Nhã Ái Thành Tính

Chương 46: Ý loạn tình mê, lấy cô làm điều kiện trao đổi (2)


Ông rút tay lại, khom người chạy ra ngoài.

Tô Lương Mạt xuyên qua mép thùng hàng trông thấy mấy người đuổi theo không tha, cô duy trì tư thế ngồi xổm di chuyển tới lối ra.

"Tiếp tục chạy sẽ nổ súng!"

Phía sau lưng cô chống đỡ tấm ván gỗ, cũng không biết là ai nổ súng trước,

"đoàng" một tiếng mang theo mùi thuốc súng nồng đậm xé rách màng nhĩ, Tô Lương Mạt gần như trước tiên che kín hai lỗ tai, lại là vài tiếng súng

liên hoàn, cô nhìn thấy Tô Khang chạy ra bên ngoài bến tàu, giơ súng lên nhắm ngay phía bên này.

Đoàng...

Ngay sau đó "đinh" một

tiếng, cũng không biết bắn trúng vật gì cứng, có thứ gì sượt qua ống

quần của cô bay tới đập xuống đất, Tô Lương Mạt vươn tay phải đeo bao

tay ra, nhặt lên sau đó mở lòng bàn tay nhìn, là viên đạn.

Vừa rồi lúc tiếng súng vang lên, chỉ có một phát súng này của Tô Khang.

Tô Lương Mạt nắm chặt tay.

Tô Khang trèo qua lan can hình như định nhảy lên, Tô Lương Mạt nhìn thấy mấy người đồng thời giơ súng lên.

Cô thật nhanh bò dậy xông về phía cửa cảng, hai chân bởi vì ngồi xổm một

lúc lâu mà mỏi nhừ, Tô Lương Mạt loạng choạng đụng vào thùng hàng phía

trên, chữ "ba" trong miệng còn chưa kịp thoát ra, đã bị người ở phía sau lưng che miệng lại.

Cả người cô bị nhấc lên, hai chân không chạm đất đạp lung tung, cảnh tượng cuối cùng trong mắt Tô Lương Mạt chính là Tô Khang bị bắn trúng sau lưng, người vọt qua lan can rơi xuống biển.

"Ba..."

Tiếng gào thét xé rách của cô biến thành tiếng nức nở nghẹn ngào trong cổ

họng, tất cả mọi nỗ lực đều uổng phí, chớp mắt Tô Lương Mạt bị tuyệt

vọng với bi thương ngập đầu đánh cho suy sụp, cô đá một nhát vào thùng

hàng phát ra tiếng độnh rất lớn, nhưng những người kia đều vây quanh bến tàu tra xét, cũng không có chú ý tới bên này.

Tô Lương Mạt bị

kéo tới một chỗ cách xa đó, trước cảng có mấy chiếc tàu đậu lại, động

tĩnh lớn như vậy nhưng không có ai xuất hiện.

Người bịt miệng cô

khí lực rất lớn, lồng ngực cứng rắn đập lên đầu làm cô thấy đau, Tô

Lương Mạt bị lôi tới góc khuất, ở đây là chỗ ẩn núp rất tốt, hai tay hắn giữ chặt cô mới buông ra, Tô Lương Mạt liền muốn chạy ra.

Người đàn ông kéo cô lại, ấn đầu cô lên thùng đựng hàng.

Tô Lương Mạt vì hắn dùng sức mà bị đụng lên rất đau, cô không quan tâm mấy thứ này, tầm mắt chạm tới hết thảy đều là vỡ nát lẫn lộn, hai mắt cô đỏ bừng nhìn ra phía sau, mới phát hiện người đè nặng cô là Chiêm Đông

Kình. Trong lòng dâng lên chút hy vọng khó giải thích, "Cứu ông ấy, cứu

ba tôi."

Chiêm Đông Kình một câu cũng không nói, Tô Lương Mạt

chống hai tay lên phía trước muốn nhấc người dậy, người đàn ông ra sức

một cái, ép chặt lên má cô, đau đến không muốn sống nữa.

