bọn họ tranh cãi thì lời

của ai sẽ thắng đây.

Cố Mặc Hàm thoáng cái tiến đến bên cạnh Tần Vũ Dương:"Em đang nghĩ cái

gì?"

Tần Vũ Dương kéo ra khoảng cách đến ghế sofa đơn người

ngồi xuống: "Cố

Mặc Hàm, không còn sớm, tôi muốn đi ngủ."

Cố Mặc Hàm nhíu mày: "Em đây là đang mời anh

sao? Nếu là lời này, anh có thể miễn cưỡng chấp nhận."

Tần Vũ Dương nổi giận: "Không được, ngài nhưng

dù sao cũng không được! Ngài Cố tổng phát ra một câu, sẽ có rất nhiều phụ nữ

cam tâm tình nguyện đến làm ấm giường cho ngài, chúng tôi nhỏ bé phúc ít, không

chịu nổi ân huệ lớn như vậy của ngài."

Cố Mặc Hàm từ từ đến gần, cuối cùng hai tay chống lên

phía sau ghế sô pha từ trên cao nhìn xuống đem Tần Vũ Dương bao phủ dưới thân: "Nếu

như, anh chỉ muốn em thì sao..."

Tần Vũ Dương bị Cố Mặc Hàm áp sát thân thể ngửa ra sau

dính sát vào sau lưng ghế sô pha, từ trong đôi mắt cặp thâm thúy bay vào tóc

mây kia cô thấy được một chút gì đó mà cô đọc lại không hiểu, cô có chút bối

rối: "Cố

Mặc Hàm, bây giờ sao anh vô lại như vậy !"

Nói xong cũng có tiếng chuông vang lên, Tần Vũ Dương

đẩy Cố Mặc Hàm ra định đi nghe điện thoại, Cố Mặc Hàm cũng không có làm khó cô

nữa.

"Alô."

Bên kia điện thoại là giọng nói ôn nhu của Trình Húc: "Vũ

Dương, em đang ở nhà sao?"

Trên mặt Tần Vũ Dương không tự giác mang theo nụ cười:"Ở nhà, mới vừa

về."

"Vậy

em đến ban công đi."

Trong lòng Tần Vũ Dương có một chút nghi hoặc nhưng

vẫn đi tới ban công.

Thanh âm Trình Húc mang theo ý cười: "Nhìn

thấy tôi không?"

Tần Vũ Dương từ trên ban công nhìn xuống, Trình Húc

đang đứng bên cạnh xe ngước đầu khua tay với cô, đèn đường hạ dưới trên mặt của

anh nhàn nhạt một tầng màu da cam, nhìn qua ấm áp êm dịu không thể tưởng tượng

nổi, cái bóng được kéo ra thật dài.

"Tối

hôm nay tôi tăng ca, trên đường về nhà nhớ tới em, cho nên tới nhìn một chút,

không còn việc gì, mau quay về phòng đi, bên ngoài lạnh lắm." Nói

xong còn cười cười với Tần Vũ Dương. Kỳ thật bọn họ cách hơi xa nên thấy cũng

không được rõ ràng, nhưng Tần Vũ Dương vẫn cảm thấy Trình Húc đang cười với cô.

Cố Mặc Hàm ở bên cạnh nhìn Tần Vũ Dương khóe miệng khẽ

cười, cảm thấy chướng mắt, anh hắng giọng một cái.

Tần Vũ Dương vừa mới định chào tạm biệt cùng Trình Húc

liền nghe được một thanh âm dịu dàng ở phía sau, đê-xi-ben vừa vặn không lớn

không nhỏ: "Vũ

Dương, giúp anh đem khăn tắm qua đây với."

Tần Vũ Dương cả người cứng đờ, cô không nghĩ tới cảnh

cẩu huyết trong phim truyền hình tám giờ như thế vậy mà Cố Mặc Hàm cũng biết,

còn đem nó diễn đến xuất hóa nhập thần như thế, cô hết sức khẳng

định Trình Húc bên kia điện thoại chắc chắn cũng nghe được, cô mở miệng nhưng

lại không biết nói cái gì. Chẳng lẽ giải thích cho anh ta trong nhà mình không

có người đàn ông khác?

