Mộng Hoa Xuân

Chương 8


Thái cực sinh lưỡng nghi, vi âm vi dương, hỗ vi kỳ căn, vận

chuyển khôn lường.[1]

[1] Nguyên lý âm dương trong Kinh Dịch

Khi Mi Lâm nghe thấy một tiếng vọng nhỏ, sau đó là một tràng

liên hoàn tiếng rin rít ma sát vào nhau, một cột đá trước mắt từ từ hạ xuống

ghép với khoảng không nơi chứa chiếc ngọc quan, tạo thành một thái cực đồ[2],

vào giây phút ấy, sự kính nể của nàng dành cho Mộ Dung Cảnh Hòa đã đạt tới đỉnh

điểm.

[2] là một đồ hình miêu tả cho thuyết âm dương trong văn hóa

phương Đông, chính là hình

Thời gian quay ngược lại thời điểm khi nàng để dành vấn đề

nan giải làm sao tiếp cận ngọc quan lại cho Mộ Dung Cảnh Hòa.

Nghe thấy nàng hỏi, Mộ Dung Cảnh Hòa dời mắt từ chiếc ngọc

quan nhìn quanh bốn phía, do đứng trên đỉnh thạch lâm nên có thể nhìn thấy toàn

bộ căn động. Lúc này bọn họ mới phát hiện bố cục của cả căn động này không hề

giống với những gì họ nghĩ trước đây. Hóa ra khu thạch lâm nhìn có vẻ như nằm ở

vị trí trung tâm này không phải là một cô đảo hình tròn, mà là một mặt của căn

động, giống như một con cá khổng lồ dập dềnh uốn lượn, cùng với đám lửa đang

cháy bùng bùng tạo thành một bức thái cực đồ vô cùng lớn. Mặt còn lại đích thị

là một thông đạo, chỉ có điều liên kết trực tiếp với thạch lâm.

Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn khung cảnh kỳ lạ ấy, khẽ nhíu mày. Một

lúc sau mới dời mắt khỏi vòng lửa không hề có dấu hiệu dịu đi ấy, quay trở về với

ngọc quan cách đó không xa cùng khoảng đất trống chẳng tròn chẳng méo ngay trước

mặt. Giống như đang suy nghĩ một câu hỏi hóc búa nào đó, đôi mắt phượng thon

dài hơi nheo lại, tràn đầy vẻ suy tư, khiến cho khoảng không giữa hai mí mắt hợp

thành một hình cung tuyệt đẹp.

Mi Lâm không làm hắn phân tâm, nhìn một cách vô thức về phía

động huyệt kỳ quái, đồng thời cẩn thận đánh hơi sự thay đổi của mùi trong không

khí để đoán xem bọn họ còn có thể chậm trễ được thêm bao lâu.

Một lúc sau, bỗng nhiên thấy ánh mắt Mộ Dung Cảnh Hòa sáng

lên, nhìn về đầu chiếc quan tài phần đối diện với thạch lâm.

“Nếu như chỗ kia là một huyệt lõm, ta có thể tìm ra cách

thoát khỏi nơi này.” Hắn nói.

Bọn họ liền từ từ tiến qua, không ngờ ở đó quả thật có một

chiếc giếng sâu tách biệt hẳn với những cột đá bốn xung quanh. Độ rộng của chiếc

giếng gần bằng ngọc quan, không nhìn thấy đáy, cũng chẳng biết có nước hay

không.

“Làm sao bây giờ? Nhảy xuống dưới?” Mi Lâm bối rối, không biết

có thể làm cách nào từ chiếc giếng sâu hun hút tối mịt mù chỉ nhìn đã khiến

chân mềm nhũn này thoát ra ngoài.

Mộ Dung Cảnh Hòa lườm nàng một cái, chẳng buồn mắng mỏ.

“Ta không tin, khi đưa chiếc quan tài khổng lồ kia lên trên,

những người đó chắc chắn cũng phải tránh những cơ quan kia một cách cẩn trọng.”

Hắn chậm rãi nói ý nghĩ của mình, thì ra mục đích vẫn nằm ở chiếc ngọc quan.

Mi Lâm bỗng lóe lên ý nghĩ, đặt hắn tựa vào một cột đá ngồi

trên mặt đất, sau đó dùng dao đục lấy một mảnh đá trên chiếc cột ném xuống giếng,

nhưng một lúc lâu sau vẫn không nghe thấy tiếng vọng lại, nàng bất giác rùng

mình.

Mộ Dung Cảnh Hòa lúc này do ngồi thấp hơn khi nãy, lập tức

nhìn thấy một bát quái đồ[3] được khắc trên thành giếng, trong lòng bỗng run

lên.

[3] là hình ảnh sắp xếp các quẻ bát quái thành vòng tròn

theo một trật tự nhất định

Mi Lâm tiến về phía trước xoa lên đó theo sự chỉ dẫn của hắn,

phát hiện bát quái đồ ấy quả nhiên lồi ra khỏi thành ngoài của giếng, nhưng hai

bên trái phải đều không hề di chuyển, giống như hợp thành một thể với thành giếng

vậy. Khi hắn đang nhíu mày suy nghĩ rất lung, nàng vẫn bám lấy mảnh điêu khắc

vuông vức ấy vừa đẩy vừa xoay để xem xét, vốn dĩ chẳng có chút hi vọng gì, lại

không muốn tùy tiện kéo nó xuống, bỗng nhiên nghe thấy cạch một tiếng, mảnh

điêu khắc đó bất ngờ bật ra một chút, khiến nàng giật mình lùi về phía sau, hồi

lâu không thấy có động tĩnh gì khác, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng không

dám nghịch ngợm linh tinh thêm nữa. Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn thấy, khuôn mặt bỗng

lộ ra nét hoan hỉ. Nghĩ một lúc, hắn nói: “Nàng thử ấn theo thứ tự: Nhất càn,

nhị đoài, tam li, tứ chấn, ngũ tốn, lục khảm, thất cấn, bát khôn[4] kéo nó từng

cái từng cái một ra xem.”

[4] tám quẻ trong bát quái đồ

Mi Lâm nào có hiểu gì mấy cái đó, nên Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ

còn cách hướng dẫn cho nàng từng cái một. Khi Mi Lâm kéo đến cái cuối cùng, bỗng

nhiên nghe thấy một tiếng cạch vang lên, sau đó là những tiếng rin rít ma sát

liên hoàn nặng nề chậm chạp. Không rõ có phải là cảm giác do những âm thanh đó

tạo thành hay không, nàng thấy mặt đất dưới chân mình như đang rung lên. Bất

giác nín thở, gần như cứng đơ người lại, nàng lùi về phía Mộ Dung Cảnh Hòa,

mong rằng nếu có xảy ra chuyện gì nguy hiểm còn có thể kịp thời kéo lấy hắn

cùng tháo mạng.

Nàng vừa đỡ Mộ Dung Cảnh Hòa dậy, liền nghe thấy những tiếng

róc rách nặng nề truyền tới từ chiếc giếng, giống như nước đang chảy vào trong

đó vậy. Thứ âm thanh ấy càng lúc càng lớn, dần biến thành những tiếng vang dữ dội,

mặt đất cũng theo đó mà rung lên bần bật.

Sắc mặt Mi Lâm trắng bệch, không biết rốt cuộc đã xảy ra

chuyện gì, đang định hỏi Mộ Dung Cảnh Hòa xem có nên chạy ra chỗ khác không, đã

thấy những cột đá khắp bốn phía dần dần chìm xuống dưới với một tốc độ mắt thường

có thể quan sát được.

Sau giây phút ấy, tiếng vọng và sự rung lắc dừng lại, nơi bọn

họ đang đứng biến thành một phiến đá trắng bằng phẳng, còn miếng ngọc thạch trống

nơi chiếc ngọc quan được đặt lúc trước không hiểu vì sao lúc này bỗng nhiên

thay đổi màu sắc, lưu chuyển ánh sáng của màn đêm tối tăm. Sắc trắng và đen

phân biệt rõ ràng, nhưng nối liền với nhau, như một vòng tròn không phân biệt đầu

cuối, im lìm nằm đó. Không cần đứng trên cao, chỉ cần nhìn từ nơi bằng phẳng thế

này cũng có thể nhìn thấy đây là một tấm thái cực đồ. Ngọc quan và giếng nước

chính là hai điểm màu sắc tương phản trắng đen trong đó, đại diện cho trong âm

có dương, trong dương có âm.

Bốn bề vẫn là một rừng cột đá sừng sững, ngăn cách hai tấm

thái cực đồ một lớn một nhỏ thành hai phần.

“Chúng ta…” Mi Lâm có vẻ không hiểu nổi sự thay đổi này, bối

rối nhìn Mộ Dung Cảnh Hòa, ngữ khí khổ sở hỏi, “Phải làm thế nào?” Đến đá còn

chìm xuống dưới, nơi này có thể bước lên được không?

Mộ Dung Cảnh Hòa tuy biết rằng có thể có cơ quan, nhưng cũng

không ngờ sẽ xuất hiện một khung cảnh như thế này, tuy nhiên phản ứng của hắn

không mạnh như Mi Lâm. Mỉm cười, hắn đáp: “Có lẽ nên đi lại xem xét bốn phía

xung quanh.”

Sau khi bước một bước đầu tiên, phát hiện ra mặt đất vẫn cứng

rắn như trước, không có cảm giác bị lún xuống, thứ đầu tiên Mi Lâm xem xét

chính là chiếc giếng, bên trong quả nhiên đã được đổ đầy nước giống như âm

thanh nghe được khi nãy, ngập vừa đến thành giếng, nhưng không hề trào ra

ngoài.

Nàng lau mồ hôi, càng lúc càng cảm thấy sợ hãi nơi kỳ quái

này, chỉ hi vọng có thể sớm thoát khỏi nó, lập tức chẳng hề do dự dìu Mộ Dung Cảnh

Hòa tiến về chiếc ngọc quan.

Khi gần tới nơi, hơi lạnh phát ra từ ngọc quan phả tới càng

mạnh, khiến hai người bất giác rùng mình.

“Làm từ băng sao?” Mi Lâm nhíu mày lẩm bẩm, nhưng chợt nghĩ ở

một nơi bốn phía đều lửa cháy bừng bừng thế này mà nó chẳng có dấu hiệu gì sẽ

tan chảy, chắc chắn không phải là băng.

Mộ Dung Cảnh Hòa không trả lời.

Ngọc quan cao gần đến mũi Mi Lâm, không có nắp, bề mặt phát

ra một thứ ánh sáng lấp lánh, nhưng lại như có một màu xanh ngọc mờ mờ đang từ

từ chuyển động.

