Nga Mỵ

Chương 248: Thức Hải Vạn Niệm


Khi ngọn lửa màu vàng biến mất hết, Đan Nghê đặt Chu Chu nằm trên mặt đất một lần nữa, nói với Doãn Tử Chương: “Ngươi chuẩn bị xong chưa?”

Doãn Tử Chương thu lại tinh thần, thở ra một hơi thật dài nói: “Bắt đầu đi!”

Chu Chu bị pháp thuật k*ch th*ch, chậm rãi mở to mắt, ánh mắt thanh

tịnh mà trống rỗng, cho dù như thế, khuôn mặt kia vẫn đẹp đến làm người

khác say mê như cũ, Doãn Tử Chương cố gắng tập trung tinh thần vào đôi

mắt sáng của nàng.

“Tiến” Đan Nghê khẽ quát một tiếng, Doãn Tử Chương chỉ cảm thấy một

cơn đau đớn xé rách truyền tới từ trong đầu, cả người bỗng đột phá vách

ngăn nào đó, trở nên vô cùng nhẹ nhàng.

Hắn nhớ lấy lời Đan Nghê nói lúc trước, biết đây là nguyên thần xuất

khiếu rồi, càng thêm tập trung tinh thần phóng tới hai mắt Chu Chu.

Cảm thấy như bị ai đó nắm chặt một cái, khi cảm giác được buông lỏng

một lần nữa ập lại, trước mắt hắn đã biến thành một mảnh tăm tối hư vô,

hằng hà quả cầu ánh sáng bay múa xung quanh hắn.

Thấn thể của hắn cũng biến mất, biến thành một dải sáng lớn, từng quả cầu ánh sáng bay tới đánh lên người hắn, hắn đều thấy được nghe được

rất nhiều hình ảnh âm thanh, những thứ này điều là ý niệm trong thức hải của Chu Chu, bao hàm kí ức của nàng.

Vô số ý niệm sát qua “người” hắn, hình ảnh vun vụn vặt vặt âm thanh

ôn tồn dần dần tập hợp chảy thành sông, Doãn Tử Chương có ý giãy dụa

thoát khỏi những ý niệm này hướng tới chỗ sâu nhất trong thức hải của

Chu Chu, đáng tiếc lại lòng có dư mà lực không đủ.

Doãn Tử Chương cảm thấy như mình bị cuốn vào vòng xoáy, phía dưới

vòng xoáy có lẽ chính là mục đích của hắn, vì vậy hắn không giãy dụa

nữa, mặc kệ cho hằng hà ý niệm vây lấy xoay quanh hắn mà xuống.

Mới đầu hắn thấy rất nhiều Chu Chu, hoặc có lẽ nên gọi là cảnh tượng

lúc nhỏ của Đan Hoàng. Khi đó tiểu Chu Chu đã vô cùng xinh đẹp, như một

đứa nhỏ bằng lưu ly mềm mại tinh xảo, bị rất nhiều trưởng lão vây vào

giữa như chúng tinh phủng nguyệt, có dạy nàng tri thức về linh dược, có

cầm ngọc giản bảo nàng học thuộc đan phương, có mang nàng thể nghiệm các chủng loại mồi lửa.

Nàng ít khi ở một chỗ, cha mẹ và người chị duy nhất cũng ngẫu nhiên

mới được gặp một lần, cha mẹ luôn dùng ánh mắt cưng chiều tự hào nhìn

nàng, mà chị nàng lại nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng phức tạp…

Chu Chu khi còn bé cũng không sung sướng, đối mặt với ngọc giản điển

tịch học mãi vẫn không hết, thưởng xuyên ủy khuất đến khóc lớn hu hu,

người bên cạnh lại không ngừng dạy nàng tĩnh tâm ổn định tinh thần, vong tình giới sân, thời gian qua đi Chu Chu trở nên không còn khóc thút

thít nỉ non cũng không vui cười, trở thành tiểu thánh nữ trong trẻo

nhưng lạnh lùng cao nhã trong suy nghĩ của tộc nhân.

