Nhớ Mãi Không Quên

Chương 31: Bình phục


Tần Vũ Dương vui vẻ bắt đầu ngày nghỉ phép của cô, mỗi

ngày ngủ thẳng đến lúc tự tỉnh, sau đó ngồi dưới ánh mặt trời nghe âm nhạc, đọc

sách, uống trà, nhàn nhã tự tại, tận cho đến mặt trời chiều ngã về tây.

Nhưng loại cuộc sống tự tại này rất nhanh bị Lãnh

Thanh Thu đánh vỡ.

Sáng hôm đó Tần Vũ Dương bị tiếng chuông cửa rất lớn

đánh thức, cô đem chăn trùm hết đầu lại, ai ngờ người ngoài cửa còn kiên nhẫn

hơn, cuối cùng cô không thể không đứng dậy đi ra mở cửa.

Ngoài cửa Lãnh Thanh Thu trông thấy cô, đầu tiên vỗ vỗ

ngực, còn lẩm bẩm: "Còn

tốt còn tốt." Sau đó vượt qua

cô tiến vào phòng khách.

Lãnh Thanh Thu đi một lượt đến ghế sa lon: "Sao

điện thoại của cậu cũng không mở máy, điện thoại trong nhà cũng không kết nối được,

gọi điện đến công ty của cậu, bọn họ nói cậu nghỉ phép rồi, tớ còn nghĩ rằng

cậu xảy ra chuyện gì nữa chứ."

Tần Vũ Dương nửa nằm trên ghế sofa bên kia, miễn cưỡng

mở miệng: "Tớ

có thể có chuyện gì? Đây không phải là tu sinh dưỡng tức sao. Một thời gian

trước quá mệt mỏi, bây giờ phải nghỉ ngơi thật tốt mới có thể tiếp tục công

việc được!"

Lãnh Thanh Thu độ lượng chỉ miệng Tần Vũ Dương: "Sách

sách sách, cậu nhìn lại cậu đi, quần áo không chỉnh tề, tóc bù xù mặt lem luốt,

thật không biết nếu như bọn họ trông thấy cái dạng này của cậu còn có thể nói

đây là Tần Vũ Dương xinh đẹp tài giỏi của Đằng Đạt nữa hay không."

Tần Vũ Dương mắt cũng không mở ra: "Bây

giờ cũng không phải là thời gian làm việc sao, sao cậu lại tới đây?"

Lãnh Thanh Thu hô to: "Chị gái à, hôm nay là

cuối tuần!"

Tần Vũ Dương sửng sốt một chút, chính mình thật sự là

quá mê mang rồi: "Cuối

tuần như thế nào lại không cùng Thạch Lỗi nhà cậu hẹn hò đi, đến chỗ tớ làm

gì?"

Lãnh Thanh Thu nghe thế mặt đột nhiên đỏ bừng: "Không

phải nhà tớ..."

Tần Vũ Dương mở nửa mắt ra nhìn nhìn cô, nở nụ

cười.

"Gần

đây anh ấy hình như bận rộn nhiều việc, không có thời gian đi với tớ, cả ngày

cũng không thấy bóng của ảnh nữa, mấy ông tổng khác cũng thường xuyên không ở

công ty." Lãnh Thanh Thu có chút hờn tủi.

"Ơ,

làm sao cậu trông như một bà oán phụ vậy? Thời gian trước không phải còn chàng

chàng thiếp thiếp sao, ngay cả tớ cũng không thèm để ý, giờ rốt cục nhớ tới tớ

rồi à?" Tần Vũ Dương nhìn có chút hả hê.

Lãnh Thanh Thu bỗng chốc đứng lên véo bên hông của Tần

Vũ Dương, Tần Vũ Dương và cô đánh thành một trận.

Cố Mặc Hàm, chẳng lẽ có liên quan tới anh nên mọi

người cũng biến mất?

Đánh trong chốc lát rốt cục cũng yên tĩnh lại, hai

người đều thở hồng hộc, nằm trên ghế sa lon nhìn lên trần nhà đều nghĩ đến tâm

sự của mình.

