Nhớ Mãi Không Quên

Chương 28: Chuyện xấu


Cố Mặc Hàm cố gắng đẩy đôi tay kia đang ở bên hông

anh, mà đôi tay kia lại càng siết chặt.

"Học

trưởng, xin anh, đừng đẩy em ra!" Triệu

Tịch Vũ đem mặt dính sát trên lưng Cố Mặc Hàm.

"Triệu

Tịch Vũ, cô trước thả tôi ra." Cố

Mặc Hàm dùng sức đẩy hai tay cô ta ra, xoay người lại.

Triệu Tịch Vũ nước mắt sớm đã rơi đầy mặt: "Học

trưởng, em từ lần đầu tiên gặp anh đã thích anh rồi, cho tới bây giờ vẫn như

vậy. Anh không cần phải lạnh lùng như vậy với em có được không, trước kia anh

không phải đối với em như vậy."

Cố Mặc Hàm có chút bất đắc dĩ: "Triệu

Tịch Vũ, khi ở Mỹ tôi không phải đã nói rõ ràng với cô sao, năm đó tôi là ở

trên người cô thấy được hình bóng của Hà Miêu, khi đó hành động có thể đã tạo

ra hiểu lầm gì đó với cô, tôi xin lỗi cô, chân thành xin lỗi."

Triệu Tịch Vũ lắc đầu: "Không sao, anh có thể

tiếp tục xem em như cô ấy, em sẽ không để ý. Lúc ấy em còn quá trẻ nghe được

anh xem em như là thế thân của cô ấy, em liền hoảng sợ rối bời, còn rất phẫn

nộ, nhưng hiện tại em sẽ không. Mấy năm này em một mực hối hận, nếu như năm đó

em không có rời Mỹ, mà ở lại bên cạnh anh, làm cho anh từ từ phát hiện được

điểm tốt của em, nói không chừng chúng ta cũng sớm đã cùng một chỗ."

Cố Mặc Hàm vuốt vuốt huyệt thái dương: "Tôi

đối với Hà Miêu cho tới nay đều chỉ là một loại hoài niệm, giống như hoài niệm

khi còn bé cùng nhau chơi đùa với nhóm bạn nhỏ vậy, trước kia tôi không rõ ràng

lắm, nhưng năm năm nay đã sớm làm tôi nhìn rõ ràng lòng của mình. Tôi không yêu

Hà Miêu, cho nên, cô không cần làm thế thân của cô ấy."

Triệu Tịch Vũ hai tay bắt lấy cánh tay Cố Mặc Hàm: "Anh

không thích cô ấy cũng không sao, chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa, rồi anh

sẽ thích em, em có chỗ nào không tốt thì anh nói cho em biết, em sẽ sửa."

Cố Mặc Hàm nhìn Triệu Tịch Vũ, năm năm, anh đối với

Tần Vũ Dương nhớ mãi không quên, Triệu Tịch Vũ đối với anh nhớ mãi không quên,

một cái chữ tình thật sự là hại chết người. Triệu Tịch Vũ thế nào cũng là người

bị hại, nhưng cô ta cũng không phải là một người đáng thương.

Cố Mặc Hàm từ từ đẩy tay Triệu Tịch Vũ: "Triệu

Tịch Vũ, cô không có gì là không tốt, sau này cô sẽ gặp được người thực sự yêu

cô."

Triệu Tịch Vũ nghe Cố Mặc Hàm một lần lại một lần khéo

léo từ chối khóc không thành tiếng: "Vì sao, vì sao người kia

không thể là anh?"

Cố Mặc Hàm dựa vào bức tường bên cạnh xe, nhìn ngọc

đèn từ xa, nghĩ tới ngày đó dưới trời tuyết đêm Tần Vũ Dương cố gắng vạch rõ

ranh giới với anh, từ từ mở miệng, giọng nói lạnh lẽo cô đơn: "Bởi

vì, trong tim tôi đã có một người rồi. Cô ấy đã chiếm giữ hết tim tôi, trong

tim tôi cũng không có cách nào dung nạp được người khác."

