Nga Mỵ

Chương 19: Vì Cái Miệng Mà Vất Vả Bôn


Chu Chu sở dĩ ở bên cạnh hắn có thể không gặp ác mộng, chính là bởi

vì khối ngọc bội trên người hắn, điểm này Doãn Tử Chương đã sớm đoán

được. Bất quá tầm quan trọng của khối ngọc bội này đối với hắn vượt qua

hết thảy mọi thứ, cho nên hắn vẫn không nói cho Chu Chu điều bí mật này.

Hai người ngày trước trong thôn ở cạnh nhau cũng không có gì, hiện

tại đến thánh trí phái rồi, dù sao nam nữ hữu biệt, lại bái sư phụ khác

nhau, cho dù ngày sau cùng ở tại Ứng Bàng Phong, cũng không thể thân mật giống như trước, chớ đừng nói chi là một tháng này, Chu Chu không thể

cùng hắn ở một chỗ. Hắn suy nghĩ nhiều lần, cuối cùng không đành lòng

Chu Chu ba ngày hai lần bị cơn ác mộng hành hạ, cho nên quyết định đem

ngọc bội tạm thời cho nàng mượn.

Doãn Tử Chương còn chưa biết, có nhiều thứ một khi cho đi, cũng không trở lại nữa.

Lúc này sắc trời còn sớm, Chu Chu lấy lại bình tĩnh, nhớ tới nội dung ngọc giản đêm qua nhìn thoáng, vội vàng cùng Doãn Tử Chương thương

lượng chuyện bắt linh thú, Doãn Tử Chương vốn là người kén ăn, bắt linh

thú cũng có thể làm phương pháp rèn luyện thực chiến, lập tức lấy ngọc

giản ra, nhớ kĩ linh thú có thể ăn được trong đó, đáp ứng có cơ hội sẽ

bắt một ít tới để cho Chu Chu thử một chút.

Hiện tại quan trọng nhất là nâng cao thực lực Doãn Tử Chương, tu vi càng tiến một bước, lại lo lắng vấn đề thức ăn không muộn.

Tiễn Doãn Tử Chương đi, Chu Chu một mình ở trên sườn núi nhỏ phía sau viện tản bộ một hồi, quả nhiên phát hiện không ít linh thảo ghi chép

trên ngọc giản.

Những linh thảo này tồn tại ở nơi linh khí đầy đủ, cũng không phải là vật gì hiếm lạ, tuyệt đại đa số là linh thảo không có phẩm chất, còn

chưa đạt tới tiêu chuẩn linh dược, ngẫu nhiên dùng luyện đan cũng chỉ có thể làm phối liệu, hiệu dụng nhỏ nhoi.

Theo như trong ngọc giản nói, loại linh thảo cấp thấp này ẩn chứa

linh khí không nhiều lắm, cho nên mới có thể trực tiếp nấu ăn, nếu như

trân quý một chút, linh thảo lâu năm, trực tiếp sử dụng dễ dàng dẫn đến

kinh mạch bị hao tổn, thậm chí nổ tung mà chết.

Như vậy mỗi ngày ăn thức ăn nấu từ linh thảo linh thú, liên tục bổ

sung linh khí, so với trực tiếp sử dụng đan dược hiệu quả chậm chạp hơn

rất nhiều nhưng cũng vững vàng hơn nhiều, trợ giúp người tu luyện xây

dựng căn cơ tốt, lâu dài mà nói được ích lợi vô cùng.

Hiện tại Doãn Tử Chương bận việc tu luyện, linh thú nhất thời chắc là không có rồi, linh thảo cũng là tùy thời có thể lấy đến, Chu Chu bắt

đầu suy nghĩ để cho Doãn Tử Chương ăn nhiều đồ ăn chay, cho nên ngắt lấy không ít linh thảo, hoan hoan hỉ hỉ trở lại chỗ ở của mình.

Trong viện vẫn im ắng, đoán chừng ba cô gái khác đều đang bận rộn với việc tu luyện, Chu Chu âm thầm hi vọng cuộc sống càng yên tĩnh càng

tốt.

Kiểm kê qua loa lương thực thừa, Chu Chu quyết định đến phòng ăn đi lĩnh chút ít gạo mì trở lại.

Nàng cùng Doãn Tử Chương mang đến gạo cùng nguyên liệu nấu ăn rất có

hạn, lúc trước khi Kim Vạn Lượng đưa bọn họ đến Nguyên Thủy cốc từng đề

cập tới, nếu như không muốn đến phạn đường (nhà ăn tập thể) nấu cơm, cũng có thể định kỳ đi nhận gạo tự nấu ăn, đa số đệ tử thế gia mang theo tùy tùng sẽ làm như vậy.

Trên nguyên tắc sư môn cho phép đệ tử Trúc Cơ kỳ mang hai tùy tùng

trợ giúp xử lý việc thường ngày, nhưng đệ tử Luyện Khí kỳ không cho phép mang tùy tùng hay người nhà, chẳng qua luôn luôn có nhiều đệ tử có bối

cảnh có thể phá lệ.

Người trẻ tuổi bái nhập làm đệ tử Thánh Trí phái, người người đều

hướng đến tiên đồ, chỉ hận thời gian tu luyện quá ít, trừ Chu Chu cực

phẩm củi mục không cầu phát triển, ai nguyện ý lãng phí thời gian đi làm loại chuyện nhỏ nhặt như nấu cơm này?

Chu Chu đã sớm nghe ngóng, cả Thánh Trí phái chỉ có một phòng ăn, vừa vặn ở phía tây nam Nguyên Thủy cốc, thừa dịp mấy ngày qua mọi người bận việc tu luyện hoặc nghe tiền bối trong phái giảng giải kinh nghiệm tu

luyện cùng thường thức, nàng vừa lúc ra cửa đi dạo chung quanh một chút.

