Nga Mỵ

Chương 56: Sư Muội Khống


Chu Chu kích động mắt cơ hồ phát sáng luôn, sáu vạn khối linh thạch

a! Nàng ở Ứng Bàng Phong mỗi tháng môn phái cho nàng nhiều nhất mười

khối hạ đẳng linh thạch, bởi vì nàng là đệ tử nhập thất của trưởng lão

Kết Đan mới có đãi ngộ đặc thù.

Doãn Tử Chương rõ ràng bình tĩnh hơn nhiều, yêu cầu đối phương đem

năm vạn khối linh thạch hạ đẳng trong đó đổi thành năm trăm khối linh

thạch thượng đẳng.

Khoản giao dịch này cho dù là tại địa phương như vậy của Phần thành,

cũng không tính là mua bán nhỏ, song phương phải kiểm tra giao hàng linh thạch cùng đan dược rõ ràng, hơi mất chút thời gian, lúc lão giả không

nhịn được nói bóng nói gió thân phận người luyện đan, hai người đều hàm

hồ cho qua.

Cuối cùng lúc lão giả đưa bọn họ rời đi còn lần nữa dặn dò, nếu như

còn có đan dược khác, không kể là phẩm cấp gì cũng xin ưu tiên bán cho

bọn họ.

Doãn Tử Chương cùng Chu Chu đi tới cửa Thiên Công phường, đúng lúc

đụng vào cái người hung dữ, chính là đứa trẻ tự xưng “Lão Tử”, dường như hắn cùng cái người trẻ tuổi lúc trước ra mặt khuyên, đã làm xong mua

bán, đang đứng ở trước cửa tiệm không coi ai ra gì cười nói lớn tiếng.

Tiểu hài tử giơ một cây trâm thủy tinh màu hồng nhạt dưới ánh mặt

trời khoa tay múa chân, âm thanh ríu rít nói: ” Tiểu sư muội Lão tử

thấy cái trâm gài tóc này, chắc hẳn sẽ ưa thích, Tiếu lão huynh, đa tạ

ngươi!”

“Khách khí khách khí, sư muội của lão đệ thật sự là có phúc khí, có

một sư huynh có bản lãnh lại thương yêu nàng như vậy.” Người trẻ tuổi họ Tiếu nịnh bợ nói.

“Hắc hắc hắc, sư muội dùng làm gì? Không phải là để cho sư huynh sủng ái sao, Lão Tử chờ sư muội này đợi đã nhiều năm! Năm đó Lão Tử nhất

thời không xem xét kỹ, lại để cho lão Nhị khốn nạn kia tiên hạ thủ vi

cường, bây giờ làm gì cũng đến phiên Lão Tử chứ!” Tiếng cười đứa trẻ hết sức d*m đ*ng, hơn nữa khẩu khí lúc nói đến hai chữ “Sủng ái”, rất khó

làm cho người ta không suy nghĩ lệch hướng.

“Ồ? Lệnh sư lại mới thu đệ tử? Chúc mừng chúc mừng! Lệnh sư nhận đệ

tử ai cũng là nhân trung long phượng, vị tiểu sư muội này tất nhiên cũng rất nổi bật đây”. Thanh niên họ Tiếu nịnh nọt nói.

Đứa trẻ nghe xong lời này hết sức hưởng thụ: “Dĩ nhiên, tiểu sư muội

của Lão Tử tất nhiên là mỹ nhân đáng yêu nhu thuận nghe lời, chậc chậc!

Lão Tử nghĩ tới thật hưng phấn!”

Ánh mắt Chu Chu bị cây trâm thủy tinh xinh đẹp hấp dẫn, không chú ý

dưới chân, ra cửa sai giờ suýt chút bị cánh cửa làm trật chân,té như hó

gặm bùn, may là Doãn Tử Chương nhanh tay đỡ lấy nàng.

Chu Chu sợ bị mắng, vội vàng tỏ vẻ mặt lấy lòng nói: “Thật cảm tạ sư huynh!”