Phản ứng của Trình Húc ngược lại rất trấn tĩnh: "Trong

nhà có khách? Vậy tôi sẽ không làm phiền nữa, tạm biệt."

Tần Vũ Dương chỉ có thể cứng nhắc trả lời một câu: "Tạm

biệt." Nhìn Trình Húc lái xe

rời đi.

Tần Vũ Dương trở lại phòng trong, hung hăng đóng cánh

cửa ở ban công, đưa lưng về phía Cố Mặc Hàm hít sâu, không được tức giận, Tần

Vũ Dương, ngươi là người phụ nữ có phẩm vị, phải có cử chỉ phóng khoáng, nói

năng ưu nhã, không thể giống như một người phụ nữ chanh chua gào hét được.

Chờ Tần Vũ Dương điều tiết xong xoay người lại, vẻ mặt

mỉm cười nhìn Cố Mặc Hàm: "Cố

tổng, xin hỏi anh muốn làm gì?"

Cố Mặc Hàm thâm thúy dựa vào tường, cũng là vẻ mặt mỉm

cười, nhưng mà trái ngược với Tần Vũ Dương, anh làm càng thêm tự nhiên rạng rỡ, "Là ai?

Xem mắt quen biết?"

"Anh

ta là ai, anh ta thế nào quen biết với tôi cũng không liên quan tới anh, hôm

nay anh cũng hoàn toàn không cần phải biết, đã quá chậm rồi, không phải

sao?"

Ánh mắt Cố Mặc Hàm tĩnh mịch, đồng thời cũng thu lại ý

cười, vẻ mặt chăm chú nghiêm túc, sự thờ ơ trước kia cũng không còn, "Vũ

Dương, anh biết đã chậm, anh biết sửa không được, nhưng mà anh vẫn không nghĩ

sẽ từ bỏ, cũng sẽ không có khả năng từ bỏ. Tần Vũ Dương, trước kia là anh sai,

nhưng hiện tại anh rất rõ ràng, anh yêu em, anh không có em thì không thể được,

không phải là em cũng không cần, không phải là em cũng không kết hôn, anh cá là

em không có anh cũng sẽ không lấy chồng!"

Cố Mặc Hàm nói xong trong lúc vẻ mặt Tần Vũ Dương còn

đang khiếp sợ thì cầm lấy áo khoác rời đi.

Tần Vũ Dương sững sờ tại chỗ, đầu óc trống rỗng. Thật

lâu, cười cười bất đắc dĩ, Cố Mặc Hàm không phải vừa rồi lúc đi ăn uống nhiều

quá chứ? Hay là đầu óc của anh bị đụng hư rồi?

Buổi tối hôm đó trong đầu Tần Vũ Dương tràn ngập lộn

xộn các thứ, có liên quan đến Cố Mặc Hàm, Liễu Vận Ca, Trình Húc, cô ngủ mê

man, giống như ngủ thiếp đi, lại giống như không ngủ. Ngày hôm sau rời giường

so với một đoạn thời gian trước mất ngủ còn mệt mỏi hơn.

Là một người phụ nữ, đặc biệt là người phụ nữ có chức

vụ quản lý, bề ngoài của cô và tính cách chung của cô quyết định vận mệnh của

cô, đây là hiện thực tàn khốc, ai cũng sẽ không thích một người sắc mặt tái

nhợt như gấu trúc, cho nên, thay đổi cho tốt trang điểm sửa sang cho tốt ra

khỏi nhà, bản thân cô phải vui vẻ, người khác sẽ có nhiều kiên nhẫn với cô hơn,

trăm lợi mà không có một hại.

Bởi vậy, Tần Vũ Dương tốn thời gian gấp đôi so với

bình thường để che dấu bản thân đêm qua ngủ không ngon. Đến công ty khi thấy

Liễu Vận Ca không hề có cái gì khác thường, cô mới nhớ tới, còn có 30 vạn

nhân dân tệ vẫn chưa giải quyết.

Cô kiểm tra tiền trong tay mình, còn thiếu 20 vạn, tìm

ai để mượn đây? Tần Vũ Dương nhíu mày, đó là một vấn đề.