Nàng cùng Doãn Tử Chương hai người một người không cách nào tu luyện, một người có bí tịch Nguyên Anh tổ sư thân truyền, cộng thêm sư phụ

cũng là nhân vật nổi tiếng trong phái, ở Nguyên Thủy cốc cho dù không đi nghe giảng bài, cũng sẽ không có người nói gì.

Trên thực tế, trong cốc rất nhiều đệ tử có bối cảnh, đều tình nguyện

lựa chọn ở lại gian phòng một mình tu luyện. Cả tòa Nguyên Thủy cốc trừ

mấy chỗ giới hạn, quả thực yên tĩnh giống như không có bóng người.

Chu Chu xuôi theo đường cái đi không lâu, đã ngửi thấy một mùi khói

nồng nặc, có lẽ là các đệ tử nhậm chức ở phòng ăn bắt đầu chuẩn bị cơm

trưa.

Nàng cùng đệ tử ở cửa phòng ăn nói rõ mục đích đến, đệ tử kia lười

biếng liếc nàng một cái, thuận tay chỉ chỉ trong phòng ăn, nói: ” Tiến

vào sau viện ghi danh một cái là được. “

Nếu như không phải Chu Chu mặc một thân áo xám, đệ tử này nhất định

sẽ cho nàng là nha hoàn nhóm lửa vị thế gia đệ tử nào đó mang đến. Lớn

lên vừa xấu vừa quê mùa thì thôi, lúc này không ở trong viện mình tu

luyện cũng không đi nghe giảng bài, ngược lại chạy đến phòng ăn tìm đồ

ăn, thật không biết mấy sư thúc sư bá chịu trách nhiệm thu nhận Tân đệ

tử là ánh mắt gì!

Chu Chu sớm thành thói quen với đủ loại khinh thường coi rẻ của người khác, chỉ để ý chuyện của mình.

Sân sau phòng ăn chính là nhà kho chứa lương thực, ngay giữa đình

viện khắp nơi vắng vẻ là một miệng giếng, ba mặt đều là kho chứa đồ sộ,

trong không khí tràn ngập mùi hương đặc biệt của gạo mì.

Bên cạnh cửa nhỏ nối với phòng ăn là một đống củi lớn, phía trên có

một lão đầu nằm xiêu vẹo y phục dính đầy dầu mỡ, đã nhìn không rõ màu

sắc ban đầu, tóc hoa râm buộc lung tung thành một búi tóc rời rạc, cầm

trên tay một khối thịt lớn nướng đến cháy đen, rung đùi đắc ý vừa nhấm

nuốt khuôn mặt vừa tỏ vẻ đau khổ, trong miệng nói lẩm bẩm: ” Không đúng, tại sao lại là mùi vị này? Không đúng…… “

“Vị . . . . . . Lão bá này, ta là tân đệ tử năm nay, muốn đến lĩnh

chút gạo. ” Chu Chu nhìn không ra thân phận của đối phương, chỉ đành

phải căn cứ tuổi mà gọi.

Lão đầu tựa hồ cũng không quá để ý, lung la lung lay đứng lên, dẫn Chu Chu đi đến nhà kho.

” Sư bá, Bùi sư bá! Khà khà, ngươi nhìn ta mang vật gì tốt tới hiếu

kính ngươi! “Một gã đệ tử áo xám xách một lồng tre nhỏ cực kỳ hứng thú

chạy vào đứng lại ở trước mặt lão đầu, giơ tay lên quơ quơ hiến vật quý

trong lồng tre.

Bên trong có ba con thú nhỏ gần giống chuột đồng, kích cỡ như mèo nhà thông thường, màu xám bạc không có đuôi xèo xèo kêu lên.

” Ồ? Chồn trắng?! Còn có ba con! Ha ha ha, hảo tiểu tử! Để lồng tre

xuống, cầm Địch Trần đan đi đi. ” Bùi sư bá tựa hồ thật cao hứng, ném

khối thịt trên tay, rất sảng khoái từ trong lòng ngực lấy một bình ngọc

nhỏ ra ném qua.

“Cám ơn Bùi sư bá! Chồn trắng này chạy trốn thật nhanh, sức chịu đựng kinh người, ta canh năm ngày đuổi theo ba ngày mới tìm được nơi ở của

bọn nó, đáng tiếc vẫn bỏ sót mấy con…… ” Đệ tử áo xám một mặt khoe

khoang vất vả cực nhọc của mình, một mặt tiếc hận không thể bắt hết mấy

con chồn trắng tranh công với vị Bùi sư bá này, nói không chừng lão nhân gia hắn cao hứng, mình có thể có nhiều thêm mấy viên Địch Trần đan rồi.

Ánh mắt Bùi sư bá chỉ nhìn chằm chằm ba con chồn trắng trong lồng

tre, không nhịn được phất tay một cái nói: “Tốt lắm tốt lắm, đừng nói

nhiều, lần tới bắt được vài loại linh thú ta muốn, chỉ cần mang đến, sư

bá ta không bạc đãi ngươi.”

Đệ tử áo xám liên tục đồng ý, vui mừng hớn hở rời đi.

Bùi sư bá nhấc lồng tre ra nhìn một lúc, chợt nhớ tới bên cạnh còn có một người, quay đầu lại thấy Chu Chu cũng hai mắt sáng lên nhìn chằm

chằm lồng tre trên tay mình, không giấu được ngạc nhiên nói: ” Tiểu nha

đầu, ngươi cũng có hứng thú với chồn trắng này?

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.