Mộng Hoa Xuân

Chương 5


Sau lưng thạch lâm là một đỉnh núi cao chót vót đâm thẳng

lên trời, ba mặt khác của nó đều được phủ xanh bằng những rừng trúc, giữa những

cánh rừng đó được phân cách bằng một dải đất cằn cỗi hình vòng cung vô cùng rộng

lớn, khác biệt nhau hoàn toàn.

Mi Lâm quỳ xuống chăm chú quan sát mặt đất hồi lâu, sau đó cầm

một mẩu đất nhìn như mẩu than cháy lên đưa ra trước mặt Mộ Dung Cảnh Hoà.

“Ngươi nhìn xem, đây là do đã từng bị đốt cháy… nhưng vì sao

cỏ lại không mọc được?” Nàng nghi hoặc, trải qua nhiều năm, trên những phần bị

lửa thiêu rụi đáng nhẽ cỏ phải mọc rất um tùm mới đúng. Nghĩ đến đây, nàng bỗng

nhiên như vừa cầm phải vật gì đó rất đáng sợ, vội vã ném chỗ đất đó đi, rồi

chùi tay lên quần áo. Khẽ liếc mắt, quả nhiên nhìn thấy trong đôi mắt Mộ Dung Cảnh

Hoà đang che giấu một cơn cười nhạo.

Bĩu môi, nàng vứt phịch hắn ta lên một đám đất phủ đầy lá

trúc khô chẳng hề khách sáo, lúc quay người nghe thấy tiếng rên đau được đè nén

xuống, khoé miệng nàng bất giác hơi nhếch lên, sau đó xé một đoạn dây từ quần

áo trên người, dùng răng quấn chặt quanh bắp cánh tay khi nãy cầm nắm đất, rồi

tiến nhanh về phía một con suối gần đó.

Con suối chảy ra từ trên núi, không đi qua Hoả Thiêu Tràng,

nước suối trong vắt, hai bên bờ cây cối mọc um tùm, thỉnh thoảng còn có thể

nhìn thấy vết chân của những loài động vật nhỏ.

Dùng một tay nhúng xuống nước rửa, dùng lá cỏ kỳ cọ, rồi nhấc

lên, phát hiện cả bàn tay đã đen như mực, giống hệt những tảng đá kia. Mi Lâm

thở dài, rút con dao ra, rạch một vết thương hình chữ thập trong lòng bàn tay,

rồi giơ về phía dòng suối,nhìn những giọt máu đen nhỏ vào nước, lập tức có vài

con cá bụng trắng nổi ngược lên.

“Đúng là không có lương tâm.” Nàng lẩm bẩm, nhưng trong thần

sắc lại không có ý tức giận. Nàng hiểu quá rõ người đàn ông kia có thể vô tình

đến mức nào, nếu cho hắn có được cơ hội để trở mặt, bản thân nàng nhất định sẽ

chết không có chỗ dung thân. Huống hồ, nàng cứu hắn ta cũng chỉ là bắt buộc

không còn cách nào khác, vì vậy hiển nhiên sẽ không nghĩ rằng hắn ta cần phải

mang ơn mình.

Những giọt máu đen chảy ra từ miệng vết thương, lúc đầu nhỏ

từng giọt từng giọt một, sau đó dần chảy nhiều hơn, lòng bàn tay tê rần cũng dần

hồi phục lại cảm giác, đầu tiên là ran rát, sau đó trở lên đau nhói. Máu cuối

cùng cũng biến thành màu đỏ tươi.

Lại đợi thêm một lúc nữa, Mi Lâm mới cởi đoạn vải quấn trên

tay ra, nhìn máu trong lòng bàn tay chảy đầm đìa cũng không hoảng sợ, lấy ra một

loại thảo dược cầm máu từ trong túi áo, nhai vài lần rồi nhổ lên trên, dùng mảnh

vải quấn vài lớp, sau đó mới đứng dậy.

Một cơn chóng mặt ùa đến làm cho người nàng lảo đảo, bắt buộc

lại phải quỳ xuống lần nữa, cúi thấp người uống vài ngụm nước trong vắt, sau đó

mới cảm thấy dần đỡ hơn một chút.

Thực ra nàng không sợ bị trúng độc, bởi khi bước vào nơi u

ám trước đây, trong người nàng đã phải chứa những loại độc kỳ lạ mãn tính phát

tác theo định kỳ, nên ít nhiều cũng có sức đề kháng với những loại độc khác.

Nhưng máu trong người thì có hạn, bị mất máu nhiều lần khiến nàng đến giờ gần

như không chống đỡ nổi.

Nhúng con dao vào trong nước rửa sạch, sau đó chặt một ống

trúc, múc đầy nước rồi trở lại ven rừng. Mộ Dung Cảnh Hoà đang nằm bò trên mặt

đất, mặt quay đi, dán chặt vào lớp lá khô dày, rõ ràng là lúc đầu ngã phịch xuống

theo hướng chính diện, sau đó không cử động thêm lần nào nữa. Trong đôi mắt

đang mở kia không có sự tức giận hay oán trách, chỉ có một vùng sâu thẳm khiến

người khác khó đoán biết. Nhìn thấy nàng trở về, bỗng nhiên nhướn môi lên mỉm

cười, ngữ khí dịu dàng một cách khác thường nói: “Nếu như ngươi thông minh, tốt

nhất nên giết bản vương ngay bây giờ. Nếu không nỗi nhục ngày hôm nay, về sau

ngươi sẽ phải trả giá gấp bội.”