Trên đời một câu nói làm tổn thương nhất của người cô

yêu là, về sau cô sẽ gặp được người yêu cô thực sự, chỉ là người kia không phải

là tôi.

Cô không có gì không tốt, cô rất tốt, chỉ là, tôi đã

có người mình thích.

Triệu Tịch Vũ đột nhiên cất cao giọng nói ở trong bãi

đậu xe trống trải dẫn tới âm thanh vọng lại: "Có người mình thích rồi?

Là ai? Tần Vũ Dương sao? Cô ta có cái gì tốt? Em chỗ nào không bằng cô ta?

Trước kia khi ở trường học cô ta tầm thường không có gì lạ, người trong giới

không có người nào không biết, cô ta cũng là cậy vào theo người khác ngủ mới bò

lên được tới hôm nay, nếu không cô ta cậy vào cái gì..."

Cố Mặc Hàm bỗng quay đầu lại nhìn về cô ta, ánh mắt

sắc bén hung ác, Triệu Tịch Vũ trong phút chốc ngậm miệng lại.

"Triệu

Tịch Vũ, đây là chuyện giữa cô và tôi, không cần phải dính dáng đến người khác.

Tần Vũ Dương không phải loại người như vậy, cô không cần phải lấy bụng tiểu

nhân đo lòng quân tử, cô ấy có thể đi từng bước lên được như hôm nay là dựa vào

cái gì, không có quan hệ gì với cô, mấy năm nay cô ấy vất vả cùng cố gắng cô

chưa từng thấy, cho nên cô sẽ không hiểu. Chuyện năm đó tôi có trách nhiệm, cho

nên tôi dung túng cô, nhưng mà cô không cần phải nói xấu cô ấy, có mấy lời từ trong

miệng một cô gái nói ra nghe cũng không có hay ho gì, chỉ biết là tự hạ thấp

bản thân. Chuyện cô mua chuộc được người Đằng Đạt trộm lấy cơ mật thương mại

này tôi rất rõ, tôi không nói cũng không có nghĩa là tôi không biết, cô tự cho

là mình làm rất sạch sẽ, nhưng, nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình

đừng làm. Triệu Tịch Vũ, có câu này tôi chỉ nói một lần, cô nghe rõ ràng, đừng

động đến Tần Vũ Dương, nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!"

Ở Mĩ, Cố Mặc Hàm nghe được những lời đó vì đố kị mà

ghi hận trong lòng rồi phỉ báng Tần Vũ Dương như vậy, tim của anh liền đau đớn

mãnh liệt, bây giờ có người trước mặt anh nói những lời này, tim anh càng đau

như cắt.

Cố Mặc Hàm giọng nói lạnh như băng, Triệu Tịch Vũ cúi

đầu xuống mở miệng lẩm bẩm: "Nếu là như vậy, vậy anh vì cái gì

còn làm cho em hi vọng? Lúc ấy anh cùng Đằng Đạt rõ ràng đã bắt đầu thương

lượng chuyện hợp tác, vì cái gì khi em đề xuất hợp tác với anh thì anh lại chọn

đấu thầu công khai? Vì cái gì?"

Cố Mặc Hàm đi qua mở cửa xe đầu không quay lại: "Hạng

mục này liên quan đến rất nhiều thứ, không phải chỉ một mình tôi nói là có thể

quyết định, nội bộ trong thành phố, ý kiến bên trong thành phố đều phải được

cân nhắc, về phần cô nói, đó là do ý tứ của chính phủ, dù sao thành phố C hiện

nay cũng đang bận rộn kêu gọi doanh nghiệp đầu tư. Được rồi, thời gian không

còn sớm, mau trở về đi, tôi còn có việc không tiễn cô được."

Trong lòng Triệu Tịch Vũ tia hi vọng cuối cùng cũng

tan vỡ, trong lòng cô tràn đầy sự ghen ghét và oán hận đối với Tần Vũ Dương,

nhìn xem Cố Mặc Hàm khởi động xe lái khỏi bãi đậu xe, tay cô siết chặt thành

nắm đấm.