Tầm mắt

cô không nhìn tới được cảnh tượng xung quanh, lòng nóng như lửa đốt lại

nhưng lại không tránh khỏi cánh tay Chiêm Đông Kình được, một lúc sau,

đến khi truyền tới tiếng động cơ xe hơi, trên mặt Tô Lương Mạt sớm đã

lạnh buốt một mảng, da thịt bị k*ch th*ch đến chết lặng.

Đợi hai chiếc xe rời đi rồi, Chiêm Đông Kình mới buông tay.

Tô Lương Mạt gần như ngay lập tức xoay người, húc lên bả vai Chiêm Đông

Kình lao ra khỏi dãy thùng đựng hàng, cô chạy thật nhanh, gió đêm lạnh

thấu xương táp lên mặt cô cũng không thấy đau, mặt biển đã sớm khôi phục thanh tĩnh, cô đến cả thời gian khóc cũng không cho mình, hai tay Tô

Lương Mạt giữ chặt lan can, "Ba, ba!"

Chiêm Đông Kình đi tới bên cạnh cô.

Tô Lương Mạt khom lưng tìm kiếm, còn có thể nhìn thấy vết máu lờ mờ trên mặt đất, cô bước một chân định nhảy xuống.

Chiêm Đông Kình đưa tay kéo cánh tay cô lại.

Tô Lương Mạt hất tay ra, "Bỏ tôi ra!"

Chiêm Đông Kình một phát bắt lấy gáy cô, đem cả người cô áp lên trên lan can, phần eo cô chống lên xích sắt, sức nặng toàn thân phó thác trên hai

chân, mặt nước dường như lan ra một vòng màu đỏ máu, thê lương như vậy

dưới ánh trăng càng làm người ta run sợ trong lòng.

Cô khóc thành tiếng, lời Chiêm Đông Kình nói lại không chút lưu tình, "Cô nhìn thật kỹ đi, ba cô còn mạng mà sống sao?"

"Anh câm miệng!"

"Cô hay là cầu nguyện thi thể của ông ta có thể được vớt lên đi, ít nhất còn có thể giữ lại toàn thây."

"Anh câm miệng, khốn kiếp!" Tô Lương Mạt vung tay định đánh, Chiêm Đông Kình lôi cô đứng dậy, Tô Lương Mạt giống như con thú bị vây hãm đột nhiên

xổng chuồng, hai tay cô đẩy mạnh lên lồng ngực Chiêm Đông Kình, "Anh

không phải rất lợi hại sao, không phải giết người không chớp mắt sao, vì sao không giết bọn chúng, vì sao? Anh đem tàn nhẫn của anh biểu diễn

cho tôi xem có lợi ích gì? Chiêm Đông Kình, vừa rồi anh nên đem toàn bộ

bọn chúng giết hết?"

Tô Lương Mạt phát tiết một trận, hai tay cô

thậm chí còn không biết để ở đâu, Chiêm Đông Kình trong mắt thấy cô bị

kích động, "Cô biết bản thân mình đang nói cái gì không?"

"Tôi

biết, tôi tất nhiên biết rõ," Giọng cô khản đặc, cả người dán chặt lên

lan can, "ba tôi mất rồi, tôi khó khăn lắm mới gặp được ông ấy..."

Chiêm Đông Kình nhìn cô khóc đến thương tâm, bộ dạng này của Tô Lương Mạt,

hắn cũng là lần đầu tiên thấy, sắc mặt người đàn ông quạnh quẽ, vốn

không vì cảnh tượng cảnh tượng sinh ly tử biệt này mà cảm thấy thương

xót, "Nếu cô đã không tin tôi, tôi hà tất phải vì cô mà tự tìm phiền

toái? Tô Lương Mạt, cô phải hiểu, một lần không tín nhiệm của cô cõng

một cái mạng."

Cô há hốc miệng, cuối cùng vẫn một hơi nuốt xuống đắng nghẹn.

Hai mắt Tô Lương Mạt đẫm lệ mơ hồ, hung hăng trừng mắt hắn, loại hối hận

này không thể đẩy lên người Chiêm Đông Kình, trong lòng bị đè nén khó

chịu, một luồng máu tanh vọt lên tới cổ họng.