Cơ thể của Cố Mặc Hàm đang từ từ khôi phục, bọn Thạch

Lỗi năm người mỗi ngày thay phiên đến nói chuyện với anh, nghiên cứu cho anh ăn

cái gì. Cố Mặc Hàm ngược lại rất nhàn nhã, dù sao khó có được thời gian nghỉ

ngơi dài như vậy, tất cả đều rất tốt, ngoại trừ tình cảm vẫn nhớ Tần Vũ Dương.

Sau hơn nửa tháng, cơ thể của Cố Mặc Hàm khôi phục

không sai biệt lắm, anh suy nghĩ một chút chuẩn bị trở về Bắc Kinh. Anh nghĩ Cố

Mặc Thần nói không sai, chuyện này không thể giấu được. Ngày đó xuất viện, năm

người đều đến, nghe nói anh phải về Bắc Kinh liền đều cùng anh trở về.

Đi vào trong đại viện, sáu người liền trở về nhà của

mỗi người, đều đi tìm mama của mình.

Thạch cao trên đùi Cố Mặc Hàm mới vừa được bỏ ra, bước

đi cũng không nhanh nhẹn gì, khi anh chậm chạp vào cửa, liền thấy bà Cố đứng ở

cửa mặt mũi tràn đầy đau lòng nhìn anh.

Cố Mặc Hàm nở nụ cười với mẹ, Diệp Thấm Đình nhìn con

trai mặt mày tái nhợt cùng cái cằm rõ ràng nhọn hẳn lên, hốc mắt hơi ướt, vừa

mở miệng liền trách mắng: "Thế

nào xảy ra tai nạn xe cũng không nói trong nhà một tiếng, bây giờ mới về. Ngày

hôm qua anh trai con nói con muốn về, mẹ còn nghĩ sao con lại đột nhiên muốn

về. Ai biết nó nói con xảy ra tai nạn xe, ông nội và bố con lo lắng cả

đêm."

Cố Mặc Hàm xoa xoa cái trán mồ hôi, thoải mái mở

miệng:"Không

có chuyện gì cả, mẹ à, lần này là ngoài ý muốn thôi, về sau con sẽ cẩn thận,

bây giờ không phải đã không có chuyện gì sao. Ông nội và bố con đâu?"

Diệp Thấm Đình chỉ chỉ vào phòng khách, nhỏ giọng nói:"Chỉ còn chờ con

thôi, anh trai con vì thay con giấu giếm mà tối hôm qua đã bị giáo huấn đến nửa

đêm, nếu không phải sáng hôm nay có việc quan trọng, cũng không chừng còn giáo

huấn tới khi nào đây. Lát nữa đi vào thì mau nhận sai đó."

Cố Mặc Hàm ngoan ngoãn gật đầu.

Vào phòng khách, Thái Thượng Hoàng đang xem báo uống

trà, Hoàng Thượng đang coi tin tức, thấy Cố Mặc Hàm đi vào thì đánh giá từ đầu

đến chân một lần, không nói gì, lại cúi đầu xuống nên làm gì thì làm cái đó.

Cố Mặc Hàm cảm thấy tình huống không ổn, đi đến trước

mặt ông cụ Cố và Cố Dật Phong cung kính gọi một tiếng: "Ông

nội, bố."

Cụ ông Cố ừ một tiếng, chỉ vào ghế sô pha bảo anh ngồi

xuống, ông Cố thì không có động tĩnh gì.

Diệp Thấm Đình nhìn ba người đàn ông của nhà họ Cố

này, lắc đầu: ba người này, còn có Mặc Thần nữa, tính tình đều giống nhau, sau

lưng thì sốt ruột nóng giận, trước mặt người trong cuộc cũng không biểu hiện

gì, rõ là... Diệp Thấm Đình bất đắc dĩ thở dài.

Cụ ông Cố đến cùng vẫn là yêu thương đứa cháu này, ông

Cố cũng yêu thương đứa con nhỏ này, cũng không có giáo huấn gì lắm, dù sao

chuyện đã rồi. Dặn dò nó ở nhà tĩnh dưỡng cho tốt, mọi thứ cũng chờ tĩnh dưỡng

cho tốt rồi nói sau.

Cố Mặc Hàm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lúc ăn cơm tối, Cố Mặc Thần mới phong trần mệt mỏi trở

về. Lợi dụng thời gian rỗi của Cố Mặc Thần nói với anh ấy: "Anh à,

xin lỗi, lại liên lụy đến anh."