Cố Mặc Hàm trên đường về nhà, cảm giác toàn thân mình

vô lực, con đường phía trước càng ngày càng mơ hồ, thỉnh thoảng chiếc xe trước

mặt phát ra ánh sáng chiếu vào làm anh choáng váng, từ từ xuất hiện hiện tượng

ù tai, hoa mắt. Khi xe chạy nhanh đến cửa của một khu nhỏ thì bất ngờ từ bên

trong lao ra một chiếc xe, mạnh mẽ đâm tới, Cố Mặc Hàm cùng chiếc xe bên cạnh

nhanh chóng né tránh, phanh xe gấp, chuyển động tay lái cố gắng né tránh, nhưng

tốc độ xe của đối phương quá nhanh, đụng vào chiếc xe gần nhất ở phía sau, tiếp

tục chạy băng ngang qua đường, ngay sau đó liên tục đụng vào mấy chiếc xe, cuối

cùng cũng dừng lại, chiếc xe ở đằng sau đi đến không kịp tránh, cũng đụng phải.

Cố Mặc Hàm chỉ cảm thấy thân xe chấn động dữ dội, sau đó lại liên tiếp vài lần

bị đụng phải thì ngất đi.

Cùng lúc đó, trong lúc đang làm việc mí mắt trái của

Tần Vũ Dương mạnh liệt nháy liên tục, trong lòng của cô không biết vì sao có

chút hoảng hốt, đưa tay muốn cầm ly uống nước lại không cẩn thận làm ly thủy

tinh trượt xuống đất, cô nhanh chóng ngồi xổm xuống dọn dẹp, lại không cẩn thận

làm đứt tay. Tần Vũ Dương nhìn giọt máu trên ngón trỏ, trong lòng có dự cảm

xấu.

Hôm nay Hà Văn Hiên có ca trực, cho nên trong tiệc tối

chỉ lộ mặt một chút rồi đi, đến bệnh viện nhìn vài tình trạng của người bệnh,

rồi nghe nói có xảy ra tai nạn xe lớn bị bắt đến phòng cấp cứu hỗ trợ, khi anh

thấy Cố Mặc Hàm cả người đầy máu thì lập tức luống cuống, chạy tới kiểm tra vết

thương của cậu ta.

Lúc Thạch Lỗi đang ngủ say thì nhận được điện thoại

của Hà Văn Hiên, khi anh nghe được những lời sau đó của Hà Văn Hiên, liền lập

tức rời giường mặc quần áo, rồi lao ra khỏi cửa.

Đến bệnh viện từ xa thấy vài người đàn ông hơn năm

mươi tuổi bọn họ đầu đầy là mồ hôi đang giải thích gì đó với Hà Văn Hiên.

"Hàm

Tử bây giờ sao rồi?" Thạch

Lỗi chạy tới hỏi.

Hà Văn Hiên chỉ chỉ đèn sáng phòng phẫu thuật: "Còn

đang phẫu thuật bên trong."

"Chuyện

gì xảy ra vậy? Có nghiêm trọng không?"

"Tai

nạn xe, vừa rồi tớ mới nhìn một chút, xương sườn bị gãy nghiêng chèn vào nội

tạng dẫn đến xuất nhiều máu, đầu hình như cũng bị va chạm một chút, không biết

có nghiêm trọng không." Hà

Văn Hiên cau mày.

Thạch Lỗi thoáng cái nóng nảy: "Chết

tiệt! Cụ thể chuyện gì xảy ra vậy?"

Doãn Đông Tuân nói: "Thanh Viễn cùng Sính Dã

đang đi hỏi, sẽ nhanh trở lại."

Vị viện trưởng bên cạnh bị xem nhẹ vội vàng đứng ra: "Các vị

thiếu gia đừng có gấp, làm phẫu thuật cho Cố thiếu gia là tay mổ số một của

bệnh viện chúng tôi, kỹ thuật của anh ta trong ngành y học là giỏi nhất, nhất

định không có việc gì đâu."