Mi Lâm không nhìn được, thấy Mộ Dung Cảnh Hòa chăm chú nhìn

vào bên trong một hồi, nhưng chẳng nói gì, tò mò lên tiếng hỏi: “Bên trong có

gì vậy?” Thứ nằm bên trong quan tài là một người, nàng đương nhiên biết điều

đó, nhưng nàng nghĩ liệu có cả những thứ khác nữa, ví dụ như những chỉ dẫn giúp

họ thoát khỏi nơi này chăng?

Mộ Dung Cảnh Hòa im lặng hồi lâu, sau đó mới lên tiếng đáp:

“Một người.”

Mi Lâm khựng lại, rồi cảm thấy nhờ người chẳng bằng nhờ

chính mình, bèn đặt hắn xuống, tự mình dùng hai tay bám lấy thành ngoài chiếc

quan tài, nhẹ nhàng nhảy lên. Dù sao nàng cũng đã từng luyện võ, cơ thể thanh

thoát, thoắt một cái đã vắt vẻo trên thành chiếc quan tài, nếu như không phải

vì lo đè vào hài cốt nằm trong đó, chỉ sợ nơi nàng hạ xuống chính là bên trong

chiếc quan tài rồi.

Vừa nhìn thấy người nằm bên trong, Mi Lâm khựng lại, quên cả

chớp mắt.

Cho dù nàng có tưởng tượng thế nào, cũng không thể nghĩ ra

người nằm bên trong là một người sống. Thôi được, ít ra thì nàng cũng chưa từng

nhìn thấy một người đã chết nào có thể duy trì được một dung mạo tươi tắn đến

như vậy, sắc mặt không những không hề trắng bệch, người lại còn thấp thoáng một

màu hồng nhàn nhạt.

Đương nhiên, đây chỉ là một lý do. Vẫn còn một lý do khác đó

là, người này, người con trai này còn xinh đẹp hơn bất kỳ người con gái nào mà

nàng đã từng được nhìn thấy. Tuổi tầm ngoài hai mươi, tóc đen nhánh, da mặt trắng

nõn, ngũ quan tuyệt mĩ, đôi lông mày thông minh mang nét thanh khí hào sảng của

tùng trúc, không hề toát ra chút yêu ma nào.

Nhưng điều khiến nàng bất ngờ đó là, trong một lăng mộ đồ sộ,

một chiếc quan tài hoa mỹ như nơi đây, thứ người này đang mặc lại là một bộ quần

áo mặc bên trong. Cánh tay và bàn chân trắng như ngọc lộ ra, ngoại trừ chiếc gối

ngọc dưới đầu, không còn bất cứ vật bồi táng đi kèm nào khác.

Không có… vật bồi táng! Mi Lâm cuối cùng cũng quay lại với

thực tại, để ý đến việc khiến người khác cảm thấy kỳ lạ này. Nàng quan sát kỹ

lưỡng một lượt, chắc chắn rằng không có, trong lòng bỗng thấy nóng ran, rất muốn

nhảy vào trong chiếc quan tài.

Chân nàng vừa định nhấc lên, Mộ Dung Cảnh Hòa đang tựa vào

thành chiếc quan tài ngồi trên mặt đất liền phát giác.

“Nàng định làm gì?”

“Ta muốn xem hắn ta đã chết hay chưa, rồi tìm xem trên người

hắn ta có cất giấu thứ gì không…” Mi Lâm dừng lại giải thích, rồi lại thêm vào

một câu: “Người con trai này nhìn đẹp quá, ta chưa bao giờ nhìn thấy ai khôi

ngô như vậy.”

Mộ Dung Cảnh Hòa đương nhiên biết người đó khôi ngô như thế

nào, nhưng nghe thấy Mi Lâm nói ra những lời đó, vẫn cảm thấy có chút khó chịu,

liền lạnh lùng nói: “Nàng cứ đi đi, nếu chạm phải cơ quan nào ta không cứu được

đâu.”

Thế là, bàn chân vừa thò vào bên trong của Mi Lâm lập tức rụt

lại. Sau khi chứng kiến những thứ cổ quái nơi này, nàng đã trở nên giống như một

con chim sợ cành cong, thậm chí còn sợ nếu ngồi trên đó quá lâu cũng sẽ xảy ra

chuyện, liều vội vã nhảy xuống, quỳ bên ngoài chiếc quan tài giống như Mộ Dung

Cảnh Hòa.

“Thế ngươi bảo phải làm thế nào?”

Chậm rãi liếc nhìn Mi Lâm, trong lòng Mộ Dung Cảnh Hòa bỗng

có cảm giác khó chịu, “Nàng không có đầu óc sao?” Lời vừa nói ra đã biết hơi

quá đáng, nhưng hắn đã quen lúc nào cũng cao ngạo, nên biết rõ rằng không nên,

cũng không bao giờ cúi đầu với một người con gái đến thị thiếp cũng chẳng bằng

này.

Mi Lâm ngạc nhiên, có lẽ do khá lâu rồi không nghe thấy hắn

dùng ngữ khí như vậy để nói chuyện, nhất thời cảm thấy tinh thần bất định, một

lúc sau mới phản ứng trở lại, nụ cười tắt vụt: “Ta có… đương nhiên là có.” Lúc

nói những lời này, tay nàng buông cạnh dải váy, khẽ rung lên nhè nhẹ, nhìn qua

khó để ý thấy được.

Nói xong, không nhìn Mộ Dung Cảnh Hòa lấy một cái, bất ngờ đứng

dậy, một lần nữa nhảy lên chiếc quan tài, sau đó nhảy vào trong.

Bên trong chiếc quan tài rất rộng, lúc nàng chạm chân xuống

không hề giẫm phải người kia, nhưng không biết vì sao vẫn khịu xuống một chút,

đau đến mức nàng phải nghiến răng lại, tựa vào thành quan tài, từ từ ngồi xuống

nhắm mắt lại chờ cho cơn đau qua đi.

Tay vẫn hơi run run.

“Này, có phát hiện gì không?” Bên ngoài truyền tới tiếng hỏi

của người kia, ngữ khí không còn khó chịu như lúc trước.

Mi Lâm mở mắt, mặt không chút cảm xúc, bắt đầu tìm kiếm

trong quan tài.

Bên trong rất rộng rãi, không có gì cả, chẳng bao lâu đã xem

xét xong xuôi. Nàng ngẩng đầu lên, ngữ khí bình thản đáp: “Không có gì.” Sau

đó, ánh mắt nàng dừng lại trên chiếc gối ngọc.

Do dự một lát, trườn người qua, cẩn thận từ từ nhấc phần

thân trên người đó lên, tay kia cầm lấy chiếc gối ngọc, chẳng ngờ nó không hề

lay chuyển, khiến nàng không khỏi kinh ngạc.

“Chiếc gối không di chuyển.” Nàng lại lên tiếng, lúc nói, bỗng

nhiêu ngửi thấy mùi hương tùng trúc thoang thoảng, đầu óc bỗng choáng váng,

suýt nữa ngã ra, hoảng hốt đặt người đó lại chỗ cũ, lùi lại phía xa hơn rồi ngồi

xuống.

Cắn môi, cơn đau làm nàng tỉnh táo hơn một chút, vừa lúc

nghe thấy tiếng của Mộ Dung Cảnh Hòa, âm thanh ấy bị ngăn cách bởi chiếc quan

tài dày cộp, trở nên hơi trầm đục.

“Nàng thử ấn xuống bên dưới xem.”

Mi Lâm nghiêng mặt hít một hơi thật sâu, cảm thấy tỉnh táo

hơn, bèn bò lại chỗ cũ. Chỉ có điều lần này nàng không dám chạm vào cơ thể người

kia nữa, thậm chí không dám nhìn vào mặt hắn ta, sợ rằng hắn ta sẽ bất ngờ mở

trừng mắt ra, cứ thế luồn tay vào hai bên đầu, dùng lực ấn xuống.

Khi làm như vậy, nàng không hề có chút hi vọng gì, nhưng chẳng

ngờ chiếc gối ngọc quả thật từ từ chìm xuống dưới, cả người đàn ông kia cũng vậy,

khiến nàng một phen khiếp vía, vội vã thu tay lại. Nhưng chiếc gối ngọc không hề

vì nàng dừng lại mà cũng đứng im, vẫn cứ thế tiếp tục chìm xuống dưới, đồng thời

mang lại một cảm giác rung động khắp bốn phía.

“Ra khỏi đó mau!” Bên ngoài vọng tới tiếng thúc giục của Mộ

Dung Cảnh Hòa kèm theo một chút sốt ruột.

Mặt Mi Lâm hơi biến sắc, cũng chẳng còn quan tâm đến khôi

ngô hay gối ngọc gì nữa, hai tay bám lấy thành quan tài nhảy ra ngoài, chẳng ngờ

người vừa nhảy lên không trung, đầu óc bỗng quay cuồng, đầu lộn ngược rơi xuống.

May là cơn choáng váng chỉ trong giây lát, cộng thêm phản ứng của nàng nhanh nhạy,

khi nhìn thấy nơi sắp rơi xuống không hiểu vì sao biến thành một cái động lớn

đen thui, nàng vội vàng bám lấy cạnh bên, cuối cùng cũng bám được vào thật. Chỉ

có điều thứ đó không những không ngăn cho nàng bị rơi xuống, ngược lại còn bị

nàng kéo luôn xuống cùng.

Đầu óc nàng tối sầm lại, cũng chẳng biết đã rơi bao lâu, chỉ

biết khi tỉnh lại, mình đang túm lấy chân Mộ Dung Cảnh Hòa, còn hắn do sức nặng

mà bị trượt xuống dưới người nàng, nàng bất giác túm càng chặt hơn. Vào lúc Mi

Lâm nghĩ rằng lần rơi xuống ấy mãi mãi chẳng bao giờ kết thúc thì nghe thấy

binh một tiếng, nước bắn tung tóe, một cơn đau khủng khiếp xuất phát từ ngực

truyền đi khắp cơ thể, làn nước lạnh buốt ngập qua đầu, một màn đen lập tức bao

trùm lấy nàng.

Nàng hẳn nhiên không nhìn thấy, chiếc gối ngọc và người

trong chiếc quan tài chìm xuống đến một mức nhất định bỗng dần dần nổi trở lại

vị trí cũ, động khẩu rơi xuống cùng bọn họ cũng hợp lại một lần nữa, không thấy

bất cứ một khe hở nào.

Tiếng chim hót ríu rít truyền đến bên tai, cơ thể cảm nhận

được một cảm giác ấm áp râm ran sinh ra bởi ánh mặt trời chiếu rọi, còn có cả

những cơn đau khó nói thành lời.

Mi Lâm ho lên một tiếng, một cơn đau dữ dội lan đến ngực, nước

tắc nghẹn nơi cổ họng, từ từ xoay người, lại một cơn ho dữ dội khác, đồng thời

ho ra cả những thứ đang chặn bên trong, mãi cho đến khi thấy một vị tanh tanh

ngòn ngọt, lúc này mới khó khăn lắm để ngừng lại được.