Năm Chu Chu mười tuổi, trưởng lão trong tộc quyết định cho hai vị

trưởng lão Nguyên Anh hậu kỳ sắp tọa hóa* dùng phương thức hiến tế

truyền thừa toàn bộ tu vi suốt đời cho nàng, bởi vì nàng là “trừng tịnh

chi thể” vạn năm khó gặp, sẽ không sinh ra bất kỳ sự bài xích nào đối

với phương thức truyền thừa mãnh liệt như vậy.

*tọa hóa: hiểu nôm na là chết

Đan tộc hi vọng thông qua thủ đoạn này nhanh chóng thúc đẩy tạo ra

một cường giả có thể áp chế thái tử Đan quốc, vì vậy Chu Chu bị đưa đến

trước mặt hai vị trưởng lão gần đất xa trời, nhưng mà nàng cơ bản chẳng

biết sắp xảy ra chuyện gì.

Khi nàng không thể giãy dụa mà nhìn hai trưởng lão nắm tay nàng rồi

chậm rãi hóa thành bộ xương khô trước mặt nàng, nàng bị dọa đến hôm mê.

Sau khi ngủ say ba ngày ba đêm, khi nàng tỉnh lại, trên đạo tâm yếu ớt

hình thành một lỗ hổng, các trưởng lão Đan tộc cẩn thận từng li từng tí

bảo vệ bí mật này, một bên tìm cách giải quyết chỗ thiếu hụt nghiêm

trọng này. Nhưng họ chưa kịp làm bất cứ cái gì, chị của Chu Chu nhân cơ

hội cùng với những kẻ phản đồ của Đan tộc liên thủ với thái tử Đan quốc

bắt đầu làm khó dễ.

Một quả cầu ánh sáng lóe ánh xám đột nhiên đập vào “người” Doãn Tử

Chương, hắn thấy rõ ràng ánh mắt Chu Chu thất kinh lại khó tin nhìn về

phía chị ruột của nàng, sau đó cha mẹ Chu Chu vì bảo vệ nàng mà đồng

thời táng th*n d*** một loại lửa đen quỷ dị.

Ý niệm trong thức hải bắt đầu trở nên cuồng bạo mà bất an, từng quả

cầu ánh sáng màu xám đập tới Doãn Tử Chương như là mưa đá vậy.

Có lẽ “thân thể” hư ảo của hắn không cảm thấy đau đớn, nhưng khi hình ảnh và âm thanh mất trật tự trong quả cầu ánh sáng hiện lên trước mắt

hắn, hắn lại cảm thấy một cơn đau như xé rách nguyên thần.

Từ rất lâu trước kia khi Chu Chu còn thường gặp ác mộng, hắn đã phát

giác có gì đó không ổn, đã từng suy đoán có lẽ Chu Chu từng bị xâm phạm, nhưng vì hình dáng tướng mạo của Chu Chu mà hắn bỏ qua suy nghĩ này,

cho đến sau này càng ngày càng phát hiện thêm nhiều bí mật của Chu Chu,

hắn mới chính thức nhìn thẳng vào vấn đề này.

Đoán được, biết rõ và chính thức chứng kiến là hai việc hoàn toàn

khác nhau. Nếu giờ mà tên thái tử Đan quốc kia ở trước mặt, Doãn Tử

Chương e là không khống chế nổi bản thân, hắn sẽ bất chấp hậu quả xông

lên liều mạng với tên đó!

Hình ảnh Chu Chu bị biến thành đồ chơi và giam cầm trong hoàng cung

Đan quốc, bị tên ma quỷ kia làm mọi trò tiêu khiển, gần như k*ch th*ch

cho Doãn Tử Chương mất cả lí trí.

Khó trách dù đã bị phong ấn nhưng Chu Chu vẫn gặp ác mộng, không có một cô gái nào có thể chịu được sự đối xử như vậy.