Tuy trong lòng đã đoán biết trước, nhưng khi nghe thấy hắn

dùng ngữ khí này để nói ra, trong lòng Mi Lâm vẫn bất giác cảm thấy rùng mình.

“Ta làm gì không cần Vương gia phải bận tâm.” Nàng thần sắc

bất động, quỳ xuống xoay người hắn lại, từ từ đỡ dậy, rồi cho hắn uống số nước

mang về.

Mộ Dung Cảnh Hoà chậm rãi uống từng ngụm nước, ngước mắt

lên, như muốn nhìn ra từ khuôn mặt thản nhiên của Mi Lâm một điều gì đó.

Khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng, những sợi tóc bị nước làm ướt

nhẹ nhàng dính trên gò má, khiến cho người ta rất muốn đưa tay lên vén ra phía

sau tai. Đôi lông mày nhỏ và sắc, đôi mắt yên lặng, đây là một người có nhìn thế

nào vẫn chỉ thấy là một cô gái quen ngoan ngoãn phục tùng, không có chủ kiến,

chẳng thể ngờ rằng tâm cơ lại sâu xa như vậy, hành động cũng dứt khoát mạnh mẽ

đến bất ngờ.

Lần đầu tiên Mộ Dung Cảnh Hoà nhìn kĩ dung mạo Mi Lâm, khi

nàng cúi mắt xuống, cuối cùng hắn hiểu ra tại sao bản thân mình lại nhìn nhầm.

Những kí ức giữa hai người chỉ vỏn vẹn là cái nốt ruồi màu đỏ nhạt nơi khoé mi

nàng cùng với mấy ngày ở cạnh nhau vừa rồi, trước đây rõ ràng còn ngủ trên cùng

một chiếc giường, nhưng hắn chẳng nhớ được điều gì cả. Cứ cho là hắn thực sự

không hề quan tâm đến cô gái này một chút nào, cũng không đến mức quên nhanh

như vậy, từ đó có thể thấy được nàng ấy đã cố ý làm mờ nhạt đi sự tồn tại của bản

thân mình.

Cảm nhận ánh mắt như đang tìm tòi điều gì đó của hắn, Mi Lâm

ngước mắt lên, nhìn thẳng chẳng hề trốn tránh, vì thế sự lạnh lùng trong đôi mắt

ấy càng len lỏi sâu hơn vào trái tim hắn, khiến đồng tử mắt hắn bất giác thu nhỏ

lại.

Khoé môi Mi Lâm mím chặt, sau đó bật cười, nhưng nụ cười ấy

không hề làm mất đi vẻ lạnh lùng trong đôi mắt. Và như vậy, Mộ Dung Cảnh Hoà

không thể không thừa nhận rằng, nàng kỳ thực rất xinh đẹp. Tuy rằng vẻ đẹp này

không thể nào so sánh được với vẻ đẹp của Mục Dã Lạc Mai.

“Nếu trong đất có độc, e rằng những tảng đá kia cũng thế,

ngươi có chắc chúng ta vẫn vào đó không?” nàng xác nhận lại một lần nữa.

“Nàng sợ rồi?” Mộ Dung Cảnh Hoà nhướn mày, muốn tiếp tục

khiêu khích, bỗng nhiên thần sắc thay đổi, khuôn mặt xanh xao lúc đầu bỗng

nhiên biến thành màu đỏ.

Mi Lâm phát hiện nếu không phải những lúc cần hợp tác, hai

người rất khó nói chuyện với nhau một cách hoà bình, khi đang suy nghĩ xem nên

đấu lại hay chẳng thèm để ý, bỗng nhiên nghe thấy một âm thanh rất rõ ràng từ bụng

phát ra, “Hắn đói rồi?” Suốt đường đi gần như không lúc nào ngơi miệng, nàng

còn đang tức bụng đến khó chịu, sao hắn có thể đói nhanh như vậy?

Mộ Dung Cảnh Hoà nắm chặt tay, cơ thể không thể cử động nổi

bỗng nhiên lay động rất khẽ, gần như co lại một chút, hắn quay mặt đi, lời nói

gần như được phát ra từ hàm răng rin rít, “Ta muốn đại tiện.” Thì ra do ăn những

thứ kỳ lạ suốt dọc đường, cái bụng cao quý của hắn ta đã không chịu nổi, hắn

không biết phải làm thế nào mới được.

Không chỉ có hắn, chính Mi Lâm cũng nhất thời chân tay luống

cuống.

“Nhanh lên!” Nhìn nàng vẫn ngẩn ra, Mộ Dung Cảnh Hoà từ xấu

hổ chuyển thành bực bội, vội vã giục.

“Ờ ờ…” Mi Lâm đâm hoảng, giơ tay bắt đầu c** q**n giúp hắn

ta. Nhưng càng luống cuống càng hoảng, do không cẩn thận đã kéo chiếc dây lưng

thành nút thắt chết.