Cố gắng mở đôi mắt vừa cay vừa nặng, ánh sáng mặt trời chiếu

rọi, làm nàng bất ngờ giơ tay lên che lấy, sau đó lại bỏ xuống, khóe môi khẽ

cong lên.

Hóa ra… thoát được rồi!

Vào đúng khi nghĩ rằng không thể tránh được cái chết, bỗng

nhiên lại có thể thoát được ra. Nàng chẳng biết phải miêu tả cảm xúc của mình

như thế nào, chỉ thấy rằng vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim mình đang đập

trong lồng ngực, nhìn thấy ánh mặt trời, quả thực là một việc vô cùng kỳ diệu.

Nhưng nàng không chìm trong thứ cảm xúc ấy quá lâu, lập tức

nhớ ra Mộ Dung Cảnh Hòa chẳng biết rơi đến chốn nào, vội vã lồm cồm bò dậy đi

tìm, nhưng ngay lập tức phát hiện tay phải mình đang túm chặt lấy một thứ gì

đó. Cúi đầu nhìn, đó chẳng phải là chân của Mộ Dung Cảnh Hòa sao. Nàng không ngờ

rằng khi mình bất tỉnh vẫn không chịu buông hắn.

Mộ Dung Cảnh Hòa nằm sõng soài bên cạnh tay phải nàng, vẫn

chưa tỉnh dậy, tóc ướt nhẹp rũ trên mặt đất, bàn tay lạnh ngắt không chút hơi ấm

khiến nàng bất giác nghĩ đến điều tồi tệ nhất.

Lật người hắn lại, nhìn thấy sắc mặt xám ngoét như đã chết,

Mi Lâm bất giác sững sờ, nhưng không đi dò xem hắn còn thở hay không như những

lần trước, mà trực tiếp đặt tay lên ngực hắn ép xuống cho nước b*n r*, rồi lại

cởi bộ quần áo ướt sũng của hắn, dùng hết sức mà xoa bóp phần ngực chẳng còn

chút hơi ấm nào ấy, mãi cho đến khi nó dần ấm trở lại, có thể cảm thấy những nhịp

đập tuy yếu ớt nhưng không phải không thể cảm nhận được mới chịu dừng tay.

Cuống cuồng nhặt nhạnh một đống củi, mò tìm vật đánh lửa

trong túi mới phát hiện nó đã ướt nhẹp, không thể đánh lửa được nữa.

Mím chặt môi, nàng sờ lên người mình, phát hiện con dao ấy vẫn

còn, lập tức chẳng nghĩ ngợi gì, nhặt vài hòn đá cứng, xếp một đống cỏ và lá

khô cạnh đó, dùng cán dao đập vào, tia lửa b*n r*, một lúc sau bén đã vào đám cỏ

khô.

Nàng nhặt vội một ít đá cuội lót xuống dưới đống lửa, vun

thêm một lớp cỏ khô nữa xếp xung quanh, c** đ* trên người Mộ Dung Cảnh Hòa,

phơi chúng lên, sau đó đào một cái hố sâu bằng nửa thân người trên bãi đất bên

cạnh, dùng đá vây, dẫn cho nước chảy ngập đến miệng rồi ngăn lại. Xong xuôi đâu

đấy, người kia vẫn chưa tỉnh, cho dù nằm bên cạnh đống lửa sưởi một lúc lâu,

ngoại trừ nơi tim đập ra, toàn thân hắn vẫn không có một chút hơi ấm nào khác.

Nàng cũng chẳng tốn sức lay gọi, đốt thêm một đống lửa phía

bên kia, sau đó dùng những viên đá cuội lót dưới đống lửa lấy que gẩy ra cho

rơi xuống hố nước, một lúc sau, nước bốc lên một làn hơi màu trắng, ấm đủ để

làm bỏng tay.

Thả người hắn vào trong làn nước, nàng cũng c** đ* bước vào

trong, ôm hắn từ phía sau, xoa ngực và lưng cho hắn.

Cái hố ấy không nhỏ, nhưng hai người ngồi vào lại có vẻ chật,

nước bốc lên hơi nóng, vừa ngập đến cổ Mộ Dung Cảnh Hòa, Mi Lâm thấp hơn hắn một

cái đầu, nếu ngồi xuống sẽ ngập qua đầu, nên nàng chỉ còn cách quỳ.

Khi ấy, mặc dù toàn thân không mặc gì ôm một người đàn ông,

trong lòng nàng cũng không hề có một cảm giác say đắm hay miễn cưỡng nào, chỉ

biết làm hết sức mình để cứu người ấy tỉnh lại.

Có lẽ do tác dụng của nước nóng, hoặc những nỗ lực của nàng

đã có hiệu quả, người đàn ông trong lòng nàng cuối cùng cũng phát ra một tiếng

rên rất đỗi nhỏ, tuy chưa tỉnh lại, nhưng vẫn đủ để làm nàng cảm thấy phấn chấn.

Mi Lâm vô thức co chặt hai cánh tay, trán chạm lên gáy hắn,

từ từ thở phào nhẹ nhõm. Khi ấy, nàng mới phát hiện ngực mình lúc nào cũng căng

lên, đến mức cảm thấy hơi đau.

Đợi đến khi nước ấm dần lạnh trở lại nàng mới đưa hắn lên,

quần áo phơi trên đống lửa cũng đã khô, vừa đủ để mặc vào cho hắn. Bản thân Mi

Lâm cũng thu dọn qua loa, rồi mới ngồi xuống bên cạnh hắn, xem xét xung quanh

chỗ đó.

Đây là một nhánh sông, hai bên bờ đều là núi cao chót vót,

phía sau là rừng rậm ngút ngàn, hình như còn nằm sâu bên trong núi. Nơi này, nước

sông ngoặt một góc lớn, biến chỗ bọn họ đang dừng chân thành một bãi cát hình

tam giác. Mặt sông khá rộng, nước chảy lững lờ, rõ ràng đây là nguyên nhân giúp

hai người bị dạt táp vào bờ mà vẫn giữ được mạng.

Mi Lâm thở dài, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, sau

những phấn chấn ban đầu và nỗi sợ hãi thúc ép không ngừng nghỉ, lúc nãy bình

tĩnh trở lại, nàng bỗng nhiên cảm thấy rất bối rối.

Trước khi rơi vào trong thạch lâm, nàng nghĩ rất đơn giản,

tìm một nơi hoang vu trốn đi, nghĩ cách giải số độc trong người, chỉ có vậy mà

thôi. Tuy từng hứa với Việt Tần, thực ra nói là như vậy, nhưng nàng không nghĩ

rằng mình sẽ đi tìm cậu ta thật, trên thực tế, theo như quy tắc mà Mục Dã Lạc

Mai đưa trước đây, chỉ cần ra khỏi Chung Sơn, Việt Tần đã được tự do rồi, nhưng

nàng thì không như vậy. Chưa cần nói đến đám người Mục Dã Lạc Mai, ngay cả cái

nơi mà nàng từ đó ra đi, e rằng khi biết được sự đào tẩu này sẽ không bao giờ bỏ

qua cho nàng. Nàng không muốn làm liên lụy đến cậu bé tâm hồn trong sáng ấy.

Nhưng giờ đây… giờ đây nàng thấy rối bời, có thứ gì đó đã

không giống như trước nữa.

Người đàn ông này… Ôi, người đàn ông này…

Một tràng âm thanh củi cháy lách tách vang lên, cắt ngang

dòng suy nghĩ của Mi Lâm, sau đó bỗng nhiên nhận ra mình đang nghĩ đến những điều

vô dụng, nàng bất giác tự cười chính mình, rồi đứng dậy, định bụng tìm xem có

thảo dược hoặc thứ gì ăn được hay không.

Vừa bước được vài bước bỗng cảm thấy có gì đó khác thường,

tim đột nhiên đập thình thịch, nàng đứng nguyên tại chỗ định thần rồi mới thử dịch

chuyển chân khí trong cơ thể, không dám tin đó là sự thật, chân khí lúc ẩn lúc

hiện. Nàng cảm thấy một luồng lực rất nhỏ dâng lên từ đan điền, tuy kém xa so với

trước đây, nhưng yếu mà không đứt đoạn, vẫn có thể cảm nhận được, tồn tại một

cách rất rõ ràng.

Trái tim Mi Lâm khẽ thắt lại, thử thêm một lần nữa, chắc chắn

đó không phải ảo giác. Bỗng nhiên nàng cảm thấy hoảng, gần như nghi ngờ tất cả

những thứ đang xảy ra chỉ là một giấc mơ. Nếu không tại sao tự nhiên có thể có

chân khí? Chẳng trách lúc trước di chuyển Mộ Dung Cảnh Hòa không cảm thấy quá mệt.

Nghiêng nghiêng đầu, tuy chuyện này xảy ra rất kỳ lạ, nhưng

vẫn là chuyện vui, nàng cũng chẳng nghĩ ngợi thêm nữa, cảm thấy tốt nhất nên đi

tìm những thứ cần thiết trước. Lần này vì rơi xuống nước, không biết giữa đường

đã va phải thứ gì, cơ thể xuất hiện thêm vài vết thương lớn nhỏ khác, cộng với

vết thương cũ vẫn chưa lành hẳn nên đau đớn hơn trước vào thạch lâm rất nhiều,

nhưng nàng lại có sự phấn chấn hơn bất cứ lúc nào khác trước đây.

Trong chuyến tháo mạng, nàng không chỉ một lần nhớ về võ

công đã bị phế của mình, nhưng không thể nào nghĩ rằng quả thật có thể lấy trở

lại. Đối với nàng, điều đó chẳng khác gì một món quà trời ban, đồng thời cũng

khiến nàng có thêm nhiều dũng khí hơn để đối mặt với một tương lai mịt mù phía

trước.

Hai ngày sau, Mi Lâm cõng Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn đang hôn mê đến

một thôn lạc hoang vu. Nơi đây có tên Lão Oa Tử, nằm trong một sơn cốc gần như

cách biệt hoàn toàn với thế gian, đất đai chỗ này rất cằn cỗi, người dân trong

thôn cũng nghèo khổ, chỉ có một con đường thông ra ngoài núi, nhưng lại có một

cụ già rất am hiểu y thuật.

Mi Lâm được một người đi săn trong thôn đưa về. Người thợ

săn ấy bị trượt chân mắc vào vách núi, may mắn nàng trong lúc đi hái quả dại bắt

gặp cứu giúp. Người thợ săn là dân trong thôn Lão Oa Tử, thấy trên người nàng bị

thương, lại còn mang theo một người bệnh, liền dẫn bọn họ cùng về.

