Nga Mỵ

Chương 53: Địa Vị Thay Đổi


Chu Chu thử thò tay dùng móng tay nhẹ nhàng đụng đụng bên trên chỗ đỉnh mới vừa bị hỏa thiêu, một mảnh lạnh như băng!

Nếu như không phải là trong tĩnh thất nhiệt khí bốc hơi, tro bụi khắp nơi trên đất , Chu Chu gần như muốn hoài nghi ngọn lửa mạnh nhiệt độ

cao mới vừa rồi chỉ là trận ảo giác.

Chu Chu nhìn ngón tay mình, chợt phát hiện, toàn bộ vật hiện hữu

trong tĩnh thất đều bị phá hủy, nhưng nàng ngay cả sợi tóc đều không có

tổn thương một phân nào, quần áo cũng tốt đẹp mặc lên người…

“Ngươi phóng hỏa cũng sẽ không làm ta bị thương, đúng không?” Chu Chu chần chờ hỏi Tiểu Trư.

Tiểu Trư cười híp mắt gật đầu, nhào tới trong ngực nàng dùng sức cọ

cọ mấy cái, Chu Chu mở cờ trong bụng, ôm lấy nó dùng sức bẹp một ngụm,

khen: “Ngươi thật là một con heo tốt!”

Ngày hôm sau Chu Chu đi gặp qua sư phụ xong, liền mang theo Tiểu Trư

đi đan phòng, bắt đầu luyện tập phóng hỏa, một người một heo thí nghiệm nhiều lần ăn ý chậm rãi tăng lên, lúc bắt đầu Chu Chu đều không nhịn

được phải mở miệng nhắc Tiểu Trư phóng hỏa hoặc dừng lại, càng về sau

chỉ cần vừa động ý niệm, Tiểu Trư liền tự động phối hợp.

Chu Chu thử đi thử lại rất nhiều lần, xác nhận phản ứng Tiểu Trư

nhanh chóng, hơn nữa chính xác, liền bắt đầu nghĩ đến cái Đốt Tâm Tiên

Hồn Đỉnh kia.

Luyện tập toàn bộ buổi chiều, Tiểu Trư đều xem như đỉnh kia là mục

tiêu công kích, tuy nhiên lại không thấy tiểu đỉnh có thay đổi chút nào, lửa mạnh đốt cháy một canh giờ, thân đỉnh vẫn lạnh như băng, Chu Chu

đoán chắc là hỏa hầu chưa tới, liền cho phép Tiểu Trư chính mình đi làm

đi làm lại.

Đốt Tâm Tiên Hồn Đỉnh đã thành công để cho Tiểu Trư chủ động phun

lửa, đáng tiếc làm thế nào đều không đốt nóng lên được, tiếp tục như vậy làm sao luyện đan đây?

Chu Chu phiền não một hồi, nhớ tới sư phụ nói dùng Tiểu Trư làm đỉnh, do nàng cảm ứng trạng huống ‘trạng thái + tình huống’ linh dược chỉ dẫn Tiểu Trư biện pháp chế thuốc, quyết định bắt đầu thử một chút, trải qua hơn một tháng rèn luyện thí nghiệm, Chu Chu đã có thể phối hợp với cái

đỉnh sống Tiểu Trư luyện chế ra đan dược tam phẩm trở lên, tỷ lệ thành

công đến gần trăm phần trăm, hơn nữa ít nhất một nửa trở lên là đan dược phẩm chất thượng đẳng.

Nàng cảm giác mình tiến bộ quá nhanh sợ rước lấy ngờ vực vô căn cứ,

cho nên mỗi lần yên tâm thoải mái giữ lại một nửa, đem một nửa còn dư

lại làm thành quả nộp vào đan phòng. Song cho dù là như vậy, cũng đủ làm cho trên dưới đỉnh Ứng Bàng, tất cả mọi người biết chuyện đều khiếp sợ

không thôi.

