Mị Công Khanh

Chương 150: Tình của Nhiễm Mẫn (2)


Thật lâu sau, Trần Dung bị Nhiễm Mẫn ôm chặt trong lòng khẽ lắc đầu.

Nàng đang lắc đầu đối với bản thân.

Trần Dung cúi đầu, nhẹ nhàng hỏi: “Vậy Trần Vi thì sao?” Kỳ thật nàng không

hỏi cũng biết câu trả lời của y, nhưng nàng vẫn muốn hỏi một câu.

Nhiễm Mẫn vươn tay tháo búi tóc đạo cô của nàng, để mặc mái tóc nàng phủ đầy

bả vai. v**t v* mái tóc đen mượt này, y hồi đáp: “Trần Vi?” Nhiễm Mẫn

nhịn không được nhíu mày, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Nàng ta chỉ là một

thiếp thất, không thể gây trở ngại cho nàng, nói đến nói đi, nàng ta dù

sao cũng là một nữ tử yếu đưới, ỷ lại ta tin tưởng ta ái mộ ta, nếu tự

dưng bị vứt bỏ sẽ sống không nổi.” Dừng một chút, cuối cùng y lùi một

bước: “Nếu thật sự nàng không vui, về sau ta chỉ mang theo nàng bên

cạnh.”

Đây đã là nhượng bộ lớn nhất của nam nhân này.

Trần Dung cười lạnh, từ từ ngăn hai tay đang vòng ôm của y.

Hai kiếp làm người, nàng thật sự hiểu biết nam nhân này, y vĩnh viễn sẽ

khuất phục dưới nước mắt của nữ tử. Cho dù y nói y yêu nàng, y cũng sẽ

không bỏ qua Trần Vi nước mắt lưng tròng nhìn y, cầu xin thương xót yêu

thương của y.

Huống chi, ngoại trừ Trần Vi còn có những người

như Lý Vi Ngô Vi xuất hiện…… Đám nữ nhân đó, có người thực sự yếu đuối,

có người là giả bộ yếu đuối, các nàng như tre già măng mọc, ở kiếp

trước, bởi vì xuất thân của Trần Dung cùng với việc nàng không được sủng ái mà bọn họ miệt thị nàng, tính kế nàng. Kiếp này, nàng đã thất thân

cho người khác, bọn họ sẽ túm lấy nhược điểm này, không do dự tạo nên

gió lửa, tạo nên lời đồn đãi, đến tận khi nàng nhịn không được mà ra

tay.

Tuy rằng Trần Dung sẽ không thua, nhưng nàng thật sự chán

ghét cuộc sống đó. Nếu gả đi, thà rằng không được sủng ái như cuộc sống

kiếp trước mà qua ngày còn có thể chịu được. Hãy nhìn y như bây giờ,

nhất định sẽ mang mình theo bên người.

…… Mà quan trọng hơn là,

Nhiễm Mẫn vốn kiêu hùng, kẻ kiêu hùng thì thà rằng ta phụ người trong

thiên hạ chứ không thể để người trong thiên hạ phụ ta. Mà Trần Dung, cả

đời này đầu tiên là thất tâm cho người khác, sau lại là thất thân cho

người khác, đây sẽ là một chiếc gai độc trong lòng y. Gai độc nằm lâu,

bên cạnh nhiều người cáo trạng, nói không chừng ngày nào đó y không thể

nhịn được nữa, sẽ tự tay nhổ cái gai là nàng!

Nàng nghĩ, nàng là nữ nhân như vậy, thật sự chỉ thích hợp với cô đơn…… Cứ như thế cùng mây cùng trăng làm bạn, một mình qua ngày, may mắn có thể còn sống đến tận

khi đầu bạc.

Nhiễm Mẫn cảm giác được nữ sự lạnh lùng của nữ nhân trong lòng, cảm giác được trong động tác của nàng có sự bài xích!

Cơ bắp trên gương mặt y co giật.

Gần như đột nhiên, y đẩy Trần Dung ra, khiếu nàng lảo đảo vài bước ngã ra phía sau, y ngẩng đầu lên, từ trên cao nhìn xuống.