Trong thôn chỉ có hai ba chục hộ dân, hầu hết đều sống tại

bình địa trong lòng cốc, cũng có vài hộ sống trong núi. Cụ già sống một mình ở

cuối thôn, chỉ có hai gian nhà lợp cỏ chắn gió cũ nát. Khi người thợ săn đưa

hai người về đến thôn, Mi Lâm đã thực sự bất ngờ.

Cụ già cũng chỉ biết trị những bệnh lí thông thường, liền sắc

cho hai người vài bát thuốc trị ngoại thương, không thu tiền, nhưng không cách

gì chữa trị nội thương của Mộ Dung Cảnh Hòa, cũng không nhìn ra trong người Mi

Lâm có độc.

Mi Lâm vốn dĩ không có quá nhiều hi vọng nên cũng không cảm

thấy quá thất vọng. Nhưng người thợ săn đưa họ về đây lại cảm thấy vô cùng có lỗi,

vì thế khi nghe thấy nàng nói muốn ở lại, liền nhiệt tình giúp hai người sắp xếp.

Thông báo một lượt với trưởng thôn và người dân, rồi lại gọi vài người dọn dẹp

một căn phòng đã từ lâu không có ai ở, che chắn, sửa sang lại, chưa hết một

ngày, hai người Mi Lâm đã có một nơi ổn định để dừng chân.

Căn phòng ấy thực ra không đến nỗi, nền đá cột gỗ, tuy tường

đắp bằng đất, nhưng vẫn rất chắc chắn, không thấy một lỗ hổng nào. Ba gian

chính, một nhà bếp và một nhà để củi, còn có cả cửa sổ bằng gỗ khắc hoa, thêm một

chiếc sân, tuy có phần cũ kỹ, nhưng vẫn tốt hơn hầu hết những căn phòng của người

dân trong thôn. Người thợ săn ban đầu không tán thành bọn họ sống trong căn

phòng ấy, hắn ta nói nếu bọn họ thực sự muốn ở lại, có thể nhờ mọi người giúp bọn

họ dựng một căn nhà mới. Vì vài năm trước, cả gia đình chủ cũ của căn nhà này đều

đã lần lượt qua đời, không còn một ai sống sót, người trong thôn đều nói là do

căn nhà đó gây ra, vì thế đã lâu như vậy vẫn không có ai động đến nó. Mi Lâm

không quá để ý đến việc này. Đối với nàng, có một nơi để dừng chân đã là quá tốt,

sao còn có thể suy nghĩ nhiều như vậy, thậm chí còn cảm thấy may mắn vì nơi này

làm cho những người khác sợ hãi đến vậy, nếu không đâu đến lượt bọn họ. Thấy

nàng kiên quyết, người thợ săn không có cách nào khác, chỉ còn biết căn dặn

thêm vài câu trước khi bọn họ chuyển vào sống trong đó.

Sau khi bước vào, nhìn những thứ đồ người chủ cũ trước đây

đã từng dùng, trong lòng Mi Lâm một lần nữa thầm cảm thấy may mắn.

Từ nồi niêu bát đĩa đến quần áo chăn màn, tất thảy đều đầy đủ,

tuy rằng đã cũ, cộng với lâu không có người dùng nên bám đầy bụi và mùi ẩm mốc,

nhưng đều được sắp xếp ở đó không thiếu thứ gì, quả thật chưa hề có ai động tới.

Từ đó có thể thấy nỗi sợ hãi của người dân trong thôn đối với căn nhà này lớn đến

mức nào.

Mi Lâm không hề để ý. Thực ra, trên người nàng một quan tiền

cũng không có, hoàn toàn không thể trong thời gian ngắn kiếm được nhiều đồ đạc

thế này. Hơn nữa người thợ săn kia cùng người dân trong thôn cũng đã đủ nghèo,

cho dù bọn họ có muốn giúp đỡ cũng chẳng có thứ gì để giúp.

Mi Lâm cảm thấy vận may của mình đang dần tốt lên. Nàng bận

rộn liền mấy ngày sau đó. Quét dọn phòng ốc, giặt sạch chăn màn và đống quần áo

đã cũ, nhân lúc mặt trời lên cao, phơi phóng đống chăn và những vật dụng khác,

hun cho sạch rận rệp, giũ sạch mùi ẩm mốc. Nàng còn vào núi bẫy vài con hươu và

gà rừng, tích trữ lương thực đủ ăn trong nhiều ngày. So với những vật dụng kia,

nàng không cần phải quá lo lắng về vấn đề thực phẩm.

Đợi đến khi mọi thứ đã sắp xếp xong đâu đấy, có thể nghỉ

ngơi được, Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn chưa tỉnh, nhưng hơi thở đã bình ổn trở lại, chỉ

giống như đang ngủ sâu. Việc đó khiến nàng rất bất an, liền chạy đến tìm cụ già

lúc trước.

Ông ta vuốt chòm râu trắng muốt nghĩ một hồi, sau đó mới chậm

rãi đáp rằng có thể dùng được nhân sâm. Nói xong, ông thở dài một tiếng, hẳn

nhiên biết rằng lời này nói ra cũng bằng không. Những người sống trong thôn nhỏ

này, đừng nói nhân sâm, e rằng đến rễ nhân sâm cũng chẳng mua nổi. Còn Mi Lâm

cũng cực kỳ nghèo, nói trắng ra là chẳng có gì, mặc dù nhìn bọn họ chẳng giống

người nghèo.

Quả nhiêu sau khi nói xong những lời ấy, Mi Lâm bỗng ngẩn

ra, một lúc sau mới hỏi tiếp: “Trong núi này có nhân sâm không?”

Ông ta lắc đầu. Mi Lâm hỏi tiếp: “Ở đâu có nhân sâm?”

“Tiệm thuốc trong thành chắc sẽ có.” Ông ta nói, sau đó lại

thở dài một tiếng.

Mi Lâm cảm ơn rồi lặng lẽ trở về, trên đường gặp người thợ

săn, nhờ đó biết được từ đây cách thành khoảng mười lý[5], người trong thôn đi

vào thành rồi trở về cần khoảng hai đến ba ngày.

[5] 1 lý bằng 414 mét

“Kinh thành?” Mi Lâm đột nhiên nhớ ra nàng còn không biết

đây rốt cuộc là đâu, cách Chiêu Kinh bao xa. Người thợ săn kinh ngạc giây lát,

rồi cười lớn, “Đương nhiên không phải rồi, nghe nói kinh thành còn cách nơi này

mấy trăm dặm cơ. Đây là thành An Dương.”

Mi Lâm tròn mắt ngạc nhiên. Mãi khi về đến nhà mới định thần

lại, bất giác nhào đến bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hòa lúc đó vẫn còn hôn mê bất tỉnh,

ghé sát tai hắn dịu dàng nói: “Chúng ta quả thật đã đến An Dương rồi.”

Mộ Dung Cảnh Hòa tuy rằng sắc mặt trắng bệch, nhưng thần

tính cũng trở nên an tường hơn nhiều, những vết thương trên đường tháo nạn gây

ra đã lành được tám chín phần, chỉ là vẫn bất tỉnh nhân sự.

Mi Lâm không biết nguyên do vì sao, nàng thà đối diện với một

Mộ Dung Cảnh Hòa khắc nghiệt chua ngoa nhưng tràn đầy sức sống, cũng không muốn

nhìn thấy một người đàn ông yên tĩnh đến mức khiến người khác mệt mỏi thế này.

“Chàng mà cứ ngủ thế này, ta sẽ đem chàng vứt vào rừng làm mồi cho sói.” Nàng

buồn bã lẩm bẩm, tay véo nhẹ chiếc mũi dỏng cao ấy, đứng dậy vén lại góc chăn

cho hắn, sau đó đi ra bên ngoài.

Mi Lâm là một người không mạnh mẽ như những gì nàng nói.

Trong lòng nàng, chẳng có gì quan trọng hơn được sống, cho nên lúc cần thiết,

nàng có thể làm những việc mà người khác cho rằng không nên làm. Nàng rất rõ,

những thứ được cho là lễ nghĩa liêm sỉ, chỉ khi còn sống mới có thể bàn đến. Đối

với nàng, một người cả đời cận kề cái chết mà nói thì chẳng có quan hệ gì cả.

Đối với Mộ Dung Cảnh Hòa, nếu dựa theo cách nghĩ lúc hai người

mới gặp nhau thì nàng tuyệt đối không phí nhiều công sức để cứu hắn. Dù sao

cũng đã thoát được ra ngoài, hắn chết đi thật ra rất có lợi cho nàng. Nhưng bây

giờ nàng lại muốn cứu hắn, cho dù nguyên nhân là gì, nếu đã quyết định rồi thì

nàng nhất định sẽ cứu hắn bằng được. Tự tin như vậy nhưng kỳ thực nàng cũng

không phải không biết lượng sức mình, chỉ là sau khi Mi Lâm quyết định làm một

việc gì đó, thì nàng sẽ làm tất cả để đạt được mục đích.

Vì thế, nàng đi đến thành An Dương, dạo một lượt tất cả các

tiệm thuốc lớn nhỏ trong thành, khi quay lại thôn Lão Oa Tử, trên người là một

bọc lớn nhân sâm. Nàng nghĩ thế này cũng đủ cho Mộ Dung Cảnh Hòa dùng trong một

thời gian ngắn. Nàng lấy nhiều như thế, thứ nhất là vì bị lừa một lần thì lần

thứ hai họ sẽ cảnh giác nên không dễ gì ra tay, thứ hai là vì độc tính trong thể

nội nàng cũng sắp phát tác, sợ rằng không còn đủ sức trở lại thành lần nữa.

Chỉ là nàng không thể nào ngờ được, khi vừa bước vào ngưỡng

cửa, Mộ Dung Cảnh Hòa đã tỉnh lại. Hắn đang mở mắt đờ người nhìn khung cửa sổ

bên cạnh, nghe thấy âm thanh liền quay lại, sắc mặt vẫn trắng bệch, thần khí vẫn

bình tĩnh như lúc hôn mê, trông thấy nàng cũng không có gì thay đổi. “Làm cho

ta ít đồ ăn.” Hắn lên tiếng, nhưng không hỏi gì cả, chỉ là ngữ khí mệnh lệnh

thường ngày.

Sự mừng rỡ trong ánh mắt Mi Lâm biến mất, chân vốn đã bước

lên hai bước lại đột nhiên ngừng lại, nhẹ nhàng gật đầu, sau đó mang theo bọc

nhân sâm đi xuống bếp, chẳng mấy chốc đã bưng lên một bát cháo hạt dẻ nóng hôi

hổi.

