Nhớ Mãi Không Quên

Chương 25: Hợp tác


Tần Vũ Dương có chút hoang mang hỏi anh: "Cố Mặc

Hàm, anh nói đi, phải luôn luôn đề phòng đối với đội ngũ của mình sao?"

Cố Mặc Hàm kiên nhẫn trả lời: "Dùng

người thì không nên nghi ngờ, mà đã nghi ngờ thì không nên dùng người. Em muốn

tin tưởng bọn họ, tuy nhiên, trước đó, phải chọn người của em cho tốt đã."

Tần Vũ Dương đầu lông mày cau lại trong mắt mang theo

mơ màng, khó hiểu, chậm rãi nói: "Bọn họ là đội ngũ một

tay tôi tuyển chọn ra, chúng tôi cùng nhau cố gắng giành được rất nhiều hợp

đồng lớn, lúc đó hai bên rất ăn ý. Lúc mới bắt đầu, mọi thứ đều rất khó khăn,

chúng tôi cơ bản cũng không có thành tích, không có ai chống đỡ, không có kinh

nghiệm, chỉ có thể từ từ tìm tòi, có một đoạn thời gian thiếu chút nữa không

chống đỡ được, tôi nghĩ cứ để cho bọn họ đi tổ khác, nhưng bọn họ ai cũng không

muốn rời đi, vẫn khích lệ tôi, tình cảm mọi người rất tốt, không có bọn họ nhất

định không có Tần Vũ Dương ngày hôm nay. Đúng, tôi không hiểu, vì cái gì lúc

trước hoàn cảnh gian nan như vậy bọn họ cũng không rời đi, nhưng bây giờ lại

lựa chọn phản bội tôi, phản bội cả đội ngũ?"

Cố Mặc Hàm nghe cô nói về những chuyện khó khăn trong

quá khứ, trong lòng có một tia đau đớn, còn có một chút xót xa, lúc ấy cô cần

có sự giúp đỡ nhất thì anh lại không ở bên cạnh cô.

Những năm gần đây Cố Mặc Hàm chiến đấu trên thương

trường đã gặp qua rất nhiều chuyện tiếp xúc với rất nhiều người, những chuyện

tương tự hoặc so với chuyện này còn nghiêm trọng hơn cũng không ít, dù sao con

người vì ích lợi mà không từ thủ đoạn nào thì chỗ nào cũng có, trải qua trăm

trận anh đối với cái mánh khóe này đã có chút thái độ khinh bỉ, nhưng anh lại

không biết nên giải thích Tần Vũ Dương. Nghĩ một lát mới mở miệng thử thăm

dò: "Người

phải biết thay đổi, khi thời gian trôi đi, có rất nhiều thứ đều đang thay đổi,

bản chất con người lại rất tham lam, lòng người không đủ rắn nuốt voi, có đôi

khi muốn có được càng nhiều, khi lợi ích đặt trước mặt bọn họ thì có thể bán

đứng rất nhiều thứ, tình bạn, tình yêu, có đôi khi thậm chí là tình thân. Có lẽ

về sau bọn họ sẽ hối hận, nhưng dưới sự công kích của những viên đạn bọc đường,

bọn họ có lẽ sẽ chọn lợi ích. Lòng người là khó đoán, em có thể đoán tâm tư của

người khác đồng thời cũng sẽ đánh mất chính mình. Cho nên không cần phải thử đi

phỏng đoán người khác đang suy nghĩ gì. Một người nếu như nội tâm phát sinh

những thay đổi, thì ở lời nói hành vi nhất định sẽ lộ lại dấu vết, cho nên, em

phải làm chính là chú ý quan sát bọn họ, đem tất cả mối uy h**p b*p ch*t trong

giai đoạn trứng nước."

Tần Vũ Dương cười cười: "Cố Mặc Hàm, anh thật

đáng sợ. Không trách được bọn họ đều nói anh tâm tư kín đáo, con mắt tinh đời,

lòng dạ sâu không lường được, ở trên đời này, còn có cái gì anh không thể nắm

chắc phần thắng? Thật sự nghe anh nói chuyện một buổi, thì bằng mười năm đọc

sách nha!"

Cố Mặc Hàm nghe lời khen ngợi không hảo ý của cô, chỉ

cười khổ lắc đầu.

Tần Vũ Dương thay đổi tư thế ngồi lười biếng: "Lần

này coi như mua một bài học, nhưng học phí cũng quá mắc. Bị mất vụ này, mấy ông

lão ở Đằng Đạt kia vẫn không thể ăn tôi được. Tôi nghĩ đến những thứ này, tâm trạng

đi làm so với đi thăm mộ thì nặng nề hơn nhiều."