Hắn phẫn nộ mà dùng “thân thể” va vào những quả cầu màu xam kia, hi

vọng triệt để đâm hỏng chúng, nhưng là vô dụng, ngược lại sự va chạm lại khiến hắn tiếp xúc với nhiều hình ảnh âm thanh ngày càng khó có thể

chịu hơn.

Không biết qua bao lâu, Doãn Tử Chương dần dần tỉnh táo lại, những

quả cấu ánh sáng cuồng bạo mạn phi thiên vũ* cũng bị ném ra tít đằng

sau.

*bay đầy trời

Đúng rồi! Hắn phải lau cái dấu vết của hắn trên đạo tâm của Chu Chu

trước, nàng đã chịu qua quá nhiều tổn thương, hắn không thể dễ dàng tha

thứ cho bản thân khả năng sẽ trở thành ác đồ khác tổn thương nàng.

Những quả cầu ánh sáng vây quanh hắn dần giảm bớt, cảnh vật cũng trở

nên mông lung không rõ, hắn thấy kí ức của Chu Chu sau khi bị phong ấn

đang cùng với Đan Nghê lúc ấy giả trang là bà ngoại nàng lang thang, Chu Chu ngốc mà cố thích ứng sinh hoạt của người bình thường, tuy sai sót

chồng chất, nhưng lại có cảm giác giải thoát và nhẹ nhõm khó nói nên

lời.

Hắn bỗng nhiên rõ ràng sao Chu Chu lại bài xích tu luyện và truy cầu

tiên đạo như vậy, ở sâu trong nội tâm của nàng, tu luyện mang cho nàng

hằng hà thống khổ, mà khi nàng trở thành một phàm nhân, thế giới, với

nàng mà nói, mới trở nên ôn hòa chân thật, trước kia hắn luôn trách nàng không cầu tiến, lười biếng lỏng lẻo…

Rốt cục, trước mắt hắn không còn thấy những quả cầu sáng bay lượn

nữa, tất cả các quả cầu sáng lớn nhở đều rơi vào trên mặt một tấm kính

thủy tinh lớn trơn nhẵn bóng loáng, thoáng như thiên hà đầy sao – đây

chính là tâm kính ở chỗ sâu nhất trong thức hải của Chu Chu!

Dừng trong lòng kính là những quả cầu sáng tỏa hào quang nhu hòa, khác hẳn với những quả cầu ánh xám kia.

Doãn Tử Chương khống chế thân thể tránh va chạm những quả cầu ánh

sáng này, những hình ảnh thấy được đều là chuyện xảy ra sau khi hắn và

Chu Chu quen biết.

Lần đầu tiên họ gặp mặt, Chu Chu người đầy bụi đất ngồi trong một khe đất cạnh đường núi hữu khí vô lực kêu cứu mạng, được hắn đi săn ngang

qua một tay ôm ra.

Khi đó Chu Chu thật đáng thương, nếu như làm lại một lần nữa, Doãn Tử Chương nhất định sẽ không cho phép bản thân lớn tiếng chế nhạo nàng như vậy nữa, hắn sẽ cười nhỏ giọng một chút, sau đó xoa đầu nàng, an ủi

nàng đang kinh hãi vì không may bị sói hoang đuổi theo.

Còn cả lúc Chu Chu bị hắn nhéo tai mắng, chứng kiến bộ dạng hung bạo

kia, nếu làm lại lần nữa… hắn sẽ cố gắng đối xử ôn hòa với nàng một tí.

Còn có khi hắn ở trong túp lếu nho nhỏ của Chu Chu hưởng dụng mì và

đồ ăn, hắn phảng phất có thể ngửi thấy được cái mùi ôn hòa khiến hắn

thỏa mãn, hóa ra khi hắn ăn đồ Chu Chu làm, vẻ mặt lại thỏa mãn như thế.

Còn có rất nhiều rất nhiều…

Hắn mới biết được hóa ra dáng vẻ của hắn trong lòng Chu Chu là như

vậy, hóa ra… những dấu vết hắn để lại trong lúc lơ đãng, là kí ức Chu

Chu vô cùng quý trọng.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.