Lời này bọn họ trái lại rất tin tưởng, bệnh viện chi

nhánh H Đại là nổi tiếng khắp nước, trình độ bác sĩ và trang thiết bị đều có

thể yên tâm.

"Ông

nói không có chuyện gì liền không có chuyện gì sao, vạn nhất có chuyện gì thì

làm sao bây giờ!" Thạch Lỗi trước

sau vẫn mặc kệ những lời này.

Sau đó thì nhìn thấy Lý Thanh Viễn và Mạc Sính Dã hùng

hổ đi tới.

"Chết

tiệt! Không biết người nào không mở to mắt lái xe băng ngang qua đường, làm cho

mười mấy chiếc xe đụng vào nhau, hắn ta có phải ăn gan hùm mật gấu không, dám

đụng Hàm Tử, nếu Hàm Tử có chuyện gì tớ phải g**t ch*t hắn!"

"Được

rồi, chờ Hàm Tử đi ra rồi nói sau!"

Mấy người bọn họ ngồi chờ trên ghế bên cạnh phòng phẫu

thuật, bộ dáng Lý Thanh Viễn muốn nói lại thôi thấy Hà Văn Hiên phiền lòng: "Này!"

"Cậu

cũng là bác sĩ, Hàm Tử không có sao chứ?"

Lý Thanh Viễn vừa mở miệng liền nhận được sự khinh bỉ

của mọi người.

Một đám lãnh đạo bệnh viện nhìn sắc mặt ngưng trọng

của năm người, trong lòng thấp thỏm bất an: năm người này, còn có cái người

trong phòng phẫu thuật kia, bọn họ đúng là một người đều không thể đắc tội được

nha, vạn nhất xảy ra chuyện gì...

Bọn họ không dám nghĩ thêm nữa.

Mấy giờ sau, đèn phòng phẫu thuật cuối cùng cũng tắt,

bác sĩ từ bên trong đi ra, ngay sau đó Cố Mặc Hàm được đẩy ra. Một đám người

lập tức cùng xông lên.

Bác sĩ tháo khẩu trang xuống: "Phẫu thuật

rất thành công, bệnh nhân cần tĩnh dưỡng nhiều. Nhưng vì đầu đã bị va chạm, có

thể sẽ hôn mê trong một thời gian."

Lý Thanh Viễn cau mày: "Hôn mê? Cậu ấy sẽ không

tỉnh lại sao?"

Hắn lại nhận được sự khinh bỉ từ bốn phía.

"Cái

này xin yên tâm, sẽ không."

Doãn Đông Tuân lại hỏi: "Vậy có thể để lại di

chứng gì không?"

"Chỉ

cần tĩnh dưỡng thật tốt cũng sẽ không có di chứng gì hết."

Năm người cảm ơn bác sĩ rồi đi đến phòng bệnh của Cố

Mặc Hàm.

Một đám lãnh đạo bệnh viện trái tim lơ lửng rốt cục

cũng được thả xuống: may mắn, không có chuyện gì cả, bọn họ thật là một người

cũng làm mất lòng không nổi mà, vạn nhất xảy ra chuyện gì….

Ngày hôm sau các tờ báo lớn của thành phố C đều đưa

tin về vụ tai nạn giao thông này, thu hút sự chú ý đặc biệt của mọi người. Đồng

thời mọi người còn chú ý tới một tin tức khác.

Ánh sáng tối mờ như trang trí cho sự không bình thường

của bãi đỗ xe, bên cạnh một chiếc xe sang trọng, là một người đẹp trang phục

lộng lẫy từ phía sau lưng ôm thật chặt một người đàn ông đẹp trai mặc bộ âu

phục màu đen, tay của người đàn ông này người đang phủ lên tay của cô gái, nhìn

qua như tình chàng ý thiếp, một lòng tình cảm triền miên. Tấm hình này được xử

lý rất tốt, nhìn không ra được biểu tình của hai người. Nếu như có thể thấy rõ,

mọi người nhất định sẽ biết, biểu tình bực bội của người đàn ông đang dùng sức

đẩy tay của cô gái ra.