Chiêm Đông Kình đi

tới trước mặt cô, dùng sức chế trụ cánh tay Tô Lương Mạt, "Không phải cô nói muốn giết những kẻ kia sao, được, đi theo tôi, tôi giúp cô giết,

tôi giúp cô chặt đứt chân tay bọn chúng, Tô Lương Mạt, chỉ cần cô có suy nghĩ với lá gan như vậy, toàn bộ tôi đều làm giúp cô!"

Thâm sâu

trong mắt hắn hóa thành tàn ác, đôi môi Tô Lương Mạt trắng bệch, khuôn

mặt cũng bị ánh trăng chiếu thành trong suốt, cô không nén được nghẹn

ngào, "Tôi chỉ muốn ba tôi có thể sống, tôi muốn ông ấy được sống thật

tốt."

Khóe miệng Chiêm Đông Kình lộ ra nụ cười lạnh lẽo, hắn đẩy Tô Lương Mạt tới trước bờ, "Ba của cô là ở dưới đáy biển này."

Cô hất tay của hắn, hai chân lại lần nữa trèo qua lan can.

Lần này Chiêm Đông Kình không có cản cô, nhìn Tô Lương Mạt nhảy xuống nước.

Đêm khuya ở Bắc Cảnh nước biển đều dưới 0 độ, cô hoảng loạn nhìn quanh bốn

phía, nhưng dù là chút gợn sóng cũng không có, Tô Lương Mạt gọi "ba", âm thanh ban đầu từ yếu ớt dần chuyển thành tuyệt vọng, Chiêm Đông Kình

xoay người bỏ đi.

Thân ảnh của hắn bị đêm tối cắn nuốt từng chút

từng chút một, Tô Lương Mạt đông lạnh tay chân đều cứng ngắc, cô lặn

xuống nước tìm mấy lần, bên tai Chiêm Đông Kình không ngừng truyền tới

nước vỗ, rầm rì hòa theo tiếng la khóc của Tô Lương Mạt, quấy nhiễu làm

tim hắn loạn lên từng hồi.

Bước chân Chiêm Đông Kình, không khỏi dừng lại.

Giống như là bị cây đinh hung hăng đóng lên.

Quần áo Tô Lương Mạt giống như con đỉa hút chặt lấy da thịt không buông, cô

lạnh đến nỗi hàm răng run lên, nước tràn vào mũi bị sặc phải bám lên mép bờ ho khan kịch liệt, "Khụ khụ..."

Chiêm Đông Kình nắm chặt hai

tay, hắn xoay người đi tới trước mặt Tô Lương Mạt, một cánh tay của cô

nâng lên, đã đông lạnh đến đỏ bừng.

Chiêm Đông Kình khom người kéo cánh tay cô, "Đi lên."

"Anh mặc kệ tôi!" Tô Lương Mạt vung tay cũng không hất tay hắn ra được.

Hắn dùng sức lôi cô lên bờ, Tô Lương Mạt quay người cắn một phát lên cánh

tay người đàn ông, Chiêm Đông Kình đột ngột buông tay, cả người cô rơi

xuống, nước biển chưa ngập qua đỉnh đầu, Tô Lương Mạt để nước mắt tùy ý

chảy ra, trong miệng còn có mùi máu tươi. Chiêm Đông Kình đứng trên bờ

cũng có thể nghe thấy tiếng khóc mơ hồ của cô, xuyên qua mặt nước mang

theo bi thương đâm sâu vào lòng người khác, hắn bước một chân qua lan

can, cúi người, đưa tay một phát bắt lấy bả vai Tô Lương Mạt dùng sức

kéo cô lên khỏi mặt nước.

"Bỏ tôi ra! Tôi muốn tìm ba!"

Hai người lôi lôi kéo kéo tiến lên trước mấy bước, Chiêm Đông Kình ôm chặt

eo cô, Tô Lương Mạt vung nắm đấm không thèm ngó ngàng nện lên trên mặt

hắn.

"Khốn kiếp!" Chiêm Đông Kình tránh khỏi tay của cô, đẩy cô

một cái, "Mẹ nó cô đem toàn bộ oán khí trút hết lên người tôi, hại chết

ba cô chính là cô, cô đừng có nhầm!"

Tô Lương Mạt loạng choạng không đứng vững, ngồi bệt xuống đất, đau đến nỗi chỉ biết ngồi đó khóc.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.