Cố Mặc Thần đập cậu một cú: "Nói

cái gì đó, từ nhỏ đến lớn anh chịu thay em bị mắng bị đánh còn thiếu à!"

Cố Mặc Hàm nhìn anh trai cười cười.

"Cơ

thể khôi phục như thế nào rồi?"

"Chính

là vết thương trên đùi còn chưa tốt, những chỗ khác đều tốt rồi."

"Về

sau lái xe cẩn thận một chút miễn cho ông nội và bố mẹ lo lắng." Cố Mặc Thần dặn dò xong em trai liền đỡ cậu đi ăn cơm.

Ăn xong cơm tối Cố Mặc Hàm trở lại phòng tắm rửa xong

ngồi ở trên giường lau tóc, Cố Mặc Thần gõ cửa tiến vào.

"Anh,

có chuyện gì à?"

Cố Mặc Thần đến bên giường đem cái gì trong tay đưa

cho cậu, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn cậu.

Là sợi dây đeo cỏ bốn lá kia.

Cố Mặc Hàm nhận lấy nở nụ cười. Anh cho rằng ở trong

màn tai nạn xe kia đã bị mất, không nghĩ tới còn có thể tìm trở về.

"Sao

lại ở chỗ của anh?"

Cố Mặc Thần nhíu mày: "Không nhớ rõ? Khi em lần

đầu tiên tỉnh lại mê man hỏi anh, sợi dây đeo cỏ bốn lá trên cổ của em còn ở đó

hay không. Anh nghĩ vật này nhất định rất quan trọng với em, để bệnh viện hỗ

trợ tìm thử, về sau tìm được rồi anh lại quên đưa cho em."

Cố Mặc Hàm nhìn sợi dây đeo trong tay, Cố Mặc Thần

nhìn cậu em trai nhỏ hơn anh bốn tuổi này.

Dưới ánh đèn ấm áp, Cố Mặc Hàm bỗng nhiên ngẩng đầu

nhìn anh: "Anh,

anh chừng nào thì tìm chị dâu cho em đây?"

Cố Mặc Thần trong đầu dần hiện ra khuôn mặt tươi cười

sạch sẽ thuần khiết, khóe miệng không tự chủ được khẽ nhếch lên.

Cố Mặc Hàm hiểu rõ, cười với anh trai nói: "Anh,

cô bé kia đi theo anh nhất định sẽ hạnh phúc!"

Cố Mặc Thần lấy lại tinh thần, suy nghĩ một chút rồi

mở miệng nói: "Hàm

Tử, anh nhớ lúc nhỏ, em cái gì đều nói cho anh biết, sau này lớn hơn nói cũng

ít đi. Mấy năm này anh nhìn ra được em trải qua cũng không vui vẻ gì, trước kia

lúc đi học luôn nhìn thấy em và Sính Dã thường thay đổi bạn gái, hai năm qua

bên cạnh em cũng không thấy được có cô gái nào, là vì sợi dây đeo này

sao?"

Cố Mặc Hàm cúi đầu, ánh đèn chiếu vào đầu anh nhỏ từng

giọt nước xuống trên bọt nước khúc xạ ra màu sắc sặc sỡ, thấy không rõ nét mặt

của anh, chỉ có thể nhìn đến cái bóng hơi khép khép đôi lông mi dưới ánh mắt,

sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi nhếch lên.

Một lát sau Cố Mặc Thần lại chậm rãi mở miệng: "Ký ức

giống như là nước nắm trong tay, mặc kệ em có nắm chặt hay là mở ra đều sẽ từ

từ biến mất, người liên tục quay đầu lại, tự nhiên sẽ không đi xa được. Người

sở dĩ sống mệt mỏi, chỉ có ba điểm, là không bỏ xuống được vẻ kiêu ngạo, xé

không được mặt mũi, không tháo mở được tình huống. Vô luận như thế nào, anh đều

là hi vọng em vui vẻ."

Nói xong đứng lên, vỗ vỗ bả vai của Cố Mặc Hàm xoay

người chuẩn bị rời đi.

"Anh,

nếu như chạy đến vẫn là cuối đường thì sao?" Cố Mặc

Hàm vẫn như cũ cúi đầu.

"Cuối

đường vẫn là đường, chỉ cần em bằng lòng đi."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.