Kỳ thật có thể tìm rất nhiều người để mượn tiền, hơn

nữa những người kia cũng đều sẵn lòng đưa cho cô, nhưng mà rất nhiều chuyện một

khi đã dính đến tiền cũng sẽ không đơn giản như vậy, đặc biệt là trên thương

trường, cho nên phải thận trọng.

Ba mẹ? Hình như ý kiến không tốt lắm, ba mẹ chưa từng

lấy tiền của mình, nhưng bây giờ còn muốn hướng bọn họ chìa tay xin, ý kiến

không tốt lắm.

Chị gái? Cũng không được, với sự hiểu rõ của Tần Vũ

Dương đối với chị gái cô, nếu quả thật tìm chị ấy mượn, không qua vài ngày ông

Tần bà Tần nhất định sẽ biết.

Lãnh Thanh Thu? Cô ấy phải nuôi cả nhà hơn nữa gần đây

mới hẹn hò, với cá tính của cô chắc chắn sẽ không xài tiền của Thạch Lỗi, vẫn

là không nên tăng thêm gánh nặng cho cô ấy.

Còn có ai đây, Trình Húc? Tối hôm qua mới náo loạn như

vậy, Tần Vũ Dương mong muốn trong thời gian ngắn đừng gặp anh ta, hơn nữa càng

không muốn đề cập đến việc mượn tiền, cái này cũng không được.

Cố Mặc Hàm? Tần Vũ Dương bị đáp án này hù dọa. 20 vạn

đối với Cố Mặc Hàm mà nói thật sự là không để vào mắt, hơn nữa đoán chừng anh

cũng sẽ cho mượn, từ mọi phương diện tổng hợp suy xét, Cố Mặc Hàm tuyệt đối là

người được chọn tốt nhất.

Nhưng mà, Tần Vũ Dương vẫn không muốn hướng anh mượn

tiền.

Cuối cùng, Tần Vũ Dương đứng dậy đi lên phòng làm việc

của Đổng sự Tôn. Kết quả thư ký nói cho cô Đổng sự Tôn đi nghỉ phép. Tần Vũ

Dương lập tức nghĩ đến một câu: trời muốn diệt mình. Tần Vũ Dương trở lại phòng

làm việc cố lấy dũng khí gọi điện cho Cố Mặc Hàm, vừa chờ đợi vừa an ủi mình,

kỳ thật cô cùng Cố Mặc Hàm là bạn học nhiều năm, hướng anh mượn tiền cũng có

thể lý giải được, bên kia rất nhanh nhận máy.

"Alô,

Vũ Dương."

"Cố

tổng, bây giờ anh bận không?"

Cố Mặc Hàm bỏ văn kiện trong tay xuống: "Đừng

bận, chuyện gì?"

Tần Vũ Dương dừng lại một chút: "Cái

này, hôm nay Lãnh Thanh Thu có đi làm không?"

Cố Mặc Hàm đứng dậy đến trước cửa sổ sát đất nhìn đoàn

người vội vã bên ngoài, "Vũ

Dương, nếu như anh nhớ không lầm, từ khi anh trở về em cũng không chủ động gọi

điện thoại cho anh, hiện tại em gọi điện tới chỉ là vì tìm cô ấy sao?"

Tần Vũ Dương ở trong lòng khinh bỉ mình, không phải là

một câu thôi sao, có khó như vậy không? Hít sâu một hơi mở miệng, nói ra lại

trở thành: "Di

động của tôi tìm không thấy, không phải ngày hôm qua anh vào nhà tôi sao, tôi

chính là muốn hỏi anh một chút có thấy hay không."

Cố Mặc Hàm không chút lưu tình vạch trần cô: "Bây

giờ em dùng công cụ truyền tin hẳn là chiếc di động của em mà."

Tần Vũ Dương trầm mặc.

Cố Mặc Hàm lại cười ha ha: "Vũ

Dương, đã nhiều năm như vậy em có một việc không tiện mở miệng liền có thói xấu

lo lắng nói lung tung với anh vẫn không sửa nha? Em nói nhăng nói cuội đã nửa

ngày, rốt cuộc thì có chuyện gì ?"