Hình tượng Tiểu Trư với tư cách một con Linh Thú linh trí rất cao còn biết phun lửa, cũng dần dần xâm nhập lòng người, tất cả mọi người đón

nhận lí do thoái thác với người ngoài của Trịnh Quyền và Chu Chu — Chu

Chu ngoài ý muốn ở sướng Tiên cốc nhặt được một con linh heo thuộc tính

hỏa, hơn nữa nhờ sự trợ giúp của sư phụ Trịnh Quyền đã nhận thức Chu Chu làm chủ. Chu Chu trời sanh đối với linh dược có năng lực cảm ứng rất

mạnh, thông qua tu luyện một loại phương pháp câu thông nhân thú đặc

thù, có thể mượn linh heo phóng hỏa luyện đan. Trong thời gian nửa năm,

kỹ thuật tài nghệ của Chu Chu đột nhiên tăng mạnh có thể sánh ngang

Luyện Đan Sư nhị phẩm, mặc dù bản thân vẫn không cách nào tu luyện công

pháp hấp thu linh khí, nhưng mà thuật luyện đan cũng đã dần dần vượt xa

tài nghệ Luyện Đan Sư tam phẩm.

Mà chuyện nàng trong vòng nửa năm được Trịnh Quyền dạy dỗ thành cao

thủ luyện đan đã từ từ ở trong phái Thánh Trí truyền ra, mấy trưởng lão

tính cả chưởng môn đã được chứng kiến tư chất rất vô dụng của Chu Chu,

lúc đầu đối với việc các đệ tử đồn nàng luyện đan thần kỳ cũng bán tín

bán nghi, sau lại nghe lí do giải thích linh heo phối hợp luyện đan,

nghĩ đến các loại thủ đoạn luyện đan ly kỳ của Trịnh Quyền, từ từ cũng

đều tin.

Trừ Ngẫu Nguyên Phong ở ngoài, còn lại tất cả các núi khác không có

ít Luyện Khí kỳ thậm chí đệ tử Trúc Cơ kỳ quyết định, tốt hơn là nịnh bợ một chút vị cao đồ đắc ý này của Trịnh trưởng lão. Mấy người Ngẫu

Nguyên Phong trên mặt không lộ ra, nhưng rất nhiều người trong nội tâm

hối hận không thôi, nhưng mà Chưởng Phong trưởng lão Tô Kinh dòng chính

đã cùng thầy trò Trịnh Quyền trưởng lão của Ứng Bàng Phong cùng với Doãn Tử Chương trở mặt, bọn họ cho dù không nể mặt đi cầu, đoán chừng người

ta cũng không them nhìn, không thể làm gì khác hơn là nhìn mấy ngọn núi

khác lấy được thêm vào lượng lớn đan dược mà nuốt nước miếng.

Chu Chu tính tình ôn hòa, mặc dù ham món lợi nhỏ nhưng nàng có Tiểu

Trư có thể đem đan dược phế thải biến thành linh đan chất lượng tốt, tự

nhiên sẽ không đi ham những thứ hối lộ của các đệ tử tầng dưới chót, hơn nữa nàng cũng nếm qua khổ sở khi bị người ta kỳ thị ăn h**p, không muốn lợi dụng quyền lực trong tay làm khó người khác, cho nên khi nàng tham

gia tiếp quản sự vụ đan phòng, không bức người đút lót nữa, dùng thấp

kém đan dược đuổi người hoặc là không xảy ra chuyện tình bắt tay với đệ

tử có chút quyền lực khấu trừ đan dược của đệ tử bình thường dùng kiếm

lời.

Cho dù là người Ngẫu Nguyên Phong, nàng ngoài mặt cũng là dùng lễ đối đãi, nên cho đan dược một quả cũng không ít, phẩm chất cũng không kém,

bất quá muốn thêm nữa, thì cũng đừng có suy nghĩ, nàng tuyệt đối sẽ

không giúp đỡ.

Vốn là Thành Khuê Bản lưu lại đám người này muốn quấy rối, kết quả

phát hiện Chu Chu mặc dù không có pháp lực, nhưng mà nhãn lực tốt lạ

thường, muốn làm chuyện bẩn ở bên trong phẩm chất đan dược, linh

dược, trên cơ bản đều bị nàng nhìn ra, lúc bắt đầu gần như mỗi ngày Phù

Quy đều đi theo bên người nàng, phát hiện không đúng ngay lập tức đem

người phụ trách liên quan xử phạt nặng nề, sau mấy lần, thì không ai dám động tâm tư không đứng đắn nữa.