“Cắt ra cắt ra…” Mộ Dung Cảnh Hoà đã chẳng còn tâm trí để mắng

mỏ, bèn giục giã.

“Ngươi cố chịu thêm một lúc, sắp xong rồi…” Mi Lâm cố gắng

tháo lỏng chiếc nút thắt, đâu nỡ cắt đứt chiếc dây lưng ấy, ai ngờ do khoảng thời

gian kéo dài, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng “phụt”, một mùi thối ghê ghớm bắt

đầu bốc lên tong không khí.

Nàng ngớ người, còn Mộ Dung Cảnh Hoà ngượng chín mặt quay đi

chỗ khác.

Bên bờ suối của khu rừng trúc có một khoảng đất trống, một

đám lửa đang bập bùng cháy trên đó, một đoạn thân trúc bắc ngang phơi những bộ

quần áo đã giặt sạch sẽ.

Mộ Dung Cảnh Hoà tựa vào một tảng đá lớn dưới dòng nước, ngoại

trừ đầu, cả người đều ngâm trong nước lạnh buốt. Mi Lâm cũng dầm nước nửa người,

đứng bên cạnh giúp hắn rửa sạch những thứ bẩn thỉu trên người. Cả hai không ai

nói gì, một người là vi khó xử, một người lại do hơi có cảm giác tội lỗi.

Mi Lâm biết rằng nếu không phải mình nhét bừa thảo dược cho

hắn, rồi lại từ chối cắt dây lưng, có thể sẽ không xảy ra sự việc ngượng ngùng

thế này. Đối với một người đàn ông, đặc biệt là một Vương gia có địa vị tôn

quý, đây không chỉ là mất thể diện, mà còn là một vết thương nặng nề đánh vào

lòng tự tôn. Chỉ có điều những chuyện như thế này sớm muộn gì cũng xảy ra với một

người toàn thân bất động như hắn, về sau việc đại tiểu tiện chẳng phải đều nhờ

đến mình sao. Nàng nghĩ vậy , và thế là chút lương thiện hiếm hoi trong lòng

kia đã ngay lập tức biến mất không để lại dấu vết.

Dùng một phiến lá lớn mềm mại lau sạch phần lưng và tứ chi,

sau đó tay nàng chẳng hề tỏ ra lảng tránh tiến đến phần g*** h** ch*n giúp hắn

ta rửa sạch nơi riêng tư nhất trên cơ thể, cảm giác như cơ thể bên dưới kia

đang run lên một cách không thể kìm chế, sau đó dần hồi phục lại như lúc đầu,

nhưng sự căng cứng phát ra từ đó rất lâu sau vẫn không hề giảm đi. Mi Lâm lập tức

tăng nhanh tốc độ, sau khi rửa sạch sẽ, liền lật người hắn ta trở lại.

Ánh sáng hắt lại từ đống lửa cách đó không xa đã chuyển

thành những đốm vàng yếu ớt, nhưng cũng đủ để thấy Mộ Dung Cảnh Hoà đang nhắm mắt,

đôi môi mím chặt đến mức hằn lên những tia máu mờ mờ. Từ đó có thể thấy hắn ta

đang kìm nén cảm giác xấu hổ đến mức nào.

Mi Lâm khẽ thở dài một tiếng trong lòng, biết rằng bản thân

nếu như muốn bảo toàn tính mạng, e rằng chỉ còn nước mong muốn hắn ta sẽ mãi

tàn phế thế này.

Người đàn ông không hề mở mắt ra, hiển nhiên không biết được

những gì nàng đang nghĩ trong lòng, mà nếu quả thật có biết cũng chẳng thèm để

ý.

Mấy ngày nay lúc nào cũng phải trốn chạy, hiếm hoi lắm mới

có cơ hội tắm rửa, cuối cùng Mi Lâm tiện thể gội đầu luôn cho Mộ Dung Cảnh Hoà,

sau đó kéo hắn đến một đám cỏ khô mềm, sạch sẽ bên bờ, lúc này mới đi lấy mấy bộ

quần áo đang phơi.

Làn gió đêm thu mang hơi ẩm xuyên qua bộ quần áo lùa vào người,

lạnh đến thấu xương. Nàng không còn nội lực để tránh rét, hai cánh môi bất giác

lập cập vào nhau, vì thế tiến về đống lửa với tốc độ gần như chạy, cầm chiếc áo

mới khô được một nửa trở về bờ suối, cứ thế dùng tay lau sạch những mảng nước lạnh

trên người hắn, rồi giúp mặc quần áo vào.

Vất vả đưa hắn về bên đống lửa, rồi đặt hắn nằm lên đám lá

trúc mềm, sau đó dùng chút hơi ấm từ đống lửa hơ ấm cơ thể đã gần như lạnh cóng

kia, hi vọng hắn sẽ không vì đó mà bị nhiễm lạnh sinh bệnh, điều đó đối với

tình hình hiện tại của họ chẳng khác nào thêm sương vào tuyết. Mi Lâm quay về

bên bờ suối một lần nữa, cởi bộ quần áo ngoài ướt sũng dính chặt trên người ra

giặt, rồi phơi trở lại vị trí lúc trước lấy quần áo cho hắn, sau đó rét run cầm

cập nghiến răng bước xuống suối, tắm rửa sạch sẽ những vết bẩn trên người mình.