“Nấu từ hôm qua, chàng dùng tạm.” Nàng nói, cũng không đếm xỉa

đến hắn khẽ nhíu mày, giúp hắn ngồi dựa lên đầu giường, đệm gối ra phía sau

lưng, sau đó mỉm cười bón cháo. Mộ Dung Cảnh Hòa cũng chỉ là có chút không vui,

nhưng không hề nói gì, yên lặng ăn hết bát cháo. Thật ra hắn tỉnh lại từ đêm

hôm trước, khi ấy Mi Lâm đang trên đường vào thành An Dương. Bốn bề tối tăm, thỉnh

thoảng mới có chút ánh sáng le lói lọt qua khe cửa sổ chiếu vào. Đối mặt với cảnh

tượng lạ lẫm và yên ắng như vậy, hắn không khỏi thấp thỏm lo sợ, nhưng chẳng

tìm hỏi được ai, mãi cho đến khi Mi Lâm trở về.

Hắn không thể phủ nhận, giây phút nhìn thấy Mi Lâm, con tim

thấp thỏm lơ lửng cả đêm đó trong phút chốc trở nên an tâm vô cùng.

Bất luận trước đây Mi Lâm có nghĩ gì đi nữa, nhưng khi thoát

khỏi nguy hiểm, nàng lại có chút phân vân không biết giải quyết sao với Mộ Dung

Cảnh Hòa. Vì vậy, nàng thẳng thắn trực tiếp hỏi hắn muốn đi đâu.

“Đi đâu à? Ta chẳng muốn đi đâu cả.” Mộ Dung Cảnh Hòa đang uống

canh gà rừng nhân sâm mà nàng hầm, nghe nàng hỏi xong không thèm ngẩng đầu lên,

lạnh nhạt trả lời.

Câu trả lời của hắn nằm ngoài những gì Mi Lâm dự kiến, nàng

biết chắc trong lòng hắn không hề nghĩ như vậy, nhưng tự dưng vẫn cảm thấy vui

vẻ. Đương nhiên sự vui mừng đó không thể nào giấu giếm được, nó hiện lên rõ

ràng trong ánh mắt nàng.

Mộ Dung Cảnh Hòa không hề phát giác, bát canh nóng nghi ngút

cuối cùng cũng lấp đầy cảm giác tẻ nhạt kia.

Mi Lâm không nói thêm gì nữa, cẩn thận bón hết canh, giúp hắn

ngồi tựa đầu giường, sau đó mở toang cánh cửa sổ đối diện rồi mới bưng bát đi

ra ngoài.

Bên ngoài là một sân nhỏ, hàng rào bốn xung quanh, những

cành mận gai che cả lối đi, cạnh hàng rào là một miệng giếng trần phủ rêu

phong. Trong cái sân nền đất ấy là một con đường nhỏ được xếp bằng đá dẫn từ cửa

chính ra. Ngoài hàng rào là mấy cây già cỗi cành khỏng kheo, nhất thời cũng

không biết là loại cây gì, chỉ biết cành trụi hết lá, đen xì xì đâm ngang trên

bầu trời xanh cao vút, tạo cảm giác rất hoang dã. Nhìn ra xa hàng rào có thể thấy

những nóc nhà, thậm chí còn thấy cả rừng cây núi đá phía đằng xa.

Mộ Dung Cảnh Hòa im lặng nhìn về những cảnh vật đó, ánh mắt

điềm tĩnh, sâu và trong.

Mi Lâm vốn là người dễ thích nghi trong mọi hoàn cảnh, không

yêu cầu quá cao về nơi ăn chốn ở nên một khi đã ở quen rồi thì không muốn thay

đổi. Mộ Dung Cảnh Hòa nói không muốn rời đi, nàng đương nhiên cũng chẳng muốn

quyết định thay hắn. Kỳ thực, nếu như đưa hắn đến nơi hắn nên đến thì về sau chỗ

này cũng không tiện ở lại nữa. Nàng cảm thấy nàng cũng rất thích ở đây, hắn

không muốn rời đi đương nhiên cũng là điều hay nhất.

Phía Mộ Dung Cảnh Hòa đã không còn vấn đề gì nên nàng có thể

toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho mùa đông sắp đến. Có lẽ không chỉ là đồ ăn thức uống

mà còn việc khác nữa…

Mi Lâm ôm từng bó củi mang vào gian chứa, nàng vừa luôn chân

luôn tay vừa suy nghĩ tính toán xem cần sắp xếp những việc gì. Nhưng lại không

ngờ rằng chỉ còn ít củi nữa là xong việc mà không cẩn thận, cả người cả củi bổ

nhào ngã xuống đất.

Trời âm u đến ngày thứ ba cuối cùng mưa cũng trút xuống, mưa

không nặng hạt mà rả rích tí tách khiến người ta cảm thấy phiền muộn,

Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn ra đống củi chưa kịp cất vào khi mưa ướt

hết, nước mưa bắn qua khung cửa sổ mở hờ, hắt vào tấm chăn cũ trên người hắn,

chẳng mấy chốc đã ướt một vùng rộng.

Mãi đến khi trời sẩm tối Mi Lâm mới từ đâu đó trở về, trên

tay cầm cây đèn dầu với ánh lửa yếu lập lòe chiếu trên khuôn mặt thanh tú trắng

bệch nhìn tựa ma.

Mưa vẫn rơi tí tách, hình như càng rơi càng nặng hạt.

“Nàng đi đâu vậy?” Mộ Dung Cảnh Hòa lặng lẽ nhìn nàng leo

lên giường khép cửa sổ, lại gập cất đi tấm chăn bị mưa bắn ướt, lấy khăn lau vết

nước còn dính trên nệm, cuối cùng mới lên tiếng hỏi.

Mi Lâm ngừng tay giây lát, sau đó lại tiếp tục lau.

“Có người cần giúp đỡ, đi hơi lâu một chút.” Nàng lạnh nhạt

trả lời, tóc mái rũ xuống, hơi rối, hơi ướt.

Ngữ khí của Mộ Dung Cảnh Hòa vốn thanh đạm bỗng chuyển sang

gấp gáp khó chịu, ánh mắt nheo lại, có chút gì đó như giễu cợt: “Loại nữ nhân

như nàng thì có câu nào là chân thật?” Hắn nói những lời đầy ngụ ý.

Mi Lâm ngẩng lên nhìn hắn, miễn cưỡng mỉm cười, không trả lời,

cũng không nói gì thêm.

Nàng im lặng hơn bất kỳ lúc nào, nhưng vẫn chăm chú làm những

việc đang dang dở.

Hơ ấm lại giường, không còn chăn nên nệm cũng nhanh khô hơn,

vì vậy nàng không thay nữa, mà thật ra cũng chẳng còn cái nào khác để thay. Đun

nước nóng tắm cho Mộ Dung Cảnh Hòa, sau đó hầu hạ hắn ăn uống, đại tiểu tiện, lấy

quần áo dày thay chăn đắp tạm một đêm, lúc này mọi việc mới xong xuôi.

Nghĩ đi nghĩ lại thì hầu hết đều là những việc của Mộ Dung Cảnh

Hòa, còn về phần mình, nàng cũng chẳng có gì phải làm cả.

Từ trước đến nay, để tiện chăm sóc hắn, hơn nữa trong nhà

cũng không còn chăn đệm và tiết kiệm củi sưởi ấm, hai người vẫn nằm ngủ chung một

giường. Đêm nay, sau khi đợi hắn ngủ say, nàng lại xách đèn dầu đi ra ngoài

không thấy quay trở về.

Một đêm này, giường không hề lạnh.

Mặc dù không có chăn, Mộ Dung Cảnh Hòa lại thấy rất nóng,

cũng không phải quá nóng đến mức không chịu đựng được, chỉ là hắn không ngủ được.

Có lẽ cho dù là ai đi nữa, bất động nằm cả một ngày thì sao đêm có thể ngủ

ngon?

Gian bếp thỉnh thoảng lại vọng ra một vài âm thanh yếu ớt, hắn

biết, cô gái đó cũng thức cả đêm.

Trời chưa sáng rõ, Mi Lâm đã bưng một bát cháo và hai chiếc

bánh hấp bước vào. Lần này nàng không thắp đèn, khi cúi xuống đỡ hắn dậy, tay

nàng run run. Hắn thấy mới qua một đêm ngắn ngủi, mắt nàng thâm đi rất nhiều,

môi cũng trắng bệch như môi người chết, trên đó còn vết thương khá rõ.

“Nàng…” Né tránh muôi cháo nàng đút, Mộ Dung Cảnh Hòa lưỡng

lự, sau đó vẫn hỏi: “Sao vậy?”

Âm thanh muôi chạm vào thành bát, Mi Lâm bất giác lại cắn

môi, răng ngậm vào những vết thương đang chảy máu, tay cũng không còn run nữa,

cấp tốc chống đẩy vào cái, bỗng nhiên ngẩng lên lườm hắn, nói: “Chàng đưa ta

thuốc giải, ta đưa chàng đến nơi chàng muốn.”

Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn vào mắt nàng, ánh mắt hắn đầy vẻ tìm

tòi, hỏi tiếp: “Thuốc giải nào?”

Ánh mắt Mi Lâm bỗng trở nên ảm đạm, nàng không nói thêm gì nữa,

lại tiếp tục bón cháo cho hắn.

Ánh mắt Mộ Dung Cảnh Hòa hoàn toàn hướng về vết thương rớm

máu trên môi nàng, hồi lâu không chịu há miệng ăn thìa cháo nàng bón. Cuối cùng

cũng chỉ ăn nết nửa chén và nửa cái bánh hấp, không chịu ăn thêm nữa.

“Ta nói rồi, ta sẽ không đi đâu cả.” Nhìn người con gái chẳng

nói chẳng rằng đang cúi thấp đầu ngồi lúi cúi ăn nốt những đồ ăn đó, hắn khẳng

định thêm lần nữa.

Mi Lâm chỉ ừ một tiếng mà không hề ngẩng đầu lên, sắc mặt

cũng không vui vẻ như hôm trước, tấm lưng hơi gù khiến người ta có cảm giác dây

đai lưng như sắp đứt đến nơi.

Vội vàng ăn nốt thức ăn thừa còn sót, nàng lại ra ngoài, khi

trở vào ôm tấm chăn ướt hôm qua trên tay. Chăn đã được hong khô, khi đắp lên

mình hắn cảm thấy hơi ấm còn rất đậm mùi khói củi.

“Ta sẽ về trước buổi trưa…” Giúp Mộ Dung Cảnh Hòa lật mình,

xoa bóp hai tay, hai chân hắn và cả phần thân áp vào giường, nàng nói. Nhìn về

phía cửa sổ, ngoài trời mưa vẫn rơi, tí tách trên khung gỗ, nàng lại nói: “Trời

vẫn mưa, hôm nay không mở cửa sổ nữa.” Thật ra Mi Lâm cũng biết, nằm một chỗ cả

ngày, ngay cả xoay mình cũng không tự làm được, trong lòng đương nhiên sẽ rất

khó chịu. Chính vì thế mà trước khi đi ra ngoài nàng thường đỡ hắn nằm cao lên

một chút, sau đó mở cửa sổ, như vậy tầm quan sát ít ra cũng không bị bó hẹp

trong căn phòng chật chội.