Tần Vũ Dương buồn bực mở miệng: "Mượn

tiền."

Cố Mặc Hàm trái lại kinh ngạc, theo anh biết, Tần Vũ

Dương thu nhập cũng không thấp, hơn nữa cô không phải là một người phụ nữ có

tính tiêu xài, mấy năm nay hẳn là có chút tích góp, là chuyện gì mà làm cho cô

vay tiền chứ?

"Muốn

bao nhiêu?" Cố Mặc Hàm không hề hỏi nhiều.

"20

vạn." Tần Vũ Dương sắp đem mặt cuối thấp tới đất rồi, mặc dù

biết Cố Mặc Hàm không nhìn thấy, nhưng cô vẫn đỏ mặt.

"Đem

tài khoản của em nói cho anh, anh lập tức gửi cho em." Cố Mặc

Hàm trở lại bàn vừa lấy ra bút viết lại tài khoản.

Tần Vũ Dương rốt cục cũng thở phào nhẹ nhỏm: "Cảm

ơn, tôi sẽ nhanh chóng trả lại cho anh."

Thanh âm lạnh lẽo của Cố Mặc Hàm đột nhiên thay đổi

nhịp:"Chuyện

trả lại tiền không vội, hiện tại, gọi Mặc Hàm nghe một chút đi."

Tần Vũ Dương tựa hồ có thể tưởng tượng ra được ý cười

trong đôi mắt hoa đào của Cố Mặc Hàm, anh hình như đùa đến nghiện rồi.

Cố Mặc Hàm cũng không trêu chọc cô nữa, thanh âm cũng

khôi phục vẻ đứng đắn: "Vũ

Dương, sau này có chuyện gì cũng có thể giống như hôm nay tới tìm anh."

Tần Vũ Dương lại nói tiếng cám ơn cúp điện thoại, cô

rất may mắn Cố Mặc Hàm không hỏi nguyên nhân cô vay tiền.

Lúc thư ký hỏi Cố Mặc Hàm chuyển vào trong tài khoản

này bao nhiêu tiền, Cố Mặc Hàm suy nghĩ một chút: "30 vạn."

Rất nhanh tin nhắn gửi tới, tài khoản của Tần Vũ Dương

có hơn 30 vạn.

Trong lòng Tần Vũ Dương có một tia cảm động. Bởi vì

trong tay Tần Vũ Dương cô chỉ có vẻn vẹn 10 vạn đồng, nếu như cho mượn cuộc

sống của cô tạm thời cũng sẽ có khó khăn, lại càng không nói đến việc giúp Liễu

Vận Ca thuê phòng.

Tần Vũ Dương gọi Liễu Vận Ca vào đây, đem thẻ đưa cho

cô ấy: "Bên

trong có 30 vạn đem đi trả số tiền còn lại, còn dư thì cô đi thuê căn phòng có

điều kiện tốt một chút."

Tần Vũ Dương nhìn cô ấy không nhận, lại bỏ thêm câu

chế giễu: "Yên

tâm đi, không phải là cho cô đâu, sau này mỗi tháng sẽ trừ từ trong tiền lương

của cô."

Liễu Vận Ca trầm mặc một hồi lâu mới nhận lấy, trừ cái

này ra, cô cũng không có biện pháp khác.

"Chị

cũng không hỏi xem tôi tại sao phải nợ nhiều tiền như vậy ?" Liễu

Vận Ca từ từ mở miệng. Cô cũng không muốn cho bất luận người nào biết rõ chuyện

này, nhưng nếu như Tần Vũ Dương hỏi, cô bằng lòng nói cho Tần Vũ Dương.

Tần Vũ Dương phất phất tay: "Tôi

không có lòng hiếu kỳ lớn như vậy, nhanh đem chuyện này làm đi, về sau đừng có

lại cùng đám người kia tiếp xúc nữa."

Tần Vũ Dương vốn tưởng rằng chuyện này đã kết thúc,

không nghĩ tới đây mới là vừa bắt đầu.

____________

[1] Tích

Bộ Cảnh Ngô: là Atobe Keigo.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.