Nghĩ âm thầm thu thập Chu Chu, lại phát hiện chỉ cần nàng đi ra

ngoài, bên cạnh đều có Doãn Tử Chương hay là tiền bối Trúc Cơ kỳ làm

bạn, căn bản tìm không được cơ hội hạ thủ. Hung danh Doãn Tử Chương ở

bên ngoài, tu vi cùng với bản lĩnh đấu pháp ở trong hàng đệ tử Luyện Khí kỳ gần như đã được công nhận thứ nhất, thái độ hắn bênh vực Chu Chu

người người đều thấy rõ ràng, đều hiểu tường tận, ai cón dám không có

chuyện gì mà đi trêu chọc.

Thành Khuê Bản ở Ứng Bàng Phong náo loạn một trận, không đến mấy

ngày đã bị Doãn Tử Chương vừa mới xuất quan tìm tới cửa khiêu chiến,

thuật luyện đan Thành Khuê Bản không tệ, tu vi cũng đã là Luyện Khí kỳ

tầng chín, nhưng đấu pháp căn bản không phải quá mạnh, nào dám tiếp

chiến a? Lập tức lấy cớ thay Tô trưởng lão đi ra ngoài làm việc, né đi

ra ngoài xa xa. Không ít người giễu cợt hắn nhát gan vô dụng, nhưng mà

nghĩ lại, đổi lại là mình đối mặt với Doãn Tử Chương, chỉ sợ cũng chỉ có hai con đường tránh chiến hoặc bị đánh.

Mấy tháng đã qua, mọi người trước kia dựa vào nền tảng nghiền ép đệ

tử để kiếm lợi béo bở đã bị sửa chữa đến kim quang lòe lòe, phần lớn các đệ tử bình thường lại ở các núi đã nhận được lợi ích thực, thu phí ủy

thác phòng luyện dược so với dĩ vãng rẻ tiền nhiều lắm, phẩm chất càng

không thể so sánh nổi, nhắc tới Chu Chu, người người đều khen ngợi, đều

nói Trịnh trưởng lão thu nhập thất đệ tử rất có tài.

Nháy mắt liền qua thêm mấy tháng, Chu Chu trôi qua vô cùng thích ý,

phần lớn thời điểm Doãn Tử Chương đều bế quan, chỉ có thể tình cờ xuất

hiện để ức h**p nàng, mà trong phái Thánh Trí đa số đệ tử bình thường

đối với nàng rất tốt, cũng chỉ có cái Đốt Tâm Tiên Hồn Đỉnh thì vẫn y

như cũ.

Nàng đã hỏi qua Trịnh Quyền vài lần, đối phương chẳng qua là cười

cười lại để cho chính nàng nghiên cứu kỹ, Chu Chu hoài nghi rất lớn. . . Thật ra thì sư phụ cũng không biết đáp án, nếu không cần gì giả bộ thần thần bí bí như vậy?

Ngày hôm đó Kinh Cát Nhân liền chạy đến chỗ ở của Chu Chu hết ăn lại

uống, thuận đường khoe khoang mình có thể đi theo các sư huynh xuống núi dạo chơi phố phường, hỏi Chu Chu có muốn mua thứ gì, hắn có thể mua

thay.

Kinh Cát Nhân rất may mắn là chính mình ban đầu bởi vì tham ăn kết

giao Chu Chu một thiên tài Luyện Đan Sư, bởi vì quan hệ với nàng, mấy

ngày nay hắn được không ít đan dược tốt, thậm chí cả Muội Viễn Phong đều được hưởng lợi theo, Đại bá phụ Kinh Lệ càng nhìn hắn với con mắt khác. Lần này nhận được cơ hội xuống núi mua sắm, Kinh Lệ từng len lén nhắn

nhủ hắn, không nên tiết kiệm linh thạch, chuẩn bị cho Chu Chu một phần

đại lễ, đa tạ nàng chiếu cố Muội Viễn Phong .

Chu Chu nghe tin tức kia, chợt nhớ tới hơn nửa năm này mình tồn trữ

trên dưới mấy ngàn viên thuốc, phần lớn cũng còn chưa đổi thành linh

thạch, nhưng ủy thác Kinh Cát Nhân làm thay lại không tốt, nên không

khỏi có chút buồn rầu.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.