Lúc đó, bạc môi y khẽ nhếch, lạnh lùng hỏi:“ Trần thị A Dung, nếu ta bỏ

Trần Vi, nàng sẽ theo ta đúng không?” Trong giọng nói có tức giận vì bị

bắt buộc, bị bắt thỏa hiệp.

Đối mặt với lửa giận của y, Trần

Dung vẫn lắc đầu. Nàng nhẹ nhàng cười, cúi mặt né tránh mắt y rồi nói:

“Không, dù cho thế nào, ta cũng sẽ không đi theo ngài.”

Dứt lời, nàng xoay người sang chỗ khác, chỉnh lại ống tay áo, nàng cười rất

thanh thản: “Hiện tại ta sống rất khá, tướng quân, ta sẽ không theo ngài đâu.”

Nàng mới vừa đi ra một bước, vạt áo bị kéo lại, cả người bị Nhiễm Mẫn kéo trở về.

Nhiễm Mẫn cúi đầu, không hề chớp mắt, âm trầm nhìn nàng chằm chằm.

Đột nhiên, Nhiễm Mẫn nói: “Nếu như thế, ta sẽ ở lại thêm mấy ngày.”

Đây không phải là lời tâm tình! Đây tuyệt đối không phải là lời tâm tình!

Trần Dung vừa mới ngẩn ra, sau đó mở to mắt, nàng theo phản xạ hét lớn: “Đừng!”

Nhiễm Mẫn cười lạnh, y giống như sói nhìn chằm chằm nàng, hỏi: “Vì sao lại đừng?”

Mặt Trần Dung trắng bệch, môi khẽ nhếch, lại nói không nên lời.

Nàng hiểu biết nam nhân này, y ở lại không phải đang đợi mình hồi tâm chuyển ý, mà là đang đợi Vương Hoằng. Y đã động sát tâm với Vương Hoằng!

Trong khi trái tim đang đập kịch liệt, Trần Dung bắt buộc chính mình tỉnh táo lại.

Nàng tự nói với bản thân: Nơi này là Kiến Khang, toàn bộ người ở đây đều là

người của Vương Hoằng, dù Nhiễm Mẫn vũ lực cường thịnh cũng không thể

động vào Vương Hoằng.

Nàng lại nghĩ: Tuy rằng Nhiễm Mẫn khiến

người Hồ nghe tin đã sợ mất mật, nhưng ở trong mắt người Tấn, y cũng chỉ là hán tử thô lỗ xuất thân không cao quý, ngay cả dòng họ cũng phải sửa lại. Y đi đến đây, không có thanh thế, nhất định không thể mang theo

nhiều tinh binh, thật sự không đủ gây nên sợ hãi.

Nghĩ như vậy,

chỉ có thể làm cho nàng thoáng an tĩnh lại. Nàng biết, Nhiễm Mẫn dũng

mãnh phi thường cái thế, nếu y thật sự muốn giết một người bằng bất cứ

giá nào, cho dù là hoàng đế y cũng giết được!

Lập tức, Trần Dung quay đầu nhìn về phía trước.

Nhiễm Mẫn mím chặt bạc môi, một cảm xúc phức tạp nói không nên lời trào dâng

trong lòng. Nhìn cần cổ non mịn của nàng, trong nháy mắt, y rất muốn cắn mạnh một cái, g**t ch*t phụ nhân vô tình khiến tâm mình rối loạn, lại

không coi mình ra gì này!

Nhưng đồng thời ý niệm kia vừa xuất

hiện trong đầu, lại trào ra một sự xúc động khác. Y muốn ôm nàng vào

trong lòng, tiếp tục cầu nàng, nói cho nàng biết, mình nguyện ý giết

Trần Vi, chỉ cần nàng cùng y rời đi.

Hai loại ý niệm giao chiến

trong đầu, làm cho tay nắm thành quyền buông lỏng rồi lại nắm chặt, nắm

chặt rồi lại buông lỏng, làm cơ bắp trên gương mặt y co giật.