“Đi đâu vậy?” Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn nàng, ánh mắt dường như

muốn nói điều gì đó.

Mi Lâm lắc đầu không trả lời, vuốt lại mái tóc rối, sau đó vội

vàng ra ngoài. Nhìn dáng nàng dần mất hút sau cánh cửa, tiếp đó là tiếng cài

then ngoài, ánh mắt Mộ Dung Cảnh Hòa như một làn khói mù lướt qua.

Mi Lâm không đi đâu khác, nàng tìm đến cụ già đó, lúc về

cũng chỉ mang theo một vài loại thuốc giảm đau giải độc bình thường. Trong bụng

cũng biết thừa chẳng có tác dụng nhưng thử dùng cũng không mất gì.

Thật ra nàng có thể thông báo tình hình của Mộ Dung Cảnh Hòa

lên tổ chức, cả ngôi mộ kì bí trong thạch lâm cũng vậy, chỉ cần một trong hai

thông tin đó cũng giúp nàng lấy được thuốc giải, hơn nữa là loại thuốc hữu hiệu

nhất. Thế nhưng, ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu nàng giây lát, chỉ là

thoáng qua giây lát rồi biến mất.

Nếu tiết lộ hành tung của Mộ Dung Cảnh Hòa sẽ gây ra rất nhiều

phiền phức, bản thân nàng vốn dĩ đã không dễ dàng gì mới có thể thoát khỏi tổ

chức, bây giờ lại đụng chạm đến họ, chẳng phải là tự tìm phiền phức sao? Hơn nữa

đến bây giờ, nàng vẫn chưa rõ Mộ Dung Cảnh Hòa có chính xác là người đó không,

thế nên càng không dám l* m*ng hành sự.

Câu nói ban sáng không những không phát hiện ra điều gì, hơn

nữa còn làm nàng lấn vào ngày một sâu. Nhưng cũng không có gì là lạ, sau kiếp nạn

Chung Sơn, nàng cũng biết nếu dựa vào đấu trí thì mình có cưỡi ngựa cũng khó vượt

qua hắn được. Như vậy, sau này thà rằng cứ thẳng thắn có khi lại hay hơn.

Về đến nhà, Mi Lâm sắc thuốc uống, ngoài vị đắng cảm nhận được

khi thuốc đi từ cổ họng xuống dạ dày ra thì nàng không hề thấy phản ứng gì

khác. Đau, vẫn là đau như cắt gân đoạn cốt, vạn tiễn xuyên tim, dù bao năm nay

đã quen rồi nhưng cũng không vì vậy mà có thể khống chế được cảm giác đau đớn

này.

Sức lực ngày một yếu đi, nhưng nội lực lại ngày một dồi dào,

trướng lên trong những kinh mạch yếu ớt vì độc dược phát tác, có thể phun trào

bất cứ lúc nào, như muốn xé nàng ra thành vạn mảnh.

Nàng vẫn biết nội lực khôi phục một cách kỳ lạ nhưng không

ngờ rằng đến một ngày nào đó nó lại trở thành một đòn trí mạng với mình.

Bàn tay run run nắm chặt đồ vật bên cạnh, đứng dậy, hơi thở

vẫn chưa trở lại bình thường, ngực đau khó chịu, ào một tiếng, chỗ thuốc vừa uống

đã lại nôn hết ra ngoài. Nhà bếp vốn dĩ đã nồng nặc mùi thuốc nay lại càng đặc

hơn.

Mi Lâm rút khăn tay, lau hết thuốc còn dính trên mũi, định

thần lại rồi mới đến ang múc nước lạnh lên súc miệng.

Lúc đứng trước mặt Mộ Dung Cảnh Hòa nàng đã sửa soạn bản

thân lại chỉn chu, ngoại trừ sắc mặt không tốt ra thì không thể phát hiện ra điều

gì khác thường. Mộ Dung Cảnh Hòa hỏi nàng một lần, nàng không trả lời nên cũng

chẳng tiếp tục truy vấn.

Cứ như vậy được hai ngày, đến ngày thứ ba, Mi Lâm không chống

đỡ nổi, ngất ngay trước mặt Mộ Dung Cảnh Hòa. Khi tỉnh lại, nhìn ngay thấy ánh

mắt nheo nheo của hắn, nàng không giải thích gì, chỉ uống vài ngụm nước lạnh để

tinh thần dần phục hồi.

“Ta không thể chăm sóc cho chàng được nữa…” Khi quay lại,

nàng đi thẳng vào vấn đề, ngập ngừng đôi chút, rồi tiếp tục: “Chàng nói một nơi

an toàn nào đó, ta đưa chàng đến.” Nói những lời này, Mi Lâm tự nhiên thấy

trong lòng đau nhói. Thì ra nàng có muốn chăm sóc hắn suốt đời, hay hắn có đồng

ý để nàng chăm sóc thì cũng không được nữa rồi.

Mộ Dung Cảnh Hòa lặng lẽ nhìn khuôn mặt mới trong hai ngày

đã tiều tụy đi rất nhiều, chậm rãi hỏi: “Vứt bỏ ta, nàng muốn đi đâu?”

Trái tim Mi Lâm bị hai tiếng vứt bỏ đâm ra đau đớn, nhưng

lúc này không muốn đi so đo, hít sâu, miễn cưỡng ổn định lại nhịp thở, nàng cười

đau đớn: “Đến đâu tính đến đó.” Nàng vốn dự định sống lâu dài nơi này, nhưng

không biết làm thế nào chịu đựng nổi những lúc độc tính phát tác, chỉ có thể đi

đây đó xem có thể tìm được cách giải độc không, hay dù chỉ hoãn giải một phần

nào đó cũng tốt.

Mộ Dung Cảnh Hòa không nói gì, ánh mắt chuyển ra ngoài cửa sổ,

nhìn dãy núi xanh pha tạp màu nâu vàng và màu tím đậm đằng xa, một hồi lâu,

nói: “Nếu như nàng chê ta phiền toái thì cứ đi đi, không cần quan tâm ta nữa

đâu.”

Mi Lâm ngơ ngác giây lát, nàng không ngờ hắn nói những lời

đó. Như tính cách hắn trước đây e rằng sẽ uy h**p chứ không bao giờ nói ra những

lời hờn dỗi thế này.

Mấp máy môi, nàng muốn nói điều gì đó nhưng lại không biết

nói gì, cuối cùng cũng chỉ nhẹ nhàng thở dài rồi đi ra ngoài.

Đương nhiên, nàng sẽ không bỏ rơi hắn, nhưng dắt theo một

người không thể đi lại được đi tìm thuốc giải cũng không thực tế, chính vì vậy

trước mắt chỉ có thể ở lại nơi đây, được ngày nào biết ngày đó.

“Nghe nói, lá cà độc và rễ cây cải có thể giảm đau.” Sau đó

mấy ngày, Mộ Dung Cảnh Hòa đột nhiên nói.

Hai loại thảo dược này trong rừng có thể tìm hái được, hiện

tại Mi Lâm cũng chẳng có gì để suy nghĩ nữa, liền thử đi hái sắc lên uống. Lúc ấy

không thấy tác dụng gì, sau hai canh giờ, đúng lúc nàng cho rằng quả thật không

có tác dụng thì sự đau đớn hành hạ nàng bấy lâu nay bỗng dưng giảm đi rất nhiều.

Mi Lâm thiết nghĩ, phải chăng tăng thêm lượng dùng có thể giảm

đau hoàn toàn. Nghĩ vậy nên nhân lúc tinh lực phục hồi nàng lại vào rừng hái về

một gùi đầy, cho rằng thừa còn hơn thiếu. Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn qua khung cửa sổ

thấy vậy, giật mình.

“Nàng nếu như muốn tự tử, dùng dao cho nhanh gọn, cần gì phải

phức tạp như vậy?” Hắn sốt sắng kêu nàng dừng lại, nặng lời nhắc nhở.

Vậy là Mi Lâm cũng đã hiểu ra, hai loại thảo mộc này nếu

dùng quá liều sẽ ảnh hưởng đến tính mạng, cái ý tưởng tăng thêm liều lượng để sớm

giải trừ độc tính trong cơ thể vì vậy cũng tắt ngóm. Nhưng dù sao đi nữa, dùng

hai loại thảo mộc này cũng đã hữu dụng hơn những loại thuốc trước đây rất nhiều

rồi.

Sự đau đớn không còn ác liệt như trước nữa, đêm hôm đó, nàng

cuối cùng cũng trở lại giường ngủ. Biết bao ngày nay, đây là lần đầu tiên có thể

ngủ ngon giấc, mãi đến khi thuốc hết tác dụng mới bị cơn đau làm tỉnh giấc.

Nhưng như vậy thôi nàng đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Vào bếp sắc chén thuốc uống trước, trong lúc đợi thuốc có

tác dụng, nàng nấu nữa sáng rồi rửa mặt cho Mộ Dung Cảnh Hòa. Ăn sáng xong cũng

là lúc thuốc phát tác, nàng tận dụng thời gian cơ thể tỉnh táo vào rừng chuẩn bị

đồ dùng cho mùa đông.

Nội lực phục hồi trong cơ thể mỗi ngày đều tăng lên với tốc

độ rõ rệt, mặc dù sau khi cơn đau được hoãn giải không còn tạo phản ứng kịch liệt

như trước, nhưng vẫn làm cho người ta khó chịu, hận không thể tìm vật gì đó để

phát tiết.

Vậy là Mi Lâm bạt mạng săn thú, lại không ngờ rằng ngày đầu

tiên đã tốn nhiều công sức như vậy, nội lực cạn kiệt, cử động cũng rất khó

khăn, khi ngủ dậy, chân khí trong cơ thể càng trở nên dồi dào, cuồn cuộn sôi

mãnh liệt. Đối với người luyện võ thì loại hiện tượng này cũng chẳng có gì kỳ lạ,

nhưng với Mi Lâm thì không phải điều đáng mừng. Nàng có thể cảm thấy, nội lực

này khác với lúc trước luyện tập ở Ám xưởng, quá mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức ngày

nào đó có thể nuốt chửng cả nàng.

Mộ Dung Cảnh Hòa hiển nhiên phát giác sự khác thường đó.

Ngày nào từ sáng đến tối hắn đều chỉ nằm trên giường, ngoài ngắm nhìn cảnh vật

bên ngoài cửa sổ ra thì cũng chỉ có thể quan sát thứ hoạt động duy nhất ở trong

phòng thôi. Mấy ngày quan sát, với sự nhạy bén của mình, hắn sao có thể không

nhận ra được điều khác thường đó.

“Nội lực của nàng sao vậy?” Hôm đó, nhân lúc Mi Lâm đang xoa

bóp cho mình, hắn hỏi.