Khi Mộ Dung Cảnh Hoà mở mắt ra, nàng đã tắm xong, để lộ chiếc

yếm màu hồng thêu hoa và tấm lưng trắng muốt, nàng mặc một chiếc quần trong mỏng

manh ngồi bên đống lửa xem xét vết thương của mình.

Con dao sắc lẹm sau khi hơ qua trên ngọn lửa, cắt đi những

phần thịt đã chết trên vết thương một cách quyết đoán, cho đến khi máu tươi chảy

ra, men theo cánh tay trắng ngần nhỏ xuống dưới, mái tóc ướt đen tuyền rủ trên

người, có vài sợi buông lơi trước ngực, vẫn còn những giọt nước khẽ rơi xuống.

Nàng nhanh nhẹn đắp lên trên vết thương những phần thảo dược đã được nhai kỹ,

băng bó lại, chỉ trừ lúc cắt đi những phần thịt đã chết, đôi lông mày khẽ nhíu

lại một cách rất khó phát hiện, còn lại, trong suốt cả quá trình nàng đều vô

cùng trầm tĩnh. Chỉ có điều vẻ trầm tĩnh ấy ánh lên từ bộ quần áo gần như đẹp đến

mê hoặc kia của nàng, nó âm thầm toát lên sự quyến rũ khiến người ta phải rung

động.

Mi Lâm đương nhiên không biết gì đến xinh đẹp hay không xinh

đẹp, nàng chăm sóc xong vết thương ở vai và cánh tay, đến bên suối rửa sạch vết

máu, mặc lên người bộ quần áo đã hong khô, thay chiếc yếm và quần trong ra, giặt

sạch phơi lên, sau đó mới dùng những mảnh vải khô ráo quấn lên vết thương ở tay

một lần nữa.

Mọi việc đã thu xếp đâu đấy, nàng đang định nằm xuống ngủ, bỗng

phát hiện toàn thân người đàn ông đối diện bên đống lửa đang run lên nhè nhẹ, lớp

cỏ khô bên dưới bị nước trên tóc làm ướt một khoảng cũng không thấy hắn lên tiếng

kêu than. Chẳng nghĩ nhiều, nàng đứng dậy kéo hắn ra một chỗ khô ráo, quay lưng

về phía đống lửa ngồi tựa vào mình, hơ cho tóc và phần quần áo bị nước ngấm

vào. Trong cả quá trình, Mộ Dung Cảnh Hoà chỉ nhìn nàng đúng một lần lúc bắt đầu

bị kéo ra chỗ khác, sau đó không hề có phản ứng gì khác.

Bỗng nhiên, Mi Lâm nhận ra tất cả đã không còn giống như trước

nữa.

Ngày hôm sau, hai người không đi ngay vào thạch lâm. Một nơi

mà đến mặt đất cũng có độc, hai người một người bị thương một người không thể cử

động, nếu như không chuẩn bị kỹ lưỡng, thì đúng là tự mình tìm đến cái chết.

Phía trên khu rừng trúc, con chim ưng không ngừng bay lượn,

cảnh tỉnh bọn họ rằng chủ nhân của nó có thể đến đây bất cứ lúc nào. Mi Lâm đốn

mấy thân trúc, chặt hết lá đi, những chỗ xù xì nhất ngoại trừ bốn đoạn mấu dùng

làm bánh xe, phần còn lại đều được dùng làm dụng cụ đựng nước. Lấy một đoạn

thân trúc, chặt hết cành lá và đoạn đầu ngọn đi, Mi Lâm lại làm thành một chiếc

xe kéo đơn giản khác. Chiếc này nhỏ gần bằng một nửa so với chiếc lần trước Việt

Tần làm.

Cắt cỏ khô chất đầy một xe, những loại quả dại đủ cho hai

người ăn trong mấy ngày cùng các thứ đồ có thể ăn được khác, thảo dược, mười ống

nước, toàn bộ đều được đặt lên trên chiếc xe kéo.

Mi Lâm quấn đoạn dây kéo chiếc xe quanh eo, sau đó đỡ Mộ

Dung Cảnh Hoà dậy, cuối cùng cũng khởi hành ra khỏi khu rừng trúc sau hai ngày.

Khi bước vào một vùng đất đen kịt rộng lớn, nàng bất giác ngẩng

lên gườm gườm nhìn con chim ưng lúc nào cũng theo dõi bọn họ phía trên, l**m l**m

môi, bỗng nhiên trong lòng dâng lên một ý nghĩ rằng mình sẽ bắt nó để nướng.

Không có mưa, bầu trời mùa thu cao xanh vời vợi. Mộ Dung Huyền

Liệt không đến. Đây là điều may mắn nhất tính đến thời điểm hiện tại.

Đi tới gần mới phát hiện những tảng đá không lồ kia phải cao

tới bốn, năm trượng, vuông vắn, tảng to tảng nhỏ, giống như có người đục đẽo vậy.

Nhưng lúc này sẽ chẳng có ai nghĩ chúng có liên quan đến con người, một là vì số

lượng những tảng đá nơi này tuyệt đối không dưới con số hàng vạn, bốn bề sơn dã

không hề có dấu vết đục đẽo, vì vậy loại trừ khả năng con người đến nơi này lấy

vật liệu. Hơn nữa xét về môi trường địa lý, xung quanh không có con sông hoặc

con đường nào đủ lớn để vận chuyển nổi số đá này, khiến người khác không thể tưởng

tượng được làm thế nào để hoàn thành lượng công việc khổng lồ như vậy. Vì thế,

ngoại trừ việc ca ngợi bàn tay kỳ diệu của thiên nhiên, thật sự khó có được sự

liên tưởng nào khác.

Có những tảng đá dính liền vào nhau đến nỗi gió không thể lọt

qua, cũng có những tảng đá cách xa nhau đủ rộng để hai chiếc xe ngựa đi qua, mặt

đất cực kỳ bằng phẳng, đều là đất cát đen thui giống như bên ngoài, hoà vào với

những tảng đá đen thui, vừa bước vào trong lập tức có cảm giác bầu trời bỗng

nhiên tối đi rất nhiều.

Mi Lâm đỡ Mộ Dung Cảnh Hoà, đẩy chiếc xe kéo bước qua hai tảng

đá khổng lồ giống như người gác cổng, tiến vào Hoả Thiêu Tràng, nơi chỉ cần nhắc

đến đã khiến người nghe mặt mày biến sắc. Do mặt đất bằng phẳng, không có cỏ

hay cây cối gì mọc, cũng giúp bọn họ tiết kiệm được rất nhiều công sức, chỉ có

điều không còn dám tuỳ tiện dùng tay chạm vào những vật thể phía hai bên đường

như trước nữa.

Một thạch trận lớn như thế này, lại không có bất cứ thứ gì cản

đường, sau khi tiến vào rất khó để không bị lạc, vì vậy Mi Lâm chuẩn bị vừa đi

vừa để lại dấu vết, nhưng bị Mộ Dung Cảnh Hoà ngăn lại. Hắn không nói lý do,

nhưng nàng suy nghĩ một lúc cũng có thể hiểu ra. Nếu như người của Mộ Dung Huyền

Liệt đuổi đến đây, dấu vết để lại chính là những ngọn đèn dẫn đường không thể

chính xác hơn.

Ngoài những lúc thực sự cần thiết, Mộ Dung Cảnh Hoà rất ít

khi nói chuyện với Mi Lâm, nàng bảo gì làm nấy, chỉ cần không chạm đến giới hạn

chịu đựng của hắn. Mi Lâm cảm thấy không khí im ắng, bỗng nhiên có cảm giác

không quen, nàng thấy mình có chút nhớ Mộ Dung Cảnh Hoà trước đây, kẻ lúc nào

cũng kiêu ngạo, thỉnh thoảng lại tức giận và cười nhạo nàng vài câu.

Tiếng kêu phát ra từ những chiếc ống trúc đang lăn lúc nhanh

lúc chậm, hoà vào tiếng bước chân khi nặng nề khi nhẹ nhàng, khiến cho thạch

lâm đã âm u càng trở nên đáng sợ. Nếu như đây không phải là tiếng động chính

mình phát ra, Mi Lâm chắc chắn sẽ cho rằng gặp phải thứ gì đó bất thường.

Mộ Dung Cảnh Hoà không chỉ đường, nàng chỉ còn biết dựa vào

phán đoán của mình để tiến về phía đỉnh núi. Những tảng đá đen ngòm toả ra hơi

lạnh buốt, có gió thổi qua kẽ hở giữa chúng, phát ra những âm thanh u u như tiếng

người than khóc, ngoài cảm giác lạnh ra, không khí trong thạch lâm cũng không hẳn

khiến người ta cảm thấy đáng ghét. Nhưng đi được hơn nửa canh giờ, cảnh vật

phía trước mặt không hề có chút gì thay đổi, giống như vẫn đứng im lặng tại chỗ

vậy.

Mi Lâm cảm thấy có gì đó không ổn, tìm một nơi không có gió,

chuẩn bị nghỉ ngơi một lúc, tiện thể thăm dò tình hình trước mặt. Khi nàng vừa

đỡ Mộ Dung Cảnh Hoà cho hắn khỏi ngã, vừa lấy một ít cỏ khô trên xe trải lên mặt

đất ngăn cách chất độc, mới phát hiện ra rằng để tiết kiệm thời gian, nàng đã

không làm một chiếc ghế trúc, quả là một việc vô cùng thất sách.

Cuối cùng, nàng chỉ còn cách đặt Mộ Dung Cảnh Hoà ngồi trên

đất, còn mình quỳ bên cạnh vừa dùng người đỡ phần thân trên không thể tự ngồi

thẳng cho hắn, vừa trải đám cỏ khô thành một khoảng đủ chỗ cho hai người nằm.

Đến khi đặt được hắn nằm lên đám cỏ khô, nàng cũng mệt nằm vật

ra, trong đầu suy nghĩ làm cách nào để tiết kiệm được sức lực.

Có thể buộc cỏ khô thành từng bó, như thế không tốn công trải

ra, khi thu lại cũng rất tiện lợi. Nàng nghĩ, ánh mắt tình cờ hướng lên trên trời,

sau đó ngồi bật dậy.

“Làm sao có thể…” Nàng trầm giọng lẩm bẩm, sắc mặt có chút kỳ

lạ, cảm thấy rùng mình ớn lạnh.

Thì ra trên bầu trời cao vời vợi xanh ngắt không biết từ khi

nào bỗng nhiên phủ lên một tầng xám xịt, chẳng phải sương, chẳng phải mây. Khoảng

không phía trên những tảng đá khổng lồ giống như một mớ hỗn độn âm u. Chẳng

trách sao nàng có cảm giác ánh sáng lại mờ như vậy.

Đó không phải là bầu trời, Mi Lâm biết, nhưng không rõ đó rốt

cuộc là thứ gì, liền nằm xuống bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hoà cũng đang im lặng chăm

chú nhìn lên phía trên.

“Này…” Thấy hắn không có ý nói chuyện với mình, nàng đành chủ

động mở lời, nhưng bỗng dừng lại không biết nên xưng hô thế nào, một lúc mới tiếp

tục: “Cảnh Hoà Vương gia, nơi này có vẻ không ổn lắm.”

Mộ Dung Cảnh Hoà từ từ di chuyển đôi mắt, cuối cùng dừng lại

trên người nàng lúc này đang đứng.

“Đúng thế.” Hắn trả lời như hết hơi, không nói thêm gì khác.

Mi Lâm đợi mãi, biết là không thể khui được gì thêm từ miệng

hắn, bất giác mở miệng thở dài một tiếng, lại ngồi xuống, sau đó bắt đầu bó đám

cỏ khô trên mặt đất lại thành từng bó một như ý nghĩ vừa rồi.

Mi Lâm bắt đầu từ phần chân Mộ Dung Cảnh Hoà nên khi nhấc

chân hắn lên không thể không chú ý đến phần mũi giày, vì lúc nào cũng vừa đẩy vừa

bước, phía trên đã mòn thành một lỗ hổng, lộ ra phần ngón cái, chiếc tất đi

phía ngoài cũng đã gần rách, nếu cứ thế này, ngón chân cái của hắn ta sẽ tiếp

xúc với mặt đất mà không có gì bảo vệ.

Mi Lâm không thể không cảm thấy may mắn vì mình đã phát hiện

ra sớm, nếu không chẳng biết lúc nào sẽ phải kéo theo một người đã chết. Nàng

nghĩ hồi lâu, sau đó dùng dao cắt một mảnh vải trên quần áo mình ra, gập lại

thành vài lớp, lót vào mũi giày, rồi lại dùng một lớp vải khác quấn chặt quanh ống

quần cho hắn. Nàng không dám tuỳ tiện cắt quần áo trên người hắn, sợ bị hở quá

nhiều, hắn lại không cử động được, nếu bất cẩn, da thịt trên người rất có thể sẽ

chạm phải lớp đất nhiễm độc khắp nơi. Hắn không giống nàng, nàng không thể chắc

chắn hắn có chết hay không nếu bị trúng độc.

Đợi kiểm tra xong trên người hắn chỉ có phần tay, mặt, cổ và

trán lộ thịt ra ngoài, nàng mới yên tâm bắt đầu buộc cỏ.

Sau khi nghỉ ngơi một lúc lâu, hai người tiếp tục lên đường.

Thời gian dường như ngưng đọng trong thạch lâm, lúc nào cũng

ở trạng thái âm u mịt mờ, không đến mức không nhìn thấy mọi thứ xung quanh

nhưng cũng không nhìn được rõ ràng thứ gì.

Mi Lâm cảm thấy mình đã đi rất lâu, bốn bề vẫn là những tảng

đá khổng lồ và lớp đất đen thui không hề thay đổi cùng với bầu thiên không giống

như một mớ hỗn độn, có cảm giác như kéo dài mãi mãi không bao giờ có điểm dừng.

Như có điều gì đó đè nén trong lòng, rất nặng nề, làm cho nàng có cảm giác sắp

không thở được. May mắn là vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm nóng của Mộ Dung Cảnh

Hoà lúc nào cũng nhè nhẹ phả lên gáy, khiến nàng cảm thấy an tâm hơn một chút.

Ít ra thì nàng cũng không chỉ có một mình.

Binh! Lăn lông lốc…

Chân đá phải vật gì đó, văng b*n r* phía xa, không phải là

đá. Mi Lâm dừng lại một chút, tiếp tục tiến về phía trước, chân chẳng may giẫm

lên thứ gì đó, tiếng vỡ giòn đanh vang lên trong thạch lâm yên tĩnh, giống như

một cành cây khô.

Mi Lâm không thể không dừng lại. Nàng quá rõ đó là thứ gì.

Lùi lại phía sau một đoạn, nàng trải cỏ trên mặt đất, đặt Mộ

Dung Cảnh Hoà ổn định, rồi mới trở lại chỗ khi nãy vừa đi qua.

Quỳ thấp người, trong ánh sáng mờ mờ có thể nhìn thấy một đống

xương trắng nằm ở đó, đã vỡ vụn, bộ quần áo rách nát phủ lên trên, bị gió thổi

bay lật phật, không có đầu. Chẳng cần đoán cũng biết đây là hậu quả mà Mi Lâm

gây ra khi nãy.

Mi Lâm quan sát kỹ càng bộ quần áo, rách bươm đến mức không

còn rõ hình dáng, vì vậy đành bỏ cuộc. Nàng đứng dậy vái trước bộ xương trắng

vài cái, rồi tiến về phía trước, định giúp nó tìm lại phần đầu.

“Quay lại.” Chẳng ngờ Mộ Dung Cảnh Hoà lên tiếng gọi nàng từ

phía sau.

Mi Lâm khựng lại, trong lòng bất chợt dâng lên một niềm vui

kỳ lạ, chân cũng đã chủ động bước ngược về.

“Có chuyện gì?” Nàng đứng cách một đoạn, hỏi, ngữ khí vẫn lạnh

lùng như mọi khi.

“Nếu nàng đi qua cây cột đá phía trước, rất có thể sẽ không

quay về được nữa.” Mộ Dung Cảnh Hoà không vòng vo, nói luôn suy đoán của bản

thân. Khi nói những lời này, hắn không mang chút cảm xúc nào, chỉ giống như thuật

lại một sự thật, làm cho người nghe bất giác nghĩ nếu như không phải do hắn

không thể cử động được, e là sẽ không gọi Mi Lâm lại.

“Tại sao?” Mi Lâm bất giác bước trở lại thêm vài bước, hỏi.

Trên thực tế, trong lòng nàng đã tin tới bảy, tám phần những lời hắn ta nói. Thực

ra đến chính nàng cũng không hiểu, cảm giác tin tưởng ấy xuất phát từ đâu.

“Nếu không, nàng có thể thử chứng thực xem.” Mộ dung Cảnh

Hoà không nói rõ lý do, cứ lấp lửng nửa vời.

Một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt Mi Lâm, nàng bước

thẳng đến nằm xuống bên hắn ta. “Ngủ dậy rồi nói tiếp.” Nàng ngáp một tiếng, tựa

vào lưng hắn, nhắm mắt lại. Tuy không nhìn được sắc trời, nhưng dựa vào sự mệt

mỏi của cơ thể cũng phần nào đoán được bọn họ đã đi cả một ngày. Nếu đã dừng lại

ở đây, chi bằng ngủ một giấc lấy sức rồi đi tiếp.

Vì sợ nếu đốt lửa sẽ làm cho độc tính dưới đất hoà vào không

khí nóng trong khói, nên trên người nàng tuy rằng đồ đánh lửa nhưng không mang

theo mồi đốt. Ở những nơi thế này, chỉ có thể dựa vào hơi ấm của nhau để vượt

qua cái giá lạnh, ngoài ra không còn cách nào khác.

Thật may mắn bọn họ có hai người. Trong đầu Mi Lâm lại một lần

nữa hiện lên ý nghĩ đó, nụ cười vừa tắt trên khoé môi lại rạng rỡ thêm một lần.

“Ở đó có một người chết.” Nàng lên tiếng, “Có lẽ chết lâu rồi,

thịt đã mục rữa hết, chỉ còn lại bộ xương trắng.”

Mộ Dung Cảnh Hoà không đáp lại. Mi Lâm cũng chẳng quan tâm,

do quá mệt mỏi, nàng nhanh chóng thiếp đi.

Mi Lâm mơ thấy khung cảnh ngày mình đến nơi u ám đó để gặp

chủ nhân. Thực ra thì cũng không hoàn toàn giống hệt.

Nàng quỳ trong một phòng ngủ có cửa sổ khắc hoa, lư trầm

hương trước mặt toả hương ngào ngạt, một người mặc chiếc áo bào trắng, mái tóc

dài màu đen xoã trên vai, đứng trong một góc khuất của căn phòng, ánh mắt sâu

thẳm nhìn về phía nàng. Nhưng cho dù nàng có cố gắng thế nào cũng không thể

nhìn rõ được hình dáng hắn ta, chỉ lờ mờ cảm nhận đó là một người đàn ông. Có cảm

giác như mình biết người đó là ai.

Phía ngoài cửa sổ có người gọi nàng, nói rằng nàng phải lên

đường rồi. Nàng liền đi ra ngoài.

Khi sắp đến bên cánh cửa, phía sau lưng bỗng nhiên truyền đến

một cơn ho kịch liệt, sát ngay bên tai. Nàng nghĩ người đó chắc chắn bị bệnh rất

nặng, cần phải được chữa trị, sau đó rút ra từ trong chiếc túi bên eo vài viên

thảo dược, định đưa qua cho hắn, không ngờ thứ mà nàng nhìn thấy chỉ là một bộ

xương khô trắng toát không có đầu.

Nàng kinh hãi, chân bước qua bậc cửa, vội vã lao ra ngoài.

Chân giật lên một cái, Mi Lâm bừng tỉnh, mồ hôi lạnh túa ra sau tấm lưng.

Tiếng ho bên tai vẫn cứ tiếp tục, giống như đang hét lên,

thì ra đó là Mộ Dung Cảnh Hoà.

Mi Lâm phát hiện chẳng biết bản thân đã trở mình từ khi nào,

chân tay gần như quấn lên người hắn. Có lẽ do lạnh quá. Nàng nghĩ, nhưng không

hề buông ra, ngược lại do nhớ đến cảnh tượng trong giấc mơ, bỗng nhiên cảm thấy

ghê sợ, bất giác càng thu chặt cánh tay lại hơn nữa.

Cùng với những tiếng ho kịch liệt, cơ thể Mộ Dung Cảnh Hoà

run lên, gần như co rút lại.

Mi Lâm cảm thấy hắn có chút đáng thương, đưa một tay lên ngực

hắn, một tay đặt ra sau lưng, xoa vỗ nhè nhẹ. Đầu óc vẫn vảng vất về giấc mơ,

có chút mê man, có chút mông lung, hoàn toàn không phát giác ra việc người Mộ

Dung Cảnh Hoà trở nên cứng lại vì động tác quan tâm thân thiết bất ngờ của

mình.

Giấc mơ ấy giống như đem những gì đã xảy ra trong thực tế

hoà lẫn vào với nhau, chẳng có giá trị nào để suy xét thêm. Nhưng Mi Lâm không

thể nào xoá đi cảm giác sợ hãi ẩn sâu trong lòng do giấc mơ ấy đem đến.

Trước đây nàng chưa bao giờ biết chủ nhân của mình là ai.

Không chỉ có nàng, những tử sỹ khác ở nơi nàng sống, bao gồm cả ở những bộ

khác, e rằng cũng rất ít người biết. Ngày hôm ấy lần đầu tiên nàng nhìn thấy chủ

nhân, tuy được cho phép bước vào trong phòng, nàng cũng vẫn giữ quy tắc không

dám ngẩng đầu lên nhìn bừa. Nhưng nàng còn có mũi, và nàng cũng đâu có điếc.

Vì thế nàng ngửi thấy trên người chủ nhân mình thoang thoảng

mùi trầm hương, và cũng nghe thấy tiếng ho, tiếng ho bất ngờ khiến cho người ấy

không kịp che giấu. Khi nàng nghe thấy, thiếu chút nữa nghĩ rằng mình sẽ không

bao giờ ra khỏi cánh cửa đó được nữa.

Nàng đã từng ngửi thấy mùi hương đó trên người Mộ Dung Huyền

Liệt, đến hôm nay lại nghe thấy Mộ Dung Cảnh Hoà phát ra tiếng ho giống hệt,

ông trời đúng là thích trêu đùa với nàng.

“Nàng đã sờ đủ chưa?” Giọng nói trở nên khàn khàn do tiếng

ho của Mộ Dung Cảnh Hoà vang lên trong thạch lâm yên ắng, làm đứt mạch suy nghĩ

của nàng.

Mi Lâm ngớ ra, lúc này mới phát hiện do đầu óc đang để chỗ khác,

bàn tay mình lúc này trở nên vô cùng nhẹ nhàng, giống như đang v**t v* hơn là

xoa bóp.

“Buông ra!” Không biết có phải do hoàn cảnh lúc ấy hay

không, Mộ Dung Cảnh Hoà bỗng cảm thấy tư thế này khiến hắn có phần không tự

nhiên, giọng nói bất giác trở nên nặng.

Mi Lâm quay về với thực tại, thu tay lại, ngồi thẳng lên, có

chút bối rối. Ngẩng đầu nhìn trời, định ước chừng thời gian, nhưng phát hiện ra

điều đó là vô ích.

“Ngươi chưa ngủ sao?” Nàng hỏi. Tỉnh lại sau cơn mơ, không

những cảm giác rã rời không hề giảm bớt đi, ngược lại càng thêm mệt mỏi, cộng với

không khí lạnh buốt, quả thật không thể nào nằm tiếp được nữa.

“Thôi.” Giọng Mộ Dung Cảnh Hoà đã bình thường như cũ, cơ thể

bất giác co lại, do không còn nàng nằm bên mà cảm thấy không khí lạnh giá cứ thế

ùa đến bao trùm lấy cơ thể vốn dĩ đã chẳng ấm áp gì của mình, bắt buộc phải cố

gắng kìm chế lắm mới không khiến cho hai hàm răng đập vào nhau. “Đỡ ta dậy.”

Không biết bắt đầu từ khi nào, hắn không hề nhắc đến hai chữ bản vương nữa.

Mi Lâm không hề chú ý đến sự thay đổi nhỏ ấy. Nàng dìu hắn đứng

dậy, để cho hắn tựa lên người mình, sau đó kéo chiếc xe qua, lấy một ống trúc đựng

nước treo trên đó xuống, cho hắn uống vài ngụm, rồi sau đó mới tự mình uống, ăn

một đoạn cây rừng đã được nướng chín, cảm thấy cơ thể có phần hồi phục đôi

chút, lúc này mới đứng thẳng dậy bắt đầu lên đường.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.