“Hử?” Đứa trẻ đang chống eo cười to nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng “Sư huynh” ngọt ngào mềm mại tinh thần lập tức tỉnh táo, dừng nụ

cười quay đầu đi nhìn.

Hắn vừa nghiêng đầu, Chu Chu cùng Doãn Tử Chương liền thấy rõ dung

mạo của hắn, đứa trẻ ngũ quan xinh đẹp tinh sảo, da thịt non mịn trắng

hồng, lông mày dài nhập vào tóc mai đen như mực, hiển nhiên là bộ dáng

tiên đồng trong bức tranh, cùng lời nói thô bỉ của hắn tạo thành tương

phản thật lớn.

Chu Chu chưa bao giờ nhìn thấy hài tử xinh đẹp như vậy, không nhịn

được nhìn thêm mấy lần, lại nghe đứa bé kia nặng nề hừ một tiếng, khuôn

mặt ghét bỏ phun một câu: “Người xấu xí!”

Hắn mắng xong Chu Chu còn không đã nghiền, quét hai mắt qua Doãn Tử

Chương có dáng ngoài bình thường, giễu cợt nói: ” Nhanh trở về nói với

sư phụ ngươi đem đồ xấu xí này đuổi ra khỏi phái, nữ nhân xấu như vậy

còn không biết xấu hổ đòi làm sư muội người ta? Ngươi mang người sư muội xấu xí ra cửa, không cảm thấy mất thể diện sao? Nếu ta có một sư muội

xấu như vậy,sẽ không dám mang theo ra ngoài chào hỏi rồi!”

Kể từ khi Chu Chu nương nhờ vào đại ác nhân Doãn Tử Chương, nhất là

mấy tháng gần đây hiển lộ ra thiên phú luyện đan ưu việt, đã không còn

người ở trước mặt triệt để khinh bỉ nàng vậy rồi, bất quá nàng từ

trước đến giờ không quá để ý những điều này ù ù cạc cạc bị miệng người

công kích, cho nên giống như không nghe thấy lôi kéo Doãn Tử Chương rời

đi.

Nàng rõ ràng cảm giác được, thời điểm đi qua bên cạnh tiểu hài tử,

Doãn Tử Chương thản nhiên liếc nhìn đứa bé, Chu Chu sợ hắn phát tác nổi

lên xung đột cùng đứa bé kia, càng thêm tăng nhanh cước bộ, kéo hắn rời

khỏi Thiên Công phường.

Đứa bé kia không hiểu sao cảm thấy có chút lạnh, bất quá rất nhanh

liền không xem ra gì, phất tay cùng thanh niên họ Tiếu cáo biệt rời đi.

Hai người Doãn Chu rời đi không lâu, thì một gã trung niên cao gầy đi vào phòng giám bảo Thiên Công phường, lão giả tóc trắng vừa thấy hắn

vội vàng đứng dậy đón chào, cung kính hành lễ kêu một tiếng”Lao sư thúc” .

Bọn họ đều là đệ tử Thống Chướng Phái, người trung niên cao gầy tên

là làm Lao Bất Tư, là đạo sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, ở trong môn phái rất có địa vị, hôm nay vừa lúc đến tuần tra Phần thành. Lão giả tóc bạc tên là

Bạch Khoái Nhạc, tư chất bình thường, tuổi đã hơn bảy mươi đã dừng bước

tại Luyện Khí kỳ tầng bốn, thành tựu có hạn bất quá coi như có kiến thức rộng rãi, cho nên bị cắt cử đến Phần thành đảm nhiệm chức giám bảo sư

Thiên Công phường.

Giao dịch mới vừa rồi không thể coi thường, Bạch Khoái Nhạc từng đặc

biệt xin qua chỉ thị Lao Bất Tư trước, sau khi Lao Bất Tư càng nghĩ càng không đúng, cho nên không nhịn được chạy tới muốn ngăn hai khách nhân

bán đan dược rời đi, đáng tiếc lại bị việc trì hoãn đến chậm một bước.