Mi Lâm đang vì chuyện này mà phiền toái, biết hắn am hiểu,

cũng rất đa mưu túc trí, đúng lúc đang vướng bận trong lòng, liền vội vàng kể

cho hắn nghe. Nàng chẳng mong có thể từ miệng hắn moi được phương pháp giải quyết

nào, nhưng phàm có thể nhờ sự thông minh của hắn để suy đoán xem nguyên nhân do

đâu, như vậy thôi cũng đủ lắm rồi.

Mộ Dung Cảnh Hòa nghe xong, ánh mắt hiện lên ánh hào quang của

sự hứng thú, hiển nhiên rất quan tâm đến chuyện này.

“Hai chúng ta trước giờ chưa hề tách ra…” Hắn trầm ngâm xác

định một lần nữa thời gian cụ thể, hỏi: “Nàng có phát hiện điều gì đặt biệt

trong chiếc quan tài đó không?”

Mi Lâm nghe hắn nhắc vậy, bất giác nghĩ đến người đàn ông đẹp

trai và mùi hương khiến người ta choáng váng đó.

“Nàng động đến thi hài rồi?” Mộ Dung Cảnh Hòa chau mày.

“Ta cần lấy chiếc gối ngọc dưới gáy hắn, đương nhiên…” Mi

Lâm cảm thấy có chút bất an, nhanh chóng giải thích như bị Mộ Dung Cảnh Hòa bực

tức ngắt lời.

“Thi hài đó có thể tự tiện, thích động là động được sao?

Nàng có biết suy nghĩ không vậy!”

Lại bị mắng rồi. Mi Lâm có chút buồn bực, nhưng lại không

khó chịu như lần trước, có lẽ do cảm nhận được sự lo lắng của hắn trong những lời

quở trách… có lẽ là lo lắng thôi.

“Hắn ta chưa chắc đã chết thật.” Nàng lẩm bẩm, đến bây giờ vẫn

chưa tin đó là một thi hài.

“Cánh rừng đó đã hơn nghìn tuổi, nàng còn hi vọng người đó mới

được mang đến sao?” Mộ Dung Cảnh Hòa giận dữ, nhưng nghĩ lại, không cần phải gì

chuyện này mà tức giận, nói: “Đây là việc mà người khác mong ngày mong đêm,

nàng cứ coi như nhặt được một món hời lớn vậy.”

Mi Lâm nghe ra sự làm ngơ trong ngữ khí của hắn, đành không

nói thêm gì nữa. Vậy là chuyện nội lực tái sinh đến đây kết thúc, rất lâu sau

này hai người cũng không bàn đến nữa.

Thôn Lão Oa Tử tuy nghèo khổ nhưng cuộc sống nơi đây lại rất

yên tĩnh, an nhàn, không hề có chuyện lừa gạt hãm hại nhau, cũng không có cảnh

lúc nào cũng phập phồng lo sợ. Từ khi có kí ức, Mi Lâm chưa từng sống một cuộc

sống như vậy, nàng cảm thấy vì chuyện này chịu khổ một chút cũng xứng đáng.

Chỉ có điều tuy rằng canh thảo dược có thể làm dịu đi sự đau

đớn mỗi khi độc tính phát tác nhưng sự tiêu hao sinh lực do độc dược gây ra lại

không hề thuyên giảm, thêm vào đó là sự xung đột xảy ra khi nội lực ngày càng

tăng cường, dẫn đến nàng hôn mê mấy lần. Một lần là hôn mê khi đang trên đường

đi săn bắt về, may sao được một người cùng thôn gặp được đưa về nhà.

Tỉnh lại thấy mình nằm trên giường, Mộ Dung Cảnh Hòa ngồi đối

diện với sắc mặt không tốt cho lắm, chưa kịp để nàng nghĩ lại xem xảy ra chuyện

gì, đã nghe thấy giọng đàn ông khàn đặc tiếng lóng địa phương ngồi đó thao thao

bất tuyệt.

Lờ mờ nàng thấy người đàn ông nhỏ bé ngồi xếp phía cuối giường,

vừa bưng bát nước uống vừa nói chuyện với Mộ Dung Cảnh Hòa. Chính xác mà nói,

chỉ có ông ta nói còn Mộ Dung Cảnh Hòa phụ trách ngồi nghe.

Căn phòng bị bao phủ bởi một mùi hôi hám khó chịu, khiến Mi

Lâm suýt nữa lại hôn mê.

Người đó nhìn thấy Mi Lâm tỉnh lại, thần sắc trở nên vui mừng,

nếu như không bị ánh mắt lãnh đạm của Mộ Dung Cảnh Hòa ngăn lại thì e rằng đã vồ

vập lao đến.

“Nương tử Lâm gia à! Cuối cùng nàng cũng tỉnh! Uống chút nước

nha…” Ông ta vừa nói vừa nhiệt tình đưa bát nước trên tay cho nàng.

Mùi hôi khó chịu đó càng thêm nồng nặc mỗi khi ông ta cử động,

sắc mặt Mi Lâm khá nhợt nhạt, nhẹ nhàng gượng dậy đỡ lấy bát nước nhưng không uống.

“Ông là…” Mặc dù nàng rất muốn đuổi người đàn ông kì quái

này ra ngoài, nhưng sự cẩn trọng của bản năng khiến nàng chỉ cười nhạt, việc

quan trọng trước mắt là làm rõ đầu đuôi sự việc.

Nàng vốn dĩ xinh đẹp, lúc cười càng thêm yêu kiều, sắc mặt

nhợt nhạt làm tôn thêm vẻ liễu yếu đào tơ chứ không làm thuyên giảm vẻ đẹp khác

biệt giữa nàng và các thôn nữ bình thường khác.

Người đàn ông đó ngẩn ngơ, nếu như Mộ Dung Cảnh Hòa không lạnh

nhạt “hừ” lên một tiếng e rằng đã ch** n**c miếng rồi.

Mi Lâm không vui vẻ gì nhưng cũng không hề biểu lộ ra ngoài,

nàng lật chăn xuống giường rồi vén lại mép chăn cho Mộ Dung Cảnh Hòa, sau đó

nghe người đàn ông kia lắp bắp giải thích hồi lâu mới hiểu, thì ra ông ta là

người cứu nàng từ rừng về.

Dù sao cũng là ân nhân cứu mạng, không nên tỏ vẻ nọ kia,

nàng chọn trong số thú rừng săn được một con hươu, hai con thỏ và năm con gà rừng

dùng để hậu tạ, khó khăn lắm mới tiễn được ông ta về. Thôn Lão Oa tử tuy rằng

ngụ tại vùng sơn cước nhưng người biết săn bắt lại đếm trên đầu ngón tay, đa số

đều dựa vào mấy mẫu ruộng đất cằn cỗi, vì vậy nàng đáp lễ như thế đã rất hậu

hĩnh rồi.

Tiễn khách ra về, nàng quay trở lại, trong phòng vẫn phảng

phất mùi hôi khó chịu của người đó, sắc mặt Mộ Dung Cảnh Hòa đương nhiên không

hề tốt chút nào. Mi Lâm vẫn nhớ như in phản ứng của hắn khi ngửi phải mùi từ

Thi Quỷ, thấy hắn nhịn lâu như vậy vẫn chưa phát tác, nàng bất giác vừa buồn cười

vừa thấy tội nghiệp.

“Ta muốn ra ngoài hóng gió một lát.” Hắn lên tiếng, dễ nhận

thấy rằng chịu đựng không nổi nữa.

Mi Lâm nghe, đoạn nhìn ra cửa sổ, phát hiện trời đã xế bóng,

ráng mây đỏ bao trùm chốn sơn cước, màu lam xanh vút thiên không, tất cả vẽ lên

một bức tranh thu nhẹ nhàng khoan khoái. Nhớ ra hắn cũng đã khá lâu không ta

ngoài, nàng liền đáp ứng, sau đó đi tìm một chiếc ghế tạm bợ dựng sát tường rồi

mới đi cõng hắn.

Mới cõng lên lưng chưa được mấy bước, tai nàng bất ngờ bị cắn,

khiến nàng giật mình trùng chân suýt ngã.

“Nàng không được phép thích loại đàn ông này!” Mộ Dung Cảnh

Hòa trầm giọng, ngữ khí không còn nghi ngờ gì nữa, giống ra lệnh hơn là thương

lượng.

Mi Lâm định thần rồi lại tiếp tục đi ra ngoài, tỉ mỉ suy xét

ý hắn, không nhịn được bật cười.

“Chàng nghĩ linh tinh gì thế?” Mọi người trong thôn đều cho

rằng hai người là vợ chồng, ai còn dám có ý định gì với nàng. Hơn nữa, với sức

khỏe hiện tại, thêm vào đó phải chăm sóc hắn, làm gì còn tâm sức đi gây tai vạ

cho người khác đây.

Mộ Dung Cảnh Hòa bĩu môi, nghiễm nhiên không rời, “Vậy sao đối

với hắn ta nàng vẫn cười lẳng lơ vậy?”

Lẳng lơ, lẳng lơ, lẳng lơ… Trong nháy mắt, tâm trí Mi Lâm đều

là hai từ này, chỉ thiếu mỗi không xuất huyết, lát sau mới tức giận nói: “Đối với

chàng còn lẳng lơ hơn gấp bội, sao không thấy chàng làm sao?” Nàng tức đến nỗi

không kìm chế được lời nói, dứt miệng phản ứng lại mới thấy ngượng chín mặt.

Mộ Dung Cảnh Hòa cười mừng rỡ, tâm trạng vui trở lại. Lúc Mi

Lâm đặt hắn xuống ghế thì thần sắc cũng khôi phục như bình thường, không còn vẻ

mặt khó chịu như người khác nợ hắn vài trăm vạn nữa.

Mi Lâm khoác thêm một tấm áo cho hắn rồi trở về phòng thay

chăn nệm mang đi ngâm, sau đó mở toang tất cả các cửa, lấy lá ngải xông lại căn

phòng. Bản thân nàng cũng không rõ vì sao mình không thể chấp nhận được giường

chiếu có mùi người lạ, vì nói cho cùng thì từ trước tới nay nàng cũng đâu ít lần

chen lấn cùng người khác, thậm chí còn ở những chỗ bẩn thỉu hôi thối hơn thế

này gấp bội.

Nàng không hiểu, cũng chẳng muốn hiểu, chỉ có điều tay làm

nhưng đầu cứ nghĩ đến những lời mình nói lúc nãy, mặt càng đỏ, tim đập càng nhanh.

Ngượng ngùng lẫn bối rối, thêm vào đó còn có cảm giác rất lạ của sự chờ đợi

không nói thành lời, giống như… giống như hai người vẫn kề sát nhau cùng bò

trong thông đạo nhỏ hẹp trước kia, hắn áp sát tai thầm gọi tên nàng.