Cố Mặc Hàm kinh ngạc nhìn cô: "Ý em

là, định từ bỏ sao? Điều này cũng không giống em!"

Tần Vũ Dương bực bội kéo tóc: "Không

từ bỏ cũng không có biện pháp khác, mẫu phương án thứ ba đã lộ ra, khẳng định

công ty T cũng đã biết, cho dù điều tra ra ai là nội gian, tổn thất cũng không

cách nào đền bù được, huống chi chuyện như vậy bị lộ ra, lòng người cũng đã

buông xui, còn có thể đề ra phương án tốt gì nữa, thời gian còn gấp như vậy,

nóc nhà lủng còn gặp mưa suốt đêm, tôi vẫn nên trở về đánh thư từ chức

thôi."

Cố Mặc Hàm đề nghị: "Em có nghĩ đến muốn một

lần nữa lập lại một đội khác không?"

Tần Vũ Dương dùng một loại ánh mắt ngu ngốc nhìn anh:"Một lần nữa lập

lại đội? Những điều này từ miệng anh sao lại có thể dễ dàng như vậy? Nội bộ

giữa các tổ trong Đằng Đạt đã tranh đấu rất kinh khủng rồi, người của mình cũng

không thể tin, huống chi là những người khác? Thời gian ngắn như vậy, đi chỗ

nào tìm người có thể tin được?"

Cố Mặc Hàm vẻ mặt bất đắc dĩ, có lẽ cũng chỉ có cô mới

có ánh mắt này nhìn anh: "Vậy

em tin tưởng anh không?"

Tần Vũ Dương ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía

anh:"Có

ý gì? Anh muốn dùng người của Phong Hoa giúp tôi gian lận?"

Cố Mặc Hàm đưa tay quấn quanh lấy tóc rơi trên vai cô,

đáy mắt lưu chuyển sự nham hiểm, cười đến câu luôn hồn phách:"Không phải là

người của Phong Hoa, của anh, chỉ là của anh thôi."

Tần Vũ Dương cảm nhận được hơi thở tà mị quanh người

anh tản ra, cô rõ ràng nghe được xung quanh tiếng hít khí: "Anh là

nói, anh, với tôi? Hai người?"

Cố Mặc Hàm buông lọn tóc cô ra, khôi phục bộ dạng

nghiêm túc: "Hai

người là đủ, nhiều hơn nữa chính là lãng phí."

Tần Vũ Dương vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ: "Đúng

vậy, nhưng tại sao anh lại phải giúp tôi?"

Cố Mặc Hàm vẻ mặt trêu tức, giọng nói trêu chọc: "Là một

người Trung Quốc phải tẩy chay hàng hóa Nhật." Nói xong cất tiếng cười to.

Tần Vũ Dương cho anh một cái liếc mắt: "Cười,

có cái gì hay để cười sao?"

Cố Mặc Hàm thật vất vả ngưng cười, ho nhẹ một tiếng,

trong giọng nói vẫn là không che dấu được ý cười: "Không có gì buồn cười

hết, chính là anh đột nhiên nhớ tới một câu chuyện cười. Như thế nào, em có

đồng ý hay không?"

Tần Vũ Dương tay trái tựa đầu, nghi ngờ nhìn Cố Mặc

Hàm, ngược lại Cố Mặc Hàm vẻ mặt thản nhiên nhìn lại cô.

Vài phút sau, Tần Vũ Dương cười gật đầu một cái. Tần

Vũ Dương không nghĩ ra được tại sao Cố Mặc Hàm phải chủ động giúp cô, cô đương

nhiên sẽ không đơn giản tin tưởng tên gian thương Cố Mặc Hàm này sẽ yêu nước

như vậy, nhưng với đủ loại dấu hiệu cho thấy, việc này đối với cô mà nói, trăm

cái lợi mà không có một cái hại, năng lực cùng với tầm nhìn xa trông rộng của

Cố Mặc Hàm cô căn bản cũng không hoài nghi, phương án trong tay anh hắn đề ra

nhất định là tuyệt thế vô song, nếu đã không tổn hại gì, cô vì cái gì lại không

đồng ý?

Cố Mặc Hàm hài lòng nở nụ cười.

Ngọn đèn xoay chuyển trong quán bar, âm nhạc sôi động

tràn khắp mọi góc gách, xung quanh được tạo hình bởi một đám người, tại một bên

quầy bar tinh xảo, một anh chàng đẹp trai phong trần, cùng một cô gái mắt ngọc

răng ngà, lẳng lặng ngồi chỗ kia nhìn nhau cười...