Bạch Khoái Nhạc nghe rõ ý đồ đến của hắn, vội vàng xung phong nhận

việc nói: “Sư điệt ta nhớ được hình dáng tướng mạo bọn họ, lập tức vẽ

lại rồi cho người tìm kiếm kỹ, có lẽ trong một hai ngày sẽ có tin

tức.”

Lao Bất Tư lắc đầu nói: “Được rồi, bọn họ hơn phân nửa cũng là thay

đổi hình dáng tướng mạo tu vi, nếu không một Luyện Khí kỳ tầng hai, cùng một người không có chút tu vi nào, làm sao có thể có nhiều đan dược

thượng đẳng như vậy? Coi như là đan dược hạ đẳng, môn phái bình thường

hoặc thế gia cũng sẽ không lấy ra bán cho chúng ta một lần mấy ngàn

viên.”

“Ta chỉ là tò mò rốt cuộc người nào có thuật luyện đan cao siêu như

thế lại hết lần này tới lần khác không biết người biết của đi luyện loại nhất phẩm đan dược này. Ai. . . Nếu như Thống Chướng phái chúng ta có

thể chiêu nạp được lục phẩm đỉnh Luyện Đan Sư Trịnh Quyền, thì đã sớm

tấn nhập hàng ngũ môn phái trung đẳng rồi!”

“Những đan dược này có phải là Trịnh Quyền hay không. . .” Bạch Khoái Nhạc linh cơ vừa động hỏi.

“Làm sao có thể? Chúng ta có được nhóm đan dược này rồi, không dám

nói thực lực lập tức tăng cường bao nhiêu, cũng đã đủ để cho rất nhiều

đệ tử Luyện Khí kỳ đột phá lên cấp bình cảnh, Thánh Trí phái cũng không

có thể thiếu nhiều linh thạch, như thế nào sẽ làm loại chuyện có lợi cho đối thủ này? Trịnh Quyền muốn bán đan dược đổi lại linh thạch, một quả

lục phẩm đan dược có thể đưa ra giá trên trời, cần gì làm phiền toái như vậy?”

Hai người phỏng đoán hồi lâu cũng không có kết luận, chỉ đành phải tạm thời để xuống chuyện này.

Doãn Tử Chương cùng Chu Chu vòng vo vài vòng đường phố trong thành,

xác định phía sau không người nào theo dõi, liền tìm nơi kín đáo một lần nữa biến hóa quá dung mạo trang phục, Doãn Tử Chương dùng chuỗi đồng

tiền đem tu vi của mình hoàn toàn che dấu, hai người cùng nhau một lần

nữa đi trên đường, nhìn qua chính là một đôi nam nữ tuổi trẻ người phàm

diện mạo bình thường.

Từ lúc Chu Chu có trí nhớ tới nay không phải là ở Chu gia thôn cũng

là ở trên núi Thánh Trí, chưa bao giờ nhìn thấy chợ náo nhiệt như thế,

hơn nữa toàn bộ đan dược đã bán ra, kiếm được một khoản lớn, tâm tình

tốt tới cực điểm, nhìn cái gì đều mới lạ thú vị, mặc dù Doãn Tử Chương

thỉnh thoảng khinh bỉ ánh mắt thưởng thức của nàng, bất quá coi như rất

có kiên nhẫn thuận theo đi dạo cả ngày.

Màn đêm buông xuống, hai người tìm khắp nơi thấy được một tửu lâu

thoạt nhìn không tệ, trong một phòng trang nhã trên lầu hai tìm vị trí

gần cửa sổ ngồi xuống dùng cơm.

Lúc tính tiền Chu Chu lơ đãng liếc nhìn lầu dưới, chợt phát hiện một

thân ảnh quen thuộc, không nhịn được liền kéo ống tay áo Doãn Tử Chương

nói: “Ngươi nhìn chỗ kia, hình như là. . . Sư phụ?”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.