Lúc này, Trần Dung đã đưa lưng về phía y, nhìn sơn cốc phía dưới mây mù

quấn quanh. Nàng nhẹ nhàng cười, đột nhiên nói: “Tướng quân không phải

mới vừa hỏi ta, vì sao muốn xuất gia sao? A Dung còn chưa trả lời mà.”

Trần Dung rũ mắt, nhìn xuống mây mù biến ảo trong sơn cốc, chậm rãi nói: “Ta lựa chọn xuất gia, là vì người như ta, thân phận rất hèn mọn, diện mạo

không tốt, rõ ràng không có phụ huynh để dựa vào, hai bàn tay trắng,

nhưng lại luôn muốn độc chiếm sự sủng ái của nam nhân.”

Nàng

ngoái đầu nhìn lại về phía Nhiễm Mẫn, tươi cười thản nhiên: “Tướng quân

chẳng lẽ không phát hiện ra sao? Ngài và ta thật sự là cùng một loại

người. Chúng ta đều là loại người nếu có được thì chỉ muốn toàn bộ người đó, nếu không, cho dù đến già, trái tim sẽ giống như bị gai đâm, vô

cùng thống khổ.”

Nhiễm Mẫn nghe đến đó, lạnh lùng nói: “A Dung thật sự rất hiểu biết ta.”

Trần Dung nghe thấy ý trào phúng trong giọng nói của y nhưng nàng chỉ cười cười vẻ tùy ý.

Nàng quay đầu nhìn về phía trước, thì thào nói: “Ta thất thân cho Vương Thất lang, cũng không phải bị chàng cưỡng ép…… Mà là ngày ấy nhìn thấy tướng quân nạp Trần Vi, trong lúc hoảng hốt mất mát, xúc động trào dâng, ta

tự tiến cử mà sinh ra kết quả đó.”

Một lời thốt ra, sắc mặt

Nhiễm Mẫn bỗng trở nên xanh mét. Y nặng nề nhìn chằm chằm Trần Dung, cơ

bắp trên mặt không ngừng co giật. Y vươn hai tay về phía cổ Trần Dung,

nhưng khi bàn tay kia đặt tới gần người nàng, lại run run, không chịu

khống chế áp vào ngực nàng.

Y chỉ cần đánh nhẹ nhàng một chưởng, phụ nhân không biết cảm thấy thẹn, không biết tốt xấu sẽ ngã xuống sơn

cốc, thi cốt không còn!

Lúc này, Trần Dung vẫn nhìn xuống sơn

cốc, tựa hồ không biết phía sau Nhiễm Mẫn đã trở nên lạnh lùng, đằng

đằng sát khí vươn tay ra.

Nhìn mây mù tụ tán, giọng nói Trần

Dung nhẹ nhàng bay tới: “Ta thất thân cho chàng, chàng hứa cho ta địa vị quý thiếp. Nhưng mà A Dung biết, người như ta vừa tham lam lại độc ác.

Ta đã yêu thương chàng thì không thể dễ dàng tha thứ chàng cưới thê,

không thể dễ dàng tha thứ có một ngày, sẽ có chủ mẫu cưỡi ở trên đầu ta

vung tay múa chân…… Ở trong đại gia tộc như Lang Gia Vương thị, nếu ta

không thể dễ dàng tha thứ, hậu quả tất là tự chịu diệt vong.”

Nói tới đây, Trần Dung cười một cái, khàn khàn rồi nói tiếp: “Tướng quân

nghĩ xem, nếu sớm hay muộn đều sẽ chết, vì sao ta phải khiến cho giữa

hai người chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt chứ? Không bằng thừa dịp lúc

chàng còn có tình có nghĩa với ta, ta quyết tuyệt rời đi. Như vậy, ngay

cả khi ta chết, chàng cũng sẽ nhớ ta cả đời.”

Nói tới đây, nàng lại nở nụ cười.

Sau khi bật cười vài tiếng, Trần Dung thì thào nói: “Đáng tiếc, ta không

thành công. Nếu không thành, vậy thì xuất gia thôi. Bởi vậy, ta vẫn

ngóng trông, vẫn khát vọng, tính kế …… Ta không có lúc nào là không nhớ

tới, phải như thế nào mới có thể nhìn thấy bệ hạ, như thế nào mới có thể hướng bệ hạ đưa ra yêu cầu này, lại nhận được sự cho phép của người.”