Tần Vũ Dương phát hiện cùng Cố Mặc Hàm bình tĩnh ngồi

xuống tâm sự cũng không phải là một chuyện khó, không có quan hệ với tình yêu,

chỉ là bạn bè.

"Này,

mấy năm nay anh ở Mĩ như thế nào?" Tần

Vũ Dương nghiêng đầu hỏi.

Cố Mặc Hàm nhìn ngoài cửa sổ, như là đang suy tư.

Vũ Dương, anh một chút cũng không tốt, anh nhớ em, nhớ

em chẳng phân biệt được ngày đêm, trong đầu anh chỉ tràn ngập em, anh chỉ có

dựa vào công việc để đè nén nỗi nhớ, dựa vào rượu thuốc lá để tê dại chính

mình, nhưng vẫn không ngăn được nỗi nhớ về em, nhưng mà, anh không thể nói cho

em biết, anh sợ anh nói ra, em sẽ bị anh dọa chạy mất, thật vất vả chúng ta mới

có thể ngồi cùng nhau giống như bây giờ.

"Xem

ra, cuộc sống của anh cũng không dễ dàng gì? Biết được những năm này anh qua

sống không dễ dàng, tôi lại an tâm." Tần

Vũ Dương vẻ mặt tươi cười, "Anh biết không, Cố Mặc Hàm,

nhiều năm qua tôi vẫn chờ đợi giây phút này. Tôi rốt cục cũng mãn nguyện."

Những sương mù trong lòng Cố Mặc Hàm cũng bị những lời

này của cô làm cho xua tan, một chút vết đều không có để lại.

"Đi

thôi, anh còn chưa dùng cơm nữa, anh giúp em một chuyện lớn như vậy, em cũng

nên mời anh một bữa đi." Cố

Mặc Hàm đứng dậy cầm lấy áo khoác.

Tần Vũ Dương ôm áo khoác cùng khăn quàng cổ đuổi kịp.

Mới ra khỏi cửa quán bar, hơi rét lạnh đập vào mặt, Tần Vũ Dương run dữ dội,

vội vàng mặc nhanh áo khoác, choàng lên khăn quàng cổ tự làm, chỉ lộ ra hai con

mắt. Cố Mặc Hàm không biến sắc đứng tại hướng gió thổi đến.

"Xe

của em đỗ ở đâu rồi?" Cố

Mặc Hàm hỏi.

"Xe?

Để trong bãi đậu xe của công ty bọn anh rồi?" Tần Vũ Dương đem miệng giấu ở trong khăn quàng cổ,

giọng nói ù ù.

"Vậy

em làm sao đến được đây? Cả ngày nay em đã đi đâu?"

"Đến

quảng trường đối diện công ty của bọn anh này, H Đại này, nhà bố mẹ em, sau đó

lại đến nơi này."

"Em

chờ ở đây một lúc, anh lái xe tới đây."

Chờ Tần Vũ Dương lên xe một bên lấy khăn quàng cổ bỏ

xuống một bên phàn nàn về thời tiết rét lạnh. Cố Mặc Hàm bật điều hòa nóng đến

tối đa.

"Chúng

ta đi ăn cái gì?" Cố Mặc Hàm một

bên lái xe một bên hỏi.

"Không

phải anh muốn ăn cơm sao? Hỏi tôi làm gì? Anh quyết định là được rồi." Tần Vũ Dương nhìn cảnh đêm ở bên ngoài.

"Anh

năm năm không có về đây, đối với thành phố C từ lâu cũng không còn quen

thuộc."

"Vậy

đi ăn mì sợi ở phố ăn uống H Đại đi."

Cố Mặc Hàm nhớ tới trước kia anh và Tần Vũ Dương

thường xuyên đến quán "Mì sợi Sơn Tây" kia ăn mì, chủ quán là một đôi

vợ chồng hiền lành, mỗi lần cho thành phần đều rất đầy đủ, trong trí nhớ hương

vị rất ngon. Không thể tưởng được nhiều năm như vậy quán kia vẫn còn.

Bọn họ không nói gì nữa, Cố Mặc Hàm tập trung đường đi

phía trước, mà Tần Vũ Dương nhìn bên ngoài cửa xe.

Không có cách nào lái xe đi vào phố ăn uống, Cố Mặc

Hàm phải dừng xe ở cửa phía tây H Đại.