“Nữ nhân kia, nếu cả đời ta đều thế này, nàng có ở bên cạnh

ta suốt đời không?” Ngay khi Mi Lâm ngồi xuống bên giếng giặt chăn nệm, Mộ Dung

Cảnh Hòa đang nhìn về phía cuối trời, đột nhiên quay lại hỏi.

Suốt đời… Mi Lâm bỗng ngừng lại, ánh mắt vốn ủ rũ càng thêm

buồn bã, không trả lời.

Nàng làm gì có suốt đời để hứa hẹn.

Lúc này không thấy Mi Lâm trả lời, Mộ Dung Cảnh Hòa không hề

không vui, chỉ cười sau đó lại hướng về phía trời xa.

Việc này đối với hai người cũng chẳng có gì to tát, đáng cảm

ơn thì cũng cảm ơn rồi, đại khái câu chuyện đến đây kết thúc. Đâu ai ngờ ngày

hôm sau có một mụ già đến nhà.

Mi Lâm đang định đi săn, bà ta đến rất sớm, vừa đúng lúc

nàng bước ra khỏi cửa phòng. Chồng mụ họ Lưu, đương nhiên đây là lần đầu tiên

hai người gặp mặt.

Mụ Lưu đưa mắt nhìn Mi Lâm lúc đó đang cài then cửa, không hề

chào hỏi mà chỉ đứng đó đánh giá nàng từ đầu đến chân một cách kì quái, như hận

không thể lột hết quần áo ra để nhìn cho rõ ràng.

Mi Lâm nổi da gà, đang định mở miệng hỏi thì mụ đã lầu bầu.

“Kể cũng là một tiểu nương tử thanh tú, chỉ là hơi gầy một

chút, nhưng nhìn dáng vẻ chắc cũng có thể sinh nở…”

Sắc mặt Mi Lâm hơi biến, nhưng chỉ trong giây lát liền cười

lên, rạng rỡ như hoa nở, đẹp rạng ngời khiến mụ Lưu hoa mắt, trong lòng cảm thấy

tiếc nuối, hoan hỉ tiến lại gần, chưa đợi nàng nói gì đã huyện thuyên một

tràng.

“Tiểu nương tử, nàng đang định đi đâu vậy?” Mất nửa ngày mụ

mới nhận ra đối phương đang muốn ra ngoài?

Mi Lâm vừa đoán ý đồ của mụ vừa cười, trả lời: “Chẳng phải

mùa đông sắp sang rồi sao, trong nhà cũng chẳng có lương thực gì dự trữ, ta

đang định vào rừng kiếm ít thức ăn.” Vì muốn thợ săn dạy cho cách xử lý lông

thú và buôn bán thú săn, cả thôn Lão Oa Tử chẳng có ai không biết nàng có thể

săn thú rừng, nên nàng cũng chẳng có gì để giấu giếm.

Nghe nàng nói xong, mụ Lưu liền than thở, mãi đến lúc nụ cười

trên môi Mi Lâm sắp tàn mới lẩm bẩm đầy vẻ thương xót: “Thật tội nghiệp, để một

nương tử liễu yếu đào tơ thế này suốt ngày vào rừng săn thú, nếu như gặp phải hổ

dữ hay côn trùng độc thì biết làm sao?”

Mi Lâm đương nhiên vẫn tươi cười, nhưng không nói gì, cũng

không hề có ý định mời mụ ta vào nhà.

Mụ Lưu thấy Mi Lâm không đáp lời, đành phải tự nói tiếp, “Nếu

như trong nhà có người đàn ông hữu dụng thì tiểu nương tử đâu phải khổ thế

này?”

Ánh mắt thanh tú của Mi Lâm bỗng sắc lại, ngữ khí cũng biến

lãnh đạm: “Mụ nói gì kỳ vậy? Nhà ta sao lại có người đàn ông nào không hữu dụng?”

Cho dù Mộ Dung Cảnh Hòa có không đi đứng được thì cũng hữu dụng hơn hầu hết đàn

ông trên đời này. Nàng tức giận, nhưng lại không ý thức đến mình bất giác coi Mộ

Dung là người đàn ông của mình.

Nghe rồi, mụ Lưu lộ rõ vẻ mặt xem thường, ầm ừ một tiếng mới

chú ý đến nàng đang tức giận, vội vàng cười cười nói nói: “Nhà tiểu nương tử có

đàn ông, mụ đây tất nhiên đã biết, chỉ là thứ cho mụ đắc tội, đương gia nhà

nương tử không làm liên lụy đến nương tử đã may mắn rồi, có gì mà hữu dụng.”

“Đã biết sẽ đắc tội người khác tại sao vẫn cứ nói?” Mi Lâm

cười nhạt, không khách sáo nữa, “Người đàn ông của ta có hữu dụng hay không đâu

có liên quan gì đến mụ, xin mụ về cho.” Nói đoạn, liền chuẩn bị ra ngoài.

Mụ Lưu cho rằng một nữ tử xinh như hoa như ngọc cả ngày đối

mặt với một người tàn phế, tất nhiên có nhiều điều uất ức, chắn chắn cũng cần

người tâm sự, mụ đâu ngờ đến đối phương sẽ phản ứng như vậy, lúc này trở nên sượng

sùng, bèn vội vàng nắm lấy vạt áo người đối diện níu lại.

“Mụ còn có việc gì nữa vậy?” Mi Lâm có ý định cư nơi đây lâu

dài nên cũng không muốn đắc tội người khác, liền nhẫn nhịn, ngữ khí cũng nhẹ

nhàng hơn.

Lo lắng mục đích thật vẫn chưa nói đã bị đuổi vể, lần này mụ

lưu cũng không vòng vo nữa, thành thật trình bày vấn đề.

“Mong tiểu nương tử đừng trách, hôm nay mụ đây đến thật ra

là để báo hỉ cho nương tử thôi.”

Mí mắt Mi Lâm giật giật, trong lòng bỗng dưng có cảm giác kỳ

lạ nhưng vẫn không nói gì.

Mụ Lưu đành tiếp tục: “Vệ Lão Nhị trong thôn, nương tử cũng

quen biết đó.” Nhìn thấy Mi Lâm có vẻ nghi hoặc, mụ liền bổ sung, “Chính là người

hôm qua cứu nương tử từ rừng ra ấy.”

Mi Lâm gật đầu tỏ ý nhớ ra. Mụ Lưu lại tiếp tục: “Vệ Lão Nhị

thích nương tử, muốn cưới nương tử về làm vợ. Nhà Vệ Lão Nhị có năm mẫu ruộng

ngập nước thượng hạng, bốn mẫu ruộng phì nhiêu, hơn nữa lại chưa từng kết hôn…”

Nghe đến câu muốn đón nàng về làm vợ, Mi Lâm bàng hoàng, làm

sao có thể nghe thấy những lời ba hoa đằng sau nữa.

“Mụ à, nhà ta có nam nhân rồi.” Nàng vừa buồn cười, vừa tức,

ngữ khí càng nặng.

Mụ Lưu ngừng lại, nhìn nàng một cách kỳ lạ, “Thì đâu có vấn

đề gì? Thôn này mấy nhà chẳng phải cũng một vợ hai chồng sao? Vệ Lão Nhị lại

không tị hiềm, còn sẵn lòng giúp nương tử nuôi kẻ tàn phế ấy…” Để ý thấy sắc mặt

Mi Lâm thay đổi, mụ Lưu biết mình lỡ lời, vội vàng đánh hờ vào miệng, xuýt xoa

vài tiếng, “Mụ đây miệng thối, mong nương tử đừng trách, đừng trách.”

Mi Lâm cố kìm nén lại sự tức giận, chỉ mím chặt môi không

nói gì.

“Việc tốt như này biết đi đâu tìm được. Nếu tiểu nương tử gật

đầu, sau này chỉ cần ngồi nhà hưởng phúc thôi.” Càng nói mụ Lưu càng không lần

ra được đối phương đang nghĩ gì, lại sợ lỡ lời đắc tội người ta, vội vàng tổng

kết.

Mi Lâm nhắm mắt lại, cố gắng nhẫn nhịn, sau đó mở mắt với vẻ

mặt đầy đáng thương.

“Đa tạ mụ quan tâm, nhưng phụ nữ tốt không chung hai chồng,

ta đây không dám gánh cái tiếng xấu đó lên mình…”

Thấy mụ Lưu đang định tiếp tục giảng giải, nàng vội nói:

“Hơn nữa đương gia nhà ta cho dù đi lại không tiện nhưng chàng rất tốt, ta mà

tái giá chàng nhất định rất thương tâm. Sức khỏe chàng vốn đã yếu, giả sử vì

chuyện này là xảy ra chuyện gì, ta đây sao có thể yên tâm ngồi hưởng phúc?”

Những lời này làm mụ Lưu cấm khẩu, có vẻ sợ án mạng xảy ra,

mụ cũng không muốn tiếp tục thuyết phục, đành tùy tiện nói vài câu, bảo Mi Lâm

suy nghĩ lại rồi hậm hực ra về.

Nhìn mục ta đi khỏi, Mi Lâm cũng chẳng còn tâm trạng gì để

săn bắn nữa, biết bao tức giận nén chịu nãy giờ không biết trút vào đâu.

Mộ Dung Cảnh Hòa đang nằm tựa trên giường nhìn ra ngoài cửa

sổ, thấy nàng tức giận đi qua đi lại trong gian bếp không biết làm gì cho hết

giận, sau đó lại qua gian chứa củi ôm một đống ra sân. Nhìn tư thế bổ củi đó của

nàng giống đang chém người hơn là đang bổ củi. Thấy vậy, hắn không kìm được, cười

phá lên.

“Nữ nhân kia, nàng lại đây một lát.” Hắn gọi.

Mi Lâm tiếp tục bổ thêm vài khúc củi, sau đó mới dừng lại,

ngoảnh nhìn người đàn ông bên trong khung cửa sổ với ánh mắt vui mừng. Vẫn tấm

áo trắng cũ màu, mái tóc đen tản ra sau gối, thần sắc uể oải khuôn mặt khôi ngô

có đôi chút nhợt nhạt, nhưng ánh mắt lại tràn đầy niềm vui.

Mới thấy vậy thôi, những tức giận trong nàng bỗng tan biến,

bên tai chỉ nghe thấy nhịp tim đang thổn thức. Nàng cúi đầu, thấy nóng hai bên

tai, bẽn lẽn một cách kỳ lạ.

“Này, điếc rồi sao? Gọi nàng lại đây, không nghe thấy gì à?”

Mộ Dung Cảnh Hòa lại lần nữa lên tiếng gọi, ngữ khí chứa điều gì đó kỳ quái.

Qua thì qua! Mi Lâm ngẩng mặt lên lườm, sau đó buông chiếc

rìu trên tay xuống, đi về phía hắn.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.