Phía sau Trần Dung, Nhiễm Mẫn thật lâu đều không có động tĩnh.

Y thu hai tay về, đờ đẫn, cứng ngắc trừng mắt nhìn Trần Dung, đến khi

nàng nói cho hết lời, đến khi bốn phía tiếng người vang vọng, y mới nặng nề hỏi: “Nàng mê luyến hắn như vậy sao?”

Trần Dung đưa lưng về

phía của y khẽ nghiêng đầu, không chút để ý khẽ cười nói: “Luyến chàng

ư? Không phải, ta mê luyến nhất là chính mình. Ta chỉ muốn làm cho nam

nhân tao nhã vô song này, bởi vì cả đời không chiếm được ta, thì sẽ nhớ

kỹ ta cả đời.”

Nàng nói tới đây, cũng không quay đầu đi, lười biếng cười nói: “Tướng quân không giết ta sao? Ta cần phải đi rồi.”

Dứt lời, nàng vung ống tay áo, thướt tha đi về phía con đường nhỏ bên trái.

Nàng đi từng bước một về phía trước.

Phía sau người nàng không có tiếng bước chân truyền đến.

Cũng không biết đi bao lâu, giọng của Bình ẩu vang lên: “Nữ lang, tại sao sắc mặt lại tái nhợt như vậy?”

Câu nói này khiến Trần Dung dừng bước chân cứng ngắc.

Nàng ngẩng đầu nhìn Bình ẩu.

Nhìn thoáng qua, Trần Dung chậm rãi quay đầu lại.

Trong tầm nhìn, bóng người trải dài, nhưng nam nhân cao lớn hiên ngang kia cũng không có ở đó nữa.

Bất tri bất giác, Trần Dung vươn tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán…… Chỉ hy

vọng lời nói vừa rồi khiến cho Nhiễm Mẫn cảm thấy vì đã biết rõ dạng phụ nhân như mình, mạo hiểm ám sát Vương Hoằng thật là một chuyện không có

lời.

Kỳ thật Trần Dung cũng biết, Nhiễm Mẫn là kẻ kiêu hùng, sau khi y cân nhắc lợi hại thì chắc gì sẽ đi giết Vương Hoằng. Có điều nàng không muốn mạo hiểm như vậy, nàng muốn làm ổn thỏa hơn một chút. Về

phần chính nàng, cả đời này cũng cứ như vậy, chết hay sống, kỳ thật

không khác nhau nhiều lắm.

Trên ngọn núi, Nhiễm Mẫn nhìn theo Trần Dung từng bước một rời đi.

Y đứng thẳng tắp, tua rủ màu đỏ trên trán phiêu đãng trong gió đêm, gió thổi y bào của y bay phất phới.

Gió đêm rất lớn, cũng thực rét lạnh…… Ánh mắt của y cũng rét lạnh như thế.

Y vẫn không nhúc nhích đứng ở trong gió đêm, tựa như một pho tượng ngàn năm không đổ!

Cũng không biết qua bao lâu, y cử động, từ từ cúi hạ thắt lưng, từ từ vươn tay phải, nặng nề mà đặt lên ngực!

Nơi đó, có một loại cảm giác khó có thể nói thành lời cắn nuốt trái tim của y, đảo lộn ruột gan y, khiến y nuốt xuống chỉ cảm thấy đắng chát, làm y hít thở không thông!

Y nặng nề mà nhắm lại hai mắt.

Cũng không biết qua bao lâu, y khẽ hé bạc môi, thì thào nói: “Hẳn là nên

giết phụ nhân này!” Giọng rất nhẹ, đây là nói nhỏ với bản thân.

Nhưng mà, tiếng nói nhỏ vừa thổi vào trong gió đêm, y lại cười khổ.

Tiếng cười khổ càng lúc càng lớn.

Rồi đột nhiên, y cất tiếng cười to.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.