Thời tiết rất lạnh, nhưng phố ăn uống buôn bán vẫn

nhộn nhịp như trước. Đồ cay nóng, thịt nướng, mì sợi, bánh bao hấp, các cửa

tiệm hoặc các gian hàng trước sau đều chật ních sinh viên H Đại. Nhiệt độ của

thức ăn, hơi khói của thịt nướng, còn có tràn ngập âm thanh đùa

giỡn của tuổi trẻ sinh viên, dưới ánh đèn lờ mờ, tất cả đều thật ấm áp.

Cố Mặc Hàm nhớ tới anh lúc đó vào đại học trời vừa mới

chín, mười giờ, hầu như cả khu kí túc nam đều đi lang thang khắp nơi càn quét

đồ ăn vặt như quỷ đói vậy. Lúc đó, bọn họ sẽ thành tụ họp nhau thành một tốp

đến phố ăn vặt ăn một bữa no nê, mọi thứ cũng không nhất thiết cái nào cũng

ngon, nhưng cái cảm giác đó sau khi Cố Mặc Hàm tốt nghiệp cũng không còn tìm

được nữa. Khi đó Cố Mặc Hàm cũng thường xuyên cùng đi với Tần Vũ Dương, nhưng

đại đa số đều là anh ăn, Tần Vũ Dương chỉ ở bên cạnh nhìn anh ăn, thỉnh thoảng

tán dóc. Tần Vũ Dương lúc đó lấy lí do từ chối là: sợ mập. Kỳ thật, Tần Vũ

Dương vẫn rất gầy, cho tới bây giờ cũng không có mập.

Tần Vũ Dương xoay người thấy Cố Mặc Hàm đứng ở nơi đó

bất động, áo khoác len màu đen làm nổi bật thêm sự cao lớn rắn rỏi của anh, sự

trang nghiêm cao quý, đi ngang qua các sinh viên, mặc kệ nam nữ, cũng sẽ quay

đầu lại nhìn anh vài lần. Dù sao đàn ông đẹp trai chính chắn luôn được chú ý.

Tần Vũ Dương gọi anh một tiếng, để cho anh theo kịp,

cuối cùng hai người cũng dừng ở một quán có mặt tiền sạch sẽ, rồi đi vào.

"Cô

gái, đã lâu không đến. Còn cô gái kia đâu?" Trí nhớ của bác gái thật tốt.

"Gần

đây có chút bận, còn cô gái kia đang bận rộn hẹn hò." Tần Vũ Dương vui vẻ hớn hở đáp lời.

"Cậu

nhóc này nhìn rất quen nha." Bác

gái đánh giá Cố Mặc Hàm.

"Trước

kia cháu cũng ở H Đại, lúc đi học thường xuyên đến đây." Cố Mặc Hàm trả lời.

Bác gái cười đến vui vẻ, còn đưa tới một tờ thực đơn.

"Lấy

một tô mì lớn, bỏ nhiều ớt. À, lấy đậu phộng dấm chua, rau trộn tàu hủ ky, mực

khô dấm chua, anh xem còn muốn ăn gì nữa?" Tần Vũ Dương cúi đầu điểm lại hết các món ăn rồi đưa

thực đơn đưa cho Cố Mặc Hàm.

Cố Mặc Hàm nhìn bàn tay mảnh mai trắng trẻo của cô

đang cầm thực đơn, rất muốn nắm lấy giữ trong tay, nhìn một chút có phải hay

không rất lạnh.

Anh đè nén xuống ý tưởng đó trong lòng, tiếp nhận thực

đơn, tùy tiện nhìn, một tô mì sợi, một đậu tương mặn.

Món ăn đưa lên, món đậu phụng dấm chua cùng rau trộn

tàu hủ ky là món anh thích ăn nhất. Anh ăn vài miếng, mùi vị không tệ. Sau đó

được đưa tới hai bát canh nóng hôi hổi, bác gái mời bọn họ cứ từ từ ăn rồi đi

mời người khác.

Hơi nóng bốc lên trước mặt giữa dày bên cạnh mỏng, góc

cạnh rõ ràng, canh loãng tản mát ra mùi thơm nồng, nổi trên lớp dầu là một chút

tiêu, trong mì trộn màu xanh biếc của rau, màu đỏ của ớt, mặt ngoài rắc một lớp

rau thơm, còn có mấy miếng thịt bò, màu sắc, mùi, vị đều đủ, k*ch th*ch Cố Mặc

Hàm phải động đậy ngón trỏ, vừa vào miệng ngoài trơn trong gân, càng nhai càng

thơm. Cố Mặc Hàm nhìn thoáng qua người đối diện, Tần Vũ Dương đang ăn cũng

không vui vẻ gì, trên chóp mũi còn toát ra mồ hôi. Kết thúc một bữa cơm, hai

người ăn toàn thân đến thoải mái.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.