Giữa các bài báo suy đoán người đàn ông này là nhà

kinh doanh lớn nổi tiếng, còn cô gái lại là một nhà quản lý của công ty nước ngoài,

lại giới thiệu tình hình một chút lúc đó chắc chắn bao hàm một lời thâm ý, mũi

nhọn nhắm thẳng Cố Mặc Hàm của Phong Hoa và Triệu Tịch Vũ của công ty T.

Vì chuyện này, Tần Vũ Dương bị gọi vào văn phòng của

Đổng sự Tôn nhận sự giáo huấn.

"Cô

xem cái này đưa tin là thật hay giả?" Đổng sự Tôn đem tờ báo ném cho Tần Vũ Dương.

Tần Vũ Dương buổi sáng đã xem qua, nhưng cô vẫn nên

giả vờ nghiên cứu một phen.

Quần áo có lẽ là bộ tây trang của chiều hôm qua, bên

cạnh còn có chiếc xe quen thuộc kia, chiều cao dáng người cũng gần giống nhau,

cho nên, mặc dù bức ảnh có chút mơ hồ, Tần Vũ Dương vẫn nhận ra được Cố Mặc

Hàm. Về phần cô gái này sao, bởi vì cô gái đối diện trước ống kính, cho nên

chắc chắn là Triệu Tịch Vũ.

"Chắc

là thật rồi." Tần Vũ Dương nói

thật.

"Thật

sự? Nếu như là thật vậy chuyện đấu thầu kia còn có thể sao?" Đổng sự Tôn hỏi.

"Tôi

cũng không biết." Tần Vũ Dương quả

thật là không biết, nếu đúng như trên báo nói như vậy, Cố Mặc Hàm và Triệu Tịch

Vũ có quan hệ mờ ám. Vậy anh ấy tại sao vào lúc này lại đến giúp mình? Anh ấy

có thể hoàn toàn mặc kệ ngồi nhìn, sau đó công ty T được trúng thầu anh ấy cũng

có thể ôm được người đẹp về không phải sao? Tần Vũ Dương một chút cũng không

hiểu.

"Không

nghĩ đến công ty T cũng dùng mỹ nhân kế..."Đổng sự

Tôn có chút hối tiếc.

"Đổng sự Tôn, ông hãy yên tâm, Cố Mặc Hàm

có thể đi đến ngày hôm nay thì tuyệt đối không phải là một hôn quân, sẽ không

trúng mỹ nhân kế, vả lại, anh ta con người này từ trước đến nay luôn đem chuyện

công ty phân chia rất rõ ràng." Tần Vũ

Dương nghĩ bản thân mình đã cùng Cố Mặc Hàm hợp tác rồi thì cũng nên tin tưởng

anh ấy.

"Chuyện

đã đến nước này, cũng chỉ có thể nghĩ như vậy. Được rồi, cô trở về nắm chắc

thời gian chuẩn bị vòng đấu thầu tiếp theo đi!"

Tần Vũ Dương từ văn phòng của Đổng sự Tôn đổng đi ra

thì lập tức mở cuộc họp với tổ hạng mục, để cho bọn họ nắm chắc thời gian làm

phương án, bọn họ đối với chuyện Tần Vũ Dương quyết định không đề cập tới nội

gián thì rất nghi hoặc, chỉ là thời gian còn rất ngắn cũng không cần quản nhiều

như vậy. Nhưng càng thêm kỳ lạ là Tần Vũ Dương gần đây rất ít đến công ty, ngay

cả phương án cũng chỉ dặn dò cho phó tổ trưởng chịu trách nhiệm, mọi người ngổn

ngang trăm mối tơ vò.

Đêm hôm đó, Tần Vũ Dương chuẩn bị thật tốt phần cô phụ

trách ở nhà chờ Cố Mặc Hàm, gọi điện cho anh cũng không có người bắt.

Cô đợi suốt cả một đêm Cố Mặc Hàm cũng không có đến.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.