Nhớ Mãi Không Quên

Chương 33: Bạn cũ


Tối hôm đó Tần Vũ Dương nằm trên giường trong phòng

ngủ nhà của Lãnh Thanh Thu lòng đầy căm phẫn sinh động thuật lại hai lần kinh

nghiệm xem mắt của cô. Lãnh Thanh Thu nghe xong có phần không cho là đúng: "Như

vậy thôi?"

Tần Vũ Dương rất thất bại vùi đầu vào trong gối.

Mẹ của Lãnh Thanh Thu gõ cửa, bưng một khay nước trái

cây đi vào.

"Vũ

Dương à, đến uống chút nước trái cây đi." Bà Lãnh

cười nói với Tần Vũ Dương.

Tần Vũ Dương lập tức đứng lên nhận khay trái cây, lễ

phép cười: "Cảm

ơn bác gái."

Bà Lãnh có chút muốn nói lại thôi: "Vũ

Dương, công ty của con có chàng trai nào phù hợp hay không, tuổi Thanh Thu cũng

không còn nhỏ, cũng nên tìm bạn trai. Ánh mắt của con tốt, giúp cô giới thiệu

một người đi."

Tần Vũ Dương là ai, có hơi chút sửng sốt lập tức phản

ứng lại hơn nữa miệng đầy đồng ý: "Được ạ, con biết một

người, gọi là Thạch Lỗi, trông rất đẹp trai mà người cũng tốt, hôm nào con giới

thiệu hai người bọn họ làm quen, cô cứ yên tâm." Nói xong tự tiếu phi tiếu liếc mắt Lãnh Thanh Thu.

Bà Lãnh vẻ mặt tươi cười đi ra ngoài. Tần Vũ Dương đi

tới đóng cửa kỹ lại, sau khi trở lại thay đổi sự chán chường vừa rồi, cười xấu

xa nhìn cô: "Được

lắm, chị gái Lãnh, cô đây làm công tác giữ bí mật thật giỏi nha? Gần hai tháng

rồi, người mẹ thân yêu của cô còn không biết sự tồn tại của Thạch Lỗi?"

Lãnh Thanh Thu vẻ mặt bà hoàng cầm cây tăm xuyên vào

một miếng táo, chậm chạp nói: "Cảnh tượng sau lưng đều là dơ bẩn,

chẳng qua chính là một con nhà giàu, ăn chơi đàng đ**m, hoang dâm vô độ, xa hoa

dâm dật, ngang ngược bá đạo..."

Tần Vũ Dương hai tay giao nhau: "Ngừng!

Lãnh Thanh Thu, không cần lại khoe khoang thành ngữ cô học được. Khi một người

phụ nữ tự ti, thường thường sẽ dùng lời nói ác độc nhất công kích người đàn ông

theo đuổi cô ta, để cho bọn họ biết khó mà lui. Cậu cảm thấy anh ta chưa đủ

tốt, hay cảm thấy, cậu không xứng với anh ta?"

Tần Vũ Dương nói xong vẻ mặt thâm thúy nhìn người phụ

nữ chưa thông suốt này.

Lãnh Thanh Thu hung hăng đem cây tăm cắm trên trái

táo, ngẩng đầu ra sức trừng mắt nhìn Tần Vũ Dương một cái.

Tần Vũ Dương đi từng bước đến bên cạnh Lãnh Thanh Thu,

ôm cả bả vai của cô, nhìn thế giới đen như mực ngoài cửa sổ, chậm rãi mở miệng: "Phụ nữ

hả, đừng cho một người chủ động quá lâu, chủ động quá lâu anh ta cũng sẽ mệt

mỏi, khi lòng mệt mỏi đến không chịu nổi, anh ta cũng sẽ rời đi, mặc dù anh ta

vẫn yêu cậu. Chờ khi cậu muốn quay đầu lại, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của

anh ta. Tình yêu, từ trước tới nay đều là chuyện của hai người, cùng tiền tài,

lợi ích, gia thế, bối cảnh, không có bất cứ quan hệ nào, chỉ liên quan đến cậu

cùng anh ta yêu hay không yêu thôi. Một đời của người phụ nữ có thể gặp được

một người đàn ông yêu cô không phải rất may mắn sao, hãy biết quý trọng cho

tốt! Buông xuống được thì nên buông, quý trọng thì nên quý trọng, Lãnh Thanh

Thu, cậu phải tin tưởng, cậu ở trong mắt Thạch Lỗi là tốt nhất, tình yêu của

hai người, không có xứng hay không xứng, mà chỉ có yêu hay không yêu. Cậu đã

từng nghĩ tới, bây giờ cậu làm cái gì cũng có thể, chẳng qua là ỷ vào anh ta

yêu cậu, mà cái kia cũng lại là nguyên nhân duy nhất để cho anh ta trở nên hèn

mọn."

Lãnh Thanh Thu tựa đầu vào vai của Tần Vũ Dương, nhắm

mắt lại, một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mắt chảy xuống.

Tần Vũ Dương vừa về đến nhà liền nhận được điện thoại

của mẹ.

"Vũ

Dương, ngày mai con có thời gian rảnh không?"

"Mẹ,

lại xem mắt à? Thôi đi, ngài giới thiệu cho con toàn là những người gì

đâu?"

"Lần

này mẹ đã xem rồi, rất khá, là con trai của đồng nghiệp mẹ, là một luật sư.

Chính là dì Trần đó, còn nhớ không?"

"Dì

Trần?"

"Đúng

rồi, còn nhớ không?"

"Dì

Trần? Dạ, không biết."

"Con

đứa nhỏ này, đứa bé này hai năm trước mẹ đã gặp qua, điều kiện rất tốt, con

nhất định phải đi."

"Là

một luật sư? Vậy sau này ly hôn con chẳng phải là không chiếm được tiện nghi gì

sao?"

"Tần

Vũ Dương!" Bên kia bà Tần dĩ nhiên đã phát cáu, mơ hồ còn nghe

được ông Tần đang khuyên bà.

Tần Vũ Dương lập tức trương ra khuôn mặt tươi cười: "Mẹ à

mẹ à, con vừa nói chơi thôi, mẹ đừng nóng giận, ngày mai con nhất định sẽ

đi." Tần Vũ Dương từ nhỏ đến

lớn luôn dũng cảm nhận sai với bà Tần, kiên quyết không thay đổi, bà Tần cũng

hết cách với cô.

Ngày hôm sau, mặt trời chiếu rực rỡ, nhiệt độ có chỗ

đã tăng trở lại, sau khi Tần Vũ Dương ngủ hết buổi trưa, thì tắm rửa thay quần

áo, gọi xe đến trước quán cà phê Hải Vận. Đúng vậy, vẫn là chỗ đó.

Tần Vũ Dương ngồi ở gần cửa sổ, người phục vụ nam trẻ

kia rõ ràng còn nhớ rõ cô, nụ cười so với hai lần trước càng sáng lạn một chút.

Tần Vũ Dương gọi một ly Mocha, buổi chiều vào mùa đông, Tần Vũ Dương tắm mình

dưới ánh mặt trời, còn mang theo vẻ lười biếng sau giấc ngủ trưa, cà phê nóng,

thơm ngát, nguyên chất, hòa tan với sữa tươi ấm áp và sự ngọt ngào của nước

chocolate, vào miệng thì tinh khiết và thơm, mùi vị đậm đà, dư vị kéo dài.

Ngay khi Tần Vũ Dương buồn ngủ thì bên tai truyền đến

giọng nam ôn nhu lễ phép: "Xin

hỏi, là cô Tần sao?"

Tần Vũ Dương theo bản năng mở mắt ra, liền đụng vào

một đôi mắt mang theo ý cười, ánh mặt trời chiếu vào trên cả mặt anh ta, ngũ

quan tuấn tú, khóe miệng hơi nhếch lên, trên gương mặt bên phải còn có một lúm

đồng tiền nhỏ.

Tần Vũ Dương mở trừng hai mắt, từ từ bật cười: "Là

anh?"

Người đàn ông anh tuấn ngồi đối diện với Tần Vũ Dương,

nụ cười sâu hơn: "Tôi

là Trình Húc."

Tần Vũ Dương thật không ngờ có thể lần thứ hai gặp lại

người đàn ông này.

Đó là lúc Tần Vũ Dương tốt nghiệp đại học không lâu,

khi mới vừa gia nhập Đằng Đạt, không có ai dạy cô làm như thế nào, mọi người

đều là coi trọng thành tích, còn dạy người khác nhất định cùng cô cạnh tranh.

Đó là khi Tần Vũ Dương một mình đảm nhiệm danh sách

đầu tiên, ngày đó cô đi hỏi thăm giám đốc của công ty đối phương nhưng lại một

lần nữa ở phòng tiếp khách đợi suốt một buổi sáng, ngày hè chói chang, tay chân

của cô lạnh ngắt, không có ai tới gặp cô, đây đã là lần thứ ba. Bởi vì là người

mới, cho nên không ai nguyện ý tin tưởng cô, không ai nguyện ý mạo hiểm cho cô

cơ hội. Khi cô đi ra tòa nhà văn phòng, trong lòng vô cùng uất ức, nghĩ đến sau

khi trở về các đồng nghiệp sẽ lộ ra vẻ mặt cười nhạo, sự thóa mạ của chủ quản,

lòng của Tần Vũ Dương như tro bụi, mấy ngày liên tiếp áp lực và tự tôn bị tổn

thương làm cho nước mắt rất nhanh tràn đầy cả hốc mắt. Tần Vũ Dương đi đến dưới

bóng cây bên cạnh, từ từ ngồi xỗm trên đất, nước mắt từng giọt từng giọt rơi

xuống, rất nhanh biến thành biển cả mênh mông. Tần Vũ Dương hung hăng cắn môi,

không để cho mình khóc thành tiếng. Tần Vũ Dương đột nhiên bắt đầu nhớ đến Cố

Mặc Hàm, nhớ đến cái người đàn ông khiến cho cô vừa yêu vừa hận kia. Mỗi lần cô

gặp phải khó khăn Cố Mặc Hàm cũng sẽ giúp cô phân tích, bất kể cô nhìn vấn đề

phức tạp đến cỡ nào, trải qua phân tích của anh cũng sẽ giải quyết dễ dàng hơn.

Mỗi khi cô đau lòng khổ sở, anh cũng sẽ ôm chặt cô, an ủi cô. Khóc đến cuối

cùng Tần Vũ Dương cũng không biết mình rốt cuộc là bởi vì chuyện công việc mà

khóc, hay là bởi vì Cố Mặc Hàm mà khóc.

Trước mắt thoáng hiện lên đủ loại giầy, không có dừng

lại, đột nhiên một đôi giày da màu đen đang đi thì quay lại, dừng ở trước mặt

Tần Vũ Dương, sau đó một gói khăn giấy xuất hiện trong tầm mắt.

Tần Vũ Dương ngẩng lên hé ra khuôn mặt khóc thành con

mèo hoa nhỏ, đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn người trước mắt. Đó là một người đàn

ông tây tranh giày da trẻ tuổi, thoạt nhìn so với Tần Vũ Dương không lớn hơn

mấy tuổi. Ngày đó ánh mặt trời cũng rất rực rỡ, xuyên qua lá cây xanh um tươi

tốt chiếu xuống. Trình Húc ngày đó cũng là cười nhìn Tần Vũ Dương.

Anh ta thấy Tần Vũ Dương ngây ngốc nhìn anh ta, thì

đưa đến khăn giấy, ôn nhu nói: "Đừng khóc, mau lau đi."

Tần Vũ Dương sững sờ nhận lấy khăn giấy, bởi vì ngồi

xổm đã lâu chân rất tê, cô dựa vào cây bên cạnh từ từ đứng lên. Cúi đầu lấy ra

một tờ khăn giấy lau lau nước mắt và nước mũi. Thật sự là không hề có hình

tượng khí chất gì. Sau đó ngẩng đầu lên nhìn Trình Húc. Dưới từng chùm từng

chùm ánh sáng mặt trời chiếu xuống thì Trình Húc cười sáng lạn với cô, rồi sau

đó xoay người rời đi.

Tần Vũ Dương vẫn như cũ không có kịp phản ứng, nhưng

đã không còn rơi lệ, giống như tất cả bi thương và khổ sở đều theo nước mắt

chảy đi. Cô nắm gói khăn giấy kia cũng biến mất ở trong đám đông.

Mặc dù lúc đó Trình Húc cũng không có cho cô sự giúp

đỡ thực chất, thậm chí một câu khích lệ theo tính chất cũng không có, nhưng Tần

Vũ Dương vẫn là nhớ rõ ánh mặt trời ngày đó, nhớ rõ vẻ mặt nụ cười rực rỡ của

người đàn ông xa lạ ngày đó. Sự giúp đỡ được người xa lạ đưa ra, cho dù chỉ là

một chút cũng là làm cho người ta khó quên, sau này Tần Vũ Dương từ từ trưởng

thành lên, nhưng mỗi khi nhớ tới tình cảnh ngày đó, thì luôn cảm thấy ấm áp,

đồng thời khích lệ bản thân, không có gì đáng ngại nữa, ánh mặt trời ngày mai

vẫn rực rỡ như cũ.

Tần Vũ Dương nhìn người đàn ông đang cười trước mắt

này, cô nghĩ duyên phận giữa người với người thật sự là kỳ diệu.

Trình Húc vẫn còn duy trì nụ cười tươi tắn đó: "Không

nghĩ tới cô còn nhớ rõ tôi."

"Anh

so với mấy năm trước cũng không có thay đổi gì, tôi đương nhiên nhớ rõ. Khi đó,

thật sự là cám ơn anh." Nói

xong lời cuối cùng Tần Vũ Dương có chút thẹn thùng.

"Cô

trái lại thay đổi rất lớn, xem ra đã không còn là cô gái nhỏ khóc nhè lúc trước

cái kia rồi."

Tần Vũ Dương cảm thấy những lời này nghe đầy mùi vị

trêu tức, nhưng Trình Húc vẫn như cũ duy trì nụ cười vô hại cả người lẫn vật.

Tần Vũ Dương nghiêng đầu nghịch ngợm nói: "Nhìn

diện mạo tuổi trẻ anh tuấn tài giỏi của anh, lại đẹp trai, nghề nghiệp cũng

tốt, phẩm chất không tồi, tiền tài thì, khẳng định cũng không thiếu, vậy sao

anh lại không có bạn gái nhỉ?"

Trình Húc dùng ngữ điệu giống vậy trả lời cô: "Cô rất

xinh đẹp, vóc người chuẩn, tính tình không tệ, vậy sao cũng không có bạn

trai?"

Tần Vũ Dương ý thức được cùng luật sư múa mép khua môi

đúng là chiếm không được bất kỳ tiện nghi nào, bề ngoài của Trình Húc thì vô

hại, nhưng một giọt tâm tư cũng không thể xâm phạm được.

Ở vị trí gần cửa sổ, dưới ánh mặt trời một đôi nam anh

tuấn nữ xinh đẹp đang trò chuyện với nhau thật vui vẻ, người đi đường nhìn cũng

thấy rất đẹp mắt, nhưng một màn này đối với Cố Mặc Hàm đang ngồi trong xe ở góc

đường kia mà nói, lại thấy thế nào cũng thật chướng mắt.

Hôm nay anh đi bệnh viện kiểm tra lại cơ thể, trên

đường trở về công ty thì thấy một màn như vậy, lập tức bảo lái xe dừng lại. Anh

nhìn nụ cười của Tần Vũ Dương phát ra từ nội tâm, thì rất chán nản. Chẳng phải

trước đây, Tần Vũ Dương cũng cười với anh như vậy sao, mà bây giờ, Tần Vũ Dương

lại đối với anh tránh né e sợ còn không kịp, cố gắng phân rõ giới hạn, coi như

là cười, cũng chỉ là nụ cười hư tình giả ý trên thương trường. Khoảng cách như

vậy khiến cho anh hoảng hốt, anh thấy không rõ lòng của Tần Vũ Dương, không

biết cô nghĩ muốn cái gì, anh không thể ép buộc đem cô giữ ở bên người, lúc

nghe được Hà Văn Hiên nói cho anh biết Tần Vũ Dương đã đi xem mắt, anh vốn định

buông tay để cho cô hạnh phúc, nhưng khi thực sự thấy cô cười với người khác,

trái tim lại rất đau.

Một lát sau Cố Mặc Hàm bảo lái xe chạy đi, trở lại

công ty, lộ ra sắc mặt u ám đi vào văn phòng.

Mạc Sính Dã và Doãn Đông Tuân đúng lúc thấy một màn

như vậy. Mạc Sính Dã huých Doãn Đông Tuân một cái: "Này,

lúc đi ra ngoài thì còn trời quang mây đãng, sao lúc trở lại liền đổi thành mây

đen đầy trời vậy?"

Doãn Đông Tuân nhìn nhìn cánh cửa văn phòng được khép

kín bí hiểm nói: "Nói

như vậy, trong lòng một người đàn ông không tốt chỉ có hai nguyên nhân, một là

tiền tài quyền thế, còn lại là phụ nữ, cậu cảm thấy Hàm Tử thuộc loại

nào?"

Vẻ mặt như đã hiểu rõ của Mạc Sính Dã: "A,

nhất định là phụ nữ rồi!"

Doãn Đông Tuân gật đầu nhẹ: "Trẻ

nhỏ dễ dạy."

Sau khi Tần Vũ Dương và Trình Húc hàn huyên được một

lúc, liền đi khỏi quán cà phê. Tại cửa quán cà phê Trình Húc lịch sự hỏi: "Chúng

ta kế tiếp là về nhà, hay là tiến hành bước hai của xem mắt, đi ăn cơm

không?"

Tần Vũ Dương cảm thấy cùng Trình Húc một chỗ không có

áp lực rất thoải mái, liền không hề già mồm: "Vậy thì đi ăn cơm thôi,

anh mời."

"Vinh

hạnh vô cùng."

Cơm tối là ăn ở một nhà hàng đồ cay Tứ Xuyên, nghe nói

nguyên liệu nấu ăn đều là từ Tứ Xuyên vận chuyển tới đây, cách làm hương vị

cũng chính hiệu, cho nên mỗi ngày đều đông nghịt, hôm nay bọn họ đi tương đối

sớm nên còn chỗ.

Chuyện sau đó làm cho Tần Vũ Dương hiểu rõ cổ nhân

